Anh vào canh bạc đỏ đen
Tìm tong giấc mộng đỏ đen cuộc đời?
Anh ơi duyên lỡ tơ trời
Em đành lỗi nhịp đàn vơi cuộc tình
Má môi thắm đỏ còn xinh
Em trao tặng lại ân tình cho anh
Trách chi duyên nợ chúng mình
Trăm năm ước hẹn ba sinh lỡ làng
Đêm nằm gối chiếc mơ màng
Say duyên ân ái, lỡ làng duyên xưa...
Giường xưa đâu phải người xưa
Anh xa cuối nẻo mịt mờ chân mây
Cách ngăn muôn dặm trời mây
Sao trời chẳng thấu, đoái hoài tình em?
Sông ngăn, biển rộng dài thêm
Duyên mình không thể nối liền bờ xa
Trách chi gió nổi phong ba
Trách chi biển dậy sóng xa bến bờ
Thuyền tình tách bến chơ vơ
Nhịp cầu gãy đoạn, thơ xưa dứt tình
Em xa ,về chốn một mình
Anh ôm gối chiếc bên mình ngóng nhau
Đành thôi xin hẹn kiếp sau
Tơ hồng se kết, bạc đầu trăm năm
Nơi phương xa em cô đơn trăn trở,
Ta thành đô nghe sầu lắng đêm dài,
Trong canh tàn chợ đợi buổi sớm mai,
Hy vọng đón mặt trời hồng rực rỡ
Trung Chánh
| Ngày gửi: 01/12/2009 13:24 |
| |
| Trả lời em,người mới quen
Trường GV có rất nhiều con trai Chắc bướng bĩnh nên Thầy thương con gái? Thời gian qua đi không quay trở lại, Lời thầy giảng em còn cất trong lòng. Tại sao em dị ứng với đàn ông? Không phát hiện ở họ nhiều điểm tốt? Nhà dột có nơi, mía sâu có đốt, Đâu phải ai cũng gian dối, cứng lòng? Bạn bè Em đều có vợ có chồng, Riêng em hình như vẫn còn Khoản trống? Đúng là em quá thông minh,hiểu rộng, Chưa cần đến điểm tựa nơi đàn ông, Em vẫn vui với ngày tháng thong dong, Bên cạnh những người thân và bằng hửu, Hãy hoàng thành những ước mơ ấp ũ, Khẳng định mình trước những trận bão giông... Tạ ơn đời, em hãy sống thật lòng, Yêu màu tím, màu mộng mơ chung thủy, Ở bên em đã có nhiều tri kỹ, Hạnh phúc lung linh như giấc mơ hồng.. | ||
| Ngày gửi: 02/12/2009 14:12 |
| |
| Chuyện bốn người.
Núi sừng sửng chắn ngang mặt biển, Mây lững lờ che lấp trăng đêm, Biển lồng lộng như một mụ điên, Tình thiên thu thành huyền thoại. Biển gầm gừ thả tung tóc rối, Thành sóng bạc đầu bay lên cao, Muốn nhận chìm núi xuống vực sâu, Núi bình thản trước sau không đổi. Trăng đa tình bị mây cản lối, Bối rối hẹn nàng đêm ba mươi, Tội đèo bồng trăng bạc màu tươi, Có những tối khuyết còn một nửa. Núi suốt đời nằm bên cạnh biển, Chở che biển bằng mối tình câm, Núi vẫn nghe lời biển thì thầm, Buồn vì biển không hề biết đến. Biển với trăng giao tình âu yếm, Lúc ngọt ngào ,lúc nghiến nghiền trăng, Núi cũng mong tình họ vĩnh hằng, Bởi Núi sẽ già theo năm tháng... | ||
| Ngày gửi: 03/12/2009 02:19 |
| |
| Hoạ và trả lời thơ em
Hien Nhan 19:11 03-12-2009 Hay! buồn! tuyệt! Xin phép em cho Hn ghi lại chút cảm xúc. Chuyện tình không hợp thời tan, Em thêm chút nghĩa vỡ tràn con tim. Em ơi! đừng nói gì thêm, Số anh bạc phước mất em mệnh trời? Chúng mình ly cách đôi nơi, Hồn em gợn sóng rối bời hồn anh. Tiếc thầm hạnh phúc mong manh, Người yêu trong mộng sớm thành cố nhân. Chia đôi hai nửa vầng trăng, Hãy để anh nhận hết phần thương đau, Em ơi! lời nói ngọt ngào, Còn đau hơn cả con dao cứa lòng... Hãy quên quá khứ mùa Đông, Để hồn sa mạc sáng hồng trời Xuân, Câu thơ xác định nghĩa tình, Thủy chung đã đủ thôi mình chào nhau. Mong ngày tái ngộ mai sau, Tình em sáng tựa trăng sao vĩnh hằng... | ||
| Ngày gửi: 09/12/2009 13:23 |
| |
| Trăng biển còn yêu nhau?
Đêm nay trăng trốn nơi đâu? Tìm trăng khắp chốn biển sầu ngẩn ngơ Trăng cao nên cũng thờ ơ Bỏ rơi biển vắng bơ vơ một mình... Sóng cao như thể chứng minh Tình trăng với biển như in hôm nào Sóng sau , sóng trước như nhau Vẫn còn ôm trọn Sắc màu biển, trăng Dù trăng có trốn trăm năm Tìm trăng, biển hẹn nghìn năm vẫn chờ .... Trăng treo đầu sóng bạc phơ Bạc thay con sóng lững lờ ghẹo trăng Trăng buồn, khóc một đêm trăng Ngày mai tan biến vào ngàn mây xanh Hỏi trăng sao quá mong manh? Trăng đầy, rồi khuyết, tình trăng thế nào...?? | ||
TÌNH YÊU CỦA TRĂNG VÀ BIỂN
Em đã một lần đứng trước biển trong đêm
Hỏi biển một câu, như anh đang hỏi đấy
Biển gật đầu bởi tận cùng biển thấy
Dẫu xa thế nào, trăng với biển cũng gặp nhau
Xa muôn trùng, đến tận những vì sao
Cũng có một đêm, biển và trăng hội ngộ
Và đêm ấy, biển trả lời câu đố:
Có phải là Trăng, biển yêu nhau?
Xa và gần mới hiểu hết khát khao
Mới hiểu hết nỗi đau khi không còn gặp gỡ
Sóng bạc đầu trên muôn trùng sóng vỗ
Mới hiểu nỗi vui mừng, khi được gặp nhau
Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau
Đến muốn đời vẫn cần nhau như thế
Dẫu con người đổi thay, dẫu cuộc đời dâu bể
Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau!
Ái Vi
Chào Ái Vy
Ở Thi viện nầy có rất nhiều người đồng cảm với Ái Vy đó. Vui lên nha bạn.
Nếu rãnh Hn sẽ hoạ lại vài bài thơ ,nêu lên ý kiến của mình
_________________________________________________________________________
Không còn anh,
Mặt trời vẫn đầy ánh sáng.
Cây lá vẫn ươm mầm xanh,
Không khí vẫn trong lành,
Hạnh phúc vẫn chờ em phía trước...
Không được cùng anh chung bước,
Biết đâu là điều may mắn cho em?
Kỹ niệm ngày xưa dẫu êm đềm,
Cũng sẽ phôi pha,
Em sợ phải thêm một lần thất vọng?
Cuộc đời vẫn còn nhiều bến mộng,
Tình yêu với anh chắc gì có thật?
Bởi vì nếu tình yêu có thật,
Đã vững bền khi đứng trước bão giông...
Nỗi nhớ dù có mênh mông,
Rồi cũng vỡ tan theo bọt sóng,
Làm sao đo được khoản cách,
Của hai kẻ chẳng chung lòng?
Trời đã lập đông,
Trăng hãy về với gió,
Anh hãy về bên người mộng,
Xin chớ vướng bận lòng,
Tình không còn đất sống...
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét