Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Tình không biên giới hết trang 25

Ngày gửi: 26/06/2010 18:49
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 26/06/2010 18:52

Mời em đến thăm quê anh

Chiếc cầu dừa lắt lẽo gập ghềnh
Bắt qua con sông dài im lắng
Quê hương anh khoãnh trời trầm lặng
Suốt bốn mùa mưa nắng lênh đênh
Con đường làng nhỏ hẹp không tên
Anh dắt em qua từng hố nhỏ
Nhà Ngoại anh tường vàng ngói đỏ
Hoa khế hoa chanh rụng trắng nền
Ở lâu rồi em sẽ thân quen
Ruộng đồng với vầng trăng êm ả
Gió rung cây cợt đùa hoa lá
Nụ hôn tình dế cũng rên la
Em sẽ hiểu tình người dân dã
Chơn chất như lời khúc dân ca
Như bông lúa lớn từ nhánh mạ
Như dòng sông lắng đọng phù sa
Chính nơi nầy hạt ngọc sinh ra
"Nàng Thơm chợ Đào"đi các nước
Tiếng vang xa gái trai Cần Đước
Trung dũng kiên cường trước phong ba
Chúng mình trở lại chốn phồn hoa
Theo nhịp sống bon chen hối hả
Sẽ nhớ mãi những ngày nhàn hạ
Khói bếp quê nhà toả lan xa...
HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 30/06/2010 18:12

Nỗi nhớ mình có mòn hao?

Ông trời trời của tỷ người
Làm sao hiểu chuyện khóc cười riêng ta?
Mơ hồ tình đến rồi xa
Chắc gì hai đứa thật thà yêu nhau
Chuyện tình huyền thoại chiêm bao
Yêu làm sao? nói làm sao? ông trời!
Ngày xưa em khéo vẽ vời
Thiết tha cháy bõng từng lời ru êm
Để anh mơ mộng đêm đêm
Vai kề má chạm ngọt mềm hương môi
Nào ngờ chén rượu ly bôi
Em mời tôi uống chia đôi tình nồng
Đã không duyên nợ vợ chồng
Thêm chi cay đắng cho lòng nhau đau?
Nỗi nhớ mình có mòn hao?
Trách làm sao? quên làm sao? ông trời!
 Hiền Nhân

Ngày gửi: 01/07/2010 15:36

Những tháng hè trong ký ức

Tuổi thơ tôi với những tháng hè
Ngày tối hồn nhiên sau luỹ tre
Chia phe đá bóng trên đồng ruộng
Trèo cây hái khế hay chùm me
Cùng thằng bạn thân đi bắt dế
Ca hát nghêu ngao với mục đồng
Bắt chước người lớn ngồi mơ mộng
Cô nàng xí xọn ở bến sông
Như gió nhởn nhơ vào vườn trống
Tôi sống lang thang với tuổi hồng
Từng con bướm ép vào giấy mỏng
Tặng bồ mà bỏ ở vườn bông
Cô bé cứ cười tôi lêu lõng
Thơ tình thả bè chuối trôi sông
Không biết tôi học Petrusky
Văn võ tinh thông tiếng thần đồng
Chiều nay nhìn lại cây phượng hồng
Tôi hồi tưỡng lại thời tuổi trẻ
Tiếng ve kêu hay tiếng lòng lặng lẽ?
Vọng trong hồn tôi...nỗi nhớ hè
 Hiền Nhân

Ngày gửi: 03/07/2010 23:35

XIN  TRÍCH ĐĂNG BÀI HỌA CỦA

                 ANH HIỀN NHÂN
Tình ảo vẫn nồng nàn.

Ừ Em hiện sống một mình
Con tim đa cảm gởi tình mấy phương?
Câu chữ còn biết vấn vương
Sao chưa xác định người thương bến nào?
Gặp nhau chỉ 1 câu chào
Ghen hờn chi để tình vào hư không?
Trùng khơi sóng vỗ mênh mông
Nhớ mong ai cứ lòng vòng bờ xa?
Nợ duyên hai đứa chúng ta
Bao giờ mới được chung nhà hả em?

Phố biển chiều xuống lặng êm
Tay trong tay bước có thêm nồng nàn?
Chân mây đã lóe ánh vàng
Lòng không cuộn sóng tiếng đàn đâu ra?
Vi vu điệp khúc tình ta
Trời đất như cũng giao hòa ,thiết tha

Cho anh hỏi nhỏ chút nha
Giấc mơ hạnh phúc có là chiêm bao?
Tim em mấy ngõ đường vào
Cớ sao cổng kín tường rào thế kia?
Yêu thương hỏng chịu sớt chia
Để cho đêm vắng trời khuya lạnh lòng?
Em ơi! em nhớ anh không
Sao anh thoáng chút bềnh bồng nhớ mong?
Sáng, trưa , chiều, tối chờ trông
Bạn không giống bạn, tình không...giống tình?...

                                      HIỀN NHÂN

Bà Rịa Vũng Tàu 03 tháng 7 năm 2010

Ngày gửi: 05/07/2010 04:21

Bản tình ca mùa thu

Từ Châu đốc đến Kiên giang
Sáu mươi cây số lang thang đường dài
Ngồi sau em nắn lưng vai
Sẻ chia hơi ấm hình hài thân thương
Trưa vàng nghĩ ở Kiên Lương
Rời xa hai đứa còn vương khối tình
Nào ngờ duyên nợ ba sinh
Như hòn phu tử tàn hình biển khơi
Ninh kiều đêm xuống chơi vơi!
Tây đô sóng nước đầy vơi đôi bờ
Bên cầu Cái khế mộng mơ
Cà phê tình đắng thẩn thờ môi xinh
Hồn em lạc cỏi u minh
Như con két tụng câu kinh phĩnh đời
Phủ nhận hạnh phúc chói ngời
Làm sao còn thấy mặt trời bình minh?
Vũng tàu tình chẳng hồi sinh
Khuya nghe nhạc ở Bạch dinh xa rồi
Còn đâu vị ngọt đôi môi
Chiều đông mưa lạnh ta ngồi ôm nhau
Nhớ thương mấy đợt sóng trào
Trời đất như cũng phủ màu tang thương
Nợ tình một thuở vấn vương
Làm sao trả hết nhớ thương hởi nàng?
Chắt chiu thêm chút mộng vàng
Nhuốm lên ngọn lửa đã tàn ba năm
Từng coi là bạn tri âm
Hương xưa mãi sống lặng thầm trong tim
 HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 07/07/2010 17:13

Hạnh phúc ngày ấy xa rồi

Anh tiễn tình đi sầu ở lại
Theo bước chân em ,mộng phủ đầy
Đâu phải xa nhau ...là mãi mãi
Tang lễ nặng hồn hương khói bay
Cười lên đi em!Đời còn dài
Rượu thắm môi mềm ta cứ say
Hãy nén vào tim dòng lệ chãy
Chúc mừng nhau sáng đẹp tương lai
Anh rất mừng trong buổi chia tay
Ta vẫn còn nhìn nhau đắm đuối
Tình còn dạt dào như mạch suối
Trăm sắc cầu vồng trong mắt nai
Ôi! giấc mơ tan giữa ban ngày
Biển đời hai đứa mãi cuồng quay
Say bước lãng du nhiều bến bãi
Em đoá hoa hồng nhọn sắc gai
Cánh bướm đa tình cố níu lại
Anh mê hoa chẳng giử nổi hoa
Chén rượu quỳnh tương trong suốt đáy
Núi ngọc da ngà khẻ lung lay...
Hạnh phúc cuối cùng cũng nhạc phai
Trùng dương khói sóng khuất chân mây
Hồn anh một nửa theo phương ấy
Một nửa rồi đây chịu đoạ đày
HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 10/07/2010 19:03

Mỹ Tiên một thuở tình say

Ưu phiền ngày một dâng cao
Nhớ nhung ngày một hanh hao hình hài
Không bằng hạnh phúc đắm say
Mà anh tiếp nhận từ ngày quen Tiên
Bạn bè cười bảo anh điên
Khi anh cười nói huyên thuyên đêm ngày
Tưởng là năm tháng tàn phai
Không phai tình nghĩa Trúc Mai chúng mình
Tưởng mai đời có linh đinh
Cũng không chia cắt mối tình T. Tiên
Bởi em vừa đẹp lại hiền
Thông minh cương nghị còn duyên dáng ngầm
Ngờ đâu tâm chẳng đồng tâm
Tri âm đành phụ tri âm mất rồi
Còn gì? một thoáng hương môi
Để anh cánh gió lướt trôi bềnh bồng
Còn gì? một tiếng nói không
Để cho buồn trãi mênh mông cuối đời
Nhìn Tiên lệ chứa chan rơi
Nhìn Tiên anh ngỡ đất trời đão điên
Còn đâu hạnh phúc thần tiên
Ta đi nghe nhạc hay riêng góc vườn
Tiên vui hát khúc du dương
Anh vui kể chuyện hoang đường Tiên nghe
Mười giờ còn đi ăn chè
Mặc cho thầy bạn khắc khe định giờ
Tình mình trước đẹp như mơ
Ai ngờ đoạn kết bài thơ lỡ làng
Phần anh quen tính dọc ngang
Phong sương vẫn được nhiều nàng mê say
Mỹ Tiên đã có bạn trai
Anh tìm bạn gái chẳng ai thiệt mình
Đất trời cũng sắp vào xuân
Cười lên em nhé bình thường đấy thôi
Trời ơi! mằn mặn bờ môi
Ta cười hay khóc? Buồn ơi! là buồn...
Kỷ niệm sao cứ khơi nguồn
Cho ta chết lặng cội nguồn niềm vui
Lòng ta sao cứ bùi ngùi
Cười lên lần cuối chôn vùi nghiệp duyên
Mỷ tiên! Mỷ Tiên! Mỷ Tiên!
Trời ơi! cô bé làm điên ta rồi
Không cần chén rượu ly bôi
Xin em thầm hát một lời tiễn đưa
Buồn vương lên mắt em chưa?
Hôn em lần cuối dù chưa là chồng
Ngày mai chim sáo sang sông
Bao nhiêu xác pháo ?xác lòng đôi ta
HIỀN NHÂN

Tình không biên giới trang 24/25

Ngày gửi: 30/05/2010 16:18

Gởi  người từng nói yêu tôi

Đừng bao giờ em nói yêu tôi
Bằng lời nồng nàn ẩn trong bóng tối
Bất tài đâu mà cần em cứu rổi
Trăng tình yêu cứ xẻ nửa chia đôi
Ta đâu phải kẻ si tình nông nỗi
Hay gả Sở khanh nhẩn nhục săn mồi
Tôi lúc nào cũng vẫn chính là tôi
Sống trung thực dù ba chìm bảy nổi
Luôn chế nhạo những âm mưu đen tối
Những tên xu nịnh uốn gối theo thời
Lòng kiên trung sau trước chẳng đổi dời
Với thế nhân chưa bao giờ gian dối
Đời giang hồ áo vải đi muôn nơi
Ngủ resort hay phơi mình sương gió
Nhiều đêm trắng gối đầu lên thảm cỏ
Hồn miên man mở ngỏ với sao trời
Em yêu tôi sao khoảng trống chơi vơi?
Để tình cảm thả trôi không định hướng
Đỉnh hội tụ tham lam trong tư tưởng
Tình mây ngàn theo gió đến bốn phương
Em đã nhiễm rồi lối sống tây phương
Nên với ai cũng hòa thơ chung chạ
Ôm ấp mê ly ngỏ lời suồng sã
Đánh mất dần phẩm giá gái Đông phương
Như nàng Thúy Kiều buôn bán sắc hương
Với ai em cũng nói mình một nửa
Với ai em cũng ngọt ngào mở cửa
Hẹn ngày về rực cháy lửa yêu đương
Tôi bình thường nhưng không thể tầm thường
Yêu và ghét đều phân chia giới tuyến
Nếu tình ảo chẳng có gì lưu luyến
Bởi bến mê không có cửa thiên đường..
Cũng có lần tôi đã trót vấn vương
Rồi cuồng vội chuyện chia ân xẻ ái
Người mộng bay đi nỗi buồn ở lại
Ám ảnh đời tôi mãi một vết thương
Tôi trở thành người dở dở ương ương
Ghê tởm những kẻ buôn hương bán phấn
Không giữ được tình tinh khôi trong trắng
Chuyện thủy chung em nói thật hoang đường
Thôi em nhé! tóc đã ngã màu sương
Tôi đâu còn tuổi ngây thơ khờ dại
Tôi chấp nhận mình là người chiến bại
Trên tình trường không có trận so gươm
Mê ly gì chuyện lửa phực cháy rơm
Bãn năng thấp hèn như hai con vật
Tuy mến chuộng nền văn minh vật chất
Nhưng tôi vẫn yêu giá trị tinh thần
Tuổi xế chiều nhưng hồn phách tinh anh
Tôi yêu quý ai nết na đức hạnh
Với tình yêu tôi xem như thần thánh
Chuyện trăng hoa tôi không muốn dự phần
Tôi tin chắc rồi sẽ gặp một tình nhân
Người duy nhất sẽ chia tôi ấm lạnh
Tôi và người yêu tôi cùng kiêu hãnh
Nắm tay nhau du lịch khắp thế gian
 HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 06/06/2010 15:51

Trãi nghiệm tình đời

Cô đơn lạc giữa biển tình
Đôi khi mình tự thương mình ngây ngô
Có bột không gọt nên hồ
Trái tim đa cảm để khô máu hồng
Miệt mài tìm lá diêu bông
Khi người ta chuộng vàng ròng kim cương
Tin ai mộng cũng bình thường
Ta gom cất hết nhớ thương chân thành
Tình yêu không giấy bảo hành
Sớm thành sương khói mong manh cuối trời
Chơi vơi nối tiếp...chơi vơi
Ta như núi đá bên đời quạnh hiu
Nắng mưa xuôi ngược đường chiều
Sao ta giữ mãi tình yêu ban đầu?
Sụt sùi tháng bảy mưa ngâu
Còn không Ô thước bắt cầu nối duyên?
 HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 07/06/2010 03:01

Dalat chiều cô đơn nhớ em

Tôi là người viễn khách
Hay lang thang trên thành phố ngàn thông
Chỉ biết Đalat qua vài ngõ ngách
Chiều cô đơn đón gió lạnh đến se lòng
Đồi Vọng cãnh thật là thơ mộng
Thung lũng tình yêu bảng lãng khói sương
Nắng vàng phai, đường chiều chênh chếch bóng
Thương Hồ Xuân Hương nước sắp cạn dòng
Người năm xưa đã lạc bến hư không
Như mây bay trên trời không định hướng
Con đường tình yêu mất gót son hồng
Chỉ còn lại hồn tôi say ngất ngưỡng
Em đã vùi chôn bao nhiêu nhớ thương
Có hiểu được núi sầu tôi gánh nặng?
Đà Lạt hoàng hôn êm trôi thầm lặng
Chắc điệu nhạc buồn đã đóng giá băng
Tôi thẩn thờ theo con gió lang thang
Nghe rỏ nhịp trái tim mình đang thổn thức
Cây phượng tím đã nở màu tím rực
Nhưng tình tôi lại trắng muốt sắc hoa tang
 HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 21/06/2010 20:09

Nha Trang một thuở tình nồng

Con đường Trần Phú mới quen
Cớ sao hai đứa vội chen thâm tình?
Nha trang biển sóng lình bình
Đủ cho hai đứa chúng mình ôm nhau
Hòn Chồng khói đá chênh chao
Tỳ vai anh , em bước vào cổng yêu
Nắng hồng gió trỗi khúc tiêu
Êm êm như tiếng sáo diều mộng mơ
Tháp bà cổ kính hoang sơ
Tên hai đứa khắc thành thơ vách đồi
Nồng nàn môi phủ lấy môi
Trái tim khắc nhé bóng đôi hai người
Tầm Xuân nụ nở ngát tươi
Hạnh phúc thắp sáng nụ cười thiên kim
Chợ Đầm đêm xuống lặng im
Linh sơn cổ tự trang nghiêm nguyện cầu
Đời qua mấy trận bể dâu
Vẫn chưa quên thuở ban đầu trao duyên
Chúng mình trãi lắm truân chuyên
Cớ sao ván đã đóng thuyền còn đau?
Hòn Mun sóng nỗi lao xao
San hô biển khéo nhuộm màu khói mây
Thiên đường hai đứa chung xây
Em nở phủi trắng đôi tay...bẽ bàng
Chia đôi hai mãnh trăng tàn
Sài gòn Châu Đốc nặng mang khói sầu
Nha trang ngày đó chôn sâu
Sân ga vọng tiếng còi tàu vấn vương...
 HIỀN NHÂN
Ngày gửi: 22/06/2010 20:17

Bước qua bóng tối cuộc đời

Tôi viết câu thơ bắng cảm xúc trái tim
Dù có dở cũng tự hào chân thật
Nếu hương vị đời nhiều đắng cay chua chát
Thì câu thơ không trộn mật ngọt ngào
Như vầng trăng lấp lánh ở trên cao
Cũng có những ngày tháng bạc màu tròn khuyết
Nhưng màu đỏ của trái tim luôn tinh huyết
Dù trãi bao lần bầm dập khổ đau
Yến Loan ơi! mình khó sống mãi bên nhau
Dù hai đưá yêu thuơng nhau thắm thiết
Kỹ niệm một thời chôn sâu đáy huyệt
Chẳng trở về khi anh quay lại An Giang
Tình thẳng căng như một sợi dây đàn
Vẫn không bật ra âm thanh huyền diệu
Em  lững lơ đã giúp anh chợt hiểu
Phải làm gì khi tình sử sang trang
Anh vui mừng khi em được bình an
Còn được chọn đi Hồng Kông một tháng
Rồi thời gian sẽ giúp nhau quên lãng
Anh khước từ lòng thuơng hại ban ân
Hãy hiều cho anh là một nam nhân
Không chịu nỗi thứ tình yêu như bố thí
Em đã coi thường người tình tri kỹ
Chưa một lần chủ động hỏi thăm anh...
Anh thừa biết em là một nữ tài nhân
Nên đuọc rất nhiều kẻ thành danh đeo đuổi
Trước Hằng Nga , anh không phải chú Cuội
Chia tay em là chấm dứt nợ nần...
 Hiền Nhân

Ngày gửi: 24/06/2010 16:51

Sân ga em lỗi hẹn tôi rồi

(Công tằng tôn nữ Lan Anh)
Em nói là em sẽ đến thăm tôi
Bằng chuyến xe lửa cuối cùng của chiều thứ bảy
Anh nhớ tới sân ga, chờ em ở đấy
Chớ thành phố Sài gòn em không quen biết ai
Trời tháng sáu vừa trút xuống trận mưa bay
Ga Hòa Hưng vẫn đông người qua lại
Tôi hình dung đôi mắt đẹp đắm say
Cùng dáng bước khoan thai của cô gái Huế
Nỗi nhớ bâng quơ hình như mọc rễ
Trong hồn tôi tím thẳm những câu thơ
Tiếng loa ồn ào báo hiệu đến giờ
Tiếp tiếng còi tàu ngân vang in ỏi
Tôi chờ đợi...chờ đợi..màn đêm sẫm tối
Bao nhiêu đoàn người đã bước qua tôi
Bao nhiêu phụ nữ mắt căng soi mói
Nhưng bóng người quen vẫn cứ xa xôi...
Người cuối cùng rời sân bãi là tôi
Sau tiếng ri mô mình ơi! qua điện thoại
Lời giải trình nghe sao đầy giả dối
Thôi em ơi! tình đã hấp hối rồi
Tôi thẩn thờ lê từng bước lẽ loi
Công tằng tôn nữ...hư vô như mây khói
Chênh chếch góc trời vầng trăng đơn côi
Giữa đám sao đêm kéo về mở hội
Giận hờn tôi sao em không chịu nói
Còn ngọt ngào lời hẹn ở đầu môi
Nụ cười tình em gởi vẫn êm trôi
Nhưng quá muộn khi nói lời xin lỗi...
 HIỀN NHâN

Tình không biên giới trang 23

Ngày gửi: 10/04/2010 23:10

Tình yêu đừng đem rao bán

Người nói yêu nhau sao quá dể dàng
Nên cũng dể dàng chia tay sau đó
Chuyện tình cảm sớm bay theo mây gió
Như nghệ sĩ thay nốt nhạc phím đàn
Tôi là người rất quý trọng thời gian
Với tình yêu không bao giờ hào sảng
Tâm hồn tôi dù rất nhiều lãng mạn
Nhưng với ai cũng trong sáng đường hoàng
Trên thương trường tôi có thể dọc ngang
Tự tin với canh bạc to hay nhỏ
Nhưng chốn tình trường giáo gươm xếp xó
Tranh đoạt tình yêu ?ÔI! quá bẽ bàng
Ai coi người yêu như một món hàng
Đem ra để cân đo hay mua bán
Yêu tự nguyện nhưng không nên mù quáng
Khởi đầu bằng lòng thương hại, khóc than...
 HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 16/04/2010 21:36
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 16/04/2010 21:42

Em đang đi vào mê lộ

Cỏi cực lạc vốn ở nơi trần thế
Người ta ngụy tạo ra chốn thiên đàng
Địa ngục nằm đâu dưới lòng đại dương?
Khoảng không cỏ còn không mọc được rể
Đời sống nào nằm trong câu kinh kệ?
Hòa thượng sao không gối đất nằm sương
Dụ bá tánh góp tiền xây bửu điện?
Để riêng mình hưởng cuộc sống thần tiên.
Lòng nhân ái nam mô ngoài cửa miệng
Bụng bồ đề nhưng hám lợi hám danh
Khuyên người ta nên lánh dữ làm lành
Nhưng của phi nghĩa thì hân hoan bái nhận
Không cúng nhiều tiền không có đức căn?
Thánh tổ từ bi kim ngân mua ráo
Thôi! thà ta làm một người ngoại đạo
Mai chết rồi xác cũng thúi như nhau
Hiền Nhân

Ngày gửi: 26/04/2010 15:24

Chưa phai tình cũ

Tôi khơi tro tàn tìm lại một ước mơ
Tôi đập vỡ gương để tìm em ngày đó
Sao em như con dế rụt đầu trong thảm cỏ
Không vươn mình lên nhận nắng gió bốn phương trời?
Em cứ thả hồn mình vào kinh kệ chơi vơi
Rồi than trách đời phù du toàn bể khổ?
Hạnh phúc chúng mình một thời tương ngộ
Nói thế nào em cũng chưa quên được tôi
Nụ cười em vẫn tươi đẹp trên đôi môi
Sao ánh mắt đem nhuộm màu thẳm tối?
Nếu có thể tôi sẳn sàng đánh đổi
Núi sầu em bằng cả cuộc đời tôi
Ôi! đôi mắt từng sáng trong như ngọc bội
Ngước nhìn tôi lộ rỏ một trời thương
Có lẽ nào vì cuộc sống vô thường
Vội qui nạp trái tim tôi gian dối?
Không YL ơi chẳng bao giờ tôi phản bội
Ân tình em như máu thịt nuôi xương...
HIÊN NHÂN

Ngày gửi: 20/05/2010 20:43

Cất lại tình em

Anh nghĩ mình khó quên được Yến Loan
Người thiếu phụ có tình sâu nghĩa nặng
Nhưng từ buổi trưa em làm mặt lạnh
Chia tay anh để đi họp công đoàn
Tình cảm trong anh đã bị xoáy mòn
Thề quên em để đi về phía  trước
Đêm ấy anh đã thẩn thờ xuôi ngược
Con đường Lê Lợi Châu đốc thân quen
Trong nhà em vẫn sáng rực ánh đèn
Chiếc giường anh ngủ vẫn còn để trống
Nhưng anh không thể đánh mất lòng tự trọng
Gỏ cửa nhà em  trong phút xao lòng
Anh khùng điên rồi em có biết không?
Vượt 500km đường để cười với bóng...
Trái hạnh phúc đã chín hồng nỡ mộng
Bổng tàn phai sau mấy trận bão giông
Em từng coi anh như 1 người chồng
Nên TÌNH NGHĨA  anh suốt đời muốn trả
Gần ba năm rồi chờ đợi bôn ba
Đến lúc cất tình xưa vào ngăn trống
Nụ hôn môi vẫn ngọt ngào nóng bõng
Nhưng với em chỉ là phút mềm lòng
Không thể nào anh lội mải ngược dòng
Khi em cứ lặng thầm như chiếc bóng
Không giống em ngu mụi chốn hư không
Anh thực tế khi đi tìm hạnh phúc
  HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 25/05/2010 16:05

Khai tử tình xưa

Chuyện tình yêu ngày đó đã xa rồi
Em quay lưng vì nghĩ tôi gian dối
Tôi nghi  ngờ em là người phản bội
Nên nhận hết những người nói yêu tôi
Phong độ tôi em cũng thừa biết rồi
Tao nhã nhưng không kém phần cứng cỏi
Chỉ biểu lộ một it tài sành sõi
Đã có hoa khôi tìm đến gọi mời
Cám ơn em vẫn còn nghĩ đến tôi
Nhưng cứ luôn làm cho tôi mệt mỏi
Nghe em đọc kinh mà tôi phát ói
Toàn lời gạt đời giả dối đầu môi
Mấy ngàn năm thế giới khác xưa rồi
Khoa học đã phá tan dần tăm tối
Hồn u  mê  dẩn em đi sai lối
Chỉ có ta cứu rỗi được ta thôi
Ba năm rồi tôi vẫn sống đơn côi
Khi biết em vẫn giữ lòng chung thủy
Nhưng tôi không thể suốt đời khổ lụy
Vì 1  người núp bóng cửa từ bi
Làm sao tránh được lòng tham sân si
Chốn thiền môn còn tranh danh đoạt lợi
Dựng lên thánh thần người ta gian dối
Thương cho em tín ngưỡng đến vô tri
Thôi từ nay mình tách 2 lối đi
Níu kéo chi khi đường không chung hướng?
Cầu  chúc em sớm đạt thành lý tưởng
Tôi ngậm ngùi khai tử khối tình si...
 HIỀN  NHÂN

Tình không biên giới trang 22

Ngày gửi: 02/04/2010 23:40

Nỗi sầu ly biệt

Anh xin lỗi phải làm người đưa tiễn,
Một tình yêu mới chớm đã vội tàn
Tỉnh giấc rồi đâm chán giấc mơ tiên,
Thật trần trụi ,chẳng chút gì lãng mạn
Anh đã thoát ra được ngoài ánh sáng
Khinh bạt nhìn HOA BƯỚM lã lơi cười
Chuyện  TRĂNG GIÓ làm đời nhạt màu tươi
Nhìn thiên hạ đem tình ra mua bán
Anh đâu muốn buông những lời nhạo báng
Kinh tình yêu chẳng xuất phát từ tim
Hàng mạo hóa chĩ thay đổi cái tên
Lập trình sẳn lời yêu thương lai láng
Anh kg phải là 1 nhà hào sảng
Chuyện tình yêu phải rung động thật lòng
Dù bên anh có cả vườn hoa hồng
Nhưng tình cảm kg hạn kỳ ngày tháng
Tình thiêng liêng chỉ dành người xứng đáng
Sợ lắm những lời sao chép dối gian
Chưa bao giờ anh đăng ký sắp hàng
Để nhận lãnh duyên thừa em ban phát
Thôi nhé em cành thiên hương bát ngát
Một thời làm anh xao xác dung nhan
Vào BẾN XUÂN mình hụt hẩng,ngỡ ngàng
Anh xin được tạ từ đi hướng khác
Lời yêu thương kg còn vương ý nhạc
Đàn BÁ NHA đã thiếu mất TỬ KỲ
Anh quăng hêt tình xưa vào bải rác
Hành trang còn đọng lại khúc biệt ly
Anh không phải là những kẻ sầu bi
Núp bóng tối nói những lời rên rĩ
Hay những kẻ miệng hẹn thề chung thủy,
Nhưng nhân cách phong độ không ra gì
Tuy từng gọi em người tình tri kỷ
Hạt giống tình yêu đã đủ nẫy mầm
Thổi lửa hờn ghen nhiều bạn tri âm
Tình anh vẫn song hành cùng lý trí
Thiên đàng anh không phải là nước Mỷ
Dù người thân khắp bốn biển năm châu,
Tình đầu môi không thể giử bền lâu
Người tôt không chung hàng cùng ma quỷ
Vui lên em nhé! đường đã phân kỳ
Đường chia hai, trái tim ta đóng cửa
Anh giúp em xác định quyền chọn lựa
Yêu  trung thực không có chuyện  dối lừa?
Không thể nào tiếp tục chuyện dây dưa,
Khi hiểu được tình kia là ảo ảnh
Đau một lần hơn suốt đời oán hận
Trách lòng nhau giống thời tiết nắng mưa
Người yêu anh? nói cũng chỉ thêm thừa
Nhiều cũng như những người yêu em vậy
Xuôi dòng thời gian rồi em sẽ thấy
Một nửa của mình còn ngoài song thưa
Tình xế chiều đâu có giống ban trưa
Hạn kỳ thời gian tính bao năm tháng?
Yêu nông nỗi chĩ gieo thêm ai oán
Đừng để sầu nhỏ lệ xuống thành mưa
Ngày em về vô số kẻ đón đưa
Cũng mong có người yêu em chân thật
Hãy quên anh-kẻ mang nhiều phiền phức
Ngỗ ngáo, ngu si như một con lừa
Trăng héo gầy ở giữa đám sao thưa
Lòng minh bạch luôn sáng trong lấp lánh
Anh mãi là người đàn ông kiêu hãnh
Giữa biển đời quên mất chuyện được thua...
Rất ngọt ngào mà  cũng rất chanh chua
Phận bọt bèo nhưng cũng là kẻ sĩ,
Không bao giờ được làm người hoàn mỹ
Kệ  cuộc đời bị gió bão đong đưa...
    HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 03/04/2010 13:30

Cám ơn người con gái nói yêu tôi
Chẳng hạnh phúc nào đi quá trăm năm
Tình yêu nào muôn đời không phai nhạt?
Em cứ đi đi! trao tình bến khác
Anh kém tài,không muốn giữ tri âm
Hồn ngã nghiêng theo từng khúc ru trầm
Cỏi hư ảo tình xa vương víu lại
Sương khói mong manh nhạt nhòa biên ải
Còn lại bên anh chiếc bóng lặng thầm
Anh phải trả giá cho những sai lầm
Đòi hỏi ở em những điều khó tiếp nhận
Rồi buông tay để lòng không vướng bận
Khỏi phải chung hàng với kẻ lăng nhăng
Hồn anh lãng mạn như một thi nhân
Nhưng lý trí của người làm kinh tế
Sống trung thực đã trở thành cội rễ
Ghét và yêu sớm phân định làn ranh
Anh chúc em sáng đẹp mối duyên lành
Thăng hoa bên những người tình nghệ sĩ
Tri kỷ anh phải là người chung thủy
Sống trọn đời không phải chuyện gió trăng
   HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 04/04/2010 03:56

Lời ngọt ngào đầu môi

Có rất nhiều cô gái nói yêu tôi
Giống chuyện liêu trai ở trong huyền thoại
Lời ngọt ngào ướp hương vị đôi môi
Như mũi tên vàng xuyên qua bóng tối
Tôi ngu ngơ tin hết điều người nói
Tưởng đôi tay bắn rụng được sao trời
Mới hẹn nàng đi đến cuối cuộc đời
Cánh cửa thiên đàng vào chung một lối
Nhưng tình yêu kia ló mầm phản bội
Vì người nàng yêu đâu chỉ riêng tôi
Các nàng ơi! có là những hoa khôi
Thiếu lực hút làm sao tôi đi tới
Từ Hải ngày xưa ngang dọc một thời
Đã chết trong tay Thúy Kiều gái đỉ
Tri kỷ của tôi phải người chung thủy
Chớ tình nghệ sĩ tôi chán quá rồi
Hãy để cho thời gian cuốn trôi
Những lời nồng nàn núp trong bóng tối
Tình chân thật thì không gì tiếc hối
Gặp khó khăn nguy hiểm cũng không rời
  Hiền Nhân

Thơ gởi em gái

Có một người thường gọi tôi anh trai
Tôi chấp nhận mới gọi nàng em gái
Cả hai đứa thường viết thư qua lại
Cợt đùa nhưng lòng trong sáng thẳng ngay
Rồi một ngày tôi nhận giỏ trái cây
Tiếp bản tình ca giúp tôi thư thái
Tôi ngây ngô coi nàng như em gái
Vui buồn gì cũng kể cho nàng hay
Tôi không ngờ tâm sự riêng phơi bày
Làm nàng giận trách hờn tôi phi lý
Try kỷ tôi nàng vẫn gọi bằng chị
Nhưng lời lẽ hằn học chẳng giống ai
Tôi sợ lắm cái mùi vị độc cay
Tình nghĩa mất đi làm sao nối lại?
Thú thật lòng tôi vô cùng thương hại
Văn chợ trời làm bẩn miệng hơn tai...
  HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 08/04/2010 15:09

Tình yêu không thể xẻ chia

Ánh trăng vàng em đem cắt làm đôi
Chia em một nữa,chia tôi một nửa
Tôi nhường cho em trọn quyền chọn lựa
Suốt tháng trời được mấy bửa gần nhau?
Nửa vầng trăng em kiêu hãnh bay cao
Nửa của tôi lập lờ trong bóng tối
Ta ở bên nhau lần nào cũng vội
Rời xa nhau hương vị vẫn ngọt ngào
Vầng trăng đêm rằm sáng đẹp làm sao
Hai nửa chúng mình hòa nhau thành một
Trăng cứ tuần hoàn hết tròn lại khuyết
Riêng tình ta khuyết mãi thật đớn đau
Anh mất em thật phi lý làm sao
Như nửa trăng bị chòm sao ru ngủ
Em hãy để trăng tròn đầy như củ
Để trọn đời hai nửa mãi liền nhau
   HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 09/04/2010 17:30

Đời không đẹp như giấc mơ

Chẳng gió mưa vì sao hoa lá rụng?
Giọt buồn nào còn đọng lại chân mây
Như ngày rằm, trăng tròn đẹp mãn khai
Hạnh phúc đời người làm sao giữ mãi?
Kìa phố vẫn đông vui người qua lại
Dòng sông chãy thầm lắng đọng phù sa
Phận bọt bèo dế vẫn cất tiếng ca
Vui cuộc sống thuận hòa cùng hoa cỏ
Giá dòng đời  êm đềm như thế đó
Chẳng còn ai bàn luận chuyện dại khôn
Ta cũng không đau đớn cả xác hồn
Bởi cảnh vô thường không như dự tính
Ai nỡ đem muối xát lên hồn tình?
Cho trái tim dại khờ bầm máu đỏ
Ta sống cô đơn ngày đêm vàng vỏ
Trong đêm dài chưa thấy ánh bình minh...
 HIỀN NHÂN

Tình không biên giới trang 22

Ngày gửi: 29/03/2010 23:31

Tương tư người mộng

TƯƠNG  TƯ MỘNG

KimLe

           Bên thềm cỏ mỏng sao tha thướt
           Liễu rũ cành khuê gió la đà
           Sương khuya rơi ướt vờn đôi má
           Trăng vàng e ấp mộng tình xa....

           Mộng thuở ngày xưa... mộng với hoa
           Hương thơm ngào ngạt tỏa lan xa
           Cánh hoa còn đó trong làn gió?
           Hay rụng tả tơi ôi cánh hoa...!

           Tương tư gởi mộng... tương tư nhớ
           Nét ngọc kiêu sa dáng thướt tha
           Hoa nhường nguyệt thẹn tương tư mộng
           Mộng nở ra hoa... mộng với hoa

           Phương nam trời có xanh ngọc biếc
           Phương bắc trời đang gió chuyển mây
           Giao mùa hòa sắc biếc trời mây
           Phương đó, phương này vẫn sắc mây...

Hien Nhan


           Bên bờ cỏ mộng sao thao thức
           Liễu rũ ngủ êm, gió thì thầm
           Sương khuya vô ý hôn đôi má
           Trăng vàng rón rén gởi tình xa....

           Mộng đẹp từ xưa mộng dưới hoa
           Hoa thơm bát ngát tỏa hương xa
           Cánh hoa còn đó cười cợt gió
           Hay nát tan tành trước phong ba?

           Sợi nhớ, sợi thương tương tư nhớ
           Dáng ngọc yêu kiều bước thướt tha
           Bướm ong ngây ngất chờ hoa nở
           Hoa nở ra rồi mộng bao la...

           Phương nam trời xuân màu ngọc bích
           Phương bắc chắc là gió đuổi mây?
           Giao hòa trời đất thêm tha thiết
           Nam Bắc tuần hoàn chung sắc mây

Ngày gửi: 31/03/2010 17:25

CON NHỎ BÉ trước tình yêu NGOẠI ,MẸ

Con khôn lớn trong vòng tay Ngoại,Mẹ
Như câu hò,vọng cổ của quê hương
Bài học vở lòng học ở nhà trường
Là không phụ công ơn như trời bể

Tuổi còn nhỏ cũng như bao đứa trẻ
Con mê chơi,và rất thích cởi trâu
Đá banh, tắm sông, đánh lộn bầm đầu
Nói dối Mẹ nhưng Ngoại thì không dấu

Con thường được Ngoại bắt nhổ tóc sâu
Nghe bà kể chuyện hai thầy Khổng, Mạnh
Những điều nên làm, những điều phải tránh
Sống hiền lành, hạnh phúc sẽ bền lâu

Con nhìn Ngoại bỏm bẻm miệng nhai trầu
Nịnh Ngoại giống bà tiên trong cổ tích
Chiếc áo nâu Ngoại mặc muốn bạc màu
Vẫn sạch đẹp như tấm lòng Ngoại Mẹ

Con vào đời trở thành người mạnh mẽ
Không cúi đầu khuất phục trước khó khăn
Nhưng con chưa thể làm một hiền nhân
Cháu của Ngoại vẫn suốt đời nhỏ bé
               HIỀN NHÂN

Ngày gửi: 01/04/2010 00:04

Tiếng sáo buồn

Thơ Cuc Nguyễn tặng HN

Ngọn gió đêm nay quá hững hờ
Bỏ em hiu quạnh đến bơ vơ
Thả hồn theo gió sầu vây kín
Lặng lẽ âm thầm những ước mơ

Trăng khuya đêm lạnh ánh sao mờ
Biển lòng nỗi dậy chút hồn thơ
Ngân nga diệu sáo hòa theo gió
Vô tình khơi lại nỗi niềm xưa

Giọt sầu rưng rức gọi vần thơ
Trăng khuya đêm lạnh ánh sao mờ
Đêm nay bỗng nhớ về người ấy
Ta gửi lòng mình về chốn xưa

Ngấn lệ vương sầu ai có biết
Khóc về ai đó nỗi dứt day
Gió mây ơi! Đừng xa biền biệt
Ở lại cùng trăng giữa chốn này

Tiếng tiêu lảnh lót trong đêm nay
Sương khuya đẫm ướt bờ vai gầy
Cô đơn lặng lẽ chiều thu ấy
Khúc tủi sầu ngân nga ai hay?

Đêm trăng nay mười sáu tròn đầy
Điệu nhạc đưa buồn nước mắt cay
Thổn thức lòng nghiêng về cõi nhớ
Tiếng tiêu đưa tiễn khúc sầu đây

Nỗi u buồn vẫn mãi mãi lắt lay..

Ngày gửi: 01/04/2010 15:37

Tiếng sáo đêm trăng
Trăng nước đêm nay thật nên thơ
Riêng em với bóng bến đợi chờ
Gởi hồn theo áng mây bay nhẹ
Lặng lẽ ươm đầy một giấc mơ
Tây Đô gió lạnh,chòm sao mờ
Lòng em xao động nghĩ vẩn vơ
Biết người phương xa có còn nhớ
Thu về Cúc lại trỗ lộc tơ?
Em ở quê nhà hồn thẩn thờ
Thương trăng lẽ bạn đêm hoang sơ
Gió đuổi mây về đâu biền biệt?
Để em cô lẻ khóc tình khờ?
Ngắm ánh trăng vàng treo lững lơ
Chia sẽ cùng em nỗi u hoài
Dưới Trăng hai đứa từng luyến ái
Má dựa vai kề vui đắm say
Mượn sáo ru hồn trong đêm nay
Sương khuya lấm tấm thấm vai gầy
Mùa thu năm ấy đang trở lại
Khúc ngậm ngùi ngân vang ai hay?
Đêm mười sáu trăng thật mãn khai
Nốt nhạc trầm buồn nghe lắt lay
Thổn thức thả hồn về biên ải
Tiếng sáo tình yêu nhuốm đắng cay...
    HIỀN NHÂN






Tình không biên giới trang 21

Ngày gửi: 22/03/2010 01:14

Khi mình xa nhau

Em xa anh ...như trời buồn không nắng
Hoa không tươi không khoe tỏa hương thơm
Em xa anh.... mây tim tím hoàng hôn
Chiều vắng lặng trong hồn dâng nỗi nhớ

Em xa anh... sao trời đêm không tỏ
Trăng u buồn không soi bóng bên song
Em xa anh ..., sương đêm đọng trong lòng
Làm tê lạnh khi đêm về một bóng...

Em xa anh ... biển âm thầm gợn sóng
Hát lời buồn ru mãi đến ngàn năm
Em xa anh... sóng đã nổi cuồng phong
Xóa đi hết dấu chân nhiều kỷ niệm...

Em xa anh ... lòng vẫn còn hoài niệm
Chuyện tình nào một thuở chẳng hề nguôi
Em xa anh....  sầu dâng kín bờ môi
Lòng khép chặt, ôm khối tình đã mất

Em xa anh ...tơ trời buông tiếng nấc
Khóc cuộc tình vừa vuột mất tầm tay
Em xa anh .....trời cũng đổi màu mây
Như sợi nắng đã đổi màu nhung nhớ...
Hmhiennhan
Ngày gửi: 24/03/2010 13:40

Anh sẽ về bên em

Họa thơ với Cúc Nguyễn

Hiền Nhân

Anh lang thang trên phố vắng đường khuya
Ngắm ánh trăng vàng nhô lên 1 nửa
Hồn linh cảm em ngồi bên song cửa
Nhìn ánh trăng nhớ một nửa của mình

Bao đêm rồi vì cuộc sống mưu sinh
Ta xa nhau ,để chập chờn giấc ngủ
Làm sao quên được khung trời xưa cũ
Bóng hình em lồng lộng trong tim anh

Ôi! nhớ thật nhiều giọng nói êm thanh
Như chim sáo trên vành môi tươi thắm
Cúc Nguyễn ơi! anh thương em nhiều lắm
Nhịp trái tim luôn xúc động bồi hồi

Anh muốn môi em sáng rực nụ cười
Bóng dáng xinh yêu mãi hoài rạng rỡ
Dù hiện tại chúng mình nhiều cách trở
Chẳng khoảng cách nào chia cắt tình ta

Chuyện ân tình thì không thể bao la
Chẳng bóng hồng nào níu chân anh cả
Xin em hãy vững lòng say giấc ngủ
Tình trong tim vẫn muôn thuở đậm đà

Mùa Thu về Cúc lại sẽ nở hoa
Anh gởi đến em biển trời thương nhớ
Trăng tình yêu vẫn tròn vành hớn hở
Lãng tử quay về ngày ấy không xa

Cúc Nguyễn

  Đã bao đêm thao thức,song thưa
  Em trằn trọc hoài bên ô cửa
  Trăng ơi trăng khi còn một nửa
  Lên mau đi tìm nửa của mình

   Hôm nay ta ngẫm lại chuyện tình
  Day dứt, nôn nao làm ta mất ngủ
  Nỗi nhớ thương nghẹt vào hơi thở
  Một bóng hình dằn vặt trong em

  Nhớ thật nhiều giọng ai êm êm
  Như gió thổi qua làn môi nhè nhẹ
  Như giọt nước lành khi khát anh ơi
  Để trái tim em loạn nhịp bồi hồi

  Đôi môi ơi, hãy giữ mãi nụ cười
  Để hình dáng anh in vào cõi nhớ
  Chốn xa xôi lời thề xưa hãy giữ
  Dẫu phong trần không phai nhạt tình ta

  Anh yêu ơi khi mình tạm chia xa
  Đừng níu bám bóng hồng nào khác
  Đừng để tình ta mang con tim bội bạc
  Đừng để đêm dài nước mắt em tuôn

  Đừng để cuộc tình nhuộm bóng hoàng hôn
  Đừng để lòng em bồi hồi trăn trở
  Em gửi về anh cả một trời thương nhớ
  Và nụ cười bất chợt nở trên môi

  Ôi nửa vầng trăng mơ mộng trong tôi
  Soi đẹp niềm vui trong ngày hẹn tới
  Lòng ta hỡi sao mà bối rối
  Nhớ tới buổi nào sẽ gần gũi bên anh

  Có hiểu lòng này,ơi nửa trăng thanh?

Ngày gửi: 26/03/2010 01:14

Lời buồn khi chia tay

Anh chẳng biết nói gì
Cay đắng đã tràn ly
Nổi buồn vương thế kỷ
Em bịn rịn làm chi?

Anh là tên ma quỷ
Đâu xứng với giai nhân
Việt kiều ở nước Mỷ
Lắm kẻ muốn cầu thân

Đừng đổ thưa số phận
Tình yêu mình mong manh
Vì nụ cười kiêu hãnh
Đón lưới tình bủa quanh

Cho dù em xa anh
Kẻ yêu em chân thành
Vẫn còn nhiều thi nhân
Đang làm thơ dâng tặng...

Đường khuya trên phố vắng
Anh một bóng độc hành
Rũ tình duyên lận đận
Nhẹ hồn, ngắm trăng thanh
Hmhiennhan

Ngày gửi: 27/03/2010 02:53

Ngã rẽ tình yêu đừng bịn rịn

Trời Sài gòn đang Hạ nên gắt nắng
Phượng đỏ màu sắc thắm như môi em
Trời bắc Mỷ chắc nhiều bông tuyết trắng
Nóng lạnh chia đều ta thức sáng đêm

Trên màn hình chữ rơi xuống nhẹ êm
Lời thơ như tiếng đôi tim réo gọi
Trong cuộc sống đã quá nhiều mệt mỏi
Hai mãnh đời trôi nỗi tưỡng gần thêm

Hạt tuyết nào đã rơi vào mắt em
Sao lòng anh cồn cào cơn đau nhói?
Tình mới trao mà sao em đã vội
Thay tên anh bằng tên của một người?

yêu thương với em chỉ là trò đùa
Nhưng đã làm tổn thương anh nhiều lắm
Trong lòng em chỉ có 1 tri âm
Nhưng tình cảm đem phân chia cho người khác?

Đó có phải nền văn minh vật chất
Hay "trăng vàng chỉ biết có mây xanh"
Tượng đài anh, em đập vở tan tành
Hoa xinh thắm sao nhụy hương phai nhạt?

Chữ thủy chung ở bên anh em hát
Xin hãy dành những người đến sau anh
Anh chúc Em sáng đẹp giấc mộng lành
Suối thơ vẫn dạt dào hòa ý nhạc...
Hmhiennhan

Ngày gửi: 29/03/2010 22:13

2/ Suốt đời con nhớ công ơn Ngoại

Lâu quá con không về thăm Mỹ Lệ,
Không ngờ Chợ Trạm nay đã khác xưa
Chỗ Ngoại ngồi đã che hết nắng mưa
Bánh bò, bánh qui chẳng ai than ế

Thời gian chôn sâu bao nhiêu dâu bể
Bà Ngoại lưng còng giờ đã quy tiên
Chợ vẫn đông người mua bán truân chuyên
Mặt lam lũ nhưng tấm lòng thơm thảo

Con hồi tưởng Ngoại sớm khuya tần tảo
Chắt chiu đồng tiền phụ Mẹ nuôi con
Đòn gánh trên vai nặng trĩu mỏi mòn
Vẫn không nghĩ để con rơi nước mắt

Ngoại dạy con sống phải nên chân thật
Đừng bao giờ phụ ân nghĩa quê hương
Dù sau nầy đời xuôi ngược tha phương
Phải nhớ gạo Chợ Đào nuôi con lớn

Có chút tiền Ngoại rất thích ra ơn
Cúng bái lễ Phật chùa nào cũng đến
Thân gầy bé nhưng tấm lòng rộng lớn
Giúp ai nghèo không tính toán thiệt hơn...

2/.....  Tình Ngoại thương con thật vô bờ bến
Như tấm lòng của Mẹ rất thâm sâu
Tốt nghiệp kinh tế , nhưng Ngoại yêu cầu
Con đã phải học thêm ngành sư phạm

Rồi tình nguyện xung phong về Chợ Trạm
Suốt ba năm dạy toán ở trường xưa
Ngoại cười tươi ,chịu rời khỏi gió mưa
Sao nở bỏ con bốn năm sau đó?

Con bất hiếu chục ngày đêm vàng vỏ
Nuôi Ngoại nhưng làm Ngoại phải thêm lo
Con bên Ngoại hoài chắc bỏ học trò?
Hãy trở về trường trông coi chúng nó

Bệnh người già như đèn treo trước gió
Không phép mầu nào cải được số đâu
Dù thuốc thang hay con cháu khấn cầu
Rồi Ngoại cũng nằm dưới lớp đất cỏ

Mộ của Ngoại luôn rực bông hoa đỏ
Bầy con cháu đều đạt được lợi danh
Chỉ riêng con cố làm một hiền nhân
Văn võ đường hoàng như lời Ngoại ngõ...
Hmhiennhan
 


Trách nhau (Giấc mơ hạnh phúc cuối trang 30)

Ngày gửi: 27/08/2010 20:26

Anh Hiền Nhân ơi!
Những bài thơ anh viết về Ngoại lại làm cho em xúc động!Các bài viết về
đề tài khác làm cho em thêm lo lắng cho anh.Thân phận cát đằng anh lại muốn làm một cánh chim đại bàng ư?Cho em can đi
Thôi đừng mộng nữa anh ơi!
Bấy nhiêu cũng đủ ướt đôi mi gầy
Tình xưa vị đắng men cay
Coi như định mệnh an bày từ nay
Đừng buồn gánh nặng trần ai
Nợ nần vị nước tương lai úa màu...
Tấm lòng trung nghĩa rồi sao?
Một con én chỉ thét gào phí công...
HT Yến LOAN

Ngày gửi: 28/08/2010 06:48

Cám ơn lòng tốt của Em !Anh phải hiểu và chịu trách nhiệm về những việc mình đang làm
Em ra đi để nụ cười rơi rớt đất
Ngày tháng đong đầy những vết ưu tư
Đời anh âu sầu như tên hành khất
Khát ánh mắt em xinh đẹp hiền từ

Hàng cây rũ bóng cũng biết trầm tư
Em đi xa mấy lần quay trở lại?
Hmhiennhan

Ngày gửi: 20/10/2010 20:43

Lời nói nỉ non

Ngỡ rằng lời nói nỉ non
Theo cơn gió thoảng chẳng còn tăm hơi
Quanh em sao sáng chói ngời
Nhớ chi trăng khuyết góc trời lãng du?
Ngỡ rằng điệp khúc tình ru
Qua bao ngày tháng thiên thu lấp vùi
Không ngờ hồn chạnh ngậm ngùi
Nghe lời trách móc lại vui trong lòng
Vườn thơ xưa ngập bướm ong
Người thơ xưa vẫn bềnh bồng nợ duyên
Đổi trao tâm sự, hàn huyên
Đừng gieo bão sóng để thuyền chơi vơi
Dẫu mình chia  cách đôi nơi
Vẫn đầy ký ức 1 thời họa thơ
Ghét anh em đã làm ngơ
Nên  anh mới để đôi bờ ...thêm xa
Chẳng đắm nguyệt, chẳng trêu hoa
Bạn không trọng bạn thà là người dưng...          Hiền Nhân
................................................................

Nặng lời chi thế quá chừng

Ghét anh em đã nào ngừng lại đây

Ghét anh dù có chất đầy

Họa thơ vẫn thế chốn này chờ trông



Trời cao quả chẳng bất công

Em đà vẫn vậy  lòng vòng lợi chi

Họa thơ có thuở có   có thì

Buồn phiền chồng chất mấy khi nên lời



Ngẫm ngồi em nhớ một thời

Thơ em con Cóc anh lời ngợi khen

Thế rồi cứ lạ thành quen

Ai yêu thơ phú say men họa bình  ...........!Cuocsonmien

Ngày gửi: 21/10/2010 17:57

Trách nhau thì chuyện đã rồi

Trách gì thì cứ trách đi
Đừng thêm vị ngọt vào ly rượu đầy
Kẻo anh nữa tỉnh nửa say
Tưởng trời đất cũng lăn quay theo mình

Nhìn cô giáo đẹp lung linh
Vừa quen vừa lạ hữu tình làm sao
Trái tim từng dậy sóng trào
Cớ sao lại để hanh hao cuộc tình?

Nhớ chuyện công chúa hiền xinh
Sơn tinh phải với Thủy tinh tranh giành
Chén kiểu ai chọi miễng sành
Gác điều lẫn khuất anh đành kiếu lui

Biển trời 4 hướng ngược xuôi
Ngang núi Bà Rịa chào người năm xưa
Mừng em kẻ đón người đưa
Sao còn hờn trách dây dưa bạn mình?

Nữa đời vui thú linh đinh
Muốn tìm bến đổ an bình như ai
Nợ duyên phải nắm chắc tay
Vay thì phải trả người hoài trăm năm

Thật lòng với bạn tri âm
Đường tình anh đã thăng trầm bao phen
Nhưng chưa hề biết bon chen
Bởi trong tiềm thức chưa quên 1 người

Dẫu rằng trong héo ngoài tươi
Mượn thơ rượu để nói cười bâng quơ
Xin em đừng nhắc đợi chờ
Nếu con sóng bạc xa bờ đại dương

Dẫu rằng 9 nhớ 10 thương
Tình qua mấy độ phong sương nhạt nhòa
Qua sông nếu khác chuyến đò
Mấy ai còn nhớ câu hò mù xa...
hmhiennhan


Anh giờ đã ở nơi xa
Văn thơ viết gửi nhạt nhòa trách em
Em về nghĩ lỗi gì xem
Phải chăng qua ảo lại thêm ....chuyện buồn

Nhưng mà cứ nhớ vậy luôn
Họa bình thơ phú ta luồn về nhau
Trách gì mà mãi trách nhau
Phận duyên trời định ai thay được lòng

Vui gì mà đổi thay lòng

Để rồi ta mãi lòng vòng trách nhau ...........!!! CSM

Ngày gửi: 22/10/2010 20:45

Vấn vương một chút tơ lòng?

Vì không thành vợ thành chồng
Vấn vương nhau mới lòng vòng trách nhau
Có trầu nhưng thiếu vôi ,cau
Ăn làm sao? Nói làm sao? bây giờ?

Mây trôi , nước chảy hửng hờ
Thuyền không bến đậu , xa bờ tại ai
Chập chờn nửa tỉnh nửa say
Thơ không người đáp thêm dài nhớ mong

Bà Rịa nối kết tơ hồng
Sao tình lúc có lúc không  vậy  trời?
Yêu Ghét khó nói cạn lời
Nên thơ bỏ lững nữa vời từ lâu

Nhắc chi hò hẹn ban đầu
Vô tình gợi một nỗi sầu cho nhau
Cao su gió lộng lao xao
Bóng em huyền ảo chìm vào hư vô

Vấn vương vương vấn mơ hồ
Tình như sóng biển vổ bờ rồi tan
Xin em hai chữ bình an
Thêm chi nỗi nhớ buộc ràng hồn nhau?
Hmhiennhan

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Giấc mơ hạnh phúc trang 30

Ngày gửi: 21/08/2010 19:44

Lý do Quế Hằng không viết vào blog anh được?Khen chê là chuyện
bình thường QH ơi! Hn trả lời ý đoạn thơ trên
Hạnh phúc cần phải đắp xây
Nếu cần phải chịu đọa đày gian lao
Hòa đồng chân thật thương nhau
Không phải kẻ thấp người cao so bì
Trái lại thì hãy chia ly
Gánh chi cay đắng sầu bi bẻ bàng?...
Hmhiennhan
Ngày gửi: 22/08/2010 16:39

Ngoại ơi! hãy về bên con(bài 4)
Mỗi lần về lại nhà xưa
Con hồi tưởng ngoại đong đưa võng nằm
Tám mươi năm trãi thăng trầm
Nhưng trí nhớ ngoại chẳng lầm một ai

Gặp tôi ngoại nắm chắc tay
Nghe qua giọng nói nhận ngay Thêm à?
Phồn hoa không nhớ đến bà
Gởi chi hộp sửa lon trà lạnh tanh?

Ngoại ơi! thân chốn thị thành
Nhưng hồn con vẫn quẩn quanh bên bà
Ơn sâu trời biển bao la
Bôn ba đâu cũng nhớ bà, nhớ quê

Khó khăn vây phủ bốn bề
Những lời bà dạy vọng về đêm đêm
Hoa cau đổ xuống trắng thềm
Vỏ cứng phải bọc ruột mềm bên trong

Thương ngoại tóc trắng như bông
Cháu con gánh nặng làm cong lưng gầy
Chợ đời đòn gánh trĩu vai
Hạt giống sai trái thì cây muốn tàn...

Tuổi già tịnh độ thanh nhàn
Nhưng thân hiu quạnh mong đàn cháu xa
Mồ hôi nước mắt đổ ra
Ngoại đâu thèm đổi món quà vô tâm?

Thương ngoại con phải thường thăm
Cháo cơm trà nước thì thầm lời yêu
Cao niên ngoại thích nuông chìu
Như con thơ ấu sáng chiều ngoại ru

Ngoại giờ cởi hạc vân du
Tôi giờ...tuổi cũng mùa thu đến rồi
Nhìn mây khói cỏi xa xôi
Trái tim tôi cứ bồi hồi...lặng đau

Quảng đời bà cháu bên nhau
Cơm rau đạm bạc mà sao ấm lòng
Ước gì trong giấc ngủ đông
Bà về bên cháu cho hồng giấc mơ
hmhiennhan

Ngày gửi: 23/08/2010 16:24

Vu lan nhớ ngoại hiền
Tuổi thơ con gắn liền với quê ngoại
Dù quê nội cách đó chỉ con sông
Con hãnh diện cháu bà Ngô thị Phải
Dù cuộc đời của ngoại chẳng thong dong

Khi mọi nhà còn say giấc ngủ nồng
Dì hấp xong hàng trăm khuôn bánh ngọt
Ngoại kiểm lại chỗ nào còn thiếu sót
Rồi một mình ngồi bán giữa chợ đông

Bánh thơm ngon rẻ,hợp với nhà nông
Luôn hết sớm khi trời chưa đứng bóng
Không ai ngờ nhờ cần cù lao động
Ngoại giúp nhiều con cháu bớt long đong

Con yêu ngoại,dì nhất ở tấm lòng
Sống thẳng ngay còn bao đồng người khác
Ngoại là cây cao là dòng suối mát
Khi đời con bị khô hạn bão giông

Mười hai tuổi con vượt khỏi cánh đồng
Nhưng không thể ra thoát vòng tay ngoại
Ở giữa Sài gòn con luôn hy vọng
Có ngày đền đáp ơn nghĩa đã vay

Những chiều rãnh rõi ngồi ngắm mây bay
Con biết ngoại dì nhớ mong con lắm
Chỉ chờ cây phượng trổ màu đỏ thắm
Được nghĩ lâu dài con sẽ về ngay

Xong kinh tế, con vâng lời của ngoại
Vào sư phạm để được dạy trường quê
Ba năm Chợ Trạm con đã cận kề
Sau đó lên thành tiếp công việc mẹ

Quá ngắn ngủi những tháng năm vui vẻ
Còn nỗi buồn đọng lại mãi đời con
Ngoại, mẹ giờ đã khuất đỉnh núi non
Sinh ly tử biệt kiếp người cõi thế...
hmhiennhan
Ngày gửi: 24/08/2010 18:47

Tiếng nói kẻ thất phu
"Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách"
Tấm lòng yêu nước chẳng ai độc quyền
Tất cả chung nhau dòng máu rồng tiên
Dù có phải trú thân trên đất khách

Không ai có thể bán buôn sự thật
Hoàng sa, Trường sa là của Việt Nam
Tinh thần bất khuất un đúc ngàn năm
Gió ngựa trường chinh bao phen vỡ mật

Học thói Triệu Đà gian tham giảo hoạt
Cậy thế thiên triều chuyện đã quá xưa
Không ai còn tin miệng lưỡi lọc lừa
Biển đất trời nam đừng mong chiếm đoạt

Tình hữu nghị hãy mở ra lối thoát
Đàm phán hòa bình mới đúng anh em
Những chữ vàng người đã bôi lấm lem
Tức nước vỡ bờ làm sao kiểm soát?

Hồn thiêng sĩ tử hờn căm bọn dốt
Bài học tổ tiên sao họ mau quên
Dân tộc Việt Nam ân trả oán đền
Không dể để nắn nhồi như cục bột

Xương máu thường dân không phải con chốt
Để kẻ tội đồ mộng bá đồ vương
Nhân loại hòa đồng cần suối yêu thương
Thế giới phẳng nhận ra ngay xấu, tốt...
Hmhiennhan
Ngày gửi: 25/08/2010 03:22

Quá khứ và tương lai
Chúng mình hãy hướng đến tương lai
Hãy chạy đua với quỷ thời gian sắp cạn
Đừng luyến tiếc quá khứ
Dẫu thành công hay thất bại
Cũng là chuyện của ngày hôm qua

Bánh xe thời gian không đứng lại
Trong đêm đen
Ta chưa thấy được mặt trời
Chỉ có những chàng sao lấp lánh
Vây quanh tán tỉnh một chị Hằng

Em có muốn dừng chân?
Bằng lòng với nguồn sáng nhỏ nhoi?
Trong đêm dài cuộc đời nhá nhem tối?
Đừng có nhìn anh cười bối rối
Hãy tiếp tục cuộc hành trình
Đưa ta lên đến đỉnh đời hạnh phúc

Nếu tình yêu chúng mình khô cằn
Giữa sa mạc?
Ta hãy tìm ốc đảo
Hãy vượt qua bão cát tỵ hiềm
Hãy để cho trái tim
Hòa vào dòng nhân ái
Tới chân trời chân lý
Ta sẽ hiểu rỏ ánh thái dương...
hmhiennhan

Giấc mơ hạnh phúc trang 29

Ngày gửi: 14/08/2010 17:08

Sóng ngầm ngoài đại dương
Như con sóng ngầm ẩn dưới đáy sông
Như đám mây hồng khát cơn gió lộng
Anh cũng nuôi nhiều đam mê khát vọng
Được ôm em thỏa cơn bão của lòng
Chuyện chúng mình đã qua mấy mùa đông
Lời yêu thương chất chồng theo năm tháng
Vẫn nồng nàn những câu thơ lãng mạn
Sao cuộc tình mình còn mãi long đong?
Chẳng phải Dã Tràng lặn hụp biển Đông
Lâu đài tình ái không xây trên cát
Bản tình ca viết lên từng nốt nhạc
Từ trái tim hai đứa rất thật lòng
Nỗi nhớ về nhau vây phủ mênh mông
Chúng mình chắc cận kề ngày gặp mặt
Anh sẽ đón nàng Hồng Nhung rất thật
Dẫu còn phương xa hồn đã hòa đồng
Từ Melbourne tình đã chảy xuôi dòng
Sài gòn tháng tám dịu dần sức nóng
Tạ ân trời đã giúp ta tròn mộng
Trọn cuộc tình ngỡ lạc bến hư không...
Hiền Nhân 10/8/2009

Ngày gửi: 14/08/2010 22:06

Con lại nhớ Mẹ(bài thứ 7)
Gần  năm rồi con không về bên Mẹ
Ngôi mộ sau hè cỏ chắc mọc lan?
Nhớ ngày xưa Mẹ xới đất bón phân
Trồng mía lao, rau đậu thẳng từng hàng
Đời nhọc nhằn nhưng tâm thật bình an
Mẹ khuyên con cháu làm điều nhân nghĩa
Con bất hiếu thường hay cười mai mỉa
Giúp làm gì mấy kẻ giỏi xin ăn
Cả tin người Mẹ bao lần tay trắng
Phải ăn toàn rau củ với tương chao
Con của Mẹ cũng chịu lắm gian lao
May mắn chuyện học hành luôn tiến thẳng
Cả đời Mẹ phải dầm sương dãi nắng
Nuôi đàn con được thành đạt nên người
Tuổi hoàng hôn mới hưởng chút thảnh thơi
Đã phải buông xuôi trở về với đất
Nhớ đến Mẹ là con rơi nước mắt
Tự trách mình,còn trách cả trời cao
Thà đói nghèo nhưng đùm bọc sát sao
Hơn no ấm lơi là câu hiếu đạo
Hmhiennhan

Ngày gửi: 15/08/2010 15:27

Chuyện đời sao khó nói
Có một người làm hội trưởng hội phụ huynh
Quyên góp cho trường hàng ngàn sách vở
Mới được hai năm họ đã cậy nhờ
Cho con cháu được ưu tiên trường điểm
Có vị bác sĩ chuyên làm từ thiện
Khám bệnh không tiền bán thuốc giá cao
Có những vị hình thức trông bảnh bao
Nhưng nhân cách thì vô cùng bần tiện
Dẫu đã mang tiếng là tên nhiều chuyện
Tôi khó bỏ tật nói sỏ nói xiên
Nhiều khoản đóng góp gọi là tự nguyện
Không có thì lại khó được bình yên?
Vào cửa quan sao lại phải ló tiền
Chuyện thật dể cũng phải cần dịch vụ?
Xã hội mình rất văn minh dân chủ
Sao vẫn làm cái thủ tục đầu tiên?(tiền đâu?)
Tôi có phải là kẻ quá khùng điên
Khi không chịu sống chung với cái xấu?
Lương công chức phải cộng thêm khoản lậu
Thẳng thắn thật thà bị dập liên miên
Cán cân công lý đôi lúc hơi nghiêng
Chuyện xấu tốt trắng đen không thể rỏ
Trái phải lo mà phải cũng chạy lo
Chớ cậy đúng so đo mà vạ miệng...
hmhiennhan
Ngày gửi: 16/08/2010 17:29

Trọn đời ta bên nhau
Mới biết nhau chúng mình đã thân quen
Em-người phụ nữ thông minh, nhân hậu
Xuôi ngược dòng đời gặp nhiều chuyện xấu
Nhờ hiểu nhau ta sáng lại niềm tin
Chỉ mấy lần cùng trao đổi tâm tình
Rất nể phục em đảm đang hiền thục
Anh hy vọng em sẽ tròn hạnh phúc
Với người bạn tình trong sáng thẳng ngay
Ta vượt qua mọi đắng chát chua cay
Để tận hưởng hương đời nhiều vị ngọt
Trong bụi gai tiếng chim vườn em hót
Cây thêm chồi cho lá ngát xanh tươi
Hạnh phúc làm sao khi thấy em cười
Em sung sướng thì lòng anh sung sướng
Hai chúng mình luôn hòa chung ý tưởng
Để trọn đời đẹp mãi bản tình ca
Đường Sài gòn đến em có hơi xa
Nhưng tình cảm hai ta như gần lại
Anh xin tự nguyện được làm khúc vải
Để đêm đông em đắp bớt lạnh lòng
Thật ra thì em đâu thiếu chăn bông
Mà chỉ thiếu người đàn ông chung thủy
Vậy thì hãy xem anh như tri kỷ
Nương nhờ nhau những lúc ta ốm đau
Trên nền trời luôn lấp lánh trăng sao
Buồn biết mấy một tinh cầu cô độc
Em yêu ơi! nếu từ nay em khóc
Anh sẽ là người lau lệ cho em...
hmhiennhan
Ngày gửi: 17/08/2010 16:03

Ánh mắt biết nói lời tình
Phút ban đầu bắt gặp mắt em nhìn
Ôi! ánh mắt thật dịu dàng dể chịu
Anh linh cảm ngọn đèn xanh tín hiệu
Làm trái tim anh loạn nhịp , lình xình...
Con mắt hình như biết nói lời tình?
Anh bối rối Em nhìn gì kỷ thế?
Muốn đổi hướng nhưng mắt thì mọc rể
Không nhìn em sao thấy mắt em nhìn?
Một nụ cười thắm đẹp vành môi xinh
Em bước đi nhưng cái nhìn ngoáy lại
Ánh mắt nhung đen anh nhìn thấu đáy
Để đêm về còn thấy sáng lung linh
Anh vái trời cho mau sớm bình minh
Để ánh mắt được nhìn vào ánh mắt
Em giải đáp dùm anh điều thắc mắc
Tim có nhờ mắt nói hộ lời yêu?
Hmhiennhan
Ngày gửi: 17/08/2010 20:08

Sài Gòn em lỗi hẹn hoài
Sài gòn buồn còn gặp lắm gió mưa
Không biết bên em trời trưa có nắng?
Anh lang thang một mình trên phố vắng
Mặc gió vô tình đuổi gió trong mưa
Con đường Lê Lợi một thuở đón đưa
Không biết thêm dấu chân ai tươi mới?
Thời gian hình như mỗi ngày một tới
Chỉ hồn anh đứng lại mãi bến xưa
Tháng năm dài tình vẫn cứ dây dưa
Như Sài Gòn còn dấu mưa trong nắng
Tóc sương rồi còn nhớ thời áo trắng
Hồ con Rùa mình hò hẹn sớm trưa
Tình chúng mình đã ướt sũng nước mưa
Mắt lệ em chắc vương nhiều bụi phấn
Anh vẫn uống từng ngụm cà phê đắng
Thèm môi em ngọt mát như nước dừa
Giữa xứ người em có nhớ chốn xưa
Lỗi hẹn hoài với giấc mơ hạnh phúc
Anh vẫn yêu sắc màu vàng hoa cúc
Mong chờ em xin em chớ dối lừa
hmhiennhan
Ngày gửi: 18/08/2010 16:39

Sài gòn tôi đón em ngày về
Mai em về nắng Sài gòn thật nóng
Hoàng hôn buồn nhuộm tím cả chân mây
Mai em về chim hót trong bụi gai
Hàng cây ngày trước đong đưa trong mộng
Mai em về Sài gòn đường ngang dọc
Nhưng chợ Bến Thành vẫn cổ như xưa
Đại lộ Lê lợi mình thường trú mưa
Đã mọc lên như mơ nhiều cao ốc
Mai em về nhớ đi ngang trường đại học
Hồ con Rùa tìm một gả nhà quê
Ngày trước giận nhau em thường bật khóc
Anh phải dỗ lẩu dê hoặc xôi chè
Mai em về Bến Bạch đằng vẫn thế
Thật đông vui khi thành phố lên đèn
Thảo cầm viên chờ đón bước chân quen
Góc Lê Duẩn chuông nhà thờ đổ nhẹ
Mai em về Sài gòn luôn đẹp đẻ
Con đường Nguyễn Huệ giờ lắm đổi thay
Tà áo trắng bay trong gió lạc loài
Chẳng còn bóng bạn bè thời tuổi trẻ
Mấy chục năm đường chia muôn lối rẽ
Anh hình dung em chắc già hơn xưa?
Đời bể dâu ánh mắt cũng bị lừa
Nụ cười hóm sao má em ướt lệ?
Vui lên Em mừng ngày ta tao ngộ
Vườn Tao Đàn trăng cũng đang nhô lên
Bản nhạc tình xưa tưởng đã lãng quên
Ta hát lại xua đi bao gian khổ...
hmhiennhan
Ngày gửi: 19/08/2010 06:18

Tình như chiếc lá thu
Lang thang dạo phố Sài gòn
Thênh thang đường rộng không còn người yêu
Giữa dòng xe cộ dập dìu
Ta bước nghiêng ngã theo chiều gió đưa
Bên em trời nắng hay mưa?
Bên ta mưa nắng đổ thừa lỗi nhau
Mà em ẩn hiện nơi nào
Để ta lạc bước tình vào u mê?
Những lời hứa, những câu thề
Bay theo mây khói buồn tê tái buồn!
Nước đâu chảy ngược về nguồn
Mất em không thể quay cuồng tìm em
Xa rồi dáng ngọc bên thềm
Chờ anh em xỏa tóc mềm ra phơi
Êm ru hai tiếng anh ơi!
Không còn hạnh phúc mình rời nhau thôi
Sông còn bên lở bên bồi
Trái tình ngọt đắng mộng đời phù du
Tình giờ như lá mùa thu
Hết xanh lá úa vàng như kiếp người
Hiển Nhân
Ngày gửi: 20/08/2010 02:44

Miền tây quê hương tôi đó
Về miền tây chẳng thấy đâu xa lạ
Vẫn là vùng non nước đất trời ta
Người dân quê đâu cũng rất hiền hòa
Mộc mạc dể thương hơn dân thành phố
Chín nhánh Cửu long bồi thêm châu thổ
Ruộng vườn bát ngát cây trổ hương hoa
Vị ngọt dừa xiêm trong mát đậm đà
Dưới trời mây khói lam chiều êm tỏa
Đàn cò trắng trên bụi tre xây tổ
Giàn bầu bí lượn lờ đám bướm ong
Những ngôi đình làng mái ngói rêu phong
Vài em nhỏ tắm sông kêu nhí nhố
Tôi hồi tưởng lại quảng đời trẻ nhỏ
Dưới mái tranh nghèo có mẹ ngóng trông
Mẹ cứ rầy tôi suốt ngày lêu lỏng
Theo đám bạn bè khuấy đục bến sông
Trường Chợ Trạm nơi tôi học vở lòng
Được thầy Ba Lựu dạy văn lẩn vỏ
Ơn thầy mẹ nâng tôi lên từ đó
Tiếc là tôi chưa trả hết ơn sâu...
Về miền Tây tôi đi bất cứ đâu
Cũng nhận được tình yêu thương nhân ái
Ruộng rẫy bờ ao, sông nước,cây cầu
Tất cả đều là hồn quê tôi đấy...
hmhiennhan