Tình bay vào cỏi hư không
Mây tan hoang trước cơn bão lớn
Anh bàng hoàng đau đớn trước tình bay
Nụ cười buồn theo cuộc sống lắt lay
Hồn lang thang như chiếc tàu không định bến
Đêm cuồng quay theo bạn tình đú đởn
Vóc ngọc da ngà không đủ ấm trái tim
Đành trở về với chiếc bóng lặng im
Rũ chăn gối,tìm hương xưa mặc niệm
Trôi xa rồi những tháng năm mầu nhiệm
Em cùng ta choáng ngợp cỏi tình say
Tình nồng nàn ngỡ trọn kiếp khó phai
Nhưng định mệnh an bài phân giới tuyến
Chân tình anh chỉ làm em xao xuyến
Nhưng vết thương lòng đâu dể nguôi ngoay
Hạnh phúc một lần vượt khỏi tầm tay
Mộng tan nát làm sao hàn gắn lại?
Anh đã sai vì quá nhiều tự ái
Nghi ngờ em có biểu hiện đổi thay
Nỗi đau em không muốn tỏ cùng ai
Tìm giải thoát trong những câu kinh Phật
Anh vô tình thản nhiên cười tự đắc
Bên vườn hoa hương sắc chẳng thua em
Nhưng làm sao anh quên được thuở ấm êm
Hai hồn xác xa phương luôn hợp nhất?
Ba năm qua anh làm tên hành khất
Cầu xin em được nối lại tình xưa
Như vầng trăng qua giông bão gió mưa
Vẫn sáng đẹp chung hòa cùng mặt đất
Nhưng lửa yêu đương trong em đã tắt
Chuyện vui buồn khoãnh khắc thật phù du
Thà làm ngọn cỏ dưới chân bồ tát
Hồn phiêu diêu an lạc đến thiên thu
Lời em nói anh nghe thật rối mù
Không là cỏ sao hiểu nỗi sầu của cỏ?
Chuyện hoang đường mà em khua chuông mỏ
Tự giam hồn mình vào chốn thâm u
Nếu con người đạt được đỉnh vô ưu
Không tình cảm có khác gì sỏi đá?
Tu không phải trở về thời hoang dã
Sùng bái tượng thần như kẻ đại ngu
Em hãy nhìn xem bao nhiêu thầy tu
Cũng hưởng lạc, mê tiền, mê danh vọng
Đừng tụng hoài những câu kinh sáo rỗng
Kiếp luân hồi mọi chuyện hóa hư không
Thế giới ngày nay rực rỡ ánh hồng
Em loạn trí thêu dệt toàn đen tối
Không có thánh thần nào xuống cứu rỗi
Vì chính em tự đưa cổ vào tròng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét