Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

VỠ MỘNG

Hung Nguyen đã chia sẻ bài viết của bạn.
5 giờ
Hiền Nhân Nguyễn đến TRANG VĂN NGHỆ - CLB THƠ TÂY ĐÔ
VỠ MỘNG
Em có biết biển mênh mông sâu rộng,
Đã nhốt bao nhiêu ngọn sóng bạc đầu?
Anh bất lực như loài chim hải âu,
Lặng nhìn em dưới đáy sâu tuyệt vọng.
Em ngự trị toà tháp ngà trống rỗng,
Số kiếp goá chồng thiếu thốn tình thương.
Nhưng muốn giữ gìn tiết hạnh khả phong,
Sợ vướng mắc phải tình yêu nghiệp chướng?
Chàng hiệp sĩ anh quá đổi tầm thường,
Không đưa em đến được bờ bến mộng,
Anh không phải hoàng tử em kỳ vọng,
Đặt vào ngôi vị trân trọng trong tim.
Khoảng cách đôi lòng ngày một xa thêm,
Khi hình cứ mãi lệch chiều với bóng.
Chỉ còn lại dư âm tiếng tơ đồng,
Bài thơ tình say chập chờn hoài niệm.
Anh hối tiếc sớm làm em vỡ mộng,
Dưới lớp hào hoa lấp lánh bụi hồng.
Chung cuộc rồi,tất cả cũng hư không,
Trong mắt hoàng hôn nhuộm màu khói sóng...
NGUYỄN HIỀN NHÂN
ĐI QUANH ĐỜI MÌNH
Labu115
Môi cười mà mắt lệ rơi
Sao ta không sống cuộc đời cho nhau
Để trong cái cuộc bể dâu
Ta vương tình cũ, người sầu lối xưa
Mùa mưa đã mấy mùa mưa
Hoa vàng mấy độ người chưa thấy về
Dù ta đi khắp sơn khê
Nào đâu còn thấy... cơn mê năm nào
Chiêm bao bao giấc chiêm bao
Mơ dáng hình mộng ngọt ngào tim ta
Một ánh nhìn, chẳng quá xa
Người cùng chung lối.... căn nhà xinh xinh
Thế gian thế đấy chuyện tình
Nếu tròn thì chẳng... lung linh thơ buồn
Thế gian thế đấy luôn luôn
Tình đầu tan vỡ... đôi đường ly tan
Để ai còn mãi đi hoang
Để ai còn ngóng huy hoàng ngày xanh
Để ai còn giấc yên lành
Để ai còn mãi... đi quanh đời mình
...
Ea H'leo, 15.10.2011
Xin giao lưu cùng anh Hiền Nhân một bài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét