Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Một Thuở Tình Sầu


TÌNH BAY VÀO CỎI HƯ KHÔNG 2
Ba năm qua anh làm tên hành khất
Cầu xin em được nối lại tình xưa
Như vầng trăng qua giông bão gió mưa
Vẫn sáng đẹp chung hòa cùng mặt đất
Nhưng lửa yêu đương trong em đã tắt
Chuyện vui buồn khoãnh khắc thật phù du
Thà làm ngọn cỏ dưới chân bồ tát
Hồn phiêu diêu an lạc đến thiên thu
Lời em nói anh nghe thật rối mù
Không là cỏ sao hiểu nỗi sầu của cỏ?
Chuyện hoang đường mà em khua chuông mỏ
Tự giam hồn mình vào chốn thâm u
Nếu con người đạt được đỉnh vô ưu
Không tình cảm có khác gì sỏi đá?
Tu không phải trở về thời hoang dã
Sùng bái tượng thần như kẻ đại ngu
Em hãy nhìn xem bao nhiêu thầy tu
Cũng hưởng lạc, mê tiền, mê danh vọng
Đừng tụng hoài những câu kinh sáo rỗng
Kiếp luân hồi mọi chuyện hóa hư không
Thế giới ngày nay rực rỡ ánh hồng
Em loạn trí thêu dệt toàn đen tối
Không có thánh thần nào xuống cứu rỗi
Vì chính em tự đưa cổ vào tròng
 HIỀN NHÂN



Vách ngăn vô hình

Không thua bạc cũng trắng tay
Không yêu sao vẫn đêm ngày luyến thương?
Biết đời là cỏi vô thường
Sao ta tin chuyện hoang đường trăm năm?

Mịt mờ cỏi ảo tri âm
Uyên ương hồ điệp thăng trầm bến mơ
Người ơi! một thuở tình thơ,
Bây giờ ngoãnh mặt làm ngơ se lòng
Khói sương lẫn khuất bụi hồng
Phụng Loan lẽ bạn hòa đồng tóc tơ
Tỉnh rồi bóng chiếc ngẩn ngơ
Phụng bay khác hướng trơ vơ ngô đồng

Sóng còn gào thét biển Đông
Núi còn rạn nứt trước dòng thời gian
Tình tan bởi cách không gian
Mộng tan cũng bởi trái ngang duyên trời
Dể được mọi thứ trên đời
Nên ta ngạo thế khinh lời dối gian
Mến tài nhau mới bẻ bàng
Phải chi mê sắc mê vàng mau phai
Giận người ta lại vui say
Bên ly rượu đắng vòng tay trang đài
Tiếc thương cho bạn tình vay
Đuổi theo danh vọng bằng tai mắt mờ
Mấy lần tao ngộ bến thơ
Muốn chào nhưng lại tãng lờ lui chân
Giá chỉ là bạn không thân
Chúng mình đâu phải cách ngăn đôi bờ?
Giá ngay từ buổi ban sơ
Trái tim ta cũng phĩnh phờ dối gian
Núi sầu cũng khỏi đeo mang
Gặp nhau cũng khỏi xốn xang cỏi lòng
Thôi thì nam bắc tây đông
Chí trai đã thỏa tang bồng bốn phương
Trở về nguồn cội quê hương
Ta xin trả hết nhớ thương cho Người
 HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 21/06/2010 20:47


Chính em đã phụ tình tôi

Lần đầu tiên em hẹn đến thăm tôi
Nơi cầu chữ Y bên kia đường Nguyễn Biểu
Buổi sáng tinh mơ nắng vàng chiếu rọi
Ta nhìn nhau ,khó cảm nhận được tình yêu
So với hình hai đứa xấu hơn nhiều
Nhưng vẫn giử kín điều chưa tiện nói
Trong đầu chúng mình hiện vài dấu hỏi
Đi ăn sáng rồi sẽ tính tiếp thôi
Em hồn nhiên ,duyên dáng chinh phục tôi
Nỗi niềm riêng nghe bồi hồi xúc động
Ngay giữa Đầm Sen trời cao đất rộng
Ta nắm tay nhau nghe sóng trỗi êm lòng...
Suốt hai giờ hai đứa đã cảm thông
Tôi chở em đi rong chơi khắp hướng
Ghé vào Tân Bình ăn bún thịt nướng
Rồi yêu nhau để hồn xác bềnh bồng
Sài gòn Châu đốc đầy ắp nhớ mong
Suốt 5 năm yêu thuơng như chồng vợ
Em ghen hờn khùng điên vô duyên cớ
Sùng bái tượng thần đã đóng rêu phong
Tôi đã nhiều lần thuyết phục hoài mong
Nhu nhược như kẻ cầu xin tình ái
Xin giử dùm tôi chút lòng tự trọng
Nếu yêu tôi Em không để tình bay
Xin lỗi em , tôi đâu phải kẻ ăn mày
Chuyện tình cảm phải có đi có lại
Tôi gánh hết những lỗi lầm sai trái
Ba năm rồi cũng đủ khoảng nợ vay?
Đã nhiều lần tôi ngõ ý chia tay
Chân bước đi nhưng tình vương trở lại
Nhìn mắt em nhỏ ứa dòng lệ chãy
Trái tim tôi bị mãi nỗi đọa đày...
 HIỀN NHÂN
Ngày gửi: 24/06/2010 15:59




 
Nỗi nhớ người dưng

Người dưng ơi! sao ta cứ nhớ nhau
Không duyên nợ sao gặp nhau hoài vậy?
Hai đứa đến gần rồi xa cách mãi
Làm thế nào để nhẹ bớt xôn xao?
Như nền trời không thể thiếu trăng sao
Hể rãnh rỗi ta tìm nhau trên net
Em cứ hẹn một ngày thêm gắn kết
Anh cứ chờ cho năm tháng qua mau
Úc và Việt Nam đâu cách biệt là bao
Càng mong đợi bến bờ càng trống trãi
Tình ơi! tình đừng làm anh sợ hải
Trận bão lòng đã mất đợt lao đao
Chúng mình như người trong cỏi chiêm bao
Hình thấy bóng nhưng không sao chạm được
Tại sao anh phải tìm đến em trước?
Nếu chung lòng sao còn tính trước sau?
Trời đất ngàn năm tự dính kết nhau
Dẩu xa ngái cũng chan hoà hạnh phúc
Anh chưa thể đến được ngay nước Úc
Bởi dì anh thường nay ốm mai đau
Em như vầng trăng lơ lững ở trên cao
Để từng đêm anh thở dài ngóng đợi
Mùa Đông lạnh chập chờn câu trao gởi
Xuân hạ rồi mưa nắng thêm hanh hao...
 HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 26/06/2010 20:35

ad_nguyet đã viết:
Anh đã nói đợi chờ là hạnh phúc
Trong tình yêu em vẫn đợi anh mà
Từng giờ từng khắc trôi wa
Hoa vẫn nở trên môi người con gái
Nước vẫn trôi...trôi dài trên khoé mắt
Chờ ...chờ mãi...chờ mãi nghe anh
Một hạnh phúc âm thầm...ko hi vọng..

=(( :((
.Hạnh phúc đợi chờ?

Anh cứ ngỡ đợi chờ là hạnh phúc?
Nhưng giờ đây đá cũng đóng rêu phong
Hy vọng nhiều để rồi thêm thất vọng
Phương trời xa le lói chút tin hồng
Cuộc tình mình vẫn mãi cứ long đong
Để đêm đến anh soi gương tìm bóng
Nguyệt buồn ơi! núi thì cao, biển rộng
Có thật lòng em nhớ đến anh không?
Nhìn bóng nguyệt lung linh qua chấn song
Ai tin Nguyệt cũng buồn vì mưa gió?
Nếu thương anh hãy mở lòng bày tỏ
Dẫu hai hồn khoảng cách cũng còn xa...
HIỀN NHÂN

 ngoc_le^ wrote:Chẳng thể nào đâu anh !

   " Liệu nước mắt có làm vơi đi nỗi nhớ?
   Có lấp đầy cái cảm giác chông chênh
   Có thỏa mãn trong em ngàn khoảng trống
   Có xoa dịu, xóa mờ những nỗi đau ....

   Bàn tay ta chẳng còn thuộc về nhau
   Nên chòng chành giữa cuộc đời cuộn sóng
   Yêu thương mỏng manh mà sao sắc bén
   Cứa sâu vào lòng ... âm ỉ trào dâng ..."
   SG -19.05.2010

   CMN


Ngày ấy đã qua rồi...
Hoài niệm chỉ làm gia tăng nỗi nhớ
Thật khó lòng em quên được tình xưa
Dù biết trái tim có bị dối lừa
Em vẫn run lên từ trong nhịp thở!
Nhớ thuở ban đầu luyến lưu , bở ngỡ
Dù hai người không còn thuộc vào nhau
Em dại khờ ôm giữ mãi nỗi đau
Cũng như anh khóc tình đầu dang dở
Hoa chỉ đẹp khi hoa vừa hé nở
Trăng yêu kiều Ở độ tuổi trăng non
Tình nên thơ khi ước mộng vuông tròn,
Đời không đẹp nếu nhỏ đầy nước mắt...
Hiền Nhân

Ngày gửi: 01/07/2010 15:08

Ân nghĩa vợ chồng

Cho anh hôn nhẹ bờ vai,
Cho anh ôm trọn
vóc hài người thương,
Tóc mây
Em đã điểm sương,
Biết bao ân nghĩa yêu thương vợ chồng.

Ngày trước mắt biếc, má hồng,
Đẹp màu áo trắng
Trắng trong tình nồng,
Lo cho con,
Vất vả vì chồng,
Hoa môi nhợt nụ,
Má hồng xạm khô!

Cuộc đời phiêu bạt biển hồ
Qua bao bến đổ
Xô bồ trắng tay
Cũng may!
Còn lại em đây
Để anh tháng rộng năm dài
Ấp yêu
HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 04/07/2010 05:27

Chút hoài niệm vẩn vơ

Chẳng bao giờ giử nổi lại giấc mơ
Vùng ký ức nhạt nhòa theo năm tháng
Nhưng vẫn còn đó tình yêu lãng mạn
Những nồng nàn sáng đẹp mổi trang thơ
Tình yêu xưa một thuở ta lững lờ
Làm đau nhói trái tim người đối diện
Cái thuở ban đầu hồn nhiên lưu luyến
Có bao giờ kết thành nợ thành duyên?
Nhiều lúc buồn ta tìm cỏi bình yên
Sao trái tim cứ bồi hồi trăn trở?
Khuôn mặt người xưa chiếm đầy nỗi nhớ
Lý trí nào giải hết mộng uyên ương?
Ta mệt mõi chẳng tìm thấy thiên đường
Cố nhặt lại một niềm tin bị rớt mất
Những giấc mơ rất xa vời sự thật
Trãi nghiệm đời ta mới biêt tiếc thương...
HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 06/07/2010 09:38

Nỗi nhớ Mây Hồng Melbourne

Mấy chiều không gặp Mây Hồng
Nợ duyên mình có chìm dòng sông băng?
Giấc mơ hạnh phúc vĩnh hằng
Tan êm như chuyện gió trăng cợt đùa?
Giận hờn em trút búa xua
Thỉnh cầu anh nhận lá bùa bình an
Cớ sao nỗi nhớ miên man
Vắng em đêm xuống thở than âu sầu
Melbourne tình gởi về đâu
Sái gòn đã tím sắc màu bi thương
Dạt dào ngọn sóng đại dương
Vọng về có tiếng thân thương bạn đời
Anh xin khẻ gọi em ơi!
Ghen nhau cũng bởi khoảng trời hai nơi
Đôi tim đã đủ rối bời
Em cất giông bão là đời Hồng Nhung
Cali cách biệt nghìn trùng
Anh trai em gái chẳng cùng mối tơ
Sao Hồng Nhung cứ nghi ngờ
Để tình đứt đoạn hẹn chờ kiếp sao?
Hmhiennhan

Hạnh phúc chúng mình đi về đâu?

Tình ta lạc cỏi phù vân
Bến yêu hạnh phúc tưởng gần mà xa?
Nếu yêu trung thực , hiểu ta
Thì em đâu để trôi qua cuộc tình
Chẳng cần lý giải biện minh
Coi như lời hẹn tử sinh không tròn
Chia đôi hai nửa mỏi mòn
Tình hồng khoãnh khắc chỉ còn..dư âm
Doanh nhân yêu cứ sợ lầm
Tư tưởng dù đã giam cầm vẫn nghi
Nhung ơi! đừng bắt ta quỳ
Phù hoa vật chất chẳng gì với ta
Vinh nhục đời đã trãi qua
Miễn sao cuộc sống an hoà là vui.
Hmhiennan

Ngày gửi: 10/07/2010 19:40

Kỷ niệm ngày Hạnh Phúc gặp Mây Hồng

Biển xanh tiếp giáp mây trời
Cợt đùa sóng bạc muồn đời lời ru
Nhớ thương sâu lắng rối mù
Thì thầm tiếng gọi vọng từ ngàn xưa
Qua bao năm tháng gió mưa
Chuyện tình sóng -biển vẫn chưa nhạt màu
Sóng yêu biển cứ cuộn trào
Em yêu anh cứ tình vào rồi ra?
Lúc thì say đắm thiết tha
Lúc thì tẻ nhạt như là người dưng
Hẹn thề sao lại ngập ngừng?
Yêu thì yêu thật xin đừng chiêm bao
Nhung ơi! câu chuyện hôm nào
Đã đầy nỗi nhớ dạt dào buồng tim
Mất nhau là khó kiếm tìm
Hoàng hôn chiều tím lặng im cỏi trời
Gió vào khoảng trống chơi vơi!
Thèm nghe tiếng gọi"mình ơi!" ngọt mềm
Mây hồng-Hanh phúc khó quên
Như biển yêu sóng ngày đêm không rời...
Hiền Nhân

Ngày gửi: 11/07/2010 16:24

Em ghét hay thương tôi?

Con gái nói ghét là thương
Con trai nói ghét là thường ghét luôn
Ghét tình như con chuồn chuồn
Khi vui thì đậu khi buồn thì bay
Ghét em tiếng ngọt lời hay
Hương tình mới vướng đã say ngây người
Ghét em chúm chím nụ cười
Anh nhìn thấy hở 9, 10 cái răng
Ghét em tình chứa nhiều ngăn
Lạc quan vui sống chẳng cần tình nhân
Bao nhiêu người đến cầu thân
Mở trận tỉ thí chắc anh...rớt đài
Ghét em nặng nợ tình vay
Không tính lời lãi sao hay bắt đền?
Để anh đi xuống đi lên
Me chua kẹo ngọt kề bên dỗ dành
Ghét em miệng lưỡi khôn lanh
Anh thì khờ dại học hành lem nhem
Tay chân dầu nhớt lấm lem
Làm sao xứng với cô em tóc dài?
Ghét em giả hưu giả nai
Giả gái sơn cước thơ ngây thẹn thùng
Vậy mà ánh mắt đen nhung
Chiếu ra luồng điện làm run anh nè
Ghét em nhiều lúc nín khe
Khi anh bàn chuyện xôi chè ngọt thơm
Rụt rè mắt gởi nụ hôn
Thì em lại muốn đánh đòn anh ngay
Méo mó nghề nghiệp đùa dai
Bắt anh đây phải trả bài bằng thơ
Ghét em anh muốn làm ngơ
Cớ sao thương nhớ vu vơ lạ lùng
Chim trời cá nước mông lung
Cùng chung nghiệp giáo không chung đường đời
Ngẫn ngơ anh hỏi ông trời
Người đâu dể ghét sao lời dể thương?
HIỀN NHÂN

Vũng tàu đêm biển động Ta trởi lại Vũng tàu đêm biển động
Sóng cuộn trào xua đuổi bóng mây đen
Em không đến vì đâu còn hò hẹn
Chỉ mình ta thả những bước chân rong
Biển vẫn bao la cợt đùa cùng sóng
Lạnh lẽo khung trời từng giọt mưa sa
Bản tình ca cất lên sao lạc lõng
Khóc một người từ nay nghìn trùng xa
Nước mắt trời mưa hòa vào biển cả
Trời thật xa nhưng cũng hiểu lòng ta
Gởi đến người yêu trăm ngàn sợi nhớ
Một thuở tình hồng muôn nỗi xót xa
Sóng bạc đầu vì yêu biển thiết tha
Những hờn ghen có bào mòn núi đá
Ta gởi hết kỷ niệm vào biển cả
Sao tiếng cười vẫn vọng lại hồn ta?
Em có hiểu những đớn đau nghiệt ngã
Sau một lần cúi mặt tiễn tình đi
Ta lạnh lùng chôn dấu nỗi ai bi
Nhưng trái tim đã bắt đầu lạnh giá
Em thừa biết biển chưa bao giờ êm ả
Hương tình yêu trọn kiếp chẳng phôi pha
Dù cố tình thản nhiên làm mặt lạ
Nhưng vết thương lòng không dể kín da...
Em cứ niệm đi câu kinh Di Đà
Như sóng ngầm ta vẫn luôn quậy phá...
HIỀN NHÂN


Ngày gửi: 24/07/2010 14:32

Tình người miền biển
Không phải quê mà tôi đã thân quen
Vùng non nước đậm đà hương muối biển
Nhớ ánh mắt liếc nhìn tôi lúng liếng
Gặp một lần đến nay vẫn chưa quên
Hải âu vẫn lượn khoảng trời xanh thẳm
Sóng vẫn mài chân núi đến nghìn năm
Hào sảng quá những nụ cười biển mặn
Đón thuyền về tôm cá chất đầy sân
Hàng phi lao rì rào say nắng gió
Vọng âm thanh sang sảng tiếng hò khoan
Dân miền biển thật lòng như thế đó
Nắm bàn tay chắc lại, it xoè ra
Dù quá quen cảnh thành phố phồn hoa
Tôi vẫn thích hoà mình cùng biển cả
Hồn lắng đọng chân tình người dân dã
Trong đói nghèo khát vọng vẫn vươn xa
Muối trùng dương hằn lên manh lưới vá
Hy vọng ươm đầy những chuyến ra khơi
Giữa bao la vùng sóng biển mây trời
Mới cảm nhận sự nhiệm mầu tạo hoá...
HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 26/07/2010 21:31

Lời cuối ngỏ cùng em

Tôi rất buồn vì em muốn quên tôi
Để tìm hạnh phúc với một người khác
Còn đổ lổi cho tôi là kẻ phản bội
Làm em tức ói máu đến hai lần?
Thật bất ngờ người yêu rất hiền lành
Còn giúp tôi lúc khó khăn tài chánh
Tình nghĩa ấy một thời tôi nhận lãnh
Quý trọng em với tất cả lòng thành
Với em tôi còn rất it thời gian
Tìm đâu ra tình nhân như em nghĩ?
Em nghi ngờ giận hời tôi phi lý
Chỉ là muốn kiếm cớ để phân ly?
Ừ! thì thôi em hãy cứ đi đi
Tôi không thể chúc em tròn hạnh phúc
Vì tôi biết gả giả danh nghệ sĩ
Đâm thọc tôi nhân cách chẳng ra gì
Dù bất tài tôi cũng là kẻ sĩ
Sống đường hoàng ngay thẳng giữa thanh thiên
Tôi chỉ yêu tấm chân tình chung thủy
Nếu nhạt nhòa chẳng tiếc nuối làm chi
Ừ tôi là kẻ khùng điên ích kỷ
Nhưng đã từng làm em phải cuồng si
Nay hết rồi em hãy chửi nữa đi
Miễn đừng đặt tôi ngang tên thô bỉ
HIỀN NHÂN
Trả em hai tiếng thì thầm


Hiền Nhân trả lời Kimle và cuocsonmien

Thì thầm một chút rồi xa
Ngày mai trời nắng chói lòa ước mơ
Có ai về bến tình thơ
Cho ta nhắn gởi lời thơ mượt mà

Rằng ta dù có đi xa
Vẫn mang trong dạ lời ca hôm nào
Tình này tuy ảo đã trao
Nhưng là rất thật xiết bao chân tình

Thì thầm nói nhỏ một mình
Ta đi ... ta nhớ chút tình hôm qua....
KIM LE

Thì thầm vẫn giọng…… ngày mưa
Nhưng sao lại thấy ….xưa xưa rồi mình
Thì thầm sao hãy còn tình
Nhưng em lại thấy chuyện mình đã xưa

Thì thầm ngày đó …đón đưa
Người quên ....lỗi hẹn  . . .lời xưa ai thề ?
Thì thầm em đã quay  về
Gói gom tình cũ xin thề ....rằng quên

Thì thầm dẫu vẫn còn êm
Giận ai em đã không thêm duyên tình !
Thì thầm chi chuyện chúng  mình
Để cho làng ảo ...xót mình ...xót ta !

Thì thầm đành nói ..là xa
Người vui duyên mới còn ta mãi sầu
Thì thầm chỉ nhớ mãi câu
Ai vui duyên mới qua cầu bỏ em .................???  
 Cuocsonmien

Trả em hai tiếng thì thầm
Sóng xô ghềnh đá đâu cần lời ru?
Trăng lên trên đỉnh mây mù
Gặp cơn gió thoảng mộng du sai đường
Thầm thì lời nói yêu thương
Chìm theo sóng nước đại dương ngút ngàn
Ừ! Em rẽ lối sang ngang
Đây xin chúc đó bình an ,đẹp giàu
Cho anh gởi trả câu chào
Thì thầm lời nói ngọt ngào đãi bôi
Hai đầu nỗi nhớ xa xôi
Theo con lốc xoáy cuốn trôi góc trời
Thầm thì chi nữa em ơi!
Giấc mơ hạnh phúc rã rời tan hoang
Duyên tơ đã đứt phủ phàng
Còn chăng bóng gổ cây đàn không dây?
Em yêu tiếng nhạc lời hay
Tình ca một thuở đắm say hồn người
Bây giờ rớt lại tiếng cười
Làm sao cất cả nụ cười vào tim?
Thì thầm khoảng trống lặng im
Hai phương trời lạnh nỗi niềm khác nhau
Chia tay dạ vẫn nao nao
Biết là tình ảo sao đau dật dờ?
Đời đâu có phải như mơ
Tình chỉ đẹp thuở ban sơ nẫy mầm
Đắm mê bởi tiếng thì thầm
Anh xin nhận hết lỗi lầm về anh
Tình ta đi đến khúc quanh
Kém tài thua trí phải đành xa em
Thì thầm họ hót ru êm
Riêng anh cao ngạo bặt tăm tiếng lòng
Cô đơn ở giữa bướm ong
Đóa hoa trổ sắc thơm nồng hương bay
Hẹn thề xưa sớm nhạt phai
Anh cười chôn tiếng thở dài! Chào em
HIền Nhân

Ngày gửi: 29/07/2010 15:18

Chia đôi hai tiếng thì thầm

Phá Cuocsonmien nữa nè
Chia đôi hai tiếng thì thầm
Tình ta muôn thuở thăng trầm bến mơ
Ngỗn ngang nỗi nhớ vu vơ
Thầm thì con sóng khát bờ biển xanh
Nầy em! gió mát trăng thanh
Trái tim mình có đồng hành xuyến xao?
Thầm thì lời nói êm trao
Sài gòn Bà rịa đường vào bao xa?
Thì thầm hỏi nhỏ em nha
Gái miền sơn cước thật thà,lắm duyên
Chừng nào ván sẽ đóng thuyền
Hạnh phúc tỏa sáng phỉ nguyền Phụng Loan?
Nước mài đá cũng vỡ mòn
Sao hồn sa mạc chưa còn nở hoa?
Nhạt nhòa những giọt mưa sa
Thầm thì ngày tháng có già lời yêu?
Chìm trong mộng ảo hắt hiu
Bao nhiêu câu chữ bấy nhiêu nỗi lòng
Thắp lên trăm ngọn nến hồng
Hòa chung nhau tiếng tơ đồng đi em...
HIỀN NHÂN













Thơ cũ gom về 12/2009

Ngày gửi: 22/12/2009 14:35

Anh Phạm bá Long Ẩn oi!
Nghe Dương minh Dũng nói anh có về VN tìm tôi và mời tôi đi Nha trang
chơi với vợ chồng anh, tôi xúc động lắm. Tiếc là khi ấy tôi không có
ở nhà , nhưng trái đất tròn ,sẽ còn dịp khác. Chúc anh chị an lành,
hạnh phúc...
Thân

Xin lỗi anh! Anh Phạm bá Long Ẫn,
Người bạn tốt tôi chưa được quen thân,
Vì cha anh đứng đầu ngành quân cảnh,
Tôi là người hay phản đối chiến tranh.

Anh đã hiểu lầm tôi là cộng sản,
"Bất mãn đời" tư tưởng quá nhân văn,
Sự thật tôi cũng giống như anh,
Dù có trãi qua khoá đối tượng Đảng.

Ta yêu nước với tình yêu trong sáng,
Rất đau lòng lúc đất nước nước khó khăn,
Ngày Sài gòn sạch bóng xâm lăng,
Tôi cũng là một công dân như bạn.

Tôi thêm biệt danh thằng năm cô đơn,
Từ những ngày học đại học kinh tế,
Về công ty bạo mồm không gốc rễ,
Rất nhiệt tình vẫn bị lãnh đạo chê,

Thời bao cấp đen trắng phủ bốn bề,
Tôi lại học để vào ngành sư phạm,
Cuộc sống cũng đã qua thời u ám,
Cám ơn anh vẫn còn nhớ đến tôi
Hmhiennhan
Nói với anh 2

Anh là một nguoi thật thà, trung hậu,
Nhưng tiếc thay lại quá đa tình?
Bao nhiêu lần anh rước nợ vào mình?
Dù bản chất anh không phải người xấu.

Em đọc hết những bài thơ  trăn trở,
Hiểu lòng anh như hiểu bản thân mình,
Anh đã giúp em sống có niềm tin,
Rồi thất vọng bởi"TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚI"

Giấc mơ hạnh phúc còn xa vời vợi,
Vì anh quá nhiều tri kỹ trong đời?
Loan phù dung chỉ là cánh hoa rơi,
Hàng nội địa anh đâu thèm ngó tới?
Loanhoa phudung

Anh xin lỗi!

Em trách anh,sao không xét lại mình?
Hai chúng ta ai cũng có nhiều lổi.
Đối với em, anh mang nặng ân tình,
Nên chưa bao giờ là người phản bội.

Em cứ nghi ngờ tình anh gian dối,
Hai năm rồi anh vẫn sống cô đơn.
Chỉ tại chúng mình ghen hờn nông nỗi,
Hạnh phúc một thời sóng gió cuốn trôi.

Anh xin lổi đã làm em mệt mỏi,
Núi sầu trong anh còn nặng hơn em,
Anh đang bệnh ,không thể nói gì thêm,
Hãy để tình xưa chìm vào bóng tối...
Hmhiennhan

Ngày gửi: 28/12/2009 00:57

Hi anh! Hôm nay qua Noel, nên có thời gian một chút, vào trả nợ anh đây. Nếu anh muốn sang phụ em dếm tiền , thì anh gửi giấy tờ sang , em bão lảnh anh nhé. Em đang cần người,em hứa sẽ hết sức ưu đải, chịu không nè???
Điểm bằng lái được trả lai đủ rồi nha, đừng chọc quê em chứ, sang đây anh cứ yên tâm , còn chút hơi tàn.....đua em lái cho , không sao đâu... chỉ cần ngồi kế bên em, anh đừng ( chut..chut..chut) là ok áh anh.
Trả lời! VN canh cánh , kỳ rồi hen.
Việt Nam canh cánh hồn quê.
Mây Hồng vừa đến bờ đê năm nào.
Quê hương thắm đượm muôn màu.
Chút hương hạnh phúc ngọt ngào là đây.  
Chúc anh khoẻ và yêu đời anh nhé, em hẹn gặp anh ở quê ngoại mình hen, chịu không nè?? chỗ  đầu tiên em muốn đến là Chợ Trạm.OK

Ngày gửi: 30/12/2009 13:10

Chào Diana,
Anh rất hạnh phúc khi nhận được tín hiệu vui từ bên kia bờ đại dương.
Có lẽ chuyến đi thăm nước Úc của anh sẽ theo sau chuyến trở về VN của
Em.Anh và em sẽ cùng về thăm lại Chợ Trạm, quê hương thân yêu của chúng
ta, rồi sau đó lộ trình sẽ do người từ xa về quyết định...Ha ha , em cứ
chê anh mòn hơi kiệt sức hoài, chắc vì chưa thưởng thức qua bản lĩnh của
anh hay vì thấy thơ anh quá yếu đuối? Đai vàng Vovinam đó nha, đủ sức làm việc với em trên mọi miền đất nước.Chúc bà chủ và gia đình an khang,
hạnh phúc, phát tài, phát lộc, nhưng không phát bụng ...ha ha mất thẩm
mỹ, mọi việc đều tốt đẹp như ý muốn và nhớ chia bớt lại mai mắn cho HN.
Gởi đến bà  chủ 999 nụ hôn, Chụt ...chụt...
Phủ khắp ngọc thể từ tóc đến cẳng,
Nhận ra cả mùi hương mưa nắng,
Vĩnh cửu với anh nét đẹp tâm hồn

Tình càng nồng nàn ở tuổi hoàng hôn,
Bất chấp cả khoảng cách đại dương sâu rộng,
Mặc kệ Hình còn chênh vênh với bóng,
Được bên nhau, hạnh phúc sẽ sáng hồng.

Hai tâm hồn đã có mối liên thông,
Mây hồng, Hiền Nhân chứa chan bao khát vọng...

Lãng mạn,

Em cảnh báo chỉ là thơ vớ vẩn,
Thực và mơ có cách biêt nha anh,
Dù lơì thơ em thắm thiết,chân thành,
Cũng đâu phải dành riêng ngươì bên cạnh?

(Vây mà cũng có ít ngươi ngộ nhận,
Bám đuôi em xin tính sổ nợ nần,
Còn tự xưng mình là 1 văn nhân?
Họ yếu đuôí như đóa hoa rớt nhánh?)

Anh hiêủ chứ và mỉm cươì chấp nhân,
Bơỉ lòng anh cũng có bóng giai nhân,
Áo blouse trắng ,chân thật ,hìên lành,
Hay vầng Mây hồng Melbourne nước Úc

Anh và Kim mở đâù trang tình khúc,
Tư đáy lòng ta luôn quý trọng nhau,
Trơì xứ băc Mỷ khua sóng lao xao,
Bông hoa tuyêt gơỉ vê trong gió lạnh,

Vì hai đưá tình duyên đêù lận đận,
Môí tình đâù như mây khói tan nhanh,
Anh tự hào mình là môt nam nhân,
Sẳn lòng đưa bờ vai cho em dưạ.

Dù mai nâỳ Kim không cân anh nưã,
Hai đưá mình vân là bạn tri âm?
Yêu nhau đâu cân thiết chuyện ăn nằm,
Tình đẹp nhất là tình trong tưởng tượng?

Như kiếp tằm vưóng mãi môí tơ vương,
Tâm hồn thơ ai mà không lãng mạn?
Hmhiennhan

Nắng Mơ,

Kim ơi! phố vắng nắng hồng,
Nhởn nhơ cơn gió lạnh lòng sầu đong,
Lòng em,lòng biển mênh mông,
Gieo chi biển nhớ bềnh bồng đời nhau?

Bên em nắng chắc tươi màu?
Bên anh nắng đã hanh hao ít nhiều,
Bắt nắng, nắng chạy liêu xiu,
Nắng ban mai khác nắng chiều ,vàng mơ

Bướm hoa tao ngộ tình cờ,
Mà từ đêm ấy đến giờ ,ngẩn ngơ,
Anh thường nằm ngủ say thơ,
Mộng em gỏ cửa bất ngờ trêu anh
Hmhiennhan

Cuộc đời mãi đẹp

Trần gian là cỏi tạm?
Phù du một kiếp người,
Nọc độc lời sầu thảm,
Phủ nhận mọi tốt tươi.

Tu hành là cội phúc,
Tình ái sợi dây oan,
Vĩnh viễn cỏi niết bàn,
Quên đi mọi nhục dục.

Tu hành nhiều cấp bậc,
Sư phân biệt sang giàu,
Đạo của ta đứng nhất*1
Danh lợi tranh đoạt nhau.

Thiền môn còn gian dối,
Cho phù hợp lẽ đời,
Kinh kệ còn sửa đổi,
Phật đọc lắc đầu thôi.

Biết bao nhiêu tội lổi,
Diễn ngầm trong bóng tối,
Những tượng thần lở lói,
Nạm vàng hay quét vôi

Vật chất của phù vân,
Các thầy còn tích góp,
Bửu điện xây lớp lớp,
Sống cách biệt bụi trần

Tụng kinh và gỏ mỏ,
Cuộc sống sẽ tiến bộ,
Hay suốt đời khốn khổ,
Vì xa lìa nhân sinh?

Ai tạo ra phát minh
Làm thay đổi thế giới,
Ai sống đời chùm gởi,
Hoang tưởng cỏi u minh

Ai nâng cao tuổi thọ,
Ai chế tạo phi thuyền,
Quyền lực nào vô biên?
Trí tuệ con người đó.

Đạo hạnh tu mấy kiếp,
Có cách nào kiểm chứng?
Phật pháp cũng vô thường,
Phổ độ bao tâm linh?

Trần gian là cỏi tạm,
Chê bai vẫn bám sống,
Cuộc đời như giấc mộng,
Không ai bỏ lòng tham...
Hmhiennhan

EM VẪN ĐỢI

KIMLE

Tình yêu nào không để nổi nhớ mong?
Lá  lìa cành sẽ trở về với đất
Từ hư không ta bước ra đời thật
Chia sẻ nhau nhửng trăn trở , buồn vui

Anh và em dù hai kẻ hai nơi
Hai đường thằng không bao giờ gặp gỡ?
Nhưng anh ơi,  đời bất ngờ còn đó,
Tội gì đâu mà ta lại chia tay?

Tình trong anh có theo tháng ngày dài?
Trong em có giữ hoài theo ngày tháng?
Chuyện tình yêu là điều không đơn giản
Đâu chỉ là câu nói bật bờ môi

Nói yêu thôi mấy ai dễ nghẹn lời
Tình trong trái tim mới là điều khó nói
Em hiểu anh, những gì anh đã nói
Thời gian dài sẽ chắp cánh ước mơ

Tình trong em đang bỏ ngỏ đợi chờ
Nhưng không thể nói yêu trong thoáng chốc
Một mình em vẫn còn đang chèo chống
Ước mơ thầm có anh tựa kề bên....

Chuyện bốn người 3

Mây, núi, biển, trăng chuyện của thiên nhiên,
Cũng có thể là chuyện tình nhân thế?
Dù đã trãi qua nhiều năm dâu bể,
Núi muốn già vì ôm nỗi niềm riêng.

Trăng đa tình yêu cả biển lẫn mây,
Nên tròn khuyết theo từng đêm trong tháng,
Biển ghen hờn, sóng bung ra lai láng,
Núi xót đau thầm thương nhớ, buồn lây.

Biển vô tình cứ làm đau lòng núi,
Trút hờn ghen và căm ghét nàng mây.
Tình của núi sao biển không nhìn thấy?
Dù cũng cận kề, chia sẽ buồn vui

Vì sao núi không kết hợp với mây?
Chuyện tình cảm làm sao mà lý giải?
Như anh và em cam chịu đòa đày,
Miễn nhận được chút tình thừa kẻ ấy...
Hmhiennhan

HÃY TIN EM

Vâng, em sẽ đợi dù năm tháng đìu hiu,
Để lòng mình chút hương vị tình say
Nói với anh tình yêu dẫu đong đầy
Anh có thể không tin và không hiểu

Anh và em dù hai đường khác lối
Nhưng mỗi ngày ta vẫn đợi chờ nhau
Vẫn vần thơ đưa ta đến bên nhau
Thì khoảng cách không thể nào ngăn lối

Đai dương xa , bến bờ yêu thương nối
Vẫn chung tình họa những vần thơ yêu
Anh và em gắn kết bến bờ yêu
Dù gian khó cũng không hề nản chí

Nếu với anh đó là điều suy nghĩ?
Hãy tin em ngày mai đó không xa
Từ hư vô ảo ảnh ta bước ra
Thành hiện thực vẫn là điều có thể....
KIMLE

TÌNH YÊU KẾT TRÁI

Anh nơi này thầy hồn mình lãng mạn
Phút yêu nào ta sẽ hẹn trăm năm
Nhịp thời gian có dừng lại lặng thầm
Cũng khẽ hát bài tình ca đôi lứa

Hòa nhịp tim tiếng lòng tình hai đứa
Phút giao hòa ta sẽ mãi trong nhau
Tình yêu kia sẽ sống đến bạc đầu
Không gì thể cách ngăn theo năm tháng

Anh dìu em vào vườn hồng suối mát
Lắng lòng nghe nhịp đập của đôi tim
Hương của hoa và hương tóc êm đềm
Anh ru nhẹ đưa em tròn giấc mộng

Vườn địa đàng đã có thơ và mộng
Mình đưa nhau về đến bến bờ yêu
Hạnh phúc biết bao khi đường thẳng cùng chiều
Tình yêu đó sẽ có ngày kết trái...
Hmhiennhan

Ngày gửi: 09/01/2010 19:04

Tình trong cỏi ảo, ta chia tay đi em?

Thơ hay quá, làm HN cũng chạnh lòng,ghi lại chút cảm xúc
Lập lờ trăng khuyết vàng hao,
Lắng nghe lòng biển dạt dào lời ru,
Nửa hồn lạc cỏi mây mù,
Nghe kinh biển tụng rối mù đỉnh mơ?

Trăng bơ phờ, núi trơ vơ,
Hình như hai kẻ đề thơ cũng buồn?
Nhớ thương người sớm cạn nguồn,
Vượt qua biển nhớ sầu tuôn tháng ngày.

Rượu nào chẳng có men say?
Tình nào chẳng có chút cay của tình?
Em ơi! câu chuyện chúng mình,
Phải chăng đoạn kết ta dừng ở đây?

Bên em tuyết trắng mù bay,
Trời xanh, nắng thắm bên đây úa  màu,
Biển trăng mấy đợt sóng trào,
Tình ta khoãnh khắc đi vào hư không?

Cũng mong bên ấy nắng hồng,
Trời trong, mây sáng, tình nồng như mơ...
Hmhiennhan
Gởi Hiền Nhân

Nếu nụ cười có thể là giọt nước
           Em ước mình là cả một đại dương
           Mang đến cho anh hạnh phúc vô thường
           Và cả những nụ cười tươi thắm nhất

           Nếu vòm trời luôn là màu xanh thẵm
           Em ước cho anh đôi cánh lượn tung bay
           Cánh chao nghiêng bay mãi những tháng ngày
           Bình an trong gió, vui đùa trong nắng

           Nếu được ước, em muốn là hạt nắng
           Vỗ về anh trong ngày gió mùa đông
           Ấm áp lòng anh như đốm lửa hồng
           Và hâm nóng trái tim anh giá lạnh

           Nếu có ngày biển bình yên sóng lặng
           Em ước là con sóng biển mênh man
           Ôm vào lòng bờ cát nhỏ là anh
           Và trải rộng sóng tình trên bờ cát

           Nếu một ngày được nghe lời biển hát
           Em ước mình sẽ cùng ngắm bình minh
           Được ươm tơ, dệt mộng ngất ngây tình
           Cùng anh đến nơi bến bờ tổ ấm

           Nếu một ngày em được nghe anh hát
           Lời tự tình của những nốt nhạc thơ
           Em ước mình không lỗi nhịp cung tơ
           Để cùng anh so dây hòa tiếng hát

           Nhưng tất cả vẫn là điều em ước
           Anh và em vẫn xa cách nhiều thêm
           Chỉ có thôi trong giấc mộng hằng đêm
           Em vẫn ước mọi điều thành hiện thực...

                                              kimle - 27/12/2009
Khoi Dinh Bang
Khoi Dinh Bang
Đăng ký: 01/08/2009 20:53
Số bài gửi: 311
Ngày gửi: 13/01/2010 09:21

@
hmhiennhan : NK rất tâm đắc câu thơ"tình nhân ngày trước đã thành cố nhân".Chao ôi,đời người cứ  như dòng sông "cuốn phăng ra biển chẳng quay về"...khi em đã thành vợ người ta thì"cố nhân có nhớ chi chăng nữa/cũng chẳng hàn sao vết thương lòng !". Thơ không cần dài dòng;chỉ 1 câu cũng đủ đánh trúng trái tim người hữu cảm...

Ngày gửi: 15/01/2010 04:18
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 16/03/2010 04:37

Chia tay người yêu

Hai bài thơ đầy nước mắt, hay nhưng buồn quá. Anh như Điệp và Lan
,nhưng vẫn có thơ như vầy nè.

Người yêu mới ấp đã chia tay,
Than ngắn thở dài món nợ vay,
Bia bọt uống nhiều sao vẫn tỉnh?
Đặc sản ăn ít,cứ tròn quay?(hỏng muốn say)
Thơ thẩn chưa đủ lời thầm kín,
Nhan khói, vàng mã ,ý phơi bày,
Quan lớn nhà quê ta dê gái,
Bị cú nốc ao ,vui cười hoài ...
Hmhiennhan

EM KHÔNG THỀ CHIA TAY

KIMLE

Em đã nói là không hề thay đổi
Vần thơ nào em gởi tặng cho anh
TRĂNG ngàn năm không thoát khỏi biển xanh
Mây và núi còn hẹn thề bất diệt?

Em không thể nói được lời ly biệt
Giận anh nhiều nhưng nỗi nhớ nhiều hơn
Trái tim em vẫn đập nhịp loạn cuồng
Khi trang blog vẫn còn anh hiện diện

Gót chân son có vào vùng lá biếc
Cũng ngập ngừng chờ đợi bước chân anh
Dắt đưa nhau về đến bến mộng lành
Dù khoảng cách dẫu xa em không ngại

Gió thổi bay mang theo tình ngây dại
Tóc xỏa buồn em chờ đợi nắng lên
Được cùng anh hong tóc ướt bên thềm
Được ân ái sau năm dài thương nhớ

Một lần nữa tâm tình em đã ngỏ
Gới vào thơ lời tỏ của tình yêu
Đất trời xa không đủ với tay nhiều
Nhưng khoảng cách sẽ có ngày thu ngắn...

Nước mắt nào chảy xuống chân ta?

Ta muốn khóc nhưng không ra nước mắt?
Đành phải cười để chôn dấu nỗi đau,
Lời ngọt ngào độc ác hơn mũi dao,
Tình cỏi ảo sao ta đây tin thật?

Ta phong lưu đâu giống tên hành khất,
Cầu xin ai ban bố chút ân tình?
Cánh hoa chùm gởi dẩu có đẹp xinh,
Cũng chỉ được quyền chọn tùng hay bách.

Ta kiêu hãnh đứng giữa lòng trời đất,
Mắt xem thường mọi nhan sắc kiêu sa,
Khá khen nàng đã trói buộc được ta,
Bằng những bài thơ hiền hòa chơn chất.

Nhưng thời gian đã cho ta sự thật,
Tình yêu kia chỉ là chuyện bướm hoa,
Trái còn non nhưng trái đã sớm già,
Tình mới chớm ,bị phong ba dập tắt

Ta ngậm ngùi trốn người yêu quay mặt,
Không buồn vui, chỉ có chút xót xa
Cũng muốn khóc nhưng không ra nước mắt
Bởi vì ta sau  trước vẫn là ta...
Hmhiennhan

Mai em về

Mai em về Sài Gòn đông vui lắm,
Nhất là khi trời đất bước vào xuân,
Gió phải lặng im trước vườn nắng ấm,
Gieo hồn người xa xứ chút bâng khuâng...

Vẫn còn đó bản tình ca muôn thuở,
Người Sài gòn sau trước chẳng cách chia,
Vườn Tao Đàn ngày xưa em còn nhớ,
Bến Bạch đằng nhộn nhịp lúc về khuya

Ánh đèn đêm hôn nhẹ suối tóc mềm,
Phố Lê lợi lắm màu xanh mắt ngọc
Sài gòn vẫn thế dù mưa hay nắng,
Thành phố chuyển mình bắt nhịp đi lên,

Chút ồn ào, chút lặng lẽ,bấp bênh,
Như ngôi nhà nhỏ kề bên cao ốc
Nếu lỡ bước giữa khoảng đời giông bão,
Tìm nhà thờ,chùa làm chỗ trú thân,

Lời Chúa ,Phật xua hết mọi ưu phiền,
Người thoát tục sẽ trở về với đạo
Hmhiennhan

Đừng làm trăng biển
Tâm Nguyện
Gởi Hiền Nhân người làm thay đổi đời Loan

Ta đã đi qua vạn bến bờ,
Chứng kiến bao lần sao đổi ngôi,
Thở dài mấy độ nhìn trăng khuyết,
Đau lòng khi núi lỡ, sông bồi.
Ta đã đi qua những nỗi buồn,
Nhiều giọt lệ hồng đã trào tuôn,
Ta đã khóc cười nhìn nhân thế,
Được thua còn mất,diễn ra luôn
Ta đã thay đi biết bao lần,
Tấm thân tứ đại hợp rồi tan,
Lên xuống trôi lăn vào các cõi,
Đi theo nghiệp lực Quả và Nhân
Một phút hồi tâm nhận được Mình,
Xóa tan màn tối của Vô Minh,
Thoát phàm.nơi chính nơi trần tục,
Tự tại vào ra chốn Tử Sinh
LOAN HPD

Ngày gửi: 22/01/2010 14:33

Tìm lại kỷ niệm xưa

Phố xưa
lạ
Nhớ tiếng cười,
Chỗ xưa sao vắng bóng Người năm xưa?
Sài Gòn sớm nắng, chiều mưa,
Người chưa gặp mặt
lòng chưa muốn về.

Bâng quơ sợi nhớ sợi thương,
Bát độn khoa sắn,
Cơm nhường cho nhau,
Chứa chan tình nghĩa thuở nào,
Bây giờ nhìn phố nhà cao,
giật mình.

Nhớ quê ,
Về lại cánh đồng,
Thương sao ngọn lúa trổ bông nuôi người,
Thênh thang đi giữa chợ đời,
Ta tìm nhặt lại nụ cười hồn nhiên...
Hmhiennhan

Ngày gửi: 23/01/2010 14:49

Lời yêu thương muốn nói
Gởi Trúc xanh,

Người ta nói tình yêu không biên giới,
Có thể liên thông khắp quả địa cầu,
Nhưng cuộc đời khó đoán trước bể dâu,
Sự thật nhiều khi không như mong đợi.

Chồng với vợ đã từng chung chăn gối,
Kề cận nhau còn cách biệt đôi lòng.
Trúc Xanh  mở ra những giấc mơ hồng,
Anh cảm nhận nhưng ngại nhiều nông nỗi

Tình chỉ đẹp lúc ban đầu mở lối,
Rất sướng vui nếu chung một lối về,
Nhưng giữ sao được trọn vẹn hẹn thề?
Khi cuộc sống sẽ có nhiều biến đổi.

Anh đâu muốn nói những lời gian dối,
Sợ không đủ sức trói buộc tình yêu,
Chẳng lẽ yêu là cũng phải biết liều
Rồi sau đó làm một người phản bội?

Vô ich thôi!Một triệu lần xin lỗi,
Rất dể dàng bay ra khỏi đầu môi
Tình yêu thường làm cho anh bối rối,
Với nhiều câu hỏi chưa thể trả lời...

Anh vẫn đợi chờ thơ em mổi tối,
Đọc ấm lòng nhưng không biết nói làm sao?
Dù em bảo đây chỉ là tình ảo,
Nhưng tim anh đã mấy đợt sóng trào

Mùa Xuân về cây lá còn xôn xao,
Mai Đào vẫn ươm hoa chào năm mới
Trái tình yêu lặng thầm trong bóng tối,
Sao hương yêu đủ chín đến ngọt ngào?

Chuyện chúng mình có nghĩ đến mai sau?
Bãn năng có song hành cùng lý trí?
Anh không điếm chiều dài bao hải lý,
Miễn đôi lòng khoảng cách chẳng là bao

Có khuya nào từ trong giấc chiêm bao,
Em hiện ra như nàng tiên huyền ảo,
Cười cợt anh một con chiên vô đạo,
Đuổi bắt em ,bay lượn giữa trời sao...
Hmhiennhan






  

Những bài thơ cũ gom về

Buồn mất ngủ , vào phá bạn Hiền Nhân  nè

Anh vào canh bạc đỏ đen

Tìm tong giấc mộng đỏ đen cuộc đời?

Anh ơi duyên lỡ tơ trời

Em đành lỗi nhịp đàn vơi cuộc tình

Má môi thắm đỏ còn xinh

Em trao tặng lại ân tình cho anh

Trách chi duyên nợ chúng mình

Trăm năm ước hẹn ba sinh lỡ làng

Đêm nằm gối chiếc mơ màng

Say duyên ân ái, lỡ làng duyên xưa...

Giường xưa đâu phải người xưa

Anh xa cuối nẻo mịt mờ chân mây

Cách ngăn muôn dặm trời mây

Sao trời chẳng thấu, đoái hoài tình em?

Sông ngăn, biển rộng dài thêm

Duyên mình không thể nối liền bờ xa

Trách chi gió nổi phong ba

Trách chi biển dậy sóng xa bến bờ

Thuyền tình tách bến chơ vơ

Nhịp cầu gãy đoạn, thơ xưa dứt tình

Em xa ,về chốn một mình

Anh ôm gối chiếc bên mình ngóng nhau

Đành thôi xin hẹn kiếp sau

Tơ hồng se kết, bạc đầu trăm năm

Nơi phương xa em cô đơn trăn trở,
Ta thành đô nghe sầu lắng đêm dài,
Trong canh tàn chợ đợi buổi sớm mai,
Hy vọng đón mặt trời hồng rực rỡ
Trung Chánh

Ngày gửi: 01/12/2009 13:24

Trả lời em,người mới quen
Trường GV có rất nhiều con trai
Chắc bướng bĩnh nên Thầy thương con gái?
Thời gian qua đi không quay trở lại,
Lời thầy giảng em còn cất trong lòng.

Tại sao em dị ứng với đàn ông?
Không phát hiện ở họ nhiều điểm tốt?
Nhà dột có nơi, mía sâu có đốt,
Đâu phải ai cũng gian dối, cứng lòng?

Bạn bè Em đều  có vợ có chồng,
Riêng em hình như vẫn còn Khoản trống?
Đúng là em quá thông minh,hiểu rộng,
Chưa cần đến điểm tựa nơi đàn ông,

Em vẫn vui với ngày tháng thong dong,
Bên cạnh những người thân và bằng hửu,
Hãy hoàng thành những ước mơ ấp ũ,
Khẳng định mình trước những trận bão giông...

Tạ ơn đời, em hãy sống thật lòng,
Yêu màu tím, màu mộng mơ chung thủy,
Ở bên em đã có nhiều tri kỹ,
Hạnh phúc lung linh như giấc mơ hồng..
Hmhiennhan

Ngày gửi: 02/12/2009 14:12

Chuyện bốn người.

Núi sừng sửng chắn ngang mặt biển,
Mây lững lờ che lấp trăng đêm,
Biển lồng lộng như một mụ điên,
Tình thiên thu thành huyền thoại.

Biển gầm gừ thả tung tóc rối,
Thành sóng bạc đầu bay lên cao,
Muốn nhận chìm núi xuống vực sâu,
Núi bình thản trước sau không đổi.

Trăng đa tình bị mây cản lối,
Bối rối hẹn nàng đêm ba mươi,
Tội đèo bồng trăng bạc màu tươi,
Có những tối khuyết còn một nửa.

Núi suốt đời nằm bên cạnh biển,
Chở che biển bằng mối tình câm,
Núi vẫn nghe lời biển thì thầm,
Buồn vì biển không hề biết đến.

Biển với trăng giao tình âu yếm,
Lúc ngọt ngào ,lúc nghiến nghiền trăng,
Núi cũng mong tình họ vĩnh hằng,
Bởi Núi sẽ già theo năm tháng...
Hmhiennhan

Ngày gửi: 03/12/2009 02:19

Hoạ và trả lời thơ em

Hien Nhan 19:11 03-12-2009

Hay! buồn! tuyệt!

Xin phép em cho Hn ghi lại chút cảm xúc.

Chuyện tình không hợp thời tan,
Em thêm chút nghĩa  vỡ  tràn con tim.
Em ơi! đừng nói gì thêm,
Số anh bạc phước mất em mệnh trời?

Chúng mình ly cách đôi nơi,
Hồn em gợn sóng rối bời hồn anh.
Tiếc thầm hạnh phúc mong manh,
Người yêu trong mộng sớm thành cố nhân.

Chia đôi hai nửa vầng trăng,
Hãy để anh nhận hết phần thương đau,
Em ơi! lời nói ngọt ngào,
Còn đau hơn cả con dao cứa lòng...

Hãy quên quá khứ mùa Đông,
Để hồn sa mạc sáng hồng trời Xuân,
Câu thơ xác định nghĩa tình,
Thủy chung đã đủ thôi mình chào nhau.

Mong ngày tái ngộ mai sau,
Tình em sáng tựa trăng sao vĩnh hằng...
Hmhiennhan

Ngày gửi: 09/12/2009 13:23

Trăng biển còn yêu nhau?

Đêm nay trăng trốn nơi đâu?
  Tìm trăng khắp chốn biển sầu ngẩn ngơ
Trăng cao    nên cũng thờ ơ
 Bỏ rơi biển vắng bơ vơ một mình...

 Sóng cao như thể chứng minh
  Tình trăng với biển như in hôm nào
 Sóng sau , sóng trước như nhau
 Vẫn còn ôm trọn Sắc màu biển, trăng

 Dù trăng có trốn trăm năm
  Tìm trăng, biển hẹn nghìn năm vẫn chờ ....
  Trăng treo đầu sóng bạc phơ
Bạc thay con sóng lững lờ ghẹo trăng

   Trăng  buồn, khóc một đêm trăng
  Ngày mai tan biến vào ngàn mây xanh
  Hỏi trăng sao quá mong manh?
   Trăng đầy, rồi khuyết, tình trăng thế nào...??
Hmhiennhan

TÌNH YÊU CỦA TRĂNG VÀ BIỂN

Em đã một lần đứng trước biển trong đêm
Hỏi biển một câu, như anh đang hỏi đấy
Biển gật đầu bởi tận cùng biển thấy
Dẫu xa thế nào, trăng với biển cũng gặp nhau

Xa muôn trùng, đến tận những vì sao
Cũng có một đêm, biển và trăng hội ngộ
Và đêm ấy, biển trả lời câu đố:
Có phải là Trăng, biển yêu nhau?

Xa và gần mới hiểu hết khát khao
Mới hiểu hết nỗi đau khi không còn gặp gỡ
Sóng bạc đầu trên muôn trùng sóng vỗ
Mới hiểu nỗi vui mừng, khi được gặp nhau

Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau
Đến muốn đời vẫn cần nhau như thế
Dẫu con người đổi thay, dẫu cuộc đời dâu bể
Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau!
Ái Vi

Chào Ái Vy

Ở Thi viện nầy có rất nhiều người đồng cảm với Ái Vy đó. Vui lên nha bạn.
Nếu rãnh Hn sẽ hoạ lại vài bài thơ ,nêu lên ý kiến của mình
_________________________________________________________________________
Không còn anh,
Mặt trời vẫn đầy ánh sáng.
Cây lá vẫn ươm mầm xanh,
Không khí vẫn trong lành,
Hạnh phúc vẫn chờ em phía trước...

Không được cùng anh chung bước,
Biết đâu là điều may mắn cho em?
Kỹ niệm ngày xưa dẫu êm đềm,
Cũng sẽ phôi pha,
Em sợ phải thêm một lần thất vọng?

Cuộc đời vẫn còn nhiều bến mộng,
Tình yêu với anh chắc gì có thật?
Bởi vì nếu tình yêu có thật,
Đã vững bền khi đứng trước bão giông...

Nỗi nhớ dù có mênh mông,
Rồi cũng vỡ tan theo bọt sóng,
Làm sao đo được khoản cách,
Của hai kẻ chẳng chung lòng?

Trời đã lập đông,
Trăng hãy về với gió,
Anh hãy về bên người mộng,
Xin chớ vướng bận lòng,
Tình không còn đất sống...
Hmhiennhan

Ngày gửi: 17/12/2009 23:19

Hi! Merry Christmas and Happy New Year 2010 , thôi thì sắp hết   năm củ cho mình gọi bằng anh nhé , để có chút hương vị ngọt ngào và cũng hy vọng chút hưông vi này sẻ mang nhiều điều tốt lành đến với anh nhé . Giáng Sinh bên anh ra sao ? bên em thì bận túi bụi, shopping thì mỡ cửa nhiều giờ hơn náo nhiệt và ồn ào nhung vui ,thời tiếc năm nay cũng mát mẽ , chắc nhờ chút nắng ấm bên anh gởi sang. Thơ anh có nhiều bài mới hay quá , em bận việc nên chưa xem hết . Thôi thì để đó sang năm xem . Chúc anh đêm Giáng sinh vui vẽ nhé.


hmhiennhan
Đăng ký: 13/08/2009 22:06
Số bài gửi: 1476
Ngày gửi: 19/12/2009 14:59

Chào Diana!
Người ta càng đi mua sắm thì bà chủ càng vui vẻ vì đếm bạc nha? ha ha
có cần anh qua bến ấy giúp việc không? đang ở VN bán ế nè!  Nhưng nghe
nói bà chủ lái xe gì mà chưa hết năm đã bị công lộ trừ đi 9 /12 điểm
tự nhiên HN phát run.Bên ấy đường phố rộng thênh  thang sao bà chủ chạy
đua với tốc độ xem thường sức khoẻ mình vậy? Bên nầy HN vẫn khoẻ như trâu
trời đánh không chết đâu, nhiều lúc rãnh , buồn thì làm thơ và mơ gặp
Diana để đòi nợ tình nghe nói kiếp trước Diana còn thiếu , chưa trả đủ
cho HN.Đêm qua thấy cả một vầng mây hồng từ bên xứ Úc bềnh bồng trôi
sang đón HN, tỉnh dậy thì hởi ơi! chỉ thấy con chó xù...
Nói  nhiều quá chắc Diana trốn luôn, hết thả dê. Thôi chúc Diana 1 năm
mới nhiều may mắn, hạnh phúc...Nhưng qua năm mới Diana cần bảo trọng
sức khoẻ , đừng zởn mặt với công lộ nha, sức khoẻ của Diana còn phải
để dành nói chuyện với HN đó. Kha  khà  gởi đến Diana 999 nụ hôn nè
Chụt! chụt! chụt


Tình bay vào cỏi hư không 2

Tình bay vào cỏi hư không 2
Ba năm qua anh làm tên hành khất
Cầu xin em được nối lại tình xưa
Như vầng trăng qua giông bão gió mưa
Vẫn sáng đẹp chung hòa cùng mặt đất
Nhưng lửa yêu đương trong em đã tắt
Chuyện vui buồn khoãnh khắc thật phù du
Thà làm ngọn cỏ dưới chân bồ tát
Hồn phiêu diêu an lạc đến thiên thu
Lời em nói anh nghe thật rối mù
Không là cỏ sao hiểu nỗi sầu của cỏ?
Chuyện hoang đường mà em khua chuông mỏ
Tự giam hồn mình vào chốn thâm u
Nếu con người đạt được đỉnh vô ưu
Không tình cảm có khác gì sỏi đá?
Tu không phải trở về thời hoang dã
Sùng bái tượng thần như kẻ đại ngu
Em hãy nhìn xem bao nhiêu thầy tu
Cũng hưởng lạc, mê tiền, mê danh vọng
Đừng tụng hoài những câu kinh sáo rỗng
Kiếp luân hồi mọi chuyện hóa hư không
Thế giới ngày nay rực rỡ ánh hồng
Em loạn trí thêu dệt toàn đen tối
Không có thánh thần nào xuống cứu rỗi
Vì chính em tự đưa cổ vào tròng
 HIỀN NHÂN

 Vách ngăn vô hình
Không thua bạc cũng trắng tay
Không yêu sao vẫn đêm ngày luyến thương?
Biết đời là cỏi vô thường
Sao ta tin chuyện hoang đường trăm năm?
 Mịt mờ cỏi ảo tri âm
Uyên ương hồ điệp thăng trầm bến mơ
Người ơi! một thuở tình thơ,
Bây giờ ngoãnh mặt làm ngơ se lòng
Khói sương lẫn khuất bụi hồng
Phụng Loan lẽ bạn hòa đồng tóc tơ
Tỉnh rồi bóng chiếc ngẩn ngơ
Phụng bay khác hướng trơ vơ ngô đồng
 Sóng còn gào thét biển Đông
Núi còn rạn nứt trước dòng thời gian
Tình tan bởi cách không gian
Mộng tan cũng bởi trái ngang duyên trời
Dể được mọi thứ trên đời
Nên ta ngạo thế khinh lời dối gian
Mến tài nhau mới bẻ bàng
Phải chi mê sắc mê vàng mau phai
Giận người ta lại vui say
Bên ly rượu đắng vòng tay trang đài
Tiếc thương cho bạn tình vay
Đuổi theo danh vọng bằng tai mắt mờ
Mấy lần tao ngộ bến thơ
Muốn chào nhưng lại tãng lờ lui chân
Giá chỉ là bạn không thân
Chúng mình đâu phải cách ngăn đôi bờ?
Giá ngay từ buổi ban sơ
Trái tim ta cũng phĩnh phờ dối gian
Núi sầu cũng khỏi đeo mang
Gặp nhau cũng khỏi xốn xang cỏi lòng
Thôi thì nam bắc tây đông
Chí trai đã thỏa tang bồng bốn phương
Trở về nguồn cội quê hương
Ta xin trả hết nhớ thương cho Người
 HIỀN NHÂN

 Chính em đã phụ tình tôi
Lần đầu tiên em hẹn đến thăm tôi
Nơi cầu chữ Y bên kia đường Nguyễn Biểu
Buổi sáng tinh mơ nắng vàng chiếu rọi
Ta nhìn nhau ,khó cảm nhận được tình yêu
So với hình hai đứa xấu hơn nhiều
Nhưng vẫn giử kín điều chưa tiện nói
Trong đầu chúng mình hiện vài dấu hỏi
Đi ăn sáng rồi sẽ tính tiếp thôi
Em hồn nhiên ,duyên dáng chinh phục tôi
Nỗi niềm riêng nghe bồi hồi xúc động
Ngay giữa Đầm Sen trời cao đất rộng
Ta nắm tay nhau nghe sóng trỗi êm lòng...
Suốt hai giờ hai đứa đã cảm thông
Tôi chở em đi rong chơi khắp hướng
Ghé vào Tân Bình ăn bún thịt nướng
Rồi yêu nhau để hồn xác bềnh bồng
Sài gòn Châu đốc đầy ắp nhớ mong
Suốt 5 năm yêu thuơng như chồng vợ
Em ghen hờn khùng điên vô duyên cớ
Sùng bái tượng thần đã đóng rêu phong
Tôi đã nhiều lần thuyết phục hoài mong
Nhu nhược như kẻ cầu xin tình ái
Xin giử dùm tôi chút lòng tự trọng
Nếu yêu tôi Em không để tình bay
Xin lỗi em , tôi đâu phải kẻ ăn mày
Chuyện tình cảm phải có đi có lại
Tôi gánh hết những lỗi lầm sai trái
Ba năm rồi cũng đủ khoảng nợ vay?
Đã nhiều lần tôi ngõ ý chia tay
Chân bước đi nhưng tình vương trở lại
Nhìn mắt em nhỏ ứa dòng lệ chãy
Trái tim tôi bị mãi nỗi đọa đày...
 HIỀN NHÂN

 Nỗi nhớ người dưng
Người dưng ơi! sao ta cứ nhớ nhau
Không duyên nợ sao gặp nhau hoài vậy?
Hai đứa đến gần rồi xa cách mãi
Làm thế nào để nhẹ bớt xôn xao?
Như nền trời không thể thiếu trăng sao
Hể rãnh rỗi ta tìm nhau trên net
Em cứ hẹn một ngày thêm gắn kết
Anh cứ chờ cho năm tháng qua mau
Úc và Việt Nam đâu cách biệt là bao
Càng mong đợi bến bờ càng trống trãi
Tình ơi! tình đừng làm anh sợ hải
Trận bão lòng đã mất đợt lao đao
Chúng mình như người trong cỏi chiêm bao
Hình thấy bóng nhưng không sao chạm được
Tại sao anh phải tìm đến em trước?
Nếu chung lòng sao còn tính trước sau?
Trời đất ngàn năm tự dính kết nhau
Dẩu xa ngái cũng chan hoà hạnh phúc
Anh chưa thể đến được ngay nước Úc
Bởi dì anh thường nay ốm mai đau
Em như vầng trăng lơ lững ở trên cao
Để từng đêm anh thở dài ngóng đợi
Mùa Đông lạnh chập chờn câu trao gởi
Xuân hạ rồi mưa nắng thêm hanh hao...
 HIỀN NHÂN

 ad_nguyet đã viết:
Anh đã nói đợi chờ là hạnh phúc
Trong tình yêu em vẫn đợi anh mà
Từng giờ từng khắc trôi wa
Hoa vẫn nở trên môi người con gái
Nước vẫn trôi...trôi dài trên khoé mắt
Chờ ...chờ mãi...chờ mãi nghe anh
Một hạnh phúc âm thầm...ko hi vọng..

=(( :((
.Hạnh phúc đợi chờ?
Anh cứ ngỡ đợi chờ là hạnh phúc?
Nhưng giờ đây đá cũng đóng rêu phong
Hy vọng nhiều để rồi thêm thất vọng
Phương trời xa le lói chút tin hồng
Cuộc tình mình vẫn mãi cứ long đong
Để đêm đến anh soi gương tìm bóng
Nguyệt buồn ơi! núi thì cao, biển rộng
Có thật lòng em nhớ đến anh không?
Nhìn bóng nguyệt lung linh qua chấn song
Ai tin Nguyệt cũng buồn vì mưa gió?
Nếu thương anh hãy mở lòng bày tỏ
Dẫu hai hồn khoảng cách cũng còn xa...
HIỀN NHÂN

  ngoc_le^ wrote:Chẳng thể nào đâu anh !

   " Liệu nước mắt có làm vơi đi nỗi nhớ?
   Có lấp đầy cái cảm giác chông chênh
   Có thỏa mãn trong em ngàn khoảng trống
   Có xoa dịu, xóa mờ những nỗi đau ....

   Bàn tay ta chẳng còn thuộc về nhau
   Nên chòng chành giữa cuộc đời cuộn sóng
   Yêu thương mỏng manh mà sao sắc bén
   Cứa sâu vào lòng ... âm ỉ trào dâng ..."
   SG -19.05.2010

   CMN


Ngày ấy đã qua rồi...
Hoài niệm chỉ làm gia tăng nỗi nhớ
Thật khó lòng em quên được tình xưa
Dù biết trái tim có bị dối lừa
Em vẫn run lên từ trong nhịp thở!
Nhớ thuở ban đầu luyến lưu , bở ngỡ
Dù hai người không còn thuộc vào nhau
Em dại khờ ôm giữ mãi nỗi đau
Cũng như anh khóc tình đầu dang dở
Hoa chỉ đẹp khi hoa vừa hé nở
Trăng yêu kiều Ở độ tuổi trăng non
Tình nên thơ khi ước mộng vuông tròn,
Đời không đẹp nếu nhỏ đầy nước mắt...
Hiền Nhân

 Ân nghĩa vợ chồng
Cho anh hôn nhẹ bờ vai,
Cho anh ôm trọn
vóc hài người thương,
Tóc mây
Em đã điểm sương,
Biết bao ân nghĩa yêu thương vợ chồng.

Ngày trước mắt biếc, má hồng,
Đẹp màu áo trắng
Trắng trong tình nồng,
Lo cho con,
Vất vả vì chồng,
Hoa môi nhợt nụ,
Má hồng xạm khô!

Cuộc đời phiêu bạt biển hồ
Qua bao bến đổ
Xô bồ trắng tay
Cũng may!
Còn lại em đây
Để anh tháng rộng năm dài
Ấp yêu
HIỀN NHÂN

 Chút hoài niệm vẩn vơ
Chẳng bao giờ giử nổi lại giấc mơ
Vùng ký ức nhạt nhòa theo năm tháng
Nhưng vẫn còn đó tình yêu lãng mạn
Những nồng nàn sáng đẹp mổi trang thơ
Tình yêu xưa một thuở ta lững lờ
Làm đau nhói trái tim người đối diện
Cái thuở ban đầu hồn nhiên lưu luyến
Có bao giờ kết thành nợ thành duyên?
Nhiều lúc buồn ta tìm cỏi bình yên
Sao trái tim cứ bồi hồi trăn trở?
Khuôn mặt người xưa chiếm đầy nỗi nhớ
Lý trí nào giải hết mộng uyên ương?
Ta mệt mõi chẳng tìm thấy thiên đường
Cố nhặt lại một niềm tin bị rớt mất
Những giấc mơ rất xa vời sự thật
Trãi nghiệm đời ta mới biêt tiếc thương...
HIỀN NHÂN

 Nỗi nhớ Mây Hồng Melbourne
Mấy chiều không gặp Mây Hồng
Nợ duyên mình có chìm dòng sông băng?
Giấc mơ hạnh phúc vĩnh hằng
Tan êm như chuyện gió trăng cợt đùa?
Giận hờn em trút búa xua
Thỉnh cầu anh nhận lá bùa bình an
Cớ sao nỗi nhớ miên man
Vắng em đêm xuống thở than âu sầu
Melbourne tình gởi về đâu
Sái gòn đã tím sắc màu bi thương
Dạt dào ngọn sóng đại dương
Vọng về có tiếng thân thương bạn đời
Anh xin khẻ gọi em ơi!
Ghen nhau cũng bởi khoảng trời hai nơi
Đôi tim đã đủ rối bời
Em cất giông bão là đời Hồng Nhung
Cali cách biệt nghìn trùng
Anh trai em gái chẳng cùng mối tơ
Sao Hồng Nhung cứ nghi ngờ
Để tình đứt đoạn hẹn chờ kiếp sao?
Hmhienhan
Hạnh phúc chúng mình đi về đâu?
Tình ta lạc cỏi phù vân
Bến yêu hạnh phúc tưởng gần mà xa?
Nếu yêu trung thực , hiểu ta
Thì em đâu để trôi qua cuộc tình
Chẳng cần lý giải biện minh
Coi như lời hẹn tử sinh không tròn
Chia đôi hai nửa mỏi mòn
Tình hồng khoãnh khắc chỉ còn..dư âm
Doanh nhân yêu cứ sợ lầm
Tư tưởng dù đã giam cầm vẫn nghi
Nhung ơi! đừng bắt ta quỳ
Phù hoa vật chất chẳng gì với ta
Vinh nhục đời đã trãi qua
Miễn sao cuộc sống an hoà là vui.
Hmhiennhan

 Kỷ niệm ngày Hạnh Phúc gặp Mây Hồng
Biển xanh tiếp giáp mây trời
Cợt đùa sóng bạc muồn đời lời ru
Nhớ thương sâu lắng rối mù
Thì thầm tiếng gọi vọng từ ngàn xưa
Qua bao năm tháng gió mưa
Chuyện tình sóng -biển vẫn chưa nhạt màu
Sóng yêu biển cứ cuộn trào
Em yêu anh cứ tình vào rồi ra?
Lúc thì say đắm thiết tha
Lúc thì tẻ nhạt như là người dưng
Hẹn thề sao lại ngập ngừng?
Yêu thì yêu thật xin đừng chiêm bao
Nhung ơi! câu chuyện hôm nào
Đã đầy nỗi nhớ dạt dào buồng tim
Mất nhau là khó kiếm tìm
Hoàng hôn chiều tím lặng im cỏi trời
Gió vào khoảng trống chơi vơi!
Thèm nghe tiếng gọi"mình ơi!" ngọt mềm
Mây hồng-Hanh phúc khó quên
Như biển yêu sóng ngày đêm không rời...
Hiền Nhân

 Em ghét hay thương tôi?

Con gái nói ghét là thương
Con trai nói ghét là thường ghét luôn
Ghét tình như con chuồn chuồn
Khi vui thì đậu khi buồn thì bay
Ghét em tiếng ngọt lời hay
Hương tình mới vướng đã say ngây người
Ghét em chúm chím nụ cười
Anh nhìn thấy hở 9, 10 cái răng
Ghét em tình chứa nhiều ngăn
Lạc quan vui sống chẳng cần tình nhân
Bao nhiêu người đến cầu thân
Mở trận tỉ thí chắc anh...rớt đài
Ghét em nặng nợ tình vay
Không tính lời lãi sao hay bắt đền?
Để anh đi xuống đi lên
Me chua kẹo ngọt kề bên dỗ dành
Ghét em miệng lưỡi khôn lanh
Anh thì khờ dại học hành lem nhem
Tay chân dầu nhớt lấm lem
Làm sao xứng với cô em tóc dài?
Ghét em giả hưu giả nai
Giả gái sơn cước thơ ngây thẹn thùng
Vậy mà ánh mắt đen nhung
Chiếu ra luồng điện làm run anh nè
Ghét em nhiều lúc nín khe
Khi anh bàn chuyện xôi chè ngọt thơm
Rụt rè mắt gởi nụ hôn
Thì em lại muốn đánh đòn anh ngay
Méo mó nghề nghiệp đùa dai
Bắt anh đây phải trả bài bằng thơ
Ghét em anh muốn làm ngơ
Cớ sao thương nhớ vu vơ lạ lùng
Chim trời cá nước mông lung
Cùng chung nghiệp giáo không chung đường đời
Ngẫn ngơ anh hỏi ông trời
Người đâu dể ghét sao lời dể thương?
HIỀN NHÂN

 Vũng tàu đêm biển động
Ta trởi lại Vũng tàu đêm biển động
Sóng cuộn trào xua đuổi bóng mây đen
Em không đến vì đâu còn hò hẹn
Chỉ mình ta thả những bước chân rong
Biển vẫn bao la cợt đùa cùng sóng
Lạnh lẽo khung trời từng giọt mưa sa
Bản tình ca cất lên sao lạc lõng
Khóc một người từ nay nghìn trùng xa
Nước mắt trời mưa hòa vào biển cả
Trời thật xa nhưng cũng hiểu lòng ta
Gởi đến người yêu trăm ngàn sợi nhớ
Một thuở tình hồng muôn nỗi xót xa
Sóng bạc đầu vì yêu biển thiết tha
Những hờn ghen có bào mòn núi đá
Ta gởi hết kỷ niệm vào biển cả
Sao tiếng cười vẫn vọng lại hồn ta?
Em có hiểu những đớn đau nghiệt ngã
Sau một lần cúi mặt tiễn tình đi
Ta lạnh lùng chôn dấu nỗi ai bi
Nhưng trái tim đã bắt đầu lạnh giá
Em thừa biết biển chưa bao giờ êm ả
Hương tình yêu trọn kiếp chẳng phôi pha
Dù cố tình thản nhiên làm mặt lạ
Nhưng vết thương lòng không dể kín da...
Em cứ niệm đi câu kinh Di Đà
Như sóng ngầm ta vẫn luôn quậy phá...
HIỀN NHÂN 



Tình người miền biển Không phải quê mà tôi đã thân quen
Vùng non nước đậm đà hương muối biển
Nhớ ánh mắt liếc nhìn tôi lúng liếng
Gặp một lần đến nay vẫn chưa quên
Hải âu vẫn lượn khoảng trời xanh thẳm
Sóng vẫn mài chân núi đến nghìn năm
Hào sảng quá những nụ cười biển mặn
Đón thuyền về tôm cá chất đầy sân
Hàng phi lao rì rào say nắng gió
Vọng âm thanh sang sảng tiếng hò khoan
Dân miền biển thật lòng như thế đó
Nắm bàn tay chắc lại, it xoè ra
Dù quá quen cảnh thành phố phồn hoa
Tôi vẫn thích hoà mình cùng biển cả
Hồn lắng đọng chân tình người dân dã
Trong đói nghèo khát vọng vẫn vươn xa
Muối trùng dương hằn lên manh lưới vá
Hy vọng ươm đầy những chuyến ra khơi
Giữa bao la vùng sóng biển mây trời
Mới cảm nhận sự nhiệm mầu tạo hoá...
HIỀN NHÂN

 Lời cuối ngỏ cùng em
Tôi rất buồn vì em muốn quên tôi
Để tìm hạnh phúc với một người khác
Còn đổ lổi cho tôi là kẻ phản bội
Làm em tức ói máu đến hai lần?
Thật bất ngờ người yêu rất hiền lành
Còn giúp tôi lúc khó khăn tài chánh
Tình nghĩa ấy một thời tôi nhận lãnh
Quý trọng em với tất cả lòng thành
Với em tôi còn rất it thời gian
Tìm đâu ra tình nhân như em nghĩ?
Em nghi ngờ giận hời tôi phi lý
Chỉ là muốn kiếm cớ để phân ly?
Ừ! thì thôi em hãy cứ đi đi
Tôi không thể chúc em tròn hạnh phúc
Vì tôi biết gả giả danh nghệ sĩ
Đâm thọc tôi nhân cách chẳng ra gì
Dù bất tài tôi cũng là kẻ sĩ
Sống đường hoàng ngay thẳng giữa thanh thiên
Tôi chỉ yêu tấm chân tình chung thủy
Nếu nhạt nhòa chẳng tiếc nuối làm chi
Ừ tôi là kẻ khùng điên ích kỷ
Nhưng đã từng làm em phải cuồng si
Nay hết rồi em hãy chửi nữa đi
Miễn đừng đặt tôi ngang tên thô bỉ
HIỀN NHÂN 

 Trả em hai tiếng thì thầm
Hiền Nhân trả lời Kimle và cuocsonmien

Thì thầm một chút rồi xa
Ngày mai trời nắng chói lòa ước mơ
Có ai về bến tình thơ
Cho ta nhắn gởi lời thơ mượt mà

Rằng ta dù có đi xa
Vẫn mang trong dạ lời ca hôm nào
Tình này tuy ảo đã trao
Nhưng là rất thật xiết bao chân tình

Thì thầm nói nhỏ một mình
Ta đi ... ta nhớ chút tình hôm qua....
KIM LE

Thì thầm vẫn giọng…… ngày mưa
Nhưng sao lại thấy ….xưa xưa rồi mình
Thì thầm sao hãy còn tình
Nhưng em lại thấy chuyện mình đã xưa

Thì thầm ngày đó …đón đưa
Người quên ....lỗi hẹn  . . .lời xưa ai thề ?
Thì thầm em đã quay  về
Gói gom tình cũ xin thề ....rằng quên

Thì thầm dẫu vẫn còn êm
Giận ai em đã không thêm duyên tình !
Thì thầm chi chuyện chúng  mình
Để cho làng ảo ...xót mình ...xót ta !

Thì thầm đành nói ..là xa
Người vui duyên mới còn ta mãi sầu
Thì thầm chỉ nhớ mãi câu
Ai vui duyên mới qua cầu bỏ em .................???  
 Cuocsonmien

Trả em hai tiếng thì thầm
Sóng xô ghềnh đá đâu cần lời ru?
Trăng lên trên đỉnh mây mù
Gặp cơn gió thoảng mộng du sai đường
Thầm thì lời nói yêu thương
Chìm theo sóng nước đại dương ngút ngàn
Ừ! Em rẽ lối sang ngang
Đây xin chúc đó bình an ,đẹp giàu
Cho anh gởi trả câu chào
Thì thầm lời nói ngọt ngào đãi bôi
Hai đầu nỗi nhớ xa xôi
Theo con lốc xoáy cuốn trôi góc trời
Thầm thì chi nữa em ơi!
Giấc mơ hạnh phúc rã rời tan hoang
Duyên tơ đã đứt phủ phàng
Còn chăng bóng gổ cây đàn không dây?
Em yêu tiếng nhạc lời hay
Tình ca một thuở đắm say hồn người
Bây giờ rớt lại tiếng cười
Làm sao cất cả nụ cười vào tim?
Thì thầm khoảng trống lặng im
Hai phương trời lạnh nỗi niềm khác nhau
Chia tay dạ vẫn nao nao
Biết là tình ảo sao đau dật dờ?
Đời đâu có phải như mơ
Tình chỉ đẹp thuở ban sơ nẫy mầm
Đắm mê bởi tiếng thì thầm
Anh xin nhận hết lỗi lầm về anh
Tình ta đi đến khúc quanh
Kém tài thua trí phải đành xa em
Thì thầm họ hót ru êm
Riêng anh cao ngạo bặt tăm tiếng lòng
Cô đơn ở giữa bướm ong
Đóa hoa trổ sắc thơm nồng hương bay
Hẹn thề xưa sớm nhạt phai
Anh cười chôn tiếng thở dài! Chào em
HIền Nhân

 Chia đôi hai tiếng thì thầm

Phá Cuocsonmien nữa nè
Chia đôi hai tiếng thì thầm
Tình ta muôn thuở thăng trầm bến mơ
Ngỗn ngang nỗi nhớ vu vơ
Thầm thì con sóng khát bờ biển xanh
Nầy em! gió mát trăng thanh
Trái tim mình có đồng hành xuyến xao?
Thầm thì lời nói êm trao
Sài gòn Bà rịa đường vào bao xa?
Thì thầm hỏi nhỏ em nha
Gái miền sơn cước thật thà,lắm duyên
Chừng nào ván sẽ đóng thuyền
Hạnh phúc tỏa sáng phỉ nguyền Phụng Loan?
Nước mài đá cũng vỡ mòn
Sao hồn sa mạc chưa còn nở hoa?
Nhạt nhòa những giọt mưa sa
Thầm thì ngày tháng có già lời yêu?
Chìm trong mộng ảo hắt hiu
Bao nhiêu câu chữ bấy nhiêu nỗi lòng
Thắp lên trăm ngọn nến hồng
Hòa chung nhau tiếng tơ đồng đi em...
HIỀN NHÂN