HIỀN NHÂN
Đã một lần đau khổ vì người dưng,
Ta cứ ngỡ tim mình đã hoá đá,
Nhưng lên Nét gặp người từ xứ lạ,
Tim lại đâm chòi ,nẫy lộc, nở hoa xuân,
Ta bắt đầu thương nhớ bâng khuâng,
Hồn không biết đến thiên đường hay địa ngục?
Ta như lạc giữa phòng loan hoa chúc,
Ôm chặt nàng chỉ sợ giấc mơ tan...?
Ta đang thử...?mà không...ta đã nếm,
Chén rượu tình vừa ngọt lại vừa cay,
Lòng bàng hoàng run rẫy khỏi cơn say,
Ta mới biết chân tình là ảo mộng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét