Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Giac Mơ Hạnh Phúc trang 75

Vụ án Đoàn văn Vươn 2

Gà chưa gáy chỉ vẳng tiếng chó tru,
Ai đã Tắt Đèn ,đánh tráo dư luận?
Bức hiếp dân, đào sâu hố mâu thuẫn,
Dồn người dân chống đối vào ngục tù.

Ai  nhu nhược mới chê Đoàn văn Vươn,
Với tham quan phải liều mình chống trả,
Cậy quyền thế, chúng đoạt công khai phá,
Trời đất nào dung dưỡng bọn bất lương?

Lũ đầu người dạ thú không tình thương,
Khảo tra phụ nữ ép cung cưỡng lý,
Huyện Tiên Lãng, chính quyền quân thô bỉ,
Từ xã Vinh Quang Thành phố Hải Phòng.

Che mặt trời, công lý chúng bẻ cong,
Quên nhân dân cả rừng người chánh trực,
Chẳng ai theo kẻ bất nhân ác đức,
Ngoài bọn gian manh hám lợi,đen lòng
Hmhiennhan

hmhiennhan đã viết:
ĐA MANG ...

Mấy mươi năm một giấc mộng vuông tằm
Ta không thể vì đời hai lối rẽ
Ta không thể vì chân trời góc bề
Nên chỉ thầm gửi vọng tứ thơ xuông

Chúng ta là lối hai con đường
Song song mái không độ dừng  điểm hen
Nhưng nỗi niềm không thể nào đong đếm hết  
Tan vào nhau trong ước mộng yêu đương

Mấy mươi năm tưởng đã hết vấn vương
Đa mang một kiếp người nén lòng nên chẳng thể
Ta xa nhau bởi đường đời hai lối rẽ
Nhưng mỗi đêm về gửi nhé tứ ...mông...say...

..............AP.............

Lạc bến mơ

Người ta nói tình yêu không biên giới,
Nhưng thật ra còn giới hạn bến bờ.
Chính không gian đã vô tình cản trở,
Đẩy hồn mình lạc khoảng trống chơi vơi.

Mình mất nhau vì ngang trái cuộc đời,
Dù tình dâng sóng mênh mông tâm khảm.
Mấy mươi năm vẫn chưa phai mộng thắm,
Mặc hoa tình mưa gió quất tả tơi.

Đọc thơ em ,ruột gan anh rối bời,
Đời chia cắt bởi ta không nặng nợ.
Tình nhớ mãi khi tình còn dang dở,
Mộng không tròn,mộng sẽ đẹp trong mơ.

Yêu chân thật phải có chút ngu ngơ,
Thực tế quá sẽ vỡ oà cảm xúc,
Mình có lúc cận kề bên hạnh phúc,
Lại dẫm lên còn trách nó nhạt mờ.

Cung bậc buồn làm rối rắm dây tơ,
Ta lạc lối xa mịt mù bến hẹn,
Tình  nguyên thuỷ đã không còn  nguyên vẹn,
Để nỗi lòng đan kín mấy trang thơ...
Hmhiennhan




XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................

 Nước lả tình hờ
(Viết thay 1 người bạn)

Anh đúng là gả việt kiều xảo trá
Với năm ngàn đô la,
Đã muốn chiếm đoạt em với căn nhà?
Ôi! năm ngàn đô la,
Cộng thêm không khí và nước lả,
Anh nghĩ nó sẽ nở ra,
Giấc mơ hoa hạnh phúc?
Đừng tưởng em là con bò,
Anh dể dàng thuần phục,
Để có thể vắt ra sửa,
Bằng những lời phỉnh nịnh văn hoa.
Cuộc sống xứ người bộn bề vất vả,
Anh khoác làm chi bộ cánh kiêu sa?
Nước lả hãy giữ nguyên màu nước lả,
Đừng nhập nhằng thêm hương vị thối tha.
Vì tình yêu cao cả,
Không cần lớp hào quang dối trá.
Rồi dụ em sang tên căn nhà...
Anh hãy thông cảm cho em,
Một người đàn bà goá,
Rất sợ kẻ trăng hoa,
Với chút ít đồng đô la,
Muốn kiếm lời trên những bờ bến lạ...
Hmhiennhan

 Con súc sắc đổi màu
Cánh én đầu xuân đến báo tin vui,
Sao tình em vẫn trôi xa thăm thẳm?
Duyên trăm năm nổi chìm theo số phận,
Hy vọng đong đầy lạc giữa biển xanh.

Nhớ năm trước em đã về bên anh,
Còn than tiếc gặp nhau sao quá muộn.
Vai tựa vai ,ta đón hoàng hôn xuống,
Ngắm nắng vàng, mây trắng đến vờn quanh.

Góc vườn yêu đương vẫn còn nguyên đó,
Nhưng sóng phương xa sớm nổi bềnh bồng.
Niềm tin yêu lung lay bay theo gió,
Em trách anh để tạo cớ đổi lòng.

Giữa biển đời,mệt mỏi anh mòn trông,
Giống súc sắc ,em trượt dài trên cỏ.
Anh nhặt lên hoài mong còn duyên nợ,
Súc sắc vỡ rồi ,tim ruột trống không...
Hmhiennhan

 Ngọn cờ chính nghĩa VN

Ta đi về phía bão sóng triều dâng,
Nghe âm vang khúc quân hành biển gọi.
Thấy cờ tổ quốc tung bay phất phới,
Nhớ Hoàng Sa bổng đau nhói trong lòng.

Ai hoang tưởng chuyện thế giới đại đồng,
Mối tình hữu nghị thợ săn chó sói?
Xác Thục Phán ngàn xưa đang soi rọi,
Nước, dầu loang máu trôi nổi bềnh bồng.

Vầng mây đen chực phủ xuống biển Đông,
Nhiều ngư dân bị thu dần nguồn sống,
Con đường truyền thống thênh thang gió lộng,
Vướng tàu hải giám nhuộm đỏ sắc hồng.

Ta không hèn để nhục đến tổ tông,
Người vay nợ máu phải trả bằng máu.
Dùng mưu trí thắng kẻ thù hung bạo,
Bảo tồn giang san nòi giống Tiên Rồng.

Ngọn cờ chính nghĩa Việt Nam uy phong,
Từng chôn vùi biết bao nhiêu tham vọng,
Trường Sa hoả tuyến sóng cuồn cuộn sóng,
Vì nước xả thân ai cũng quyết lòng.

Trí dũng toàn dân , bè bạn hiệp thông,
Tổ quốc chuyển mình vươn vai Phù Đổng,
Mộng Càn Long vỡ  theo Lê chiêu Thống,
Tiểu Bình, Cận Bình gì cũng tiêu vong
Hmhiennhan

 XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng  yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét