CHUYỆN TRĂNG BIỂN CHÚNG MÌNH
Gởi Hoa Sen cựu viện trưởng viện kiểm sát Nha Trang
Tôi người tình hay bị cáo của em
Ngai vương tội đồ có lẽ đều có
Đà Lạt Nha Trang trăng mật êm đềm
Về Sài Gòn bắt đầu lan sóng gió
Em không vui bước vào căn nhà nhỏ
Thiếu máy lạnh và bồn tắm tiện nghi
So với người ta cán bộ quyền uy
Nợ tình cảm có đáng đem khởi tố?
Hãy nghĩ chúng mình mỏng manh duyên số
Nên anh gượng cười chấp nhận chia tay
Định mệnh an bày khó định đúng sai
Khi em chỉnh lại con tim đúng chỗ
Thả bay đi kỷ niệm vui tri ngộ
Góc đường Trần Phú Nha Trang mộng mơ
Đêm Hòn Chồng vẫn nằm nghe sóng vỗ
Hòa nhịp cuộc tình trăng biển nhấp nhô
Em gái Kiểm Sát giỏi luật mến thơ
Nhưng không tha thiết thi nhân nghèo khó
Hồn giống Tháp Bà trầm tư khối đá
Bước khỏi đời nhau đêm trắng hoang sơ
Nguyễn Hiền Nhân
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2020
DÒNG THƠ BUỒN TÌNH VỠ
DÒNG THƠ BUỒN TÌNH VỠ
Tác giả : Nguyễn Hiền Nhân
Qua thời đầy ắp sướng vui
Chia tay hai đứa ngậm ngùi cách xa
Tiễn em về phía phồn hoa
Tôi rời đô thị nguy nga về đồng
Trăng thề vỡ mảnh uốn cong
Ngược xuôi gió lộng long đong nỗi lòng
Bến tình thấu rõ đục trong
Tôi cười thương cảm bóng hồng lọ lem
Nhìn tôi hai mắt nhá nhem
Bao giờ em nhận ra em lỗi lầm?
Yêu cần cộng khổ đồng tâm
Chân tình nhân cách không cần bán mua
Hí trường canh bạc tôi thua
Nhưng thêm bài học đắng chua tình đời
Về quê tạm biệt sân chơi
Thong dong tôi ngắm đất trời bình yên
Nếu còn gặp lại chợ phiên
Mới hay Tấm Cám lợi quyền ai hơn
Giản đơn lời nói trống trơn
Tử Kỳ mới cảm tiếng đờn Bá Nha
Nguyễn Hiền Nhân
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2020
MẸ VÀ NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ
MẸ VÀ NGÀY THƯƠNG BINH LIệT SĨ
Con nằm dưới đất rồi
Mẹ tựa cửa chờ ai?
Đồng đội thời xa ngái
Năm tháng buồn êm trôi
Trước mỏng manh mây khói
Di ảnh con nhạt nhòa
Vẩn còn nhiều búp hoa
Tỏa hương trong bóng tối
Những hy sinh thiệt thòi
Của mẹ ít ai biết
Sự đào thải khắc nghiệt
Nhỏ nhoi phải sót thôi
Được mất của tình đời
Ngày thương binh liệt sĩ
Rộn rã tiếng cười nói
Người lên kẻ xuống ngôi
Mẹ quên đi mệt mỏi
Vẫn ngóng đợi con về
Đau đáu góc trời quê
Tin nhật nguyệt sáng soi
Nguyễn Hiền Nhân
Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2020
GỞI NÀNG CÙNG XÃ
Anh bị người yêu đá
Vui gì em lại cười
Trăng vàng lọt kẽ lá
Vẫn làm say đắm người
Tuổi xuân còn tốt tươi
Sao dám chê đây già
Lần hai em đám cưới
Chàng rễ chọn anh nha
Bắt đền em nghịch phá
Làm anh lỡ nợ duyên
Nghĩ nghĩa tình huyên thuyên
Hai đứa chung mền da
Cuội già dưới gốc đa
Nhớ Hằng Nga trên trời
Mình bên nhau dốc đời
Gần nhà đừng để xa
Lại tru tréo ý a
"Anh làm em sợ quá"
Cóc khát vọng tiên nga
Tích xưa nay xảy ra
Có gì đâu phép lạ
Biên giới của tình yêu
Nếu em có máu liều
Hạnh phúc đến bao la
Nguyễn Hiền Nhân
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020
GIÁ ĐỪNG THÁCH LÁ DIÊU BÔNG
GIÁ ĐỪNG THÁCH LÁ DIÊU BÔNG
Thách anh tìm lá diêu bông
Giấu đi hương sắc hình dong thế nào ?
Lá vàng thì bảo tầm phào
Lá xanh héo úa nhuốm màu phù vân
Tân An níu khách chinh nhân
Tân Hương Tân Phước tưởng gần mà xa
Nhiều năm bạc áo hào hoa
Tình trong cõi mộng thiết tha lỡ thời
Ngao du khắp bốn phương trời
Vẫn không tìm thấy quảng đời trong mơ
Thuở còn ở tuổi ngây thơ
Thương nhau ta gởi vu vơ nỗi lòng
Tặng em mấy sợi nhãn lồng
Cảm mùi gió nội hương đồng thân thương
Giờ đây đời nặng nắng sương
Diêu Bông em muốn vô phương kiếm tìm
Kẻ xa lạ đến ru êm
Vào trong cửa ngõ đường tim thể nào?
Anh trầu vôi với buồng cau
Sao em từ chối buồn đau đáu buồn
Thời gian nước chảy xa nguồn
Kinh qua lớp lớp vở tuồng thế nhân
Nhớ quê nhà những đêm trăng...
Giá em ngày đó không cần Diêu Bông
Nguyễn Hiền Nhân
Thách anh tìm lá diêu bông
Giấu đi hương sắc hình dong thế nào ?
Lá vàng thì bảo tầm phào
Lá xanh héo úa nhuốm màu phù vân
Tân An níu khách chinh nhân
Tân Hương Tân Phước tưởng gần mà xa
Nhiều năm bạc áo hào hoa
Tình trong cõi mộng thiết tha lỡ thời
Ngao du khắp bốn phương trời
Vẫn không tìm thấy quảng đời trong mơ
Thuở còn ở tuổi ngây thơ
Thương nhau ta gởi vu vơ nỗi lòng
Tặng em mấy sợi nhãn lồng
Cảm mùi gió nội hương đồng thân thương
Giờ đây đời nặng nắng sương
Diêu Bông em muốn vô phương kiếm tìm
Kẻ xa lạ đến ru êm
Vào trong cửa ngõ đường tim thể nào?
Anh trầu vôi với buồng cau
Sao em từ chối buồn đau đáu buồn
Thời gian nước chảy xa nguồn
Kinh qua lớp lớp vở tuồng thế nhân
Nhớ quê nhà những đêm trăng...
Giá em ngày đó không cần Diêu Bông
Nguyễn Hiền Nhân
TÌNH NGƯỜI KHÁC MÀU DA
TÌNH NGƯỜI KHÁC MÀU DA
Đến Việt Nam du lịch ngạo nghễ quá
Phải va chạm bỗng thân kỳ lạ
Hai kẻ phương xa khác biệt màu da
Bắt tay xin lỗi sau màn đấu đá
Hai em gởi biếu ta mươi đô la
Dân bặm trợn mà sang chãnh ha
Lão chỉ cần ly cà phê sửa đá
Không tham tiền hai em nên nễ ta
Áo bạc sờn nhưng coi trọng phẩm giá
Thông cảm nhau thì việc nhỏ bỏ qua
Người Việt Nam luôn hiếu khách hiền hòa
Còn kẻ xấu nơi đâu cũng có cả
Sống thiện tâm cầu hòa chẳng gian trá
Không thay lòng trước cám dỗ phù hoa
Hai em cười muốn kết nghĩa với ta
Chung góc trời khề khà chút bia trà
Nguyễn Hiền Nhân
Thứ Năm, 9 tháng 7, 2020
NHỮNG ĐIỀU DƯỠNG NGÀNH Y
NHỮNG ĐIỀU DƯỠNG NGÀNH Y
Những thiên thần áo trắng
Những điều dưỡng ngành y
Trước áp lực đè nặng
Vẫn đậm tính nhu mì
Trầm tỉnh trước sân si
Như con thoi tất bật
Tận hiến từ bản sắc
Vượt quở trách ai bi
Bệnh nhân bị cách ly
Nóng giận hơi phi lý
Thần kinh thép em cười
Khổ nhọc giữ màu tươi
Điều dưỡng cũng là người
Gồng trí lực làm việc
Cảm kích ai hiểu biết
Góp phần đẩy bệnh nguôi
Trải nghiệm đời ngược xuôi
Xã hội còn tiêu cực
Nhưng lương tâm nhân đức
Y đạo vẫn vàng mười
Nguyễn Hiền Nhân
HÀ NỘI THÂN THƯƠNG
HÀ NỘI THỦ ĐÔ THÂN YÊU
Tác giả : Nguyễn Hiền Nhân
Anh ở Long An ít biết Hà Nội
Chỉ mới vài lần "cởi ngựa xem hoa"
Thích phố Quang Trung vang bóng một thời
Nay vẫn nồng hương hoa Sữa vờn xa
Hồ Tây hàng liễu thường buông tóc xỏa
Khói sương bãng lãng tan trong nắng vàng
Chùa Trấn Quốc chốn bình an tịnh tọa
Bồ câu nhặt thóc khẽ bay từng đàn
Hà Nội vào thu êm ả dịu dàng
Cốm gói lá sen thơm tỏa thanh khiết
Anh chợt nồng say trước đôi mắt liếc
Giọng nói Hà Thành như tiếng đàn vang
Nhẹ như chùm lá cây cơm nguội vàng
Hay nhánh sấu Phan Đình Phùng thân thiết
Em cười bảo khách phương Nam vui thiệt
Nhưng sợ quen rồi nỗi nhớ miên man... 
Nguyễn Hiền Nhân
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






