Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

KHOẢNH KHẮC VÀ VĨNH HẰNG

KHOẢNH KHẮC VÀ VĨNH HẰNG
Trăng ngàn năm vẫn trẻ
Nên người gọi trăng non
Núi trăm năm vội mòn 
Bên biển đời dâu bể
Ôm nỗi sầu yếm thế
Quen em trong ngại ngần
Hồn anh như mây trắng
Khóc cuộc tình phù vân
Vai kề vai ,thầm lặng
Nhìn trăng trên non ngàn
Gập ghềnh đời trống vắng
Nhớ quên cõi địa đàng
Ai tri kỹ với trăng ?
Từ nguyên thủy hồng hoang
Nợ duyên có vĩnh hằng?
Như biển xanh sóng trắng
Trăng dẫu nhạt sắc vàng
Nhưng nghìn năm vẫn sáng
Ta gặp em muộn màng
Mới hợp đã ly tan
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét