Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018

CHIA TAY NGÀY XUÂN

CHIA TAY NGÀY XUÂN
Lời chia tay làm bốn mắt cay cay
Làm sao quên thuở đắm say thương nhớ?
Giữa tiết xuân bài thơ tình dang dở
Kẻ tội đồ mang nặng nợ hồng nhan
Nhìn dáng em bên vườn bưởi đoan trang
Thoáng hương xưa nét dịu dàng tươi mát
Tâm linh anh còn âm vang câu hát
Người đến đây xin ở lại đừng về
Em chính là phân nửa ánh trăng quê
Còn một nửa anh đem về phố thị
Tình chia xa nhưng tình vẫn trầm si
Qua Long An hồn quê thêm gốc rễ
Chuyện có thể nhưng lãng quên không dễ
Ngày biệt ly sông biển chẳng cạn nguồn
Ngả tư Đông Thạnh nước mắt em tuôn
Anh cố cười nhưng trong tim ứa lệ
Nguyễn Hiền Nhân
ẢO ẢNH TÌNH ĐẦU
Bóng hồng nhung ước mơ
Ảo nhưng anh chạm tới
Duyên nợ vừa mong đợi
Mưa xuân phủ bến bờ
Đôi tim hòa nhịp thở
Vực sâu lên đỉnh trời
Vượt qua miền cách trở
Biển nhớ đầy chơi vơi
Tình huyền thoại tuyệt vời
Hạnh phúc màu hồng thắm
Bỗng đổi thay ảm đạm
Từ cái tết đôi nơi
Giận hờn tình rã rời
Bềnh bồng trong mưa gió
Kinh cầu em lạc ngỏ
Đắm hồn chốn bão khơi
Blouse trắng trả lại đời
Mặc tình lang nhiễm khuẩn
Đau buồn bệnh trầm luân
Em đành lòng buông lơi
Lời thề không đổi dời
Du hành qua Bảy Núi
Về Châu Đốc im hơi
Tình đầu hay tình cuối?
Nguyễn Hiền Nhân

Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

HẠNH PHÚC ĐƠN GIẢN

HẠNH PHÚC ĐƠN GIẢN

Tết năm nay anh không giàu tiền tiêu
Nhưng vui với sáu tập thơ góp mặt
Dẫu cuộc sống đầy khó khăn chật vật
Món quà tinh thần cũng đủ phiêu diêu

Đừng buồn nhé !tiền anh không được nhiều
Nhưng trà mức học trò thương chẳng thiếu
Tết lai rai với bánh chưng ,cũ kiệu
Quà biếu người thân là sáu tập thơ

Tuy bọt bèo nhưng chan chứa ước mơ
Thơ Sài Gòn Hà Nội miền tây có đủ
Tập họp lại mọi buồn vui câu chữ
Hy vọng niềm tin xóa hết ưu tư

Những bài thơ lãng mạn chẳng cộng trừ
Đầy ắp tình yêu quê hương đôi lứa
Sáu hội thơ gởi biếu sau giao thừa
Tết ít tiền nhưng hạnh phúc lại dư
NGUYỄN HIỀN NHÂN

TÌNH CẶP BẾN XUÂN

TÌNH CẶP BẾN XUÂN
Nhìn em duyên dáng bên hoa hướng dương
Nụ cười khả ái hiền hòa dễ thương
Hồn nghệ sĩ ta lâng lâng vui sướng
Thu cả trời xanh sông nước quê hương
Ánh ban mai chiếu sáng môi má hường
Áo thun hồng giản dị miền thôn dã
Sao ta tưởng tượng nàng tiên kiêu sa
Trốn cõi thiên đình tìm kiếm người thương
Chính ta tiên đồng dày dạn gió sương
Lạc mất người yêu nơi vườn địa đàng
Gần nửa đời người thất thiểu lang thang
Ngại ràng buộc ai trong cõi vô thường
Giờ như hạt nắng nhạt nhòa vấn vương
Theo bước chân em qua mấy đoạn đường
Se sắt cả những ngày đêm mơ tưởng
Được cận kề em giống hoa hướng dương
Nguyễn Hiền Nhân

Thứ Tư, 7 tháng 2, 2018

ẢO ẢNH TÌNH XA 2

ẢO ẢNH TÌNH XA 2
Đạo đời đi nghịch lối
Anh mất em lâu rồi
Mười năm buồn vời vợi 
Tình nước chảy mây trôi
Mùa xuân xưa chắp nối
Đưa tình mình lên ngôi
Người hai phương xa ngái
Gần nhau trong vòng tay
Dưới nắng hồng ban mai
Đầm Sen duyên trao gởi
Châu Đốc nợ ngập đời
Hạnh phúc vai kề vai
Bỗng buồn vui khép lại
Những thầm thì bay đi
Trong đầu xuân lạ kỳ
Thương ghét đầy oan trái
Nén vết thương tình ái
Chiến tranh lạnh vô thanh
Anh đèn cù xoay quanh
Bóng hồng đêm tỉnh say
Kệ kinh lắp đắng cay
Thiền môn em chôn đời
Mặc tình anh sám hối
Bạc đầu trả nghiệp vay
NGUYỄN HIỀN NHÂN

XUÂN THẮM TÌNH NỒNG

XUÂN THẮM TÌNH NỒNG
Tết về bỗng nhớ người dưng
Đợi nàng lên mạng ta mừng hỏi thăm
Gió lang thang chỗ em nằm 
Có gởi hơi ấm hương thầm đến ta ?
Thương làm sao ! dáng ngọc ngà
Tương tư khắc khoải chắc già tóc râu?
Tết nầy đi lễ chùa ,cầu
Xin duyên hai đứa cau trầu hợp đôi
Buồn vui giăng mắc tim côi
Kể sao cho hết bồi hồi ,xuyến xao?
Bướm ong lượn vượt tường rào
Mai đào hé nụ vẫy chào nắng xuân
Người dưng ơi! có bâng khuâng
Chợ ba mươi tết tình quân hẹn chờ ?
Đi vào lối mộng tình thơ
Góc trời hạnh phúc vỡ bờ xuân ca
NGUYỄN HIỀN NHÂN

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

VỠ MỘNG

Hung Nguyen đã chia sẻ bài viết của bạn.
5 giờ
Hiền Nhân Nguyễn đến TRANG VĂN NGHỆ - CLB THƠ TÂY ĐÔ
VỠ MỘNG
Em có biết biển mênh mông sâu rộng,
Đã nhốt bao nhiêu ngọn sóng bạc đầu?
Anh bất lực như loài chim hải âu,
Lặng nhìn em dưới đáy sâu tuyệt vọng.
Em ngự trị toà tháp ngà trống rỗng,
Số kiếp goá chồng thiếu thốn tình thương.
Nhưng muốn giữ gìn tiết hạnh khả phong,
Sợ vướng mắc phải tình yêu nghiệp chướng?
Chàng hiệp sĩ anh quá đổi tầm thường,
Không đưa em đến được bờ bến mộng,
Anh không phải hoàng tử em kỳ vọng,
Đặt vào ngôi vị trân trọng trong tim.
Khoảng cách đôi lòng ngày một xa thêm,
Khi hình cứ mãi lệch chiều với bóng.
Chỉ còn lại dư âm tiếng tơ đồng,
Bài thơ tình say chập chờn hoài niệm.
Anh hối tiếc sớm làm em vỡ mộng,
Dưới lớp hào hoa lấp lánh bụi hồng.
Chung cuộc rồi,tất cả cũng hư không,
Trong mắt hoàng hôn nhuộm màu khói sóng...
NGUYỄN HIỀN NHÂN
ĐI QUANH ĐỜI MÌNH
Labu115
Môi cười mà mắt lệ rơi
Sao ta không sống cuộc đời cho nhau
Để trong cái cuộc bể dâu
Ta vương tình cũ, người sầu lối xưa
Mùa mưa đã mấy mùa mưa
Hoa vàng mấy độ người chưa thấy về
Dù ta đi khắp sơn khê
Nào đâu còn thấy... cơn mê năm nào
Chiêm bao bao giấc chiêm bao
Mơ dáng hình mộng ngọt ngào tim ta
Một ánh nhìn, chẳng quá xa
Người cùng chung lối.... căn nhà xinh xinh
Thế gian thế đấy chuyện tình
Nếu tròn thì chẳng... lung linh thơ buồn
Thế gian thế đấy luôn luôn
Tình đầu tan vỡ... đôi đường ly tan
Để ai còn mãi đi hoang
Để ai còn ngóng huy hoàng ngày xanh
Để ai còn giấc yên lành
Để ai còn mãi... đi quanh đời mình
...
Ea H'leo, 15.10.2011
Xin giao lưu cùng anh Hiền Nhân một bài.

BẢN TÌNH CA IM HƠI

BẢN TÌNH CA IM HƠI
Bài thơ tình ta viết rất lâu rồi
Nhưng không gởi để tôn vinh tình bạn
Ta hiểu lòng em thanh hậu ngay thẳng
Giữa đàn bướm ong khoe mả vẽ vời
Em là mặt trời chiếu sáng tim côi
Dù quanh ta nhiều ánh sao giăng lối
Tình cảm hợp hòa chất phác êm trôi
Đậm đặc sắc màu quê hương đồng nội
Xuân đến đông đi hạ qua thu tới
Nguồn nhớ thương như sóng biển dập dồn
Bản tình ca lắng đọng vẫn vô ngôn
Nhưng em thừa hiểu lời ta chưa nói
Không nhiều tin nhắn ,ít dòng trao đổi
Mầm yêu đâm chòi chẳng ở đầu môi
Khoàng cách Tân Thành Tân Kiểng xa xôi
Đường tim vô hình mãn đời tiếp nối
NGUYỄN HIỀN NHÂN

NIỀM TIN THAY ĐỔI

NIỀM TIN THAY ĐỔI
(Cảm xúc từ bài thơ hay của ĐTT)
Niềm tin nào em đánh mất với ai?
Xem thơ viết sao ngập tràn bi oán
Người tình ảo từ phương xa lãng mạn
Vẫn một mình trong sáng tối lắt lay
Đây vẫn cười khi đó muốn chia tay
Buộc cho đây tội đào hoa phản bội
Là mặt trời ,là người đẹp tinh khôi
Chúc em đẹp bến yêu thương chắp nối
Ta vẫn là ta bụi đời chìm nổi
Kiêu bạt an nhiên nơi cõi đời thường
Tung cánh giang hồ thỏa chí bốn phương
Mặc vết thương lòng người đâm đau nhói
Những loại rong rêu bìm leo chùm gởi
Nịnh hót ngọt ngào đường mật êm tai
Nên niềm tin mới thành gió thoảng khói bay
Em trách ta hay trách em nông nỗi
Nguyễn Hiền Nhân

NỬA VẦNG TRĂNG KHUYẾT

NỬA VẦNG TRĂNG KHUYẾT
Người ta thi vị trăng với chị Hằng
Ví trăng với hai nửa khuôn trăng ngực phụ nữ?
Trăng cũng đã đi vào trong tình sử 
Nhưng với tôi trăng cũng vướng chút nợ nần
Tôi vẫn lang thang như nửa vầng trăng khuyết
Biết tìm đâu ra nửa nữa để tròn vành?
Tình yêu bây giờ như sương khói mong manh?
Hạnh phúc luôn đi kèm theo bất hạnh?
Gần nửa đời sương gió phong trần
Trăng vẫn khuyết với nổi buồn vô tận
Trăng vẫn sáng giửa trời kiêu hãnh
Có tròn rồi cũng mãi nửa vầng trăng?
Trăng vẫn treo bên trời lấp lánh
Làm chứng nhân đưa tiễn bao cuộc tình?
Trăng khơi nguồn cho cảm hứng của thi nhân
Làm ngọn hải đăng son đường tôi bước tới
HIỀN NHÂN

QUÁN TRỌ ĐỜI VÔ THƯỜNG

Hiền Nhân Nguyễn đã chia sẻ bài viết của anh ấy.
Hiền Nhân Nguyễn đến THƠ NHẠC - TÌNH THI NHÂN
QUÁN TRỌ ĐỜI VÔ THƯỜNG
Quán trọ đời vô thường
Mẹ cha biệt thế gian
Bên nhau dưới suối vàng 
Ngàn thu còn vấn vương
Con gánh trọn đau thương
Mồ côi cha lẩn mẹ
Khói hương trầm lặng lẽ
Thất thiểu cầu đoạn trường
An giấc giữa quê hương
Tình thâm sâu nghĩa nặng
Ơn biển trời lay láng
Muốn trả cũng vô phương
Âm dương chia đôi đường
Chỉ ánh trăng thường trực
Bốn bề hoa lá rụng
Nhạt mời màn khói sương
Hợp tan mùa gió chướng
Cha mẹ nay nằm cạnh
Để mình con hiu quạnh
Quán trọ đời vô thường
NGUYỄN HIỀN NHÂN