EM GÁI HUẾ 2
Vẫn là Huế tỉnh lặng của ngày nào
Khác Đà Nẵng ,khách Tây ,Tàu náo nhiệt
Chút nền nã bên Hương Giang nước biếc
Nét đẹp kinh kỳ cổ kính thanh cao
Đường phố vắng người chênh chếch ánh sao
Huế ngủ sớm nên trời khuya êm ả
Còn không nhỉ hàng cau thôn Vĩ Dạ ?
Khách đường xa nhìn áo trắng xuyến xao ?
Gái cố đô thường e ấp sắc màu
Nhưng đằm thắm ở chiều sâu lịch lãm
Khách mời nhậu ,nhoẽn miệng cười hỏng dám
Nhưng đẩy đưa ngầm tầm mắt mến trao
Nhớ Khuất Nguyên cùng khúc háy Ly Tao
Thương người đẹp muộn màng đường nợ duyên
Hàn Mặc Tử mơ tưởng bóng thuyền quyên
Đến Cồn Hến ngấm nỗi buồn chim sáo
Xa Huế rồi còn nhớ tiếng vẫy chào
Thanh điệu nhẫn nha chuông chùa Thiên Mụ
Di sản văn hóa chẳng bao giờ cũ
Dẫu gió mưa làm mọi thứ hanh hao
Nguyễn Hiền Nhân
Ảnh thôn Vĩ Dạ xưa và nay ,cùng bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét