Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

Tặng em một bó hoa hồng

Một bông hồng cho Người phụ nữ đảm đang
Sống quên mình nuôi ba con vào đại học
Xứ Úc Melbourne bôn ba cô độc
vẫn rạng ngời đức hạnh Việt Nam

Em chính là Người phụ nữ trong mơ
Một đoá Hồng Nhung dịu dàng sắc thắm
Dù hai đứa ở cách xa ngàn dặm
nhưng nợ duyên vẫn đến lặng thầm....

Em nói sẽ bay về Việt Nam ngay
Vì chuyện ấy đối với em không khó?
Nhưng gặp Em đâu phải là chuyện nhỏ?
Ôm nhớ thương Anh mong đợi từng ngày

Em trỗi khúc nhạc lòng nhiều âm điệu
Gieo hồn anh bao hạt giống tương tư
ngụ ý của em làm anh chợt hiểu
Rồi mềm lòng trong khúc hat tình xa

Mình gởi vào nhau nổi niềm thiết tha,
Từ cuộc sống có rất nhiều trăn trở,
Lạ lùng thay hai mãnh đời dang dở,
Bổng kết thân nhau khoãnh khắc tình cờ,

Xin em giử dùm anh nghìn sợi nhớ
Để đôi bờ hợp nhất chuyện thần tiên?
Anh sẽ giử trong tim từng hơi thở
Lúc cùng em đi vào cỏi thiêng liệng

Hai phương trời cách biệt

Mình thuộc về hai thế giới khác nhau
Ngày và đêm cách chia khi lên mạng
Tuổi hoàng hôn vẫn nhiều lãng mạn
Lòng lâng lâng xúc cảm dạt dào

Nhiều đêm buồn anh ngắm trăng sao
Thương em phải ngày đêm tần tảo,
Đất Cali cũng nhiều gió bảo,
Đâu phải thiên đàng trong chiêm bao?

Cuộc đời nhiều lúc không như mộng
Người đến rồi đi ôi! đàn ông
Để lại hồn em nhiều khoản trống
Hạnh phúc ươm hồng hoá hư không

Anh tin tưởng mình không thất vọng
Để chiếc đò tình cặp bến sông
cuối đời xuân đến đem hy vọng
Lạnh giá trời đông vẫn ấm lòng

Nỗi nhớ người phương xa

Ngày trước có cách xa đâu
Chợ Trạm Thủ Bộ 2 đầu thân thương
Lại còn có lúc chung trường
Cớ sao ta chẳng chung đường tuổi yêu?

Để giờ tuổi đã xế chiều
Bên kia nước Úc Em nhiều đa đoan
Cũng may trái đất vẫn tròn
Tình cờ trên Net ta còn duyên trao

Tiếng em trong ấm ngọt ngào
Gieo bao nổi nhớ êm vào lòng anh
Xác xa nhưng hồn thật gần
Trầu Cau 1 gánh chung thân suốt đời?

Bên nhau phút cuối cuộc đời
Sướng vui no đói ngọt bùi đồng cam

Từ hai đầu nỗi nhớ

Em đang độ tuổi mùa Thu
Melbourne đón tuyết xa mù tình quê
Sài gòn mấy lượt đi về
Trái tim trung hậu ủ ê nổi buồn.

Còn Anh tình ngỡ cạn nguồn,
Nhìn xem nhân thế đóng tuồng cười vui
Tháng năm đời ngỡ êm xuôi
Bất ngờ nổi sóng vì Người tâm giao

Lạ lùng chỉ mới biết nhau
Bóng Hồng Nhung đã đi vào trong mơ
cùng em dệt mộng đối thơ
Chờ ngày gặp mặt duyên tơ cột ràng

Nửa đời 2 đứa dở dang
Chắt chiu 1 chút hương tàn chiều xuân
Tình vương hồn cứ bâng khuâng
Trách sao chẳng được tròn duyên ban đầu?

Biển đời bao cuộc bể dâu
Chân trời góc biển dãi dầu mưu sinh
Nay cùng gãy đổ gia đình,
Tái hợp không biết cuộc tình về đâu?

Thơ gởi người thiếu phụ phương xa

Em đang độ tuổi nửa chừng xuân
Sống trên đất khách khổ vì chồng.
Ngày tháng qua nhanh như giấc mộng
Vui buồn tri kỷ có ai không?

Em vẫn là người thiếu phụ Á đông
Trãi bao sóng gió vẫn hoà đồng
Ẩn dấu trong tim nhiều khat vọng
Trời cao biển rộng đất mênh mông.

Anh biết em có tài lướt sóng,
Hoà nhã chân tình khéo cảm thông
Hợp ý mến nhau ta thành bạn
Dù giửa biển đời hai nhánh sông

Có lẽ chúng mình chung cách sống
Tâm hồn phóng khoáng thích nhạc thơ
Mặc cho thời thế nhiều biến động
Tình ở tuổi nào cũng vẫn vơ

Có những giấc mơ thành hiện thực
Có những hiện thực ngỡ là mơ
Ước gì hai đứa nên duyên nợ
Giản dị tự nhiên đến không ngờ?

Hai đúa chúng mình đều dang dở
Có tiền nhưng lại sống bơ vơ
Vật chất không mua được hạnh phúc
nguyện cầu thượng đế nối duyên tơ

Dù nay sông núi còn cách trở
Đêm ngày hai đúa mãi vấn vương
Chĩ mong sớm được thành chồng vợ
Người bốn phương trời nhập một phương...

Tình bay vào cỏi hư không

Tình bay vào cỏi hư không

Mây tan hoang trước cơn bão lớn
Anh bàng hoàng đau đớn trước tình bay
Nụ cười buồn theo cuộc sống lắt lay
Hồn lang thang như chiếc tàu không định bến
Đêm cuồng quay theo bạn tình đú đởn
Vóc ngọc da ngà không đủ ấm trái tim
Đành trở về với chiếc bóng lặng im
Rũ chăn gối,tìm hương xưa mặc niệm
Trôi xa rồi những tháng năm mầu nhiệm
Em cùng ta choáng ngợp cỏi tình say
Tình nồng nàn ngỡ trọn kiếp khó phai
Nhưng định mệnh an bài phân giới tuyến
Chân tình anh chỉ làm em xao xuyến
Nhưng vết thương lòng đâu dể nguôi ngoay
Hạnh phúc một lần vượt khỏi tầm tay
Mộng tan nát làm sao hàn gắn lại?
Anh đã sai vì quá nhiều tự ái
Nghi ngờ em có biểu hiện đổi thay
Nỗi đau em không muốn tỏ cùng ai
Tìm giải thoát trong những câu kinh Phật
Anh vô tình thản nhiên cười tự đắc
Bên vườn hoa hương sắc chẳng thua em
Nhưng làm sao anh quên được thuở ấm êm
Hai hồn xác xa phương luôn hợp nhất?
Ba năm qua anh làm tên hành khất
Cầu xin em được nối lại tình xưa
Như vầng trăng qua giông bão gió mưa
Vẫn sáng đẹp chung hòa cùng mặt đất
Nhưng lửa yêu đương trong em đã tắt
Chuyện vui buồn khoãnh khắc thật phù du
Thà làm ngọn cỏ dưới chân bồ tát
Hồn phiêu diêu an lạc đến thiên thu
Lời em nói anh nghe thật rối mù
Không là cỏ sao hiểu nỗi sầu của cỏ?
Chuyện hoang đường mà em khua chuông mỏ
Tự giam hồn mình vào chốn thâm u
Nếu con người đạt được đỉnh vô ưu
Không tình cảm có khác gì sỏi đá?
Tu không phải trở về thời hoang dã
Sùng bái tượng thần như kẻ đại ngu
Em hãy nhìn xem bao nhiêu thầy tu
Cũng hưởng lạc, mê tiền, mê danh vọng
Đừng tụng hoài những câu kinh sáo rỗng
Kiếp luân hồi mọi chuyện hóa hư không
Thế giới ngày nay rực rỡ ánh hồng
Em loạn trí thêu dệt toàn đen tối
Không có thánh thần nào xuống cứu rỗi
Vì chính em tự đưa cổ vào tròng

Thơ gởi những người bạn trên net

Thơ gởi những người bạn trên net
Rất nhiều tấm lòng đơn sơ chân thật
Dẩu xa xôi nhưng ta vẫn thấy gần
Có những con người chưa lần gặp mặt
Qua màn hình tình cảm bổng nhiên thân
Như bóng trăng đuổi nhánh lá ngoài sân
Chuyện khoai sắn ruộng nương sao mộc mạc
Nỗi niềm riêng bâng quơ qua khúc hát
Dù người dưng cũng vướng víu nợ trần
Lắm người bảo tình ảo rất phù vân
Là chưa xét hết mọi bề phải trái
Nếu chúng ta chịu lắng lòng cảm nhận
Thời gian trôi thu ngắn lối đi dài
Những nụ cười trong như giọt sương mai
Làm ấm lại những trái tim giá lạnh
Lời nói thẹn thùa đong đưa huýt láy
Ta mơ màng ngỡ lạc cỏi tình say
Người trên net tuy gặp gở hàng ngày
Tầm mắt vẫn chưa nhận ra nhau được
Cứ tưởng tượng gót son êm nhẹ bước
Dáng yêu kiều sau câu chữ tung bay
Chưa bao giờ tay được chạm bàn tay
Sao hơi ấm như lan vào tim phổi
Người và ta cách xa nhau vời vợi
Sao hương thơm ngan ngát phủ quanh đời
Hồn đắm chìm trong cõi ảo chơi vơi
Men tình ái luôn làm ta say khướt
Suối tóc em có dài đen óng mượt
Ta mơ một lần thả nó buông lơi
Ngọt ngào làm sao hai tiếng anh ơi
Từ máy tính đã đi vào giấc ngủ
Bến hạnh phúc ta đắp xây mong đợi
Chờ gặp người sáng tỏ chuyện riêng tư
Những câu thơ viết thay lời tâm sự
Lẫn nụ hôn môi gợi mở nguồn vui
Ân tình thiết tha chia sẽ ngọt bùi
Đã cuốn hút bao nhiêu hồn nam nữ
Chỉ thế thôi! chỉ trao nhau câu chữ
Kết nợ duyên thành bạn hữu người thân
Biết mai nầy trên vạn nẽo đường trần
Có hòa hợp nhau nối liền tình sử?

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Chuyện đời không hợp thời tan

Chuyện đời không hợp thì tan
Đừng thêm giọt đắng làm tràn cốc ly,
Để rồi lỡ mộng tình si,
Ngậm ngùi đưa tiễn người đi qua đời.

Anh em chỉ mới quen hơi,
Nghe trong tiềm thức triệu lời ái ân,
Gặp nhau mới chỉ một lần,
Xác hồn như đã nhập dần vào nhau.

Cảm thông quá khứ lao đao,
Đôi tim thầm nguyện yêu nhau trọn đời,
Nửa khuya chờ đón sao rơi,
Mượn mây gởi gió chuyễn lời đến em...

Mùa thu cũng đã đi qua

Mùa thu chậm rải cũng đi qua,
Để sót trận mưa rất nhạt nhoà,
Rồi mưa cũng về nơi xứ lạ,
Bôi xoá đi dần chuyện chúng ta...

Em nói làm chi lời cay đắng,
Tình nhạt màu hỏng phải ghen nghen,
Tại lòng em lúc mưa lúc nắng,
Còn anh, nóng lạnh chịu không quen

Tại sao yêu là phải bon chen,
Vào cho được trái tim đóng cửa?
Anh dành cho em quyền chọn lựa,
Đã rỏ rồi, còn hỏi trắng đen?

Anh đâu phải anh chàng Ngưu lang,
Em cũng đừng nên làm Chức nữ,
Hảy lật qua nhanh trang tình sử,
Ta lạnh lòng đón mùa đông sang ...

Ba điều ước không thành

Có một nàng tiên nhỏ,
Ban tôi ba điều ước,
Tôi mừng quá xin được,
Những gì mình muốn có.

Điều đầu tiên tình yêu,
Làm nàng tiên bối rối!
Nàng tiên làm sao hiểu?
Khi chính nàng lẽ loi?

Điều thứ hai Hạnh phúc,
Chuyện ấy càng xa xôi,
Thôi thì nàng hãy giúp,
Khởi đầu từ tình bạn?

Điều nầy không quá đáng,
Nàng tiên cười chấp nhận,
Tình bạn không lãng mạn,
Nhưng lại được bình an...

Tôi lại quá tham lam,
Cố tình vượt ranh giới,
Tại sao nàng hỏng dám?
Buồn quá nàng tiên ơi...

Thiên đương ta mơ ước

Từ khi gặp em anh đã mơ,
Mở cửa thiên đường đẹp như thơ,
Dù biển rộng bao la cách trở,
Tình đôi ta vượt mọi bến bờ.

Những lần vào Nét không thấy em,
Anh chịu đựng đêm buồn vô tận,
Nhìn bóng trăng rụng xuống bên thềm,
Anh tưởng tượng mắt em thăm bạn.

Gom nhớ thương nhờ gió chuyễn đi,
Nhưng sợ gió chuyễn sai địa chỉ,
Làm sao mình bên nhau mãi mãi,
Khi yêu thương chỉ mới bắt đầu?

Anh còn phải chờ đợi bao lâu,
Tình ngàn dặm gởi trao tri kỹ,
Cuộc đời nầy không gì hoàn mỹ,
Chỉ mong đời chung một hướng đi.

Hoa rất đẹp khi hoa còn hương nhị,
Trăng yêu kiều trong độ tuổi trăng non,
Tình nên thơ khi ước mộng chưa tròn,
Đời đẹp nhất là yêu trong tưởng tượng.

Thử thách tình yêu

Trong bóng đêm thiếu nguồn sáng mặt trời,
Ta ngộ nhận mặt trăng là sáng nhất.
Chúng mình nên coi nhau là duy nhất
Khi trãi qua thực nghiệm của cuộc đời.

Trong tình yêu ai cũng vướng nhiều thử thách,
Chỉ có chân tình mới lay động hai trái tim,
Ta đã vượt qua rất nhiều khoản cách,
Tưởng chừng như đang tát biển mò kim

Em nhỏ bé trong tình yêu anh rộng lớn,
Dù lúc khởi đầu em cũng bướng và kiêu,
Nhưng em đã sớm nhận ra được mọi điều,
Tình yêu không phải mang ra đùa giởn...

Hy vọng lại nẫy mầm

HIỀN NHÂN

Đã một lần đau khổ vì người dưng,
Ta cứ ngỡ tim mình đã hoá đá,
Nhưng lên Nét gặp người từ xứ lạ,
Tim lại đâm chòi ,nẫy lộc, nở hoa xuân,

Ta bắt đầu thương nhớ bâng khuâng,
Hồn không biết đến thiên đường hay địa ngục?
Ta như lạc giữa phòng loan hoa chúc,
Ôm chặt nàng chỉ sợ giấc mơ tan...?

Ta đang thử...?mà không...ta đã nếm,
Chén rượu tình vừa ngọt lại vừa cay,
Lòng bàng hoàng run rẫy khỏi cơn say,
Ta mới biết chân tình là ảo mộng.

Bao giờ mưa sẽ tạnh?

Tôi hỏi trời bao giờ mưa sẽ tạnh?
Suối lệ đầy tôi cần chút nắng mai.
Thôi người ơi! giữa biển đời cô quạnh,
Nắng có nhiều cũng chẳng ấm vòng tay

Xoá quá khứ tôi muốn thay hiện tại,
Ai là người tôi sẽ gặp nay mai?
Ai sẽ cùng tôi cạn chén tình say,
Để hai đứa có mùa xuân tươi sáng?

Lòng vị tha nhiệm mầu

Người hỏi biển tấm lòng nào rộng nhất?
Có phải chính là lòng biển bao la?
Không người ạ ,lòng vị tha chân chất,
Còn rộng hơn cả trời đất giang hà.

Biển mênh mông nhưng thường hay nỗi sóng,
Nhiều lúc làm con người mất niềm tin,
Lòng vị tha sẽ mang đến ân tình,
Sẽ kết nối mọi thương yêu hy vọng...

Chuyện tình trăng núi

Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.

Núi vững chải cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa áng sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.

Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Mặc kệ người ta vương thói bướm hoa,
Anh và em sống đến già như trăng núi.

Hạnh phúc thật nồng nàn

Sao đêm nay anh thấy lòng vui quá,
Biết ngày mai còn vui nữa không em?
Anh ấm lòng bởi lời nói ngọt êm,
Xuất phát từ một trái tim băng giá.

Ước gì mình có nhau hoài năm tháng,
Hai tâm hồn không để lạc mất nhau,
Từ đêm nay và nếu đuợc ở kiếp sau,
Ta ngây ngất trong biển tình lai láng.

Anh uống cạn men yêu em trao tặng,
Muôn khát khao cứ đắm đuối quay cuồng,
Với những gì tha thiết của yêu đương,
Từ melbourne nhưng anh nghe gần lắm.

Giọng nói em làm anh xao xuyến lạ,
Lưới hương trinh nhè nhẹ phủ vây quanh,
Ước gì mình cùng hoà nhập xác thân
Đem hạnh phúc đáp đền ơn tri ngộ...