Em giờ là vợ người ta
Kể sao cho hết xót xa tình đời
Bên anh ,em vẫn ngọt lời
Đâu ngờ người mộng em vời vợi xa
Người ta là kẻ thứ ba
Nhưng em lén trải đường hoa đón mừng
Để rồi lễ cưới tưng bừng
Đẩy anh thành một người dưng lạc loài
Mừng em hạnh phúc đâm chòi
Cô dâu áo trắng góc trời kiêu sa
Em giờ là vợ người ta
Còn anh trải kiếp phong ba ngậm ngùi
Biết tìm đâu nữa ngày vui
Những chiều bóng đổ ta cười giao duyên
Suối nguồn tình cảm vô biên
Cớ sao em lại đổi thuyền sang ngang?
Liệu hào nhoáng có vĩnh an
Lấy chồng xứ lạ bạt ngàn rủi may
Mong em sáng đẹp tương lai
Còn anh tìm mới vòng tay chung tình
Nguyễn Hiền Nhân
Xin Em Hướng Thiện Tâm
Quá khứ em bị nhiều người lừa đảo
Trả thù tôi em sướng khoái lắm sao?
Miệng cố cười che giấu kín nỗi đau
Thương với ghét làm tim tôi đau đáo
Nhưng em lén trải đường hoa đón mừng
Để rồi lễ cưới tưng bừng
Đẩy anh thành một người dưng lạc loài
Mừng em hạnh phúc đâm chòi
Cô dâu áo trắng góc trời kiêu sa
Em giờ là vợ người ta
Còn anh trải kiếp phong ba ngậm ngùi
Biết tìm đâu nữa ngày vui
Những chiều bóng đổ ta cười giao duyên
Suối nguồn tình cảm vô biên
Cớ sao em lại đổi thuyền sang ngang?
Liệu hào nhoáng có vĩnh an
Lấy chồng xứ lạ bạt ngàn rủi may
Mong em sáng đẹp tương lai
Còn anh tìm mới vòng tay chung tình
Nguyễn Hiền Nhân
Xin Em Hướng Thiện Tâm
Quá khứ em bị nhiều người lừa đảo
Trả thù tôi em sướng khoái lắm sao?
Miệng cố cười che giấu kín nỗi đau
Thương với ghét làm tim tôi đau đáo
Tình trên Nét chẳng biết đâu thực ảo
Nhưng lòng thơm thảo bản tính gái quê
Thay đổi người yêu nhanh như thay áo
Chắc tại đời em khổ ải ê chề?
Tôi xin em giữ lại chút hương quê
Đừng thêm nữa những cuộc tình bát nháo
Trả thù người X. chỉ thêm phiền não
Cuộc sống đảo điên phức tạp nặng nề
Mùa xuân đến ,vạn vật lại sum suê
Đừng chìm đắm nữa mùa đông băng giá
Chuyện tốt xấu thế gian đều có cả
Em thiện tâm hạnh phúc sẽ cận kề
Hmhiennhan
Khoảnh Khắc Lạnh Lòng
Chỉ vì thiếu chút nắng xuân *1
Nên hai đứa phải bâng khuâng đêm dài
Lạnh lòng em nói chia tay
Đường chiều Phước Hải đong đầy hoàng hôn.
Chẳng biết ai dại ai khôn
Long Sơn rẽ lối vùi chôn tình nồng
Sầu đông đổi là thay bông
Còn em cũng đổi thay chồng liền tay
Ngày nào vai tựa bờ vai
Mắt chìm trong mắt ,môi cài ngập môi
Bây giờ đôi bóng xa xôi
Mộng tiếp nối mộng,
Đời trôi ngược đời
Anh hong lại chút tình rơi
Tri ân em đã một thời sẻ chia
Long lanh những giọt sương khuya
Tượng hình nước mắt đành lìa nhau thôi
Hmhiennhan
Làng Chài Ngày Tết
Nồng nàn gió biển xa phương
Nóng lạnh đắng chát đời thường ngư dân
Ghe tàu nằm ụ ngổn ngang
Còn người chẳng biết lang thang nơi nào?
Nhưng lòng thơm thảo bản tính gái quê
Thay đổi người yêu nhanh như thay áo
Chắc tại đời em khổ ải ê chề?
Tôi xin em giữ lại chút hương quê
Đừng thêm nữa những cuộc tình bát nháo
Trả thù người X. chỉ thêm phiền não
Cuộc sống đảo điên phức tạp nặng nề
Mùa xuân đến ,vạn vật lại sum suê
Đừng chìm đắm nữa mùa đông băng giá
Chuyện tốt xấu thế gian đều có cả
Em thiện tâm hạnh phúc sẽ cận kề
Hmhiennhan
Khoảnh Khắc Lạnh Lòng
Chỉ vì thiếu chút nắng xuân *1
Nên hai đứa phải bâng khuâng đêm dài
Lạnh lòng em nói chia tay
Đường chiều Phước Hải đong đầy hoàng hôn.
Chẳng biết ai dại ai khôn
Long Sơn rẽ lối vùi chôn tình nồng
Sầu đông đổi là thay bông
Còn em cũng đổi thay chồng liền tay
Ngày nào vai tựa bờ vai
Mắt chìm trong mắt ,môi cài ngập môi
Bây giờ đôi bóng xa xôi
Mộng tiếp nối mộng,
Đời trôi ngược đời
Anh hong lại chút tình rơi
Tri ân em đã một thời sẻ chia
Long lanh những giọt sương khuya
Tượng hình nước mắt đành lìa nhau thôi
Hmhiennhan
Làng Chài Ngày Tết
Nồng nàn gió biển xa phương
Nóng lạnh đắng chát đời thường ngư dân
Ghe tàu nằm ụ ngổn ngang
Còn người chẳng biết lang thang nơi nào?
Màu xanh biển đã đổi màu
Cái thời no ấm bỗng vào trong mơ
Lạc điệu ví dặm ầu ơ
Chim trời ,cá nước xác xơ
bóng chiều
Làng chài nổi rất quạnh hiu
Tìm đâu quà tết chia đều vợ con?
Dật dờ khói bếp hoàng hôn
Mâm cơm đặc biệt thơm ngon xa vời
Phong ba trải rộng góc trời
Dạt dào sóng vỗ khóc đời phù vân
Xuân nầy lạnh đóng giá băng
Tình người lãnh đạo thương dân thế nào?
Xa hoa lãng phí xin chào!
Dựng xây đất nước mạnh giàu vĩnh an
Giúp dân đen bớt lầm than
Đừng thêm ảo ảnh dối gian dân cười
Nguyễn Hiền Nhân
Em yêu!đừng nói ghét anh
Em nói ghét anh lắm,hãy đi đi
Sao anh còn đứng lại cười khì khì?
Cái trán không chịu đóng dấu chữ si
Nay cũng biết rù rì lời năn nỉ?
Em không nghe còn trề môi xí xí
Anh bật cười giống ngựa hí hi hi!
Giọng nói nghe dẻo quẹo như ma quỷ
Em yêu à Em bớt giận chút đi
Mây hồng ơi! Em đang bị bệnh gì?
Nhớ nhờ người thân xoa dầu cạu gió
Anh hỏng biết tội anh nhiều lắm đó
Vậy thì anh phải lấy viết ra ghi
Mấy ngày nay anh đang bận việc chi
Chắc vào Nét thả dê tìm bồ nhí?
Hỏng chừng đã có riêng thằng cu tý
Quên đám ngò bụi cỏ ở nhà Em?
Miệng anh hãy còn phản phất mùi hèm
Nhậu mấy chai? Mặt đỏ gai thấy ghét
Anh chỉ giỏi chút biệt tài tán phét
Làm Hồng Nhung nầy mất ngủ đêm đêm
Sức khỏe anh nay đã thuộc về em
Hứa bỏ thuốc vậy mà không chịu bỏ?
Mất chữ tín không phải là chuyện nhỏ
Em thiến anh thành thái giám cho xem
Trời đất ơi! Em lại nỗi cơn ghen
Sao còn ở mãi phương xa nước Úc
Em thừa biết nick anh là HPhanhphuc
Luôn nhớ em khi thành phố lên đèn
Giữa chợ đời anh chẳng giỏi bon chen
Buồn hiu hắt khi đêm về một bóng
Từ Melbourne Em gởi về bão sóng
Làm lòng anh luôn xao động bềnh bồng
Có bao giờ anh bớt nỗi nhớ nhung
Người thiếu phụ rất đảm đang hiền thục?
Anh yêu Em rồi yêu luôn nước Úc
Lạnh bên em vơi bớt nóng Sài Gòn
Tình ngàn dặm sẽ mãi mãi màu son
Dù hai đứa chỉ gặp nhau trên Nét
Từ buổi ban đầu trao nhau tiếng sét
Chẳng phai đâu dẫu biển cạn núi mòn
Hmhiennhan
Cái thời no ấm bỗng vào trong mơ
Lạc điệu ví dặm ầu ơ
Chim trời ,cá nước xác xơ
bóng chiều
Làng chài nổi rất quạnh hiu
Tìm đâu quà tết chia đều vợ con?
Dật dờ khói bếp hoàng hôn
Mâm cơm đặc biệt thơm ngon xa vời
Phong ba trải rộng góc trời
Dạt dào sóng vỗ khóc đời phù vân
Xuân nầy lạnh đóng giá băng
Tình người lãnh đạo thương dân thế nào?
Xa hoa lãng phí xin chào!
Dựng xây đất nước mạnh giàu vĩnh an
Giúp dân đen bớt lầm than
Đừng thêm ảo ảnh dối gian dân cười
Nguyễn Hiền Nhân
Em yêu!đừng nói ghét anh
Em nói ghét anh lắm,hãy đi đi
Sao anh còn đứng lại cười khì khì?
Cái trán không chịu đóng dấu chữ si
Nay cũng biết rù rì lời năn nỉ?
Em không nghe còn trề môi xí xí
Anh bật cười giống ngựa hí hi hi!
Giọng nói nghe dẻo quẹo như ma quỷ
Em yêu à Em bớt giận chút đi
Mây hồng ơi! Em đang bị bệnh gì?
Nhớ nhờ người thân xoa dầu cạu gió
Anh hỏng biết tội anh nhiều lắm đó
Vậy thì anh phải lấy viết ra ghi
Mấy ngày nay anh đang bận việc chi
Chắc vào Nét thả dê tìm bồ nhí?
Hỏng chừng đã có riêng thằng cu tý
Quên đám ngò bụi cỏ ở nhà Em?
Miệng anh hãy còn phản phất mùi hèm
Nhậu mấy chai? Mặt đỏ gai thấy ghét
Anh chỉ giỏi chút biệt tài tán phét
Làm Hồng Nhung nầy mất ngủ đêm đêm
Sức khỏe anh nay đã thuộc về em
Hứa bỏ thuốc vậy mà không chịu bỏ?
Mất chữ tín không phải là chuyện nhỏ
Em thiến anh thành thái giám cho xem
Trời đất ơi! Em lại nỗi cơn ghen
Sao còn ở mãi phương xa nước Úc
Em thừa biết nick anh là HPhanhphuc
Luôn nhớ em khi thành phố lên đèn
Giữa chợ đời anh chẳng giỏi bon chen
Buồn hiu hắt khi đêm về một bóng
Từ Melbourne Em gởi về bão sóng
Làm lòng anh luôn xao động bềnh bồng
Có bao giờ anh bớt nỗi nhớ nhung
Người thiếu phụ rất đảm đang hiền thục?
Anh yêu Em rồi yêu luôn nước Úc
Lạnh bên em vơi bớt nóng Sài Gòn
Tình ngàn dặm sẽ mãi mãi màu son
Dù hai đứa chỉ gặp nhau trên Nét
Từ buổi ban đầu trao nhau tiếng sét
Chẳng phai đâu dẫu biển cạn núi mòn
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét