Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 80

Chuyện tình người say

Em say,
Ta cũng xỉn say
Em say men rượu
Ta say men tình.
Luận về Phật pháp ,tâm linh,
Em cười ,em khóc cho mình hay ta?

Trời ơi! dáng ngọc kiêu sa
Hớ hênh  lộ cả đồi da diễm kiều,
Bọt bia uống chẳng bao nhiêu,
Sao hồn ta cứ phiêu diêu non bồng?

Rượu chát,nhưng tình thật nồng,
Đong đưa dẫn lối hương lòng trong nhau.
Tim em thổn thức,  lao xao,
Ta hình dung tiếng
Gọi chào đôi môi.

Nhưng em e ấp bảo thôi!
Kìa vầng trăng lạnh
Đang soi chúng mình,
Thời gian lắng đọng,
Vô hình.
Nhưng trời đất biết, chuyện tình,
Người say
Hmhiennhan

 Chuyện Tình SAY ( 2 )

Em ơi! đêm vẫn còn dài
Bờ vai hãy dựa bờ vai tâm tình.
Đảo diên ánh mắt đẹp xinh,
Sớt chia ly rượu, chúng mình cùng say

Tóc nâu ngan ngát hương lài,
Xuôi theo chiều gió tỏa bay vào hồn,
Mây mưa đã đến đầu thôn
Lòng hai đứa lạnh, bồn chồn quắc quay

Rượu nồng cùng chuốc nhau say,
Em say men rượu, ta say men tình.
Dưới trăng bóng chập chờn hình,
Gió đùa mặc gió Say tình cứ say

Vòng tay ôm lấy vòng tay,
Môi anh lướt khẽ đan cài môi em
Tiếng yêu rơi rụng xuống thềm,
Thỏa thuê cơn sóng khát thèm thịt da

Ngoài trời đổ trận mưa sa,
Mái hiên hai đứa đậm đà men say
Em ơi! đêm chẳng còn dài,
Mình hòa chung rượu ngất ngây lửa tình.

Dẫu mai đời có linh đinh,
Xin em giữ mãi cuộc tình đêm nay.
Em say
Ta cũng xỉn say
Men tình ,men rượu...càng say càng nồng
hmhiennhan

 LẠNH LÙNG !

      Nữa đời lặn lội gió mưa
      Tim đơn giá lạnh, mây mưa ơ hờ
      Mong chi một mối Tình Thơ
      Mộng chia hai lối, duyên hờ ngăn đôi !

      Tình đơn giá lạnh tim côi .
      Thiên đường một thuở ,tình tôi mất còn ?
      Ra rời gát ngọc lầu son
      Bước chân thiên sứ mõi mòn vì sao ?

      Trách chi thân phận má đào
      Hơi men nồng thắm tình đời ngăn đôi
      Ai thời một số phận thôi
      Vì sao nông nổi , khiến tôi lạnh lùng !

      Trời cao gieo rắc khôn cùng
      Đẩy đưa duyên phận tận cùng phương xa
      Còn đâu dáng ngọc dóc ngà
      Trong tôi nghìn nổi xót xa ngút ngàn

      Hết rồi một cỏi thiên đàng
      Bước chân đại học lỡ làng muôn nơi
      Hương xưa gió thoảng xa vời ...
      Trong tôi một nổi đơn côi , lạnh lùng !
      lttrangngoc

 TƯỜNG TẬN

Bây giờ lòng hiểu rõ lòng
Tri âm - tri kỹ không còn vấn vương
Thì thôi tình đã tỏ tường
Để người yên phận con đường tương lai

Tìm về hạnh phúc ngày mai
Cho lòng thanh thản chẳng ai luỵ phiền
Mộng tình vương vấn triền miên
Chẳng còn để mắt tình riêng của lòng

Quên mất cuộc sống hằng mong
Cuộc đời cần kẻ chung lòng sớt chia
Tình xa thì đã chia lìa
Mơ hoài cũng thế phân chia đã rồi

Tỉnh lòng với giấc mộng trôi
Quay về hiện tại còn tôi với đời
Mai đây cuối đất cùng trời
Gặp nhau một tiếng chào mời vẫn hơn

Đốt lòng để biết thiện chơn
Tường tận mới hiểu thiệt hơn là thường
Dốc tâm tìm lại con đường
Chơn tâm Thiện mỹ, mộng thường hơn không?  

Chia ly là chuyện của lòng
Chào nhau một tiếng vui trong đẹp ngoài
Với tay nắm lấy tương lai
Quên đi chiếc bóng hình hài đớn đau

Chia hai mảnh vải lụa đào
Ngẩn ngơ mới thấy tình trao rã rời
Gom lại dấu tích tình đời
Xoá đi cho hết một thời vì nhau

Nhỏ lòng giọt lệ hanh hao
Biết rằng xa mất lòng đau đớn lòng
Xót chi dấu tích tình nồng
Bỏ đi mất dấu cho lòng thảnh thơi
lttrangngoc

 Chưa phai nỗi nhớ

Không thể nào anh trả lại em yêu,
Kỷ niệm ngọc ngà thiết tha ngày đó,
Dù đường tình trãi gập ghềnh bão gió,
Thành phố Long An bay bổng cánh diều.

Cái thuở ban đầu hai đứa phiêu diêu,
Như trời đất nhập hòa cùng biển núi,
Nụ hôn luyến ái trao nhau đắm đuối,
Trăng gió đa tình cũng đến cợt trêu.

Làm thế nào anh quên được lời yêu,
Nàng Trang Ngọc đắm say rời ốc đảo?
Khúc nhạc lòng sớm giao thoa huyền ảo,
Mất em rồi, xác hồn buồn liêu xiêu.

Cà phê đắng thấm hương vị tịch liêu,
Dòng thời gian bạc tình trôi xa mấy,
Anh vẫn nhớ mùi hương môi luyến ái,
Góc phố Hùng Vương tình gặp xế chiều.

Hạnh phúc nồng nàn bổng chốc hắt hiu,
Mình chia tay chẳng có gì khó hiểu,
Địa ngục Thiên đàng đâu cách bao nhiêu,
Nếu hai đứa chỉ mơ điều kỳ diệu...
Hmhiennhan

 Cơn lốc tình si

Một lần hôn nhẹ môi mềm,
Ai ngờ tình đến êm đềm rồi   đi?
Hạnh phúc chen lẫn ai bi,
Buồn cho một mối tình si dật dờ.

Một lần lầm lỡ ,dại khờ,
Yêu em để lạc nước cờ ,khổ thôi.
Sướng vui   ,môi được chạm môi
Nào hay cay đắng sanh sôi vô hình?

Nếu biết  tình chẳng trọn tình,
Lòng còn khoản cách sao mình liều quen?
Để mây với núi chênh vênh,
Sóng cuồn cuộn sóng,   Sầu chen ngập sầu.

Bến mơ nay gãy nhịp cầu,
Hoa môi tàn nụ ,nhạt màu đắm say,
Thêm làm chi những chua cay?
Trách làm chi những đổi thay của lòng?

Số không thành vợ, thành chồng,
Hãy giữ lại tí hương nồng trong nhau,
Xế chiều tuổi chẳng còn bao,
Hận chi cơn lốc xuyến xao vô thường?
Hmhiennhan

 Nha Trang một thuở tình nồng
Click image for larger version

Name: 48.jpg
Views: 0
Size: 91.5 KB
ID: 684
Con đường Trần Phú mới quen
Cớ sao hai đứa vội chen thâm tình?
Nha trang biển sóng lình bình
Đủ cho hai đứa chúng mình ôm nhau
Hòn Chồng khói đá chênh chao
Tỳ vai anh , em bước vào cổng yêu
Nắng hồng gió trỗi khúc tiêu
Êm êm như tiếng sáo diều mộng mơ
Tháp bà cổ kính hoang sơ
Tên hai đứa khắc thành thơ vách đồi
Nồng nàn môi phủ lấy môi
Trái tim khắc nhé bóng đôi hai người
Tầm Xuân nụ nở ngát tươi
Hạnh phúc thắp sáng nụ cười thiên kim
Chợ Đầm đêm xuống lặng im
Linh sơn cổ tự trang nghiêm nguyện cầu
Đời qua mấy trận bể dâu
Vẫn chưa quên thuở ban đầu trao duyên
Chúng mình trãi lắm truân chuyên
Cớ sao ván đã đóng thuyền còn đau?
Hòn Mun sóng nỗi lao xao
San hô biển khéo nhuộm màu khói mây
Thiên đường hai đứa chung xây
Em nở phủi trắng đôi tay...bẽ bàng
Chia đôi hai mãnh trăng tàn
Sài gòn Châu Đốc nặng mang khói sầu
Nha trang ngày đó chôn sâu
Sân ga vọng tiếng còi tàu vấn vương...
Hmhiennhan

 Diễm phúc
Click image for larger version

Name: 128.jpg
Views: 0
Size: 52.0 KB
ID: 801
Trong tình yêu em đừng nói biết ơn,
Nguồn hạnh phúc chính từ em ra đó.
Nửa đời anh lãng du như cánh gió,
Giữa biển người nhưng lại rất cô đơn.

Được em yêu,chẳng diễm phúc nào hơn,
Nhưng cuộc sống trãi nghiệm nhiều dâu bể.
Em không muốn nghe những từ "không thể"
Vì nhớ nhau mình sẽ được kề bên.

Tình nghẽn đường hay khoảng trống chênh vênh,
Ta đã có nhịp cầu Internet
Đôi trái tim vẫn lặng thầm nối kết,
Khúc nhạc lòng hòa quyện vượt không gian.

Bản tình ca luôn ngân vọng âm vang,
Chúng mình nói mãi câu ưa thích nhất,
"Anh yêu em, yêu trọn đời mãn kiếp,
Dù xuống địa ngục hay lên thiên đàng.

Không bao giờ để mộng đẹp dở dang,
Khi tình nghĩa đong đầy từ hai phía"
Hmhiennhan

 Cô em gái ngành y

Vào ngành y với tấm lòng nhân ái,
Áo blouse trắng không để bạc màu.
Dẫu thời gian phủ sương tóc mái đầu,
Mắt quầng sâu sau những đêm thiếu ngủ.

Lương tâm thầy thuốc em thường ấp ủ
Dốc sức cứu người đâu ngại gian lao.
Chẳng phân biệt giàu sang hay lam lủ
Với mọi người ,cách đối xử như nhau.

Giúp người bệnh vượt qua cơn đớn đau,
Em vui sướng như thân nhân thoát nạn.
Chiếc áo trắng đẫm mồ hôi tỏa sáng,
Theo tâm hồn em lãng mạn thanh cao.

Em gái của anh thật đáng tự hào,
Vì nhân sinh suốt đời tuân y đạo.
Mặc cuộc sống luôn bộn bề phiền não
Mầm bệnh, nguồn lây ,sanh tử tiêu dao
Hmhiennhan


Nha Trang tình buồn


Đêm nay buồn,anh lại nhớ Nha Trang,
Nhớ sóng biển vổ về bờ cát trắng.
Nhớ chiều nào em đứng trong bóng nắng,
Mặc gió cợt đùa thổi tóc mây bay.

Con đường Trần Phú vừa đẹp vừa dài,
Từ Hòn Chông thả rong lên Cầu đá
Xe đạp đôi chúng mình đi nghiêng ngã,
Rời nhau rồi ,tay còn níu chặt tay.

Nhớ Tháp Bà trời còn đọng sương mai,
Mình hạnh phúc với tình yêu cảm nhận
Gò ngực em như khuôn trăng lãng mạn
Cứ nhấp nhô theo đợt sóng môi cài.

Nha Trang ngày đó nay nhiều đổi thay,
Bóng cố nhân bao giờ quay trở lại?
Anh mãi nhớ khúc tình ca luyến ái
Giữa biển trời thơm hương tóc em bay
Hmhiennhan



Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 79

GIÂC MƠ HẠNH PHÚC .............

Biêt không anh mỗi chiều hoàng hôn đỏ
Em lặng thầm vương nhớ tới chuyện xưa
Nhớ chiều tà anh vẫn đón đưa
Sợ em giận anh không hề lỡ hẹn

Bao thu trôi trong em nguyên vẹn
Kỉ niệm ngày nào đâu dễ nhạt phai
Nhớ bước chân trên ngõ hẻm dài
Chiều nắng hạ ve dâm dan gọi

Sao quên được nụ cười tiếng nói
Đôi mắt to tròn anh đã hút hồn em
Nắm bàn tay hôn nhẹ nhàn cất tiếng
Em của anh đơn giản ....đẹp dịu hiền .....

Thời gian dài đằng đẵng anh xa em
Mấy chục mùa thu thay áo mới
Em vẫn như xưa ...vẫn nồng nàng  chờ đợi
Một giấc mơ hạnh phúc của riêng mình

..............AP...............

Giấc mơ đã tan

Anh cố quên nhưng sao lòng vẫn nhớ?
Những tháng ngày tươi đẹp ta có nhau.
Tình mùa Hạ với Phượng thắm đỏ màu,
Sang mùa Thu, Cúc khoe vàng rực ngõ.

Anh dìu em đi những chiều lộng gió,
Hát cho em nghe những bản tình ca,
Hạnh phúc êm đềm giờ đã cách xa,
Đón mùa Đông về ,lòng riêng lạnh giá.

Anh hồi tưởng tiếng ve sầu than thở,
Thuở chung trường  thầm lặng trộm nhìn em.
Trên đường về, anh khe khẻ gọi tên,
Rồi thú nhận đã yêu rồi "cô bé".

Mừng Xuân đến, tay trong tay vui vẻ,
Như đôi nhân tình say đắm bên nhau,
Vị ngọt đôi môi thắm thiết ngọt ngào,
Làm chao đảo hai linh hồn son trẻ !

Nay còn lại một  mình anh quạnh quẻ,
Nhớ chuyện ngày xưa ,buồn nhớ mông mênh...
Mong đời em,mọi chuyện đẹp vững bền,
Giấc mơ hạnh phúc ngậm ngùi xếp xó...
Hmhiennhan

 Nỗi buồn nửa khuya
 Yêu nhau sao vẫn hoài ngăn cách?
 Liệu bén duyên rồi sẽ ra sao?
 Thực tế một mình ôm gối lạnh
 Nữa khuya tĩnh giấc tiếc chiêm bao

 Thoáng bên tai lời em ngọt ngào
 Như truyện liêu trai trong huyền thoại
 Trong đầu ta băn khoăn tự hỏi?
 Trời cao đất thấp có liền nhau
  hmhiennhan

  Chuyện tình Trăng và biển

Anh và em như trăng và biển,
Hội nhập rồi tan biến xa nhau,
Đêm tuần hoàn sóng nỗi lao xao,
Biển gào thét,trăng nôn nao hoà quyện.

Có những tối biển cô đơn trăn trở,
Điệp khúc buồn vọng đến nghìn sau,
Trăng và biển không được gặp nhau,
Như anh ,em lao đao ôm nỗi nhớ.

Tình yêu giống trò cut bắt trốn tìm,
Như chiều nào ,anh,em cùng sóng biển,
Đùa giởn nhau hồn xác thả lênh đênh,
Trong sâu thẳm tâm tình dâng quyến luyến.

Sóng lòng mình như khúc hát chênh vênh,
Kể cả lúc chiều đông ,nước sóng sánh,
Tình êm ả mà lắng trong lay láng,
Trăng lặn rồi,biển lại ngấm buồn tênh

Trăng lặn rồi,biển vỗ nhịp bấp bênh,
Dư âm còn lại một màu sóng bạc,
Nước mắt mặn đậm đà hương muối chát,
Biển ghen hờn thèm khát nghiến nghiền trăng...
Hmhiennhan

Trần Hà;29301

BIỂN CHIỀU ĐÔNG
Trần Thị Hà An : Đ.A .Hà Nội tel 0973215960 . 0913033808

Em thích biển chiều đông
Không ồn ào sóng vỗ
Không hề có giông tố
Chỉ có thủy triều lên
Biển chiều đông lặng im
Sóng xô bờ êm ả
Tình anh là biển cả
Ôm trọn cát bờ em
Rồi cứ thế ngày đêm
Sóng trải dài trên cát
Mặc mưa rơi nặng hạt
Mặc gió lạnh hắt hiu
Tình biển đẹp bao nhiêu
Một mối tình chung thủy
Một tình yêu bình dị
Mãi bên nhau trọn đời.


hmhiennhan đã viết:
.............GIÂC MƠ HẠNH PHÚC .............

Biêt không anh mỗi chiều hoàng hôn đỏ
Em lặng thầm vương nhớ tới chuyện xưa
Nhớ chiều tà anh vẫn đón đưa
Sợ em giận anh không hề lỡ hẹn

Bao thu trôi trong em nguyên vẹn
Kỉ niệm ngày nào đâu dễ nhạt phai
Nhớ bước chân trên ngõ hẻm dài
Chiều nắng hạ ve dâm dan gọi

Sao quên được nụ cười tiếng nói
Đôi mắt to tròn anh đã hút hồn em
Nắm bàn tay hôn nhẹ nhàn cất tiếng
Em của anh đơn giản ....đẹp dịu hiền .....

Thời gian dài đằng đẵng anh xa em
Mấy chục mùa thu thay áo mới
Em vẫn như xưa ...vẫn nồng nàng  chờ đợi
Một giấc mơ hạnh phúc của riêng mình

..............AP...............

Giấc mơ đã tan

Anh cố quên nhưng sao lòng vẫn nhớ?
Những tháng ngày tươi đẹp ta có nhau.
Tình mùa Hạ với Phượng thắm đỏ màu,
Sang mùa Thu, Cúc khoe vàng rực ngõ.

Anh dìu em đi những chiều lộng gió,
Hát cho em nghe những bản tình ca,
Hạnh phúc êm đềm giờ đã cách xa,
Đón mùa Đông về ,lòng riêng lạnh giá.

Anh hồi tưởng tiếng ve sầu than thở,
Thuở chung trường  thầm lặng trộm nhìn em.
Trên đường về, anh khe khẻ gọi tên,
Rồi thú nhận đã yêu rồi "cô bé".

Mừng Xuân đến, tay trong tay vui vẻ,
Như đôi nhân tình say đắm bên nhau,
Vị ngọt đôi môi thắm thiết ngọt ngào,
Làm chao đảo hai linh hồn son trẻ !

Nay còn lại một  mình anh quạnh quẻ,
Nhớ chuyện ngày xưa ,buồn nhớ mông mênh...
Mong đời em,mọi chuyện đẹp vững bền,
Giấc mơ hạnh phúc ngậm ngùi xếp xó...
Hmhiennhan



TÌNH KHÔNG LY TÁN

Sao anh nói tình mình ly tán
Khi trong anh kỉ niệm chẳng mờ phai
Khi đêm khuya anh vẫn nhớ em hoài
Nhìn cánh phượng lòng anh buồn hiu hắt

Sao anh nói tình mình nguội tắt
Khi hai trai tim vần oằn nỗi nhớ thương
Khi trái nồng nàn vẫn mãi vấn vương
Và trái cấm vẫn ngày đêm dụ dỗ

Em vẫn biết chuyến đò tình đã lỡ
Nhưng biển ngàn năm vẫn vỗ sóng gọi mà
Và tình yêu mãi là bản tình ca
Dẫu hiu hắt qua bao mùa thu thay lá

Anh đừng nói tình mình ly tán nhá
Đừng đau lòng khi mình chẳng gần nhau
Dẫu cách xa nhưng mỗi đêm thâu
Gửi vần nhớ ...nhuốm màu hạnh phúc ....

 Nụ cười xưa đâu
Sống trong niềm sâu
Héo tàn đêm sầu..


Đêm nay có phải thật mềm
Ưu tư chiếm giữ chật niềm
Mơ dư chần chừ qua đêm

GIẤC MƠ HẠNH PHÚC

Mệt mỏi niềm trôi chiêm bao
Mưa ơi tim phơi giông gào
Đêm này tay vai xích lại
Cho hiền ngoan miên mơn đau

Xin từ đầu như năm xưa
Ai cười trưa tươi say sưa
Bao mươi xuân nguôi cho vừa
Ngỡ là hôm qua đong đưa

Phải chăng đời giăng trên tay
Có em về bên đêm nay
Giấc xuân hồng xinh cơn say

Trống không như lòng đêm dài
Mắt mi nhạt nhoè hoang hoài

________________SiNguyen0918573793


hmhiennhan đã viết:
.............GIÂC MƠ HẠNH PHÚC .............

Biêt không anh mỗi chiều hoàng hôn đỏ
Em lặng thầm vương nhớ tới chuyện xưa
Nhớ chiều tà anh vẫn đón đưa
Sợ em giận anh không hề lỡ hẹn

Bao thu trôi trong em nguyên vẹn
Kỉ niệm ngày nào đâu dễ nhạt phai
Nhớ bước chân trên ngõ hẻm dài
Chiều nắng hạ ve dâm dan gọi

Sao quên được nụ cười tiếng nói
Đôi mắt to tròn anh đã hút hồn em
Nắm bàn tay hôn nhẹ nhàn cất tiếng
Em của anh đơn giản ....đẹp dịu hiền .....

Thời gian dài đằng đẵng anh xa em
Mấy chục mùa thu thay áo mới
Em vẫn như xưa ...vẫn nồng nàng  chờ đợi
Một giấc mơ hạnh phúc của riêng mình

..............AP...............

Giấc mơ đã tan

Anh cố quên nhưng sao lòng vẫn nhớ?
Những tháng ngày tươi đẹp ta có nhau.
Tình mùa Hạ với Phượng thắm đỏ màu,
Sang mùa Thu, Cúc khoe vàng rực ngõ.

Anh dìu em đi những chiều lộng gió,
Hát cho em nghe những bản tình ca,
Hạnh phúc êm đềm giờ đã cách xa,
Đón mùa Đông về ,lòng riêng lạnh giá.

Anh hồi tưởng tiếng ve sầu than thở,
Thuở chung trường  thầm lặng trộm nhìn em.
Trên đường về, anh khe khẻ gọi tên,
Rồi thú nhận đã yêu rồi "cô bé".

Mừng Xuân đến, tay trong tay vui vẻ,
Như đôi nhân tình say đắm bên nhau,
Vị ngọt đôi môi thắm thiết ngọt ngào,
Làm chao đảo hai linh hồn son trẻ !

Nay còn lại một  mình anh quạnh quẻ,
Nhớ chuyện ngày xưa ,buồn nhớ mông mênh...
Mong đời em,mọi chuyện đẹp vững bền,
Giấc mơ hạnh phúc ngậm ngùi xếp xó...
Hmhiennhan


TÌNH KHÔNG LY TÁN

Sao anh nói tình mình ly tán
Khi trong anh kỉ niệm chẳng mờ phai
Khi đêm khuya anh vẫn nhớ em hoài
Nhìn cánh phượng lòng anh buồn hiu hắt

Sao anh nói tình mình nguội tắt
Khi hai trai tim vần oằn nỗi nhớ thương
Khi trái nồng nàn vẫn mãi vấn vương
Và trái cấm vẫn ngày đêm dụ dỗ

Em vẫn biết chuyến đò tình đã lỡ
Nhưng biển ngàn năm vẫn vỗ sóng gọi mà
Và tình yêu mãi là bản tình ca
Dẫu hiu hắt qua bao mùa thu thay lá

Anh đừng nói tình mình ly tán nhá
Đừng đau lòng khi mình chẳng gần nhau
Dẫu cách xa nhưng mỗi đêm thâu
Gửi vần nhớ ...nhuốm màu hạnh phúc ....

Địa đàng trắng áo lụa bay

Thêm mùa hoa phượng trở về,
Gợi bao kỷ niệm hẹn thề đã qua.
Buồn vui bổng chốc vỡ oà
Hạ tuôn mưa gió ướt nhoà trang thơ

Phượng hồng ,áo trắng nguyên sơ,
Mắt nai em mở lối mơ anh vào,
Xinh xinh ,dáng liễu ,má đào,
Còn thêm yếm thắm ngọt ngào men say.

Địa đàng trắng áo lụa bay,
Cây si đậu trái tình vay chín rồi.
Thẹn thùng em bảo nhỏ tôi
Chờ nhau điểm hẹn êm lời tình ru.

Rụt rè đêm tối ,trăng lu,
Nỗi niềm tâm sự rớt lưu sân trường,
Xuân thì tuổi mộng tình vương,
Qua bao năm tháng nhớ thương ngút ngàn

Ve sầu trổi khúc ly tan,
Ước mong tái ngộ luôn ràng buộc nhau,
Nhìn chùm phượng cháy đỏ màu,
Tưởng hồn năm cũ còn chào gọi tên
Hmhiennhan

 KHÔNG CHỈ NÓI BẰNG LỜI

anh  và em hai phương trời xa lạ
Chưa một lần được biết mặt nhau
Chỉ có vân thơ nối nhịp bắc cầu
Mà cảm giác thân quen biết mấy

Biết không anh chiều hoàng hôn khuất núi
Em lặng thầm mộng tưởng bóng người xa
Những đêm buông trăng náu rặng tre ngà
Em đưa mắt về phía chân trời xa thắm

Biết vương tơ là đau lòng lắm lắm
Bởi ngàn năm ô thước chẳng ai xây
Đàn quạ khoang mệt mỏi bao ngày
Đâu có dễ như chuyện tình Ngưu Chức

Nhưng cứ mỗi chiều tàn lòng thổn thức
Tiếng ve kêu rát duột não lòng
Dẫu lý trí ngàn lần nói không
Thì trái hoàn cầu vẫn bừng bừng máu nóng

Em cố quên đi mặc con tim đang bỏng
Biết chúng mình nợ kiếp gọng môi
Nhé anh thương hẹn kiếp sau gặp gỡ
Tình chúng ta không chỉ  nói ...bằng lời ...

.............KMR....................

 CHƠI VƠI

   Biển không bến đổ!!!
   Thuyền trôi bềnh bồng
   Thuyền vui với Sóng
   Cợt đùa cùng trăng

   Sóng nhỏ lăn tăn
   Thuyền trôi êm ả
   Sóng lớn vô tình
   Đuổi thuyền đi xa
 
   Thuyền ra biển khơi
   Mịt mờ muôn lối
   Tối tắm đường về
   Biển khơi nổi sóng

   Gió nổi cơn giông
   Thuyền trôi bềnh bồng
   Mặt sóng đẩy đưa
   Thuyền không điểm tưạ
   .................
   Chìm vào hư không !!!
   lttrangngoc

 MỘT NGÀY TA NGOÁI LAỊ


   Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
   Bạn bè ơi! Khi ấy có còn nhau
   Cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu
   Ta ngoái lại tìm nhau . e mất dấu

   Ta ngoái lại tìm nhau , mong ẩn náu
   Góc bạn bè yên ấm cảm thông ơi
   Ta ngoái lại rụng rời đôi cánh mỏi
   Góc bạn bè tin cậy, bớt chơi vơi

   Ta ngoái lại tìm nhau, đừng sởi đá
   Đừng dập dùi chi nữa trái tim hoang
   Thôi đừng nhớ! đừng quên !đừng xa vắng
   Xin một lần tha thứ thuở lang thang

   Tha thứ nhé , Bạn ơi ngày cay đắng
   Ta quẩn quanh nuôi giữ xót xa mình
   Tha thứ nhé những niềm vui không dóc dáng
   Thuở đam mê bè bạn khuất xa dần

   Rồi sẽ có một ngày,sau tháng ngày dâu bể
   Chúng mình cùng ngoái lại tìm nhau
   Ta nói yêu thương khi mắt đổi thay màu
   Bàn tay héo cầm lâu cho ấm mãi

   Trái tim héo , nụ cười xưa dẫu héo
   Chỉ xin đừng tàn lụi chút niềm tin
   Dẫu mong manh vụn vỡ chẳng nguyên lành
   Xin hãy có một ngày nhen nhúm lại
   - ĐinhThịThuVân -

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 78

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Bóng người xưa lại về
Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày  khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan


ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
 
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
 
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
 
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
 
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi... 
nguyenngoat
_____________________________

yêu thương và tha thứ

 Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhânXem Bài Gởi
Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan


ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA

Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên

Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng

Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si

Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...
nguyenngoat
_____________________________

yêu thương và tha thứ
Bùa yêu

Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao

Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.

Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu

Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan


hmhiennhan đã viết:
Đỉnh sầu chia đôi.

Anh xin em,
Đừng nói yêu anh,
Bằng những lời nồng nàn nhưng dối trá.
Cũng đừng nghĩ anh là kẻ tài hoa,
Thoả mãn được hết những điều em mộng tưởng.

Anh chỉ là người đàn ông bình thường,
Ngao du khắp bốn phương,
Ôm nhiều đam mê ,khát vọng
Cố vượt qua biển sóng,
Níu bắt em từ khoảng cách nghìn trùng.

Đâu ngờ mối tình say mông lung,
Đã chạm vào khói mây,
Như trăng viên mãn tròn đầy,
Phải mòn hao khi đi vào cuối tháng.

Chẳng còn gì lãng mạn,
Tình yêu chúng mình đi vào trang kết,
Bóng hoàng hôn bãng lãng sắc tàn,
Khúc tình ca dở dang,
Em hãy để dành,
Hát vơi người nối tiếp
Hmhiennhan

ĐỈNH SẦU CHIA ĐÔI

Người ơi sầu vơi tuổi hồng
Niềm thương phong sương thắm nồng
Chiều rơi lòng phơi mênh mông
Thơ đương say hương mưa giông

Hay chăng tình giăng rất dài
Đêm thâu tình sâu chiếm ngày
Như trăng tròn căng mê say
Mong sao lòng trao đôi tay

Chia hai niềm lay lắt buồn
Ta đi bờ mi xé hồn

SiNguyen_______________

kính chúc chú sức khoẻ và thi hứng dạt dào ạ Cám ơn

Người thường trao đổi niềm vui,
Bạn thì chia sẻ ngậm ngùi ,đắng cay.
Đường xưa vàng lá thu phai,
Chỉ còn hai kẻ lắt lay hương tình,
Mời nhau cạn chén rượu quỳnh,
Sầu vơi ,rượu cạn thắm tình thi nhân
Hmhiennhan


Anh Phương đã viết:
hmhiennhan đã viết:
XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
 


             BẾN MONG

Em mãi lặng thầm xây một bến mong
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?

Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!

Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai

VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm

........Mùa tình yêu quá đỗi
                     .........nhớ mong !

...................AP.......................
 Khát vọng tuổi hoàng hôn

Chúng mình thầm lặng chung xây bến mộng,
Qua mấy năm rồi em nhớ không em?
Những khát vọng đè nén mãi trong lòng,
Mà dấu ái còn cách xa điểm hẹn.

Ngày tháng trôi êm qua tuổi xuân thì,
Chỉ còn đôi tim nồng nàn ánh lửa,
Anh buồn hát bản "Ngày xưa Hoàng thị..."
"Em tan trường về..." vắng kẻ đón đưa.

Cánh phượng hồng đỏ thắm trong nắng mưa,
Như mối tình đầu anh trao em đó,
Kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò,
Ngày lễ tình nhân bổng về gỏ cửa.

Tình đã xế chiều không ngờ nghệch nữa,
Mà lắng sâu mộng thắm nửa cuộc đời,
Hy vọng chúng mình đến miền đất hứa,
Dù phải gian truân góc biển chân trời
Hmhiennhan
..............VONG TÌNH THƠ.....................

Ôi tất cả đã vào kỉ niệm
Bởi chúng ta giờ đã chẳng chung đương
Nhưng ngày tháng không nguôi nối nhớ thương
Vần thơ vọng đưa ta về thời thơ âu

Người có thấy tiếng ve về gọi nắng
Gọi phượng hồng rực rỡ cánh khoe
Lòng em đây nối nhớ cứ vọng về
Thuở chúng mình bên nhau ...ta áo trắng ...

Ai hái hoa tặng ai bên cầu vắng
Kệ hoàng hôn tắng nắng ngủ vùi
Cái nồng nàn sưởi ấm ....người ơi ...
Trong trái tim em ...cả một trời nhung nhớ ...

Hai chúng mình không duyên nhưng nợ
Đã bao mùa vẫn chẳng thể quên nhau
Kiếp vợ chông hai chúng mình đã lỡ  
Nhưng chẳng thể quên ...người hỡi mối tình đầu .........

........THƠ HAY PHUƠNG HOA VUI .........................
Ru tình

 Buồn!
Thẳng thắn thật thà thường  thua thiệt
Điêu ngoa ,dối trá được lợi danh.
Chẳng lẽ ta mắt mù tai điếc
Hùa theo kẻ mạnh  mới khôn lanh?
Hmhiennhan 

Tan giấc Vu Sơn

Tắt rồi tiếng vọng tình ru,
Bụi thời gian phủ thiên thu dấu hài
Khói sương nhân ảnh lắt lay
Hương thơm em để dại ngây mắt khờ

Đàn tình rối rắm dây tơ,
Sợi thương ,sợi nhớ dật dờ lênh đênh
Tìm đâu xuân nữ kề bên
Vu Sơn mở lối nhũn mềm gối chăn?

Sông dài biển rộng không ngăn
được vòng tay ấm tuyệt trần phương xa.
Trắng thơm da thịt ngọc ngà,
Ngàn vàng khoãnh khắc chan hoà ái ân.

Bờ môi ,mắt biếc long lanh,
Cùng anh gặt hái đọt,nhành xuân xanh,
Chỉ còn kí ức mong manh,
Tiếc chân tình cũ chẳng thành nợ duyên
Hmhiennhan

* VU SƠN :
Thuở xưa, bên Tàu thời Chiến Quốc, vua Sở Tương Vương thường đến du ngoạn tại vùng đất Cao Đài, cạnh đầm Vân Mộng. [Rảnh ghê] Nơi đây có hai ngọn núi gọi là Vu Sơn và Vu Giáp.
 Một ngày nọ, trong lúc dạo chơi mệt mỏi, nhà vua bèn nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn. 
 Trong giấc mộng, nhà vua thấy một vị tuyệt sắc giai nhân tìm đến mình. Mỡ dâng miệng mèo, tội gì không ăn. Thế là, tèn ten, one-day-stand chính thức xuất hiện.
 Tàn cuộc, nhà vua mới hỏi mỹ nhân từ đâu đến [Vua này có thể chết vì thiếu hiểu biết]
 Nàng tự giới thiệu mình là thần nữ Vu Sơn, chức vụ: chuyên gia tạo thời tiết ở Dương Đài. Công việc hàng ngày là sáng làm mây, tối làm mưa.
Nói xong nàng biến mất. Nhà vua tỉnh dậy, vẫn còn luyến tiếc. [Chắc chưa hỏi số điện thoại]
Về sau nhà vua ra lệnh cho người lập miếu thờ nàng, gọi là Miếu Triên Viên, thờ Vu Sơn thần nữ. [wat????]
 Quá lưu luyến người đẹp, nhà vua còn kể lại câu chuyện cho một vị quan trong triều. Vị quan này tức cảnh thành thơ, đã sáng tác bài phú Cao Đường để ghi lại ký sự chec.. … , à không, sự tích kỳ diệu này.
 Thế là từ đó, trong dân gian bắt đầu lưu truyền những thuật ngữ nói giảm nói tránh phong phú sau:
“mây mưa”, “giấc Vu Sơn”, “giấc Cao Đường”, “đỉnh Giáp non Thần” hay “Vu Giáp”, “giấc mộng Dương Đài”, “đến Dương Đài”


hmhiennhan đã viết:
Anh Phương đã viết:
hmhiennhan đã viết:
XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
 


             BẾN MONG

Em mãi lặng thầm xây một bến mong
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?

Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!

Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai

VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm

........Mùa tình yêu quá đỗi
                     .........nhớ mong !

...................AP.......................
 Khát vọng tuổi hoàng hôn

Chúng mình thầm lặng chung xây bến mộng,
Qua mấy năm rồi em nhớ không em?
Những khát vọng đè nén mãi trong lòng,
Mà dấu ái còn cách xa điểm hẹn.

Ngày tháng trôi êm qua tuổi xuân thì,
Chỉ còn đôi tim nồng nàn ánh lửa,
Anh buồn hát bản "Ngày xưa Hoàng thị..."
"Em tan trường về..." vắng kẻ đón đưa.

Cánh phượng hồng đỏ thắm trong nắng mưa,
Như mối tình đầu anh trao em đó,
Kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò,
Ngày lễ tình nhân bổng về gỏ cửa.

Tình đã xế chiều không ngờ nghệch nữa,
Mà lắng sâu mộng thắm nửa cuộc đời,
Hy vọng chúng mình đến miền đất hứa,
Dù phải gian truân góc biển chân trời
Hmhiennhan

..............VONG TÌNH THƠ.....................

Ôi tất cả đã vào kỉ niệm
Bởi chúng ta giờ đã chẳng chung đương
Nhưng ngày tháng không nguôi nối nhớ thương
Vần thơ vọng đưa ta về thời thơ âu

Người có thấy tiếng ve về gọi nắng
Gọi phượng hồng rực rỡ cánh khoe
Lòng em đây nối nhớ cứ vọng về
Thuở chúng mình bên nhau ...ta áo trắng ...

Ai hái hoa tặng ai bên cầu vắng
Kệ hoàng hôn tắng nắng ngủ vùi
Cái nồng nàn sưởi ấm ....người ơi ...
Trong trái tim em ...cả một trời nhung nhớ ...

Hai chúng mình không duyên nhưng nợ
Đã bao mùa vẫn chẳng thể quên nhau
Kiếp vợ chông hai chúng mình đã lỡ  
Nhưng chẳng thể quên ...người hỡi mối tình đầu .........

........THƠ HAY PHUƠNG HOA VUI .....................

Một thời ta yêu nhau

Chuyện chúng mình đã đi vào kỷ niệm,
Tình thuở ban đầu sâu lắng trong tim.
Em vẫn hồn nhiên như thời áo trắng,
Chỉ có anh là ngày một già thêm.

Anh mãi nhớ từng nẽo đường ngõ hẽm,
Khi tiếng ve kêu gọi nắng hạ về,
Điểm hẹn gần nhưng em thường chậm đến,
Sợ bạn bè trêu chọc thật là quê.

Không phấn son mà em xinh đẹp thế,
Anh chòng chành theo ý nghĩ ngô nghê,
Nhánh phượng hồng buông gió cuốn bay đi,
Anh kết cỏ trao em vành vương miện

Tiếc chúng mình có duyên không nặng nợ
Bị dòng đời xô đẩy phải xa phương,
Hơi nồng nàn sưởi ấm của người thương,
Chỉ để lại trong nhau trời nhung nhớ...
Hmhiennhan


Anh Phương đã viết:
hmhiennhan đã viết:
Anh Phương đã viết:
hmhiennhan đã viết:
XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
 


             BẾN MONG

Em mãi lặng thầm xây một bến mong
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?

Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!

Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai

VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm

........Mùa tình yêu quá đỗi
                     .........nhớ mong !

...................AP.......................
 Khát vọng tuổi hoàng hôn

Chúng mình thầm lặng chung xây bến mộng,
Qua mấy năm rồi em nhớ không em?
Những khát vọng đè nén mãi trong lòng,
Mà dấu ái còn cách xa điểm hẹn.

Ngày tháng trôi êm qua tuổi xuân thì,
Chỉ còn đôi tim nồng nàn ánh lửa,
Anh buồn hát bản "Ngày xưa Hoàng thị..."
"Em tan trường về..." vắng kẻ đón đưa.

Cánh phượng hồng đỏ thắm trong nắng mưa,
Như mối tình đầu anh trao em đó,
Kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò,
Ngày lễ tình nhân bổng về gỏ cửa.

Tình đã xế chiều không ngờ nghệch nữa,
Mà lắng sâu mộng thắm nửa cuộc đời,
Hy vọng chúng mình đến miền đất hứa,
Dù phải gian truân góc biển chân trời
Hmhiennhan

..............VONG TÌNH THƠ.....................

Ôi tất cả đã vào kỉ niệm
Bởi chúng ta giờ đã chẳng chung đương
Nhưng ngày tháng không nguôi nối nhớ thương
Vần thơ vọng đưa ta về thời thơ âu

Người có thấy tiếng ve về gọi nắng
Gọi phượng hồng rực rỡ cánh khoe
Lòng em đây nối nhớ cứ vọng về
Thuở chúng mình bên nhau ...ta áo trắng ...

Ai hái hoa tặng ai bên cầu vắng
Kệ hoàng hôn tắng nắng ngủ vùi
Cái nồng nàn sưởi ấm ....người ơi ...
Trong trái tim em ...cả một trời nhung nhớ ...

Hai chúng mình không duyên nhưng nợ
Đã bao mùa vẫn chẳng thể quên nhau
Kiếp vợ chông hai chúng mình đã lỡ  
Nhưng chẳng thể quên ...người hỡi mối tình đầu .........

........THƠ HAY PHUƠNG HOA VUI .....................

Một thời ta yêu nhau

Chuyện chúng mình đã đi vào kỷ niệm,
Tình thuở ban đầu sâu lắng trong tim.
Em vẫn hồn nhiên như thời áo trắng,
Chỉ có anh là ngày một già thêm.

Anh mãi nhớ từng nẽo đường ngõ hẽm,
Khi tiếng ve kêu gọi nắng hạ về,
Điểm hẹn gần nhưng em thường chậm đến,
Sợ bạn bè trêu chọc thật là quê.

Không phấn son mà em xinh đẹp thế,
Anh chòng chành theo ý nghĩ ngô nghê,
Nhánh phượng hồng buông gió cuốn bay đi,
Anh kết cỏ trao em vành vương miện

Tiếc chúng mình có duyên không nặng nợ
Bị dòng đời xô đẩy phải xa phương,
Hơi nồng nàn sưởi ấm của người thương,
Chỉ để lại trong nhau trời nhung nhớ...
Hmhiennhan
 

 
..............GIÂC MƠ HẠNH PHÚC .............

Biêt không anh mỗi chiều hoàng hôn đỏ
Em lặng thầm vương nhớ tới chuyện xưa
Nhớ chiều tà anh vẫn đón đưa
Sợ em giận anh không hề lỡ hẹn

Bao thu trôi trong em nguyên vẹn
Kỉ niệm ngày nào đâu dễ nhạt phai
Nhớ bước chân trên ngõ hẻm dài
Chiều nắng hạ ve dâm dan gọi

Sao quên được nụ cười tiếng nói
Đôi mắt to tròn anh đã hút hồn em
Nắm bàn tay hôn nhẹ nhàng cất tiếng
Em của anh đơn giản ....đẹp dịu hiền .....

Thời gian dài đằng đẵng anh xa em
Mấy chục mùa thu thay áo mới
Em vẫn như xưa ...vẫn nồng nàn trờ đợi
Một giấc mơ hạnh phúc của riêng mình

..............AP................
Ru tình





Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 77

Trách ai?
Nếu em không muốn xa anh,
Tầm xuân xanh biếc rời cành lòng đau?
Sao em còn  gởi lời chào,
Cho buồn lên mắt lệ vào trong tim?
Tình vào khoảng trống lạnh im,
Đan tâm ướp lạnh da mềm ,hồn khô.
Ngày trước tình đẹp như mơ,
Đôi ta kết nối duyên tơ buộc ràng,
Em làm mây trắng kiêu sang,
Chờ anh cánh gió chiều vàng đón đưa,
Mặc cho thời tiết nắng mưa,
Suốt năm trọn tháng bốn mùa có nhau,
Bây giờ hai đứa xa nhau,
Tiếc làm sao?  trách làm sao? ông trời?
Hmhiennhan

 Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan

 Nuối tiếc

Làm sao đuổi được bóng người yêu?
Càng cố quên đi càng nhớ nhiều.
Thục nữ đêm nào cười ,yểu điệu,
Lãng tử chiều đó nói kênh kiêu.
Ta ôm tình cũ sâu cội rễ,
Nàng níu duyên mới nổi nhánh rêu.
Tàn rồi Bến Mộng đầy hoa bướm,
Tiếc mãnh tình trao buồn hắt hiu
Hmhiennhan

 Niềm tin còn lại
Bác kính yêu vị lĩnh tụ thiên tài,
Cứu nhân dân ra khỏi vòng khổ ải.
Công ơn Bác thật là vĩ đại,
Như mặt trời sáng chói cả năm châu.

Bác mất rồi ,trăm họ sẽ về đâu?
Bỏ Đảng sang giàu hay sao vàng bảng đỏ?
Hiểm hoạ ngoại xâm vẫn đang rình ngó,
Đen trắng thị phi ,cán bộ loạn xà ngầu.

Tiếc ánh tà dương đuổi bóng gió câu,
Chủ nghĩa cá nhân bắt đầu khởi nghiệp,
Đất nước tự do mà sao mẹ kiếp,
Tư tưởng khép mình nô lệ còn in sâu?

Lời Bác dạy con học đến nát nhầu,
Làm cách mạng  xoá đói nghèo ngu dốt,
Nhưng cán bộ còn bao nhiêu người tốt?
Thủ tục đầu tiên họ hỏi tiền đâu?

Trời ở xa còn quỷ sát đỉnh đầu,
Lời nói thẳng bị coi là phản động
Tuổi thanh niên từng ôm nhiều ước vọng,
Tranh đấu rồi con chẳng biết tránh đâu?

Chủ nghĩa xã hội ngàn lần không xấu,
Dẫu khó nghèo nhưng tình cảm tương thân
Cán bộ lão thành yêu nước thương dân,
Bảo vệ Tổ Quôc tiếc gì xương máu.

Ta thắng hết mọi kẻ thù hung bạo,
Nhưng cũng cần phải cảnh giác chính ta
Thục Phán xưa lòng nhân nghĩa hiếu hoà,
Đã chết bởi gả Triệu Đà gian xão.

Con tin tài trí những người lãnh đạo,
Biết làm gì để đất nước thăng hoa,
Nhưng đừng để cho dân phải rên la
Độc lập tự do chỉ là  bánh ảo.

Cán bộ cơ sở ngày càng bát nháo,
Lo quơ quào quên gốc rễ nhân dân
Hạnh phúc an sinh không có công bằng,
Chẳng ai còn muốn làm người tử đạo
Hmhiennhan


hmhiennhan đã viết:
Đỉnh sầu chia đôi.

Anh xin em,
Đừng nói yêu anh,
Bằng những lời nồng nàn nhưng dối trá.
Cũng đừng nghĩ anh là kẻ tài hoa,
Thoả mãn được hết những điều em mộng tưởng.

Anh chỉ là người đàn ông bình thường,
Ngao du khắp bốn phương,
Ôm nhiều đam mê ,khát vọng
Cố vượt qua biển sóng,
Níu bắt em từ khoảng cách nghìn trùng.

Đâu ngờ mối tình say mông lung,
Đã chạm vào khói mây,
Như trăng viên mãn tròn đầy,
Phải mòn hao khi đi vào cuối tháng.

Chẳng còn gì lãng mạn,
Tình yêu chúng mình đi vào trang kết,
Bóng hoàng hôn bãng lãng sắc tàn,
Khúc tình ca dở dang,
Em hãy để dành,
Hát vơi người nối tiếp
Hmhiennhan

ĐỈNH SẦU CHIA ĐÔI

Người ơi sầu vơi tuổi hồng
Niềm thương phong sương thắm nồng
Chiều rơi lòng phơi mênh mông
Thơ đương say hương mưa giông

Hay chăng tình giăng rất dài
Đêm thâu tình sâu chiếm ngày
Như trăng tròn căng mê say
Mong sao lòng trao đôi tay

Chia hai niềm lay lắt buồn
Ta đi bờ mi xé hồn

SiNguyen_______________

kính chúc chú sức khoẻ và thi hứng dạt dào ạ0918573793Xin xem chữ bằng con mắt trái tim
Đừng đo chữ bằng chiều dài đường ruột


 Tình em còn mãi

Lửa hờn ghen như cơn địa chấn,
Chôn tình ta xuống huyệt lạnh lâu rồi.
Nhưng hồn anh vẫn mắc nhiều vướng bận,
Tiếc nuối vui buồn năm tháng cuốn trôi.

Những tối mưa giông cô phòng ôm gối,
Có bao giờ em nhớ đến anh không?
Anh vẫn nhớ khúc Nghê thường nóng bỏng,
Những tháng ngày hai đứa còn chung đôi.

Anh quá sai khi phạm điều lầm lỗi,
Để em nghi ngờ tình cảm đóng băng,
Chiều Châu Đốc lệ sầu rơi chết nắng,
Con đường Lê Lợi tầm tả mưa bay.

Đời nghịch chiều , hai đứa cứ trượt dài,
Em an tịnh với sách kinh huyễn mộng,
Anh nghiêng ngã trước cơn bão của lòng,
Chơi vơi cố thoát vực sâu không đáy.

Anh khó  quên  chuyện ngày xưa luyến ái
Gối mộng cận kề ,trăng gió đắm say
Trong vòng tay nhau đêm ngắn tình dài,
Mình níu kéo ,mong thời gian chậm lại.

Làm thế nào để tình em sống mãi
Trên môi son sáng đẹp nụ cười xinh?
Cái làn ranh hạnh phúc rất vô hình,
Nếu em thiếu lòng bao dung quảng đại
Hmhiennhan

 Hoài niệm chút tình xưa

Năm năm rồi chắc em đã lãng quên,
Ngôi nhà  hạnh phúc chúng mình tìm kiếm
Giữa ngã ba lòng chơi vơi điểm hẹn,
Anh vô tình đã để lạc mất em.

Anh vẫn sống với ký ức hoài niệm,
Con đường tình  Châu đốc đến An giang.
Luôn nuối tiếc những năm tháng êm đềm
Giờ  chỉ còn lại mình anh với bóng?

Em đã mở ra khung trời diễm mộng,
Mùa xuân hồng hạnh phúc ngập đời nhau,
Nhìn đâu cũng thấy đời đẹp muôn màu,
Anh ngây ngất trong vòng tay em ôm chặt.

Tình yêu đã làm anh luôn khao khát,
Đem thiên đường rọi sáng góc khuất em,
Dâng lên nữ hoàng trọn cả trái tim,
Để nhận lãnh những sướng vui  ân sũng?

Anh đâu biết em đau khổ tột cùng,
Luôn khẳng định anh là người phản bội
Anh cao ngạo , dại khờ nên nông nổi
Mặc em sa lầy cỏi Phật hư vô.

Anh không thể nào đi ngược thời gian,
Đưa em trở về cuộc đời hiện thực,
Trưởng khoa chống nhiễm khuẩn đầy kiến thức,
Tin lời sư thầy giết chết tình anh

Biển khổ trần gian suơng khói mong manh,
Sao bậc chân tu còn tham danh lợi?
Cái niết bàn lòng em hướng tới,
Thật ra là cỏi ảo rất mông lung...
Hmhiennhan

Giấc Mơ Hạnh Phúc trang 76

hmhiennhan đã viết:
XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
 


             BẾN MONG

Em mãi lặng thầm xây một bến mong
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?

Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!

Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai

VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm

........Mùa tình yêu quá đỗi
                     .........nhớ mong !

...................AP.......................


Trắc Bách Diệp đã viết:
...........CHUYỆN CHÚNG MÌNH.............

Chuyện chúng mình như gió thoảng mà thôi
Như nắng quái chiều ta bùng lên rồi lịm tắt
Như cơn mưa rào ào ào rồi tạnh
Như sóng biển dữ rằn rồi lại bình yên.

(....Nhớ chiều xưa anh đã đón em
Lên thuyền nan đển thăm vườn tình ái
Thuyền sắp vô bờ ta không neo thuyền lại
Để sóng bồng bềnh trôi dạt ....chẳng thể nhau..!

Ôi cuộc tình hai đứa mất mùa cau
Theo lối rẽ anh tìm về bên ấy
Em lặng lẽ sớn nương chiều dẫy
Lưu chuyện chúng mình qua những trang thơ

Ta bỗng gặp nhau....thật quá bất ngờ...
Anh vẫn ngốc nghếch như YVAN ngày xưa ấy
Để trái tim yêu vội vàng thức dậy
Một mối tình tã lịm tắt từ lâu ........)

Ôi một cuộc tình mãi mãi chẳng thể nhau
Cái nồng nàn mãi là cơn gió thoảng
Chúng mình hãy coi nhau là bạn
Gửi trái tình vào tận đáy con tim

Nếu có kiếp sau ...dẫu xa cách đôi miền
Em sẽ vượt trùng dương ...
         ...neo thuyền tình xây lâu đài tình ái
Em sẽ giữ không để anh xa em mãi mãi
Để vôi chầu quyện thắm mối tình ta

Để chyuện chúng mình
                    không như gió thoảng qua  ....!

...................BD..............................
 
Trăng lẻ bạn

Chuyện chúng mình như nước cuốn hoa trôi,
Theo sóng thủy triều một thời chìm nổi,
Bến yêu chòng chành cách xa vời vợi,
Như trăng tròn vành rồi cũng vỡ đội

Thêm mấy mùa xuân đi qua cuộc đời,
Hai đứa vẫn còn chơi vơi với bóng
Lâu đài tình ái chỉ xây trong mộng,
Để những khi buồn ta nhớ nhau thội

Hai đầu luyến ái ở hai góc trời,
Hồi tưởng chuyện tình đêm đêm trăn trở,
Bao nhiêu khát vọng nén trong chờ đợi,
Hạnh phúc dật dờ nghiêng ngã suối mơ.

Giá ngày xưa ta đừng quá ngu ngơ,
Chắc là hai đứa đã thành chồng vợ,
Những nồng nàn chỉ gởi vào trong gió,
Để nỗi lòng choáng ngộp mấy trang thơ...
Hmhiennhan

hmhiennhan đã viết:
XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
 


             BẾN MONG

Em mãi lặng thầm xây một bến mong
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?

Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!

Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai

VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm

........Mùa tình yêu quá đỗi
                     .........nhớ mong !

...................AP....................... Khát vọng tuổi hoàng hôn

Chúng mình thầm lặng chung xây bến mộng,
Qua mấy năm rồi em nhớ không em?
Những khát vọng đè nén mãi trong lòng,
Mà dấu ái còn cách xa điểm hẹn.

Ngày tháng trôi êm qua tuổi xuân thì,
Chỉ còn đôi tim nồng nàn ánh lửa,
Anh buồn hát bản "Ngày xưa Hoàng thị..."
"Em tan trường về..." vắng kẻ đón đưa.

Cánh phượng hồng đỏ thắm trong nắng mưa,
Như mối tình đầu anh trao em đó,
Kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò,
Ngày lễ tình nhân bổng về gỏ cửa.

Tình đã xế chiều không ngờ nghệch nữa,
Mà lắng sâu mộng thắm nửa cuộc đời,
Hy vọng chúng mình đến miền đất hứa,
Dù phải gian truân góc biển chân trời
Hmhiennhan

 Cô trợ lý ngày tám tháng ba

Đột nhiên em muốn làm hai bà Trưng,
À! đến ngày 8 tháng ba rồi nhỉ?
Em Trưng Trắc ,chọn ai làm Trưng Nhị?
Chỉ một ngày ,ngon hãy đày anh đị

Chuyện đơn giản ,chẳng ngờ bất khả thi,
Anh làm gì ,em cũng không vừa ý,
Đôi mắt ngọc hôm nay soi thật kỷ,
Toàn là chuyện nhỏ nhặt không đáng chị

Em lại còn nhảm nhí đem so bì,
Anh chẳng thương em bằng ông hàng xóm?
Mấy chuyện quét nhà,đi chợ,nấu cơm,
Ổng thầu hết để cho bà vợ nghĩ.

Đây bó hồng nhung gởi em yêu quý,
Kèm chuỗi hôn mật ngọt dài mê ly,
Em đẹp hơn nếu quay về vị trí,
Hiền thục,đảm đang,bãn sắc nữ nhị

Tính nhu mì mới đúng là vũ khí,
Làm bao chàng dũng sĩ phải mê,si.
Ngày tám tháng ba em tốt cực kỳ,
Nếu chịu đóng trọn vai trò trợ lý
Hmhiennhan

 Đỉnh sầu chia đôi.

Anh xin em,
Đừng nói yêu anh,
Bằng những lời nồng nàn nhưng dối trá.
Cũng đừng nghĩ anh là kẻ tài hoa,
Thoả mãn được hết những điều em mộng tưởng.

Anh chỉ là người đàn ông bình thường,
Ngao du khắp bốn phương,
Ôm nhiều đam mê ,khát vọng
Cố vượt qua biển sóng,
Níu bắt em từ khoảng cách nghìn trùng.

Đâu ngờ mối tình say mông lung,
Đã chạm vào khói mây,
Như trăng viên mãn tròn đầy,
Phải mòn hao khi đi vào cuối tháng.

Chẳng còn gì lãng mạn,
Tình yêu chúng mình đi vào trang kết,
Bóng hoàng hôn bãng lãng sắc tàn,
Khúc tình ca dở dang,
Em hãy để dành,
Hát vơi người nối tiếp
Hmhiennhan

 Hạnh phúc tuổi xế chiều

Súng gươm đã xếp lại rồi,
Ta giờ như bóng mặt trời hoàng hôn.
Gác đầu lên đỉnh đồi non,
Mơ dòng suối mát tắm hồn phiêu diêu.

Đôi tim cùng nhập cõi yêu,
Tao phùng tri kỷ sớm chiều tương giao,
Thơ hoà theo rượu nghêu ngao,
Nghe trăng với gió thì thào tình ca.

Mênh mông trời biển bao la,
Đường mây Loan Phụng  một nhà bén duyên.
Hạnh phúc đơn giản ngữa nghêng,
Êm đềm trong góc phòng riêng hai người.

Em trao ta trọn nụ cười,
Ta trao em hết ngọt bùi đắm sạy
Vòng tay quấn quýu vòng tay,
Mong sao tháng rộng ngày dài thêm ra
Hmhiennhan



hmhiennhan
Đăng ký: 13/08/2009 22:06
Số bài gửi: 1476
Hỏng thèm...

Em không muốn ,anh cũng hỏng thèm,
Chuyện tình cảm hợp nhau mới tới,
Giống trời đất cách xa vời vợi,
Quen làm gì chỉ để buồn thêm?

Là hảo hán ai lại yếu mềm,
Trước nữ sắc kiêu sa phù phiếm.
Mới biết nhau em đòi bảo hiểm,
Anh có cần thanh lý trái tim?

Bản cân số đầy ắp nỗi niềm,
Có duyên nợ chúng mình thành bạn,
Hạnh phúc khác trò chơi mua bán,
Em vì anh,anh sẽ vì ẹm

Gần nửa đời vinh nhục đang ken,
Chẳng còn thuở đam mê nông nỗi,
Tình khập khễnh thường hay thay đổi,
Nên chân tình cần cả đôi bên

Buổi ban đầu đôi bóng chênh vênh
Lòng kiêu hảnh tạo ra khoàn cách,
Em không muốn ,anh sống mình ên,
Tình yêu còn lắm điều thử thách
Hmhiennhan
 Vẫn đầy nỗi nhớ

Anh lầm lẩn yêu người con gái  khác,
Nhưng xác hồn  vĩnh viễn thuộc về em?
Yến Loan  mãi  mãi là của Văn Thêm,
Dù đôi lúc hai phuơng trời ly cách.

Anh hy vọng em  rời xa cửa Phật,
Trở lại đời để hai đứa bên nhau,
Lời khẩn cầu vang động tới trời cao,
Tại sao em cứ chạy theo hư ảo?

Hạnh phúc mà em  cho là phiền não
Bởi ghen hờn mới có chuyện khổ đau,
Bây giờ chúng mình đã hiểu nhau rồi,
Sao em không cho anh thêm cơ hội?

Anh quỳ bên em nói lời sám hối
Kiếp nầy anh chỉ yêu Yến Loan thôi .
Ba năm rồi anh vẫn sống đơn côi
Với một tình yêu không hề thay đổi .

Nếu trước đây anh có lần phản bội,
Cũng do em lạnh nhạt với anh thôi.
Gánh đau thương ,anh trả giá đủ rồi,
Dù không chỉ anh một mình phạm tội.
Hmhiennhan
 Giá chúng mình đừng xa nhau?

Cái tôi nhũng nhiễu rã rời
Nàng thơ ơi! một góc trời ưu tư
Giá xưa đừng sớm giả từ
Hồn xuân dệt mộng bay như cánh diều

Suối mơ hồng thắm rán chiều
Cầu tre lắt lẽo anh dìu em đi
Vướng chân guốc mộc kiêu kỳ
Qua sông mà phải bò quỳ liu xiêu

Giờ thì mây trắng bến yêu
Nửa vầng trăng khuyết phiêu diêu quay mòng
Em lên xe cưới theo chồng
Cuốn theo chiều gió bềnh bồng hai phương

Tình đầu một thuở vấn vương
Chìm trong dòng chảy vô thường thời gian
Nghìn trùng tiếng vọng quan san
Đường chiều xế bóng đò ngang xa rời

Nhớ thương nói cứ nghẹn lời
Anh nhìn khói trắng khóc đời phù vân
Bất ngờ nghe tiếng cố nhân
Hận minh gác tía mà thân chim lồng

Em giờ
 như lá sầu đông
Anh giờ
Hồn đóng rêu phong mấy tầng
Bão lòng sao chẳng chịu ngưng
Phải chi ngày ấy mình đừng xa nhau?
hmhiennhan

Giac Mơ Hạnh Phúc trang 75

Vụ án Đoàn văn Vươn 2

Gà chưa gáy chỉ vẳng tiếng chó tru,
Ai đã Tắt Đèn ,đánh tráo dư luận?
Bức hiếp dân, đào sâu hố mâu thuẫn,
Dồn người dân chống đối vào ngục tù.

Ai  nhu nhược mới chê Đoàn văn Vươn,
Với tham quan phải liều mình chống trả,
Cậy quyền thế, chúng đoạt công khai phá,
Trời đất nào dung dưỡng bọn bất lương?

Lũ đầu người dạ thú không tình thương,
Khảo tra phụ nữ ép cung cưỡng lý,
Huyện Tiên Lãng, chính quyền quân thô bỉ,
Từ xã Vinh Quang Thành phố Hải Phòng.

Che mặt trời, công lý chúng bẻ cong,
Quên nhân dân cả rừng người chánh trực,
Chẳng ai theo kẻ bất nhân ác đức,
Ngoài bọn gian manh hám lợi,đen lòng
Hmhiennhan

hmhiennhan đã viết:
ĐA MANG ...

Mấy mươi năm một giấc mộng vuông tằm
Ta không thể vì đời hai lối rẽ
Ta không thể vì chân trời góc bề
Nên chỉ thầm gửi vọng tứ thơ xuông

Chúng ta là lối hai con đường
Song song mái không độ dừng  điểm hen
Nhưng nỗi niềm không thể nào đong đếm hết  
Tan vào nhau trong ước mộng yêu đương

Mấy mươi năm tưởng đã hết vấn vương
Đa mang một kiếp người nén lòng nên chẳng thể
Ta xa nhau bởi đường đời hai lối rẽ
Nhưng mỗi đêm về gửi nhé tứ ...mông...say...

..............AP.............

Lạc bến mơ

Người ta nói tình yêu không biên giới,
Nhưng thật ra còn giới hạn bến bờ.
Chính không gian đã vô tình cản trở,
Đẩy hồn mình lạc khoảng trống chơi vơi.

Mình mất nhau vì ngang trái cuộc đời,
Dù tình dâng sóng mênh mông tâm khảm.
Mấy mươi năm vẫn chưa phai mộng thắm,
Mặc hoa tình mưa gió quất tả tơi.

Đọc thơ em ,ruột gan anh rối bời,
Đời chia cắt bởi ta không nặng nợ.
Tình nhớ mãi khi tình còn dang dở,
Mộng không tròn,mộng sẽ đẹp trong mơ.

Yêu chân thật phải có chút ngu ngơ,
Thực tế quá sẽ vỡ oà cảm xúc,
Mình có lúc cận kề bên hạnh phúc,
Lại dẫm lên còn trách nó nhạt mờ.

Cung bậc buồn làm rối rắm dây tơ,
Ta lạc lối xa mịt mù bến hẹn,
Tình  nguyên thuỷ đã không còn  nguyên vẹn,
Để nỗi lòng đan kín mấy trang thơ...
Hmhiennhan




XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................

 Nước lả tình hờ
(Viết thay 1 người bạn)

Anh đúng là gả việt kiều xảo trá
Với năm ngàn đô la,
Đã muốn chiếm đoạt em với căn nhà?
Ôi! năm ngàn đô la,
Cộng thêm không khí và nước lả,
Anh nghĩ nó sẽ nở ra,
Giấc mơ hoa hạnh phúc?
Đừng tưởng em là con bò,
Anh dể dàng thuần phục,
Để có thể vắt ra sửa,
Bằng những lời phỉnh nịnh văn hoa.
Cuộc sống xứ người bộn bề vất vả,
Anh khoác làm chi bộ cánh kiêu sa?
Nước lả hãy giữ nguyên màu nước lả,
Đừng nhập nhằng thêm hương vị thối tha.
Vì tình yêu cao cả,
Không cần lớp hào quang dối trá.
Rồi dụ em sang tên căn nhà...
Anh hãy thông cảm cho em,
Một người đàn bà goá,
Rất sợ kẻ trăng hoa,
Với chút ít đồng đô la,
Muốn kiếm lời trên những bờ bến lạ...
Hmhiennhan

 Con súc sắc đổi màu
Cánh én đầu xuân đến báo tin vui,
Sao tình em vẫn trôi xa thăm thẳm?
Duyên trăm năm nổi chìm theo số phận,
Hy vọng đong đầy lạc giữa biển xanh.

Nhớ năm trước em đã về bên anh,
Còn than tiếc gặp nhau sao quá muộn.
Vai tựa vai ,ta đón hoàng hôn xuống,
Ngắm nắng vàng, mây trắng đến vờn quanh.

Góc vườn yêu đương vẫn còn nguyên đó,
Nhưng sóng phương xa sớm nổi bềnh bồng.
Niềm tin yêu lung lay bay theo gió,
Em trách anh để tạo cớ đổi lòng.

Giữa biển đời,mệt mỏi anh mòn trông,
Giống súc sắc ,em trượt dài trên cỏ.
Anh nhặt lên hoài mong còn duyên nợ,
Súc sắc vỡ rồi ,tim ruột trống không...
Hmhiennhan

 Ngọn cờ chính nghĩa VN

Ta đi về phía bão sóng triều dâng,
Nghe âm vang khúc quân hành biển gọi.
Thấy cờ tổ quốc tung bay phất phới,
Nhớ Hoàng Sa bổng đau nhói trong lòng.

Ai hoang tưởng chuyện thế giới đại đồng,
Mối tình hữu nghị thợ săn chó sói?
Xác Thục Phán ngàn xưa đang soi rọi,
Nước, dầu loang máu trôi nổi bềnh bồng.

Vầng mây đen chực phủ xuống biển Đông,
Nhiều ngư dân bị thu dần nguồn sống,
Con đường truyền thống thênh thang gió lộng,
Vướng tàu hải giám nhuộm đỏ sắc hồng.

Ta không hèn để nhục đến tổ tông,
Người vay nợ máu phải trả bằng máu.
Dùng mưu trí thắng kẻ thù hung bạo,
Bảo tồn giang san nòi giống Tiên Rồng.

Ngọn cờ chính nghĩa Việt Nam uy phong,
Từng chôn vùi biết bao nhiêu tham vọng,
Trường Sa hoả tuyến sóng cuồn cuộn sóng,
Vì nước xả thân ai cũng quyết lòng.

Trí dũng toàn dân , bè bạn hiệp thông,
Tổ quốc chuyển mình vươn vai Phù Đổng,
Mộng Càn Long vỡ  theo Lê chiêu Thống,
Tiểu Bình, Cận Bình gì cũng tiêu vong
Hmhiennhan

 XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan