Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

BI KỊCH MỘT THIÊN TÀI

BI KỊCH MỘT THIÊN TÀI
Van Gogh tiền bối sắc màu
Người đương thời bảo khác nào người điên
Thương ông số phận truân chuyên 
Chêt rồi mới tỏ sắc duyên thiên tài
Ẩn sâu nghệ thuật giải bày
Trường phái Dã Thú đọa đày nghiệp mang
" Lúa mì bầy quạ" kêu than
Bức tranh di chúc vinh quang sau nầy
Túng nghèo rủi biến thành may
Tượng đài khập khiễng khó dài ngày sao
Nhà tù khách sạn năm sao"
Ý hồn nhân bản tào lao thật rồi
Đồng xanh bò trắng loi ngoi
Hoa Tulip nở vàng trời Hà Lan
Ông ngồi nhà kính bảo tàng
Bọt bèo nay quý hơn vàng ,tuyệt không
Ngậm ngùi luyến nhớ tài ông
Mắt thần hội họa chết trong đói nghèo
Trọn đời thống khổ cheo leo
Chết không tri kỷ hồn neo bảo tàng
NGUYỄN HIỀN NHÂN

CÔNG ƠN SANH THÀNH DƯỠNG DỤC

CÔNG ƠN SANH THÀNH DƯỠNG DỤC

Trăng tròn vằng vặc trên không ,
Bóng chìm trong nước bến sông thôn nghèo
Buồn vui thả dốc cheo leo 
Tìm đâu Ngoại Mẹ khoảng trời mênh mông ?

Gởi mây gió những nhớ mong
Tâm hương từ biệt người không trở về
Dâng cơm rau đắng sau hè
Quả cà mắm muối tình quê hơn vàng

Cả đời tay xách nách mang ,
Thương con Ngoại Mẹ muôn vàn đắng cay
Dầm mưa dãi nắng đêm ngày
Nụ cười mới sáng đã bay mất rồi

Võng trần vắng bóng ngoại ngồi ,
Mẹ thì tắt tiếng Thêm ơi ngày nào
Ơn sinh thành , nghĩa cù lao ,
Hiếu vừa mới trả làm sao gắn bồi?

Con buồn cảm cảnh mồ côi
Nhìn hai di ảnh lệ rơi trong lòng
Mong bà ,mẹ được thong dong
Con làm thiện nguyện trả công biển trời
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

VINH QUANG VÀ ĐAU KHỔ

VINH QUANG VÀ ĐAU KHỔ
Khổ đau ẩn hiện hào quang thiên tài
Hàn Mặc Tử chết ở tuổi hai tám
Lê Thanh , Phong Trần khởi đầu tình cảm 
Kết tình yêu lãng mạn gởi Mộng Cầm
Tiếp thơ Loạn với Hương Thơm , Mật Đắng
Máu Cuồng và Hồn Điên chịu cách ly
Bệnh phong cùi thuở đó còn hiểm nguy
Từ Phan Thiết thi sĩ về Bình Định
Mộng Cầm , Hoàng Cúc , Thương Thương , Mai Đình
Ngọc Sương , Mỹ Thiện chìm trong dĩ vãng
Còn đâu nữa những đêm trăng tỏ sáng
Lầu ông Hoàng củng người đẹp lang thang ?
Thực và hư qua bút pháp họ Hàn
Nội tâm ngoại giới khiến đời luyến mến
Vườn thơ độc đáo bay không bờ bến
Từ Gái Quê , Xuân Như Ý miên man
Nỗi thống khổ nung đúc chín tài năng
Thơ kinh dị đọc càng thêm ớn lạnh
Kẻ tài hoa sớm chết còn mơ trăng
Bệnh viện phong Qui Hòa buồn ảm đạm
NGUYỄN HIỀN NHÂN
Lê Thanh , Phong Trần là 2 bút danh khởi đầu của thi sĩ

HAI BỒ TÁT CỦA TÔI

HAI BỒ TÁT CỦA TÔI
Nhà nghèo nhưng có Phật vàng
Hai bồ tát độ bình an con khờ
Ngoại là chỗ dựa ấu thơ 
Mẹ nguồn thắp sáng ước mơ nên người
Ban cho con tiếng khóc cười
Mồ hôi ngoại ,mẹ thấm tươi tuổi hồng
Trường đời ,trường học hanh thông
Con từng chút được vung trồng lớn khôn
Hiền Nhân nhớ mãi di ngôn
Giữ gìn hạt giống tâm hồn thanh cao
Vu lan nước mắt con trào
Ơn trời sâu rộng dạt dào biển Đông
Tìm bồ tát cõi mênh mông
Thực hư những chữ sắc không vô thường
Mẹ ,bà là vầng thái dương
Con theo không kịp tình thương ngút ngàn
Lời ru " hãy ngủ bé ngoan "
Của hai bồ tát còn vang vọng về
Tiếng cười thánh thót trong mê
Sao con cảm nhận nặng nề bước chân ?
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

CHUYỆN TÔI VÀ THẦY CHIẾN

CHUYỆN TÔI VÀ THẦY CHIẾN

Không hút thuốc vẫn đánh cờ ăn thuốc
Phụ mẹ kiếm tiền qua thưở khó khăn
Thương đồng nghiệp cứ thua hoài không phục
Bởi những ván cờ câu nhữ giả chân
Thua một bàn rồi thắng lại hai bàn
Tiêu chuẩn tháng bạn bị tôi đoạt bán
Thế cờ tàn con chốt được thênh thang
Từng gói thuốc qua tay tôi quá đáng
Muốn dừng cuộc chơi thì bạn nổi giận
Đây thua nhiều không được phép nghĩ ngang
Binh hùng tướng mạnh bày ra giải trí
Thắng thua gì cũng phải tiếp nước đi
Ta chợt nhớ Hồ Xuân Hương nữ sĩ
Khuya không ngủ bày vẽ đánh cờ người
Vén sĩ tượng chờ ông chồng chiếu bí
Thua trận mà miệng luôn cười mê ly
Tôi cũng liều đem pháo đi đổi sĩ
Mất cận vệ thì tướng sẽ lâm nguy
Từng nước dồn bạn thế bất khả thi
Còn cười tôi số đỏ toàn ăn may
Thầy Chiến ơi bây giờ Nhân nghĩ lại
Thời bao cấp ai cũng khổ dài dài
Nhờ ruộng nhà thầy được nhiều sảng khoái
Cờ tướng thua giảm hút thuốc cũng hay
Nguyễn Hiền Nhân

TÔI VÀ TƯ NON

TÔI VÀ TƯ NON

Xin lỗi Non ,tao trách mầy mấy tiếng
Cố tri gì ,muốn gặp quá khó khăn ?
Từ ấu thơ ,chúng mình là bè bạn
Càng thân nhau bởi kiếp số nhọc nhằn

Tao lên thành đeo đuổi chuyện học hành
Mầy vào lính ,cuộc đời đầy gian khổ
Nhưng gặp dịp thường bên nhau ái ố
Trên quê mình ,khắp ruộng đồng Long An

Thời bao cấp vượt vất vã lầm than
Tao dạy học ,mầy chợ trời mua bán
Mười năm thôi ,phát tài thành tư sản
Cửa rộng lầu cao nhiều quận Sài Gòn

Mừng gặp nhau ,mầy vẫn là Tư Non
Bàn cờ ,ly rượu trắng đêm tâm sự
Bạn bè hai đứa nhiều thằng quan lớn
Nhưng được mấy người giữ nghĩa sắt son ?

Tao tìm mầy cũng khó như lên non
Nhiều nhà quá , sáng chiều đã khác chỗ
May mắn lắm được cụng mặt ngày giỗ
Trách hờn nhau miệng te toét cười dòn
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2018

CHỮ HIẾU CHƯA TRÒN

Cắc ca cắc củm chắt chiu
Từng đồng bạc nhỏ đọng nhiều tình thương
 Ngoại dì ngồi dưới nắng sương
Để tôi được học giảng đường nguy nga

Kinh-thương *1/ rồi lại luật khoa
Kiến văn tiếp nhận nào qua cội nguồn ?
Ngoại khoe thừa sức bán buôn
Khiến tôi nhiều lúc lệ tuôn ngấm ngầm

Công ơn trời biển cao thâm
Để tôi trả mãi nhiều năm chẳng tròn
Bởi vừa đủ trí lớn khôn
Mẹ đi , Ngoại cũng không còn thế gian

Lệ buồn nhỏ xuống xe tang
Tôi như phỗng đá nát tan cõi lòng
Mẹ ,bà có nhớ con không ?
Mong hai người chốn thiên thông khỏe nhàn

Kính yêu ngày lễ vu lan
Tôi  đi lễ Phật khói nhan nguyện cầu
Luân hồi nếu có kiếp sau
Cho tôi trọn hiếu bạc đầu mới cam
NGUYỄN HIỀN NHÂN
LẠI BÃO LŨ
Trời ơi ! bão lũ đến rồi
Lũ chồng lên lũ khổ đời dân tôi
Mồ hôi nước mắt trào rơi 
Biết bao cơ nghiệp cả đời loi ngoi
Vùng núi sạt lỡ đất đồi
Đồng bằng ngập úng cuốn trôi cửa nhà
Thiên tai nầy ở đâu ra
Trách trời đất cũng trách ta một phần
Phá rừng thủy điện lấn sân
Điều tiết hồ đập xa gần chủ quan
Từ Quảng Ninh đến Nghệ An
Màn trời chiếu đất dọa dân ta rồi
Mong lòng nhân ái khắp nơi
Sẻ chia cơm áo đắp bồi thiện tâm
Lá lành lá rách tương thân
Người chung nòi giống rất cần tình thương
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

GỞI EM GÁI HUẾ

GỞI EM GÁI HUẾ

Đất thần kinh ri gọi Huế cố đô?
Có cầu Trường Tiền, sông Hương, núi Ngự,
Nón bài thơ em che nghiêng nắng gió, 
Không đẹp sao làm người ta tương tư?
Trường Quốc học đâu nằm xa Đồng khánh,
Áo tím một thời lay động hồn thơ,
Em dỗi hè hay làm bộ giả vờ?
Để bên ni ai đợi chờ thờ thẩn.
Công viên Lý Tự Trọng nắng đã nhuộm màu,
Núi Ngự Bình hoang sơ trong chiều tím,
Góc phố hàng cây đong đầy kỷ niệm,
Dòng thời gian đưa Huế chảy về đâu?
Đêm sông Hương mái nhì nghe câu hát,
Mưa tối trời mô rứa tiếng ai kêu?
Non xanh nước biếc hửu tình bạn hí
Đi xa rồi mới nhớ Huế thương yêu.
Nhớ chợ Đông ba khuya sớm dập dìu,
Đền đài lăng miếu qua bao thế kỹ
NHớ Bến Tuần, Cồn Hến đìu hiu,
Đập đá, Vĩ Dạ đối thơ tri kỹ.
Nhớ đại nội thật thâm nghiêm huyền bí,
Bến Văn Lâu còn bóng chiếc thuyền câu?
Ui! buồn rứa tiếng chuông chùa Thiên Mụ,
Hưng phế một triều đại ,chuyện bể dâu...
Hiền Nhân Nguyễn

KHÉP TRANG TÌNH SI

KHÉP TRANG TÌNH SI
Tình đứt rồi nối lại khó bền lâu
Em đi đi , chớ giả vờ ái ngại
Anh không hèn yếu cần lòng thương hại 
Thuở ban đầu hãy ném vào vực sâu
Nỗi nhớ nào ngày trước  thức đêm thâu?
Tình yêu nào đến bạc đầu không đổi ?
Anh chán lắm lời ngọt ngào gian dối
Trăng chứng nhân đang rụng xuống bến sầu
Đã nói rồi ,không hờn giận em lâu
Vết thương lòng thuốc thời gian chửa khỏi
Chỉ khuyên em tình sau đừng nông nổi
Giữ ấm lòng qua tháng bảy mưa Ngâu
Anh sẽ tránh đường đi ngang Khánh Hậu
Cà phê Hương Đồng cô chủ đẹp xinh
Vòng một vòng ba lôi cuốn tầm nhìn
Hút kẻ giang hồ nếm vị khổ đau
Phong ba tình đời không thấy sắc màu
Đến và đi cũng vô thường bất chợt
Anh không xứng bị người yêu hời hợt
Đành khép sử tình như giấc chiêm bao
NGUYỄN HIỀN NHÂN