Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

KHOẢNH KHẮC VÀ VĨNH HẰNG

KHOẢNH KHẮC VÀ VĨNH HẰNG
Trăng ngàn năm vẫn trẻ
Nên người gọi trăng non
Núi trăm năm vội mòn 
Bên biển đời dâu bể
Ôm nỗi sầu yếm thế
Quen em trong ngại ngần
Hồn anh như mây trắng
Khóc cuộc tình phù vân
Vai kề vai ,thầm lặng
Nhìn trăng trên non ngàn
Gập ghềnh đời trống vắng
Nhớ quên cõi địa đàng
Ai tri kỹ với trăng ?
Từ nguyên thủy hồng hoang
Nợ duyên có vĩnh hằng?
Như biển xanh sóng trắng
Trăng dẫu nhạt sắc vàng
Nhưng nghìn năm vẫn sáng
Ta gặp em muộn màng
Mới hợp đã ly tan
NGUYỄN HIỀN NHÂN

CẢNH GIÁC KẺ PHÁ HOẠI VĂN HÓA


Sửa chữ Việt làm mờ văn hóa Việt
Âm mưu thâm độc nầy ai nghĩ ra ?
Kho tàng văn học của tiền nhân ta 
Thế hệ mai sau bao người thấu triệt?
Văn hiến ngàn đời nghĩ mà hối tiếc
Lớp lớp người già trẻ bị cách ngăn
Các nước giao thương càng gặp khó khăn
Tiếng Việt mới học đã thành đồ cổ
Chữ viết gì phát âm nghe ngồ ngộ
Giai điệu Tàu, tâm huyết thế nầy ru?
Chuyện Kiều dịch ra ôi! khó bà cố
Thi hào Nguyễn Du chắc khóc hu hu
Kẻ cố tình xáo trộn nề nếp cũ
Cải tiến gì thêm rắc rối ,nhố nhăng?
Đừng để hậu duệ cười ông ngu ,lú
Tiến sĩ giấy ,vung tiền bạc mua bằng
NGUYỄN HIỀN NHÂN