Thứ Hai, 28 tháng 5, 2018

SÓNG Ở MÃI TRONG BIỂN

SÓNG MẢI Ở TRONG BIỂN

Người THƯƠNG ơi! em làm thơ hay quá
Lời ngọt ngào làm lay động lòng anh
Lý lẻ thắm sâu chan chứa chân thành
Như bản tình ca ngân vang êm ả

Dù hai đứa thuộc hai miền đất lạ
Nhờ nhịp cầu internet thông thương
Nhưng ý thơ như trăm mối tơ vương
Cột chặt lấy hồn anh về một ngả

Em dẩn anh vào khu vườn hoa lá
Có suối nước ngầm cùng tiếng chim ca
Có những cánh bèo trôi nỗi la đà
Có mùa thu với vầng trăng bàng bạc

Anh tưởng tưởng dáng người yêu ngồi hát
Khúc nhạc lòng hoà nhịp đập trái tim
Trời bên ấy chắc cũng đang im lìm
Như anh bên đây nhìn em ngây ngất

Sao tự nhiên tiếng ca em nín bật
Rồi thở dài nhắc mãi chuyện không hay?
Sao niềm vui lại điếm tháng điếm ngày
Còn xác định tình yêu là vô vọng?

Em có biết ngày đêm anh mong ngóng
Những dòng thơ như liều thuốc thần tiên
Đã cho anh nguồn hạnh phúc vô biên
Đưa anh vượt khỏi bến bờ biển rộng

Sao em nói mộng cũng chỉ là mộng
Dìu em từng bước lọt xuống vực sâu
Hoa tình yêu đã úa mất sắc màu
Than thân côi cút chập chờn với bóng?

Thơ anh rồi sẽ lạc vào khoảng trống
Câu chữ đong đưa đến cõi vô hình
Dẫu sao thì tình vẫn ở trong tình
Như biển chẳng bao giờ đuổi nổi sóng...
Hmhiennhan

nguyennilan
16:36 18-11-2010
Đoạn 2 TÌNH THƠ & XA, GẦN

Cơn mộng nào sẽ sống được bền lâu
Rồi thực tế ngàn mưa nắng phủ đầu
Em dừng bước khi hố sâu trước mặt
Em sợ rằng hồn ngã đỗ chìm mau

Câu thơ em nay mang sắc úa màu
Tình thơ khoác áo tan lòng hoang vắng
Em mặc tình ru hồn bằng men đắng
Say cho quên hay thêm nhớ ngậm ngùi

Trách phận mình mang hai chử cút cui
Trách trời lại tạo ra chi cái số
Không trách rằng gặp anh em sẽ khổ
Bởi chử duyên như thuyền vỗ chòng chành

Chử duyên em mang mảnh vá mong manh
Nên dể vỡ như tơ mành vướng víu
Giữa trời xanh ai gieo tình cành liễu
Gió đong đưa gió vụt mất chữ tình

Em ru đời không ánh nắng bình minh
Câu thơ ấy bên mình em vẫn nhớ
Thôi anh nhé cũng một lần lẫm lỡ
Trách chi nhau, ôi! chỉ nợ thơ tình./.

Hiennhan! bài thơ Nilan làm hoài không kết thúc được, trời ơi ! bài thơ dài quá ha..ha..

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2018

CẢNH GIÁC

CẢNH GIÁC

Nha Trang ,Đà Nẵng nước ta,
Sao chữ Trung Quốc ,chữ Nga lấn đầy?
Bạc tiền làm chủ ở đây
Nên du khách mới bủa vây tung hoành
Góc trời biển nước trong xanh,
Bán buôn thế chấp cũng cần xét suy
Với anh bạn xấu du di
Khi đã mọc rễ đuổi đi khổ lòng
Đường lưỡi bò vẽ biển Đông
Hộ chiếu ,nón ,áo thong dong khoác người
Đừng cho chuyện nhỏ trêu ngươi
Người gian ánh mắt nụ cười cũng gian
Bình an còn quý hơn vàng
Cần cảnh giác kẻ xa gần manh tâm
Đất trời biển nước Việt Nam
Xài tiền Việt chữ Việt Nam đi người
Nguyễn Hiền Nhân

CÒN MAY

CÒN MAY
Thơ vui
Nhà bên em vắng bóng chồng
Bên nầy vợ bỏ ,đôi lòng mon men
Nhiều đêm tối lửa tắt đèn
Nhưng khung cửa sổ em quên đóng rồi
Hớ hênh nhiều cảnh loi ngoi
Em ngồi ,em đứng làm tôi bần thần
Láng giềng chung vách liền sân
Nên thường hóng gió ngắm trăng cười tình
Em nhờ nhiều việc linh tinh
Để tôi mơ tưởng bóng hình trong tay
Tình tiền phấn khởi cho vay
Dẫu lỗ nhưng được lai rai chung phòng
Ai ngờ tình cảm thong rong
Nửa chừng tắt nghẽn bóng hồng lặng bay
Than trời ,trời cũng thở dài
Cái tội mê gái chú mầy giống tao
Tiền của mất cũng chẳng sao
Cái mạng mà mất còn đau hơn nhiều
Nguyễn Hiền Nhân

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2018

CHUYỆN BIỂN TRĂNG VÀ NÚI 

Biển mênh mông sâu rộng
Nằm cạnh núi mơ trăng
Nhiều đêm sầu lẻ bóng
Nhớ trăng lòng bất an

Nghìn năm chuyện hợp tan ,
Giữa kẻ thấp người cao
Biển nổi sóng lao xao
Trăng hanh hao ánh vàng

Có những tối viên mãn
Trăng sáng đẹp thanh nhàn
Biển chạy nhảy lăn tăn
Nước bờ tình lay láng

Đời xoay chuyển tuần hoàn
Hạnh phúc rồi dở dang
Ngày rằm hay cuối tháng
Nhập nhòa tình biển trăng

Khoảnh khắc hay vĩnh hằng
Cũng đong đầy lãng mạn
Hơn biển núi nằm gần
Cả đời không duyên phận
NGUYỄN HIỀN NHÂN

GỞI NGƯỜI TỪNG NÓI YÊU TÔI

GỞI NGƯỜI TỪNG NÓI YÊU TÔI
Đừng bao giờ em nói yêu tôi
Bằng lời nồng nàn ẩn trong bóng tối
Bất tài đâu mà cần em cứu rổi 
Trăng tình yêu cứ xẻ nửa chia đôi
Ta đâu phải kẻ si tình nông nỗi
Hay gả Sở khanh nhẩn nhục săn mồi
Tôi lúc nào cũng vẫn chính là tôi
Sống trung thực dù ba chìm bảy nổi
Luôn chế nhạo những âm mưu đen tối
Những tên xu nịnh uốn gối theo thời
Lòng kiên trung sau trước chẳng đổi dời
Với thế nhân chưa bao giờ gian dối
Đời giang hồ áo vải đi muôn nơi
Ngủ resort hay phơi mình sương gió
Nhiều đêm trắng gối đầu lên thảm cỏ
Hồn miên man mở ngỏ với sao trời
Em yêu tôi sao khoảng trống chơi vơi?
Để tình cảm thả trôi không định hướng
Đỉnh hội tụ tham lam trong tư tưởng
Tình mây ngàn theo gió đến bốn phương
Em đã nhiễm rồi lối sống tây phương
Nên với ai cũng hòa thơ chung chạ
Ôm ấp mê ly ngỏ lời suồng sã
Đánh mất dần phẩm giá gái Đông phương
Như nàng Thúy Kiều buôn bán sắc hương
Với ai em cũng nói mình một nửa
Với ai em cũng ngọt ngào mở cửa
Hẹn ngày về rực cháy lửa yêu đương
Tôi bình thường nhưng không thể tầm thường
Yêu và ghét đều phân chia giới tuyến
Nếu tình ảo chẳng có gì lưu luyến
Bởi bến mê không có cửa thiên đường..
Cũng có lần tôi đã trót vấn vương
Rồi cuồng vội chuyện chia ân xẻ ái
Người mộng bay đi nỗi buồn ở lại
Ám ảnh đời tôi mãi một vết thương
Tôi trở thành người dở dở ương ương
Ghê tởm những kẻ buôn hương bán phấn
Không giữ được tình tinh khôi trong trắng
Chuyện thủy chung em nói thật hoang đường
Thôi em nhé! tóc đã ngã màu sương
Tôi đâu còn tuổi ngây thơ khờ dại
Tôi chấp nhận mình là người chiến bại
Trên tình trường không có trận so gươm
Mê ly gì chuyện lửa phực cháy rơm
Bãn năng thấp hèn như hai con vật
Tuy mến chuộng nền văn minh vật chất
Nhưng tôi vẫn yêu giá trị tinh thần
Tuổi xế chiều nhưng hồn phách tinh anh
Tôi yêu quý ai nết na đức hạnh
Với tình yêu tôi xem như thần thánh
Chuyện trăng hoa tôi không muốn dự phần
Tôi tin chắc rồi sẽ gặp một tình nhân
Người duy nhất sẽ chia tôi ấm lạnh
Tôi và người yêu tôi cùng kiêu hãnh
Nắm tay nhau du lịch khắp thế gian
hmhiennhan