Tôi đến Phan thiết được một tuần
Đất trời Mũi né lắm hoa xinh
Trăng không bến đổ trôi vô định
Tôi cũng mình tôi ngắm bóng mình
Phố thị đêm xuống thật yên bình
Giống hương cà phê pha rượu chát
Biển dạt dào khúc nhạc nguyên sinh
Nghìn năm làm núi đau tan nát
Thơ thẩn Đồi dương nghe gió hát
Suối Tiên chẳng thấy dấu tiên sa
Mây bay lơ lững trên đồi cát
Như bóng cuộc tình sớm trôi xa
Ven sông Cà Tỵ giờ khác lạ
Nhiều dải lầu tráng lệ nguy nga
Còn xen kẻ công viên ghế đá
Đón khách thập phương ghé thoáng qua
Tôi gởi nỗi niềm vào biển cả
Mơ ngày em trở lại sánh vai
Bước song đôi vạn nẻo đường dài
Ra Hòn Rom đếm sao, giỡn sóng
hmhiennhan
Yêu và ghét
Hương thơm toả giấc mộng lành
Len theo chiều gió chòng chành tim anh
Ghét yêu khoảng cách mong manh
Em đem nỗi nhớ xoay quanh vòng đời
Trách nhau hay trách ông trời?
Tạo cơn địa chấn tách rời hành tinh
Hồn anh lạc cỏi u minh
Nói lời cuồng ngạo để tình rẽ phân
Ghét ,yêu như đợt sóng thần
Làm cho hai đứa mộng xanh héo vàng
Bảo ghét sao sớm buộc ràng?
Bảo yêu sao để hoang tàn đời nhau?
Chỉ vì khoảng khắc tự cao
Hay em cậy thế sang giàu ,khinh anh?
Thôi thì mộng đã chua, tanh
Vẫy tay
Ta rẽ khúc quanh địa đàng
hmhiennhan
Tình yêu nông nỗi
Chẳng còn chút u mê để nhớ
Mây _Hồng ngày ấy bay qua rồi
Dẫu trái tim còn rung hơi thở
Tôi yêu Người hơn cả yêu tôi
Hết thật rồi ! tình không biên giới
Bản ngã buồn bản ngã buông trôi
Chẳng còn gì, chẳng còn gì buộc trói
Đá núi còn bị sóng cuốn trôi
Khi mộng đời sớm hết tinh khôi
Trong góc khuất nẩy mầm phản bội
Ánh sáng bị phủ dần bóng tối
Mọi thứ Người muốn tách làm đôi
Người hãy về tô lại son môi
Rồi nối tiếp những lời thật,dối
Quy luật sống là luôn biến đổi
Tôi bất tài ,chịu kiếp đơn côi
Chẳng còn nữa nỗi đau phiền toái
Khẩn cầu nhau một chút bao dung
Đường đi chung đến chỗ tận cùng
Bụi thời gian bám đầy chăn gối
Chẳng còn chút tin yêu dẩn lối
Đành bước xuôi giữa ngã ba lòng
Chỉ xin Người một lời xoá tội
Tội dại khờ, nông nỗi, thế thôi
hmhiennhan
Hạnh phúc ngậm ngùi
Chiều nay bên Úc em đang làm gì?
Chắc vào Nét xem thơ anh, nổi giận
Anh cứ oán trách em không chung thuỷ
Nhưng quên anh đã lầm lỗi bội phần.
Chẳng phải đại dương bão sóng cách ngăn
Chính khoảng cách lòng chênh vênh sâu rộng
Ngay thuở ban đầu đắm say huyễn mộng
Mình đã cải nhau không biết bao lần
Anh lãng mạn ,không giỏi chuyện làm ăn
Quanh em toàn kẻ cao sang danh vọng
Bởi yêu nhiều quá nên đâm ra lẩn
Nước đục trong mình mới chọn sai dòng
Em có biết anh rất nhớ em không?
Rồi trách mình, trách em, trách số phận
Những ngày tháng bên nhau sau quá ngắn
Khoảng cách đời hai đứa lại mênh mông
Nhiều đêm buồn anh tự cười với bóng
Nghĩ đến em nguồn rung cảm khôn nguôi
Dẫu chúng mình có đắp xây ảo vọng
Anh vẫn tiếc thương hạnh phúc ngậm ngùi
hmhiennhan
CHIA TAY
Mình chia tay không phải lỗi tại Em
Hãy vui nhé, theo đúng đường em đã chọn?
Anh chỉ là Người đàn ông hèn mọn
Đem rất nhiều phiền phức đến cho Em.
Yến Loan ơi Em đừng nói gì thêm
Tim rướm máu nhưng anh không đổ lệ
Bèo Mây quen nhau nợ duyên không dể
Đi vào trái tim phải chung nẻo đường.
Anh chỉ là Người đàn ông bình thường
Bình thường chớ không phi thường như em nghĩ
Hai bằng đại học vẫn là dân đi làm mướn
Ăn nói thì thẳng thắn rất khó thương
Thôi! Chúc em sớm đi đến thiên đường
Còn địa ngục trước sau anh cũng tới
Đừng hối hận rút lại lời yêu đương
Ai cũng có lúc yếu mềm hay mệt mỏi
Xa em rồi anh sẽ sống đơn côi
Thuyền không bến thả trôi không định hướng
Yêu chân thành em bảo là nghiệp chướng
Tìm đường tu hành an lạc thảnh thơi
Anh không trách Em là người phản bội
Đời vô thường,cửa Phật cũng thế thôi
Có chùa nào chê tiền vàng tanh hôi?
Hay vẫn hoan hỉ bon chen danh lợi?
hmhiennhan
congvuongdr
Đăng ký: 10/11/2006 21:44
Số bài gửi: 34
Số bài gửi: 34
No he does not have the sky as the sun
Chào anh Công Vương!
Lâu ngày gặp lại thấy anh vẫn khoẻ và hồn thơ còn lai láng là vui rồi.Tôi cũng nể phục anh đã có người tình và người vợ rất là chung thuỷ.Tôi đã đi DL 4 lần và viết được 5 bài thơ về DL ,tiếc là không được gặp anh để cùng uống nước và tâm sự.Xin gởi anh 2 bài thơ nói về DL
Anh đi giữa đồi thông
Mênh mông trời Đà lạt,
Tình còn trong thơ nhạc,
Sao em nỡ thay lòng?
Ta phải rời Bến mộng,
Ngay giữa lúc tình nồng,
Biết bao nhiêu hoài vọng,
Tan đi trong chiều hồng.
Hạnh phúc thành hư không,
Ai mà không xao xuyến?
Nỗi sầu chạy bềnh bồng,
Đâu rồi chuyện nợ duyên?
Ngày ta lên cao nguyên,
Đâu ngờ ngày ly biệt?
Nàng đi không luyến tiếc,
Quay lưng chốn lâm tuyền.
Thung lũng tình yêu chết,
Đồi Cảnh Vọng tiêu sơ,
Thác Dalanta ngốc nghếch,
Lệ trắng chãy tràn bờ.
Đà lạt không thơ mộng,
Khi vĩnh biệt một người,
Nhìn thiên hạ vui cười
Sao lòng ta muốn khóc..
Hmhiennhan
Áo dài ơi! anh giận em
Em đi Đà Lạt không rủ anh theo
Chắc thỏ con sợ thợ săn làm thịt?
Nhìn ảnh em chụp áo quần kín mít
Chắc thấm rồi sương lạnh chốn cheo leo?
Không biết đâu là núi? đâu là đèo?
Cô giáo ơi! hãy ôm trăng mà ngủ
Trăng Đà Lạt đẹp hoang sơ, quyến rủ
Trên đồi thông có tiếng suối nước reo
Em cuộn chăn ngoan hiền như con mèo
Mơ gì đó giữa cao nguyên tịch mịch?
Không có anh,không được cười khúc khích
Lả lướt làm duyên trên đỉnh cáp treo
Về gặp anh coi chừng em bị nhéo
Giỡn với ai nơi thung lũng tình yêu?
Đồi Vọng Cảnh vàng thẳm ánh nắng chiều
Có tin được em một mình thơ thẩn?
Anh giận em lúc nào cũng than bận
Với đám học trò tinh nghịch cấp ba
Bến lức Sài gòn nào cách bao xa
Quà anh nhận chỉ ít dòng tin nhắn?
hmhiennhan
Thành phố biển thân thương
Cái tháp nước gắn tình dân Phan Thiết
Được thi công bởi vị hoàng thân Lào
Trên vùng đất đỏ trời bông hoa gạo
Làm sông Cà Ty sóng nổi lao xao
Tháng giêng hoa đăng sáng đẹp rực màu
Hội đua thuyền rồng người đông như kiến
Trăng phải thẹn thùng núp ở trên cao
Ai đi xa không bồi hồi quyến luyến ?
Phan Thiết không chỉ là thành phố biển
Còn lưu dấu muôn đời những danh nhân
Nữ lưu phải kể công chúa Huyền Trân
Đem thân ngà đổi hai châu Ô Lý
Bác Hồ ta thuở trai trẻ hàn vi
Dạy học trò dưới mái trường Dục Thanh
Lịch sử khắc ghi tên Nguyễn Tất Thành
Lớp lớp thời gian hồng tươi dấu ấn
Hàn Mặc Tử nổi tiếng một thi nhân
Lầu ông Hoàng ngắm trăng nghe biển hát
Giống Thôi Hộ xưa trên lầu Hoàng Hạc
Thả hồn thơ làm xúc động nhân gian
Phan Chu Trinh, Trần quý Cáp, Cao vân
Từng in đậm dấu chân nơi Phan Thiết
Những nhà cách mạng kiên cường xứ Quảng
Đều động tình trước cảnh đẹp thiên nhiên
Đồi cát vàng, đá Ông Địa, suối Tiên
Mũi né ,Hòn Rơm, biển mây xanh biếc
Chiều đến Đồi Dương ngước nhìn ra biển
Thấy hồn mình cũng thanh thản,bình yên
hmhiennhan
Mê và Ngộ
Yêu thì xa tít chân mây
Vẫn nằm trong một vòng tay cận kề
Lời tình đôi lúc ngô nghê
Bao dung mộng thoả đam mê hương lòng
Yêu thì mật ngọt vợ chồng
Đôi tim đồng cảm mặn nồng ái ân
Ghét thì tất cả phù vân
Em đem kinh kệ đong cân nợ đời
Hồn lưu đày chốn chơi vơi
Sống trong hoang tưởng người thời sơ khơi
Vẻ vời chuyện gặp Như Lai
Như con cừu để quỷ sai khiến mình
Ăn mày tâm sức chúng sinh
Chẳng biết thần thánh hiển linh chỗ nào?
Phật ngồi ngất ngưỡng ngôi cao
Nghìn năm sao rỏ nổi đau nhân tình?
Thôi em! tình chẳng trọn tình
Mộng không tròn mộng tại mình đấy thôi
Nghĩ chi những chuyện luân hồi
Chính người giao hợp sinh sôi kiếp người
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét