-
Thôi Em đừng nói ghét tôi!
Nếu Em đừng nói ghét tôi
Thì Em Không phải lẽ loi khi buồn?
Tôi giờ quen chuyện bán buôn
Làm sao đóng được vỡ tuồng em trao?
Quân Vương trẻ tuổi tài cao,
Bế Em hoàng hậu đi vào cỏi thiêng?
Thôi em giấc mộng hảo huyền,
Thực tế cơm áo gạo tiền trước đi
Công danh tôi chẳng đạt gì
Nhưng đâu phải kẻ tình si dại khờ?
Hôm nay trò chuyện vẩn vơ
Lần sau gặp lại chắc chờ...trăm năm?
Chim trời cá nước bặt tăm,
Không duyên chồng vợ Ai cầm trái tim?
Thôi em đừng nói gì thêm,
Hãy vui với giấc mộng êm...vô thường
Chúc em tìm thấy thiên đường,
Nấc thang địa ngục bình thường tôi đi,
Ghét tôi sao lại sầu bi?
Hãy cười vui tiễn người đi qua đời?
-
Điệp khúc xuân nồng ngày ta yêu nhau
Bâng khuâng anh ngồi đọc khúc xuân nồng
Cõi ảo mà mình lại nhớ mong?
Melbourne ngày trước còn gợn sóng
Bắc Mỹ hôm nay em gởi bão lòng?
Thơ của em là tiếng lòng trăn trở
Thật thiết tha và chân thật như người
Trên môi em vẫn xinh đẹp nụ cười
Cố che dấu những nỗi sầu muôn thuở?
Anh ngại ngần, ở cách xa em quá
Dù con tim cảm nhận tiếng tơ đồng
Mưa gió đã qua , nắng hồng rộn rã...
Mùa xuân sắp về, thay thế mùa đông
Hồn anh chìm trong cõi nhớ chơi vơi!
Với một người mới tình cờ quen biết
Từng thản nhiên trước vườn hoa mắt biếc
Chẳng lẽ nhớ nhung kẻ cuối chân trời?
Đó có phải là tình không biên giới?
Như lời bài thơ xướng họa hôm nao?
Níu tay nghìn trùng đuổi bắt ánh sao?
Vì tưởng mình trên cao đỉnh mây khói?
Đừng trách anh sao sớm có dấu hỏi
Dù trong tim đã xác nhận một điều
Không gian kia không cách trở bao nhiêu
Chúng mình vẫn hòa chung nhau giai điệu
Em cũng như mọi phụ nữ đang yêu
Cũng biết hờn ghen, nhớ nhung , tức tối
Nhưng chúng mình làm chuyện giống nhau thôi
Đáp lời yêu thương trăm nơi trăm kiểu
Em thừa biết anh không phải hèn yếu
Chưa bao giờ đi khất thực tình yêu
Vẫn đùa vui trước nắng sớm mưa chiều
Mặc kẻ tiểu nhân dèm pha chế diễu
Người tốt chung quanh anh đã quá nhiều
Cũng dập dìu tài tử với giai nhân
Tình yêu anh sau trước vẫn dành
Người ấy là ai rồi em sẽ hiểu
Xưa chàng Tú Uyên chỉ mới thấy tranh
Đã vội ôm tranh tương tư người ảo
Anh và em dẫu sao cũng người thật
Sống gần nhau chung một góc địa cầu
Anh quá quen rồi cảm giác cách xa
Hoặc người quen bổng trở nên xa lạ
Chân đứng vững giữa dòng đời nghiêng ngã
Đủ mềm lòng trước khúc hát tình xa
Thơ đã dẫn anh vào đến mê cung
Vườn địa đàng đã đơm hoa kết trái
Tình cõi ảo! nhưng xin em ân sũng
Cùng với anh đi đến chốn tận cùng
Hãy để trái tim ngỏ lời muốn nói
Bắc Mỹ - Việt Nam đâu có xa xôi
Khúc xuân nồng sưởi ấm hồn đơn côi
Cõi đi về sẽ sớm chung một lối?
kimle03:03 26-01-2010
Khúc xuân nồng làm tim em sưởi ấm
Bởi lời thơ em chan chứa bấy lâu
Gởi về anh như một mối tình đầu
Dẫu mộng ảo nhưng tình là rất thật
Ngày tháng dài cho em niềm u uất
Như mây trời trôi tím cả hoàng hôn
Lời thơ anh rực cháy cả tâm hồn
Em có lạnh cũng thấy lòng ấm mãi...
Trời bên em dù đêm dài, ngày ngắn
Cũng không làm cách trở vần thơ yêu
Đại dương xa anh đã nối bờ yêu
Lời thơ tỏ làm nhịp cầu đưa lối
Duyên tri kỷ cùng anh nhiều đêm tối
Cũng rạng ngời như trăng tựa đêm rằm
Lời thơ trao xao xuyến gối đầu nằm
Đêm mơ thấy mộng về bên khung cửa
Cũng như anh , em quen rồi khoảng cách
Xa hay gần không thể cản tình thơ
Nỗi nhớ nhung cứ tràn ngập vô bờ
Như con sóng vỗ về bờ cát nhỏ
Xuân đã về trên đường về xóm nhỏ
Anh có chờ em đón gió mùa xuân?
Lời tình nào ta đã hứa trao thân?
Anh hãy nhớ! đợi em về trên phố
Dù xuân này em không về qua ngõ
Nhưng tình này em gởi gió về anh
Gió xuân mang về đấy những tin lành
Làm ấm áp trái tim anh nỗi nhớ
Mỗi vần thơ... mỗi ngày như thác đổ
Xoáy vào lòng em thêm nỗi khát khao
Ước mong sao thời gian hãy trôi mau
Để em được ghé bến bờ thương nhớ...
-
Tình yêu của trăng và núi
Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.
Núi vững chải cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa áng sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.
Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Mặc kệ người ta vương thói bướm hoa,
Anh và em sống đến già như trăng núi.
-
Hạnh phúc lắm nếu đời con còn mẹ
Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
Tô canh chua nấu tép rất bình thường
Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
Có tháng bận không về quê thăm hỏi
Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ
HIỀN NHÂN
-
Bông hồng thương gởi tặng em
Một bông hồng cho Người phụ nữ đảm đang
Sống quên mình nuôi ba con vào đại học
Xứ Úc Melbourne bôn ba cô độc
vẫn rạng ngời đức hạnh Việt Nam
Em chính là Người phụ nữ trong mơ
Một đoá Hồng Nhung dịu dàng sắc thắm
Dù hai đứa ở cách xa ngàn dặm
nhưng nợ duyên vẫn đến lặng thầm....
Em nói sẽ bay về Việt Nam ngay
Vì chuyện ấy đối với em không khó?
Nhưng gặp Em đâu phải là chuyện nhỏ?
Ôm nhớ thương Anh mong đợi từng ngày
Em trỗi khúc nhạc lòng nhiều âm điệu
Gieo hồn anh bao hạt giống tương tư
ngụ ý của em làm anh chợt hiểu
Rồi mềm lòng trong khúc hat tình xa
Mình gởi vào nhau nổi niềm thiết tha,
Từ cuộc sống có rất nhiều trăn trở,
Lạ lùng thay hai mãnh đời dang dở,
Bổng kết thân nhau khoãnh khắc tình cờ,
Xin em giử dùm anh nghìn sợi nhớ
Để đôi bờ hợp nhất chuyện thần tiên?
Anh sẽ giử trong tim từng hơi thở
Lúc cùng em đi vào cỏi thiêng liêng
-
Khoảng cách hai nỗi lòng
Chưa cưới đừng hòng động phòng?
Mỹ nhân thành đạt goá chồng kênh kiêu
Yêu Anh sao hỏng dám liều
Hay vì ở Uc em nhiều chàng đeo?
Ghet em miệng lưỡi dẻo queo,
Thương con nên mới chèo queo một mình?
Mến nhau vì nghĩa vì tình
Cớ sao một chút niềm tin không tròn?
Tháng năm chờ đợi mỏi mòn,
Yêu không tính toán sao còn bít ngăn?
Nếu nghĩ là chuyện gió trăng
Thì thôi hai đứa đâu cần chờ nhau
Cuộc đời đã đủ thương đau,
Tại sao sớm buộc mình vào hôn nhân?
Ký vào bản án chung thân
Thì ta phải rỏ ngọn ngành tóc tơ
Dù Úc là xứ trong mơ,
Lạ người lạ cảnh trơ vơ cũng buồn
Việt Nam mới chính cội nguồn
Giàu nghèo sướng khổ ta cùng xớt chia
-
Khoản cách còn bao xa?
Anh bình thường nhưng sống đời khinh bạt
Đến với Em với khoản cách ...khó gần?
Dù hai đứa nói chuyện rất là thân
Nhưng quan điểm đôi khi hơi khúc mắc?
Em kể anh nghe về bước đường lưu lạc
Nói rất nhiều về nước Úc tuyệt vời
Đoá Hồng Nhung gặp bao giông bảo trong đời
càng rực rở và toả đầy hương sắc
Còn Anh thì chưa bao giờ thành đạt
Cứ nhởn nhơ với cơm áo gạo tiền
Hồn lãng du mơ cảnh sống thần tiên
Trong xã hội bon chen từng tấc đất
Ta đến với nhau với lòng chân thật
Và tin là cũng có chut nợ duyên
Người cùng quê nhưng ly tán khác miền
Hai tinh cầu vẫn có chung nhau cảnh ngộ
Ta ngoãnh mặt trước phồn hoa cám dỗ
Những lọc lừa gian trá của thế nhân
Chỉ mơ ước một bến đổ an lành
Hợp chung sức cùng lướt qua gian khổ
Đừng e ngại trái tim đặt lầm chỗ
Dù không gian là khoản cách nghìn trùng?
Biệt ly rồi sẽ dẩn đến tao phùng
Hạnh phúc nẫy mầm ...hoa lòng sẽ trỗ...
-
Nghìn trùng xa cách ta đợi nhau
Dù ngày tháng dài anh vẫn đợi em
Cô gái Sóc trăng định cư xứ lạ,
Sóng dậy trùng trùng thương em vất vả
Trên net buồn ta gặp lúc nửa đêm.
Xuân sắc một thời dù chưa tàn phai
Tim lạnh giá em mơ về kỷ niệm
Mộng chập trùng khi mái đầu sương điểm
Hai tâm hồn vẫn say đắm thiết tha...
Thời gian êm đềm lặng lẽ trôi qua
Trăng non rồi cũng có lúc trăng già,
Thiếu phụ vẫn mượt mà như con gái,
Hẹn ngày ta hát trọn bản tình ca...
-
Tình yêu không lãng mạn
Thơ em viết cho tôi ngày 16
Bằng dòng mực tím rất quen quen...
Tôi ngỡ ngàng ? quá khứ đã gần quên,
Nay lại thêm một chuyện tình lãng mạn?
Ôi! tình ái nhiều khi sao quá chán
Tôi nghi ngờ muôn lời lẽ thiết tha
Mới yêu nhau thì ai cũng mặn mà
Ai cũng nói--tôi người yêu duy nhất?
Tôi sợ rồi tình yêu sẽ củ rích
Em yêu tôi? ôi! lãng mạn vô cùng
Em lãng mạn vô cùng em có biết?
Tôi đọc kỷ những lời thơ em viết
Rất buồn thương cho số phận của nhau
Yêu làm chi? để khổ hạnh về sau?
Tuổi chênh lệch làm sao tôi yêu được?
Em biết không lòng người ai lấy thước
Đo cho vừa? Sâu hun hút đâu đâu
Yêu vội vàng sẽ thay đổi không bao lâu
Đừng lãng mạn vội yêu rồi sẽ khổ?
Xin em hãy làm một người em nhỏ
Chuyện tình yêu đừng nhắc nữa em ơi
Bài thơ nầy tôi xin phép được trả lời
Mong em hiểu rỏ và đừng buồn tôi nhé?
Hãy quên đi một người không còn trẻ
Giá trị gì những lời lẽ vu vơ?
Hmhiennhan hay HPhanhphuc chỉ có thơ
Thơ phản ánh những mối tình dang dở..
-
Đôi bờ ta cách biệt nhau
Gần một tháng anh chưa gặp được em
Đối với anh ngày dài như vô tận
Em theo gia đình đi Ha Waii nghĩ phép
Lỡ mất rồi cuộc hẹn về Việt Nam
Anh cô đơn vào Net lúc nửa đêm
Trao đổi tin tức với vài bạn củ
Nổi nhớ bổng vỡ oà như nước lũ
Khi anh đọc lại những bài thơ TT
Có thật là em trĩu nặng nổi buồn?
Những lúc không được gặp anh trên Net?
Em đi xuyên qua rất nhiều trang web
Vào Vietfun chỉ chờ đợi Hiền nhân?
Có chắc chúng mình gặp được duyên lành
Em có chịu về Việt Nam sống mãi?
Anh lo ngại bởi có nhiều cô gái
Quen xứ người nên hạnh phúc tan nhanh..
-
Gởi em chút nắng Sài Gòn
Đã yêu nhau thì phải rỏ lòng nhau,
Dù hai đứa cách xa nhau nghìn dặm
Hồng Nhung ơi! anh yêu em nhiều lắm,
Gởi về em chút nắng ấm Sài gòn
Đừng cười nhé sâu lắng tuổi hoàng hôn
Trái tim anh vẫn nồng nàn lãng mạn,
Chút lẫn khuất giữa đôi miền tối sáng,
Ký thác vào em tất cả xác hồn.
Trãi nghiệm đời đủ để biết dại khôn,
Hạnh phúc không thể xây trên ảo tưởng
Em chĩnh chu để tình ta đúng hướng
Để bên nhau ta luôn có thiên đường...
-
Chạnh lòng nhớ chuyện ngày xưa
Ngày xưa nghèo khổ mà vui
Bây giờ no đủ sao tui lại buồn?
Ngày thì bận việc bán buôn
Đêm thường vào Net trốn buồn vây quanh .
Độc hành đi khắp đường trần
Tình nhân ngày trước đã thành cố nhân?
Hoài mộng hoài một hiền nhân
Giấc mơ hạnh phúc càng gần càng xa
Chúc mừng hạnh phúc người ta
Tôi cười tôi hát sao mà lòng đau?
Như Trăng sáng ở trên cao
Cô đơn đứng giửa ngàn sao, tự tình
-
Khoản
Khoảng trống chơi vơi
Anh xin lỗi đã làm em thất vọng,
Khơi động tình yêu một chút gió giông,
Thiếu sự quyết đoán của người đàn ông
Khi cứ lững lơ đợi chờ thụ động.
Anh đã trãi qua sóng bão của lòng
Khi đặt em bên Yến Loan Châu đốc
Anh khó quên được tháng ngày vàng ngọc
Nuối tiếc hoài nhánh trỗ cây sầu đông.
Anh vẫn là người mắc nợ khi vay
Nợ tình vay muốn quên sao nhớ mãi?
Đã xếp quá khứ hướng về tương lai
Nhưng Em còn ở ngoài vòng tay vói...
Em trách anh yêu sao còn chờ đợi?
Ôm tiếc thương để phí phạm tuổi đời
Nhưng hồn em cũng thoáng chút chơi vơi
Cũng lo lắng khi mở đường đi tới?
-
Chút cảm nghĩ về ngày thương binh liệt sĩ
Tôi kính phục những cái chết hiên ngang
Để bảo vệ mãnh giang sơn tổ quốc
Tổ tiên ta luôn kiên cường bất khuất
Cả thời kỳ bị nô lệ ngoại bang
Thế hệ chúng ta được sống vinh quang
Có phụ rẫy công ơn người đã khuất?
Sao dân tộc còn khó khăn chật vật
Một ít công thần biến chất nghênh ngang?
Tôi xót đau nhìn các nước lân bang
Dân không khổ chuyện cơm ăn áo mặc
Không cần khẩu hiệu kêu gào đường mật
Công lý nghiêm minh thưởng phạt đường hoàng
Đất nước nghèo xã hội thường bất an
Chuyện xấu tốt cứ nhập nhằng khó hiểu
Có những kẻ chỉ nhờ tài nhũng nhiễu
Lươn lẹo lách lòn mà được thăng quan.
Nhớ ngày xưa Đảng bộ rất gần dân
Cán bộ chiến sĩ chan hòa tình cảm
Vì Tổ quốc ai cũng xem nhẹ bản thân
Có kẻ thù nào ta không quyết thắng?
Nay phân hóa vì một đóng tiền vàng
Dù hình thức vẫn gọi nhau đồng chí
Nếu còn nhớ ngày thương binh liệt sĩ
Hãy thật lòng sống vì nước vì dân
Đã qua rồi những năm tháng gian nan
Nhưng giặc đói nghèo còn đang phía trước
Là người Việt Nam tôi luôn mơ ước
Mọi gia đình đều no ấm, bình an
Thiên đàng hay địa ngục ta mãi tìm nhau
Trong ký ức anh thấy lại biển xanh
Chúng mình lanh quanh trên đường Trần Phú
Trời về khuya,nhiều ngọn đèn đã ngủ
Sương xuống nhiều đường xá vắng lạnh tanh
Lòng bồn chồn hai đứa mặt tái xanh
Tên khách sạn sao chẳng ai chịu nhớ?
Em cằn nhằn còn anh thì ấm ớ
Ai ngờ đường tình ta đến lối quanh
Trên nền trời sao vẫn sáng điểm canh
Mình lọt thỏm giữa hai bờ núi biển
Tiếng sóng thì thầm như lời đưa tiễn
Chuyến du hành đêm cuối mình bên nhau
Trận mưa hôn ngày ấy vẫn ngạt ngào
Như những lần mình cuồng say ân ái
Tình nghĩa em suốt đời anh nhớ mãi
Nên chưa bao giờ vơi được nỗi đau
Xác hồn mình vĩnh cửu nằm trong nhau
Như trái tim khó tách rời khỏi máu
Anh tin chắc cuối con đường ngộ đạo
Địa ngục thiên đường ta vẫn kiếm nhau...
HIỀN NHÂN