Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Thơ xướng họa giữa Hiền Nhân -Phương My



Lẻ loi

Có hai người sẽ không thấy lẻ loi
Nếu chỉ một thì sẽ là cô độc
Có những lúc muốn tìm người để khóc
Nhìn quẩn quanh vẫn chỉ một bóng mình

Có đôi lúc cũng muốn lặng thinh
Không ai hết , chỉ riêng mình yên tĩnh
Những khi đó ta với ta đối diện
Cũng thương mình như chiếc lá mà thôi

Cũng không cần toan tính xa xôi
Sống vui vẻ mà không cần nghĩ ngợi
Cái gì tới rồi thì cũng sẽ tới
Thời gian ơi ! có níu kéo được gì ?

Em cũng không mơ ước điều chi
Cái hạnh phúc mà bao người mong lấy
Đừng hỏi em , sao hôm nay như vậy
Vì đôi khi em cũng thấy bất cần ...

Em ru mình theo những tháng năm
Ngủ ngoan nhé ! đừng bao giờ tỉnh giấc
Tình yêu ơi ! đừng bao giờ đùa cợt
Cho em yên với cuộc sống âm thầm
Phương Mi
Đủ hai người cuộc sống bớt lẽ loi,
Nhưng vô phúc sẽ trở thành bất hạnh,
Đời cô đơn muốn sẽ chia ấm lạnh,
Buồn làm sao ta vẫn cứ lạc loài?

Có nhiều đêm phải đối bóng chính mình,
Thấy đời sống quá vô cùng nhàm chán,
Ta thèm muốn có thêm vài người bạn,
Thèm được nâng niu chia sẽ ân tình

Ta mệt mỏi với hạnh phúc kiếm tìm,
Hồn lạc lõng trước thiên đường cửa đóng
Cất vào tim bao thương yêu hy vọng
Công lý còn xứng đáng để ta tin?

Một nửa ta ơi, người ở nơi nào,
Xin hãy đến thật lòng đừng đùa cợt
Cuộc đời nầy không còn gì vui hết
Khi con người sống mà không tin nhau
Hiền Nhân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét