Gởi người từng nói yêu tôi
Đừng bao giờ em nói yêu tôi
Bằng lời nồng nàn ẩn trong bóng tối
Bất tài đâu mà cần em cứu rổi
Trăng tình yêu cứ xẻ nửa chia đôi
Ta đâu phải kẻ si tình nông nỗi
Hay gả Sở khanh nhẩn nhục săn mồi
Tôi lúc nào cũng vẫn chính là tôi
Sống trung thực dù ba chìm bảy nổi
Luôn chế nhạo những âm mưu đen tối
Những tên xu nịnh uốn gối theo thời
Lòng kiên trung sau trước chẳng đổi dời
Với thế nhân chưa bao giờ gian dối
Đời giang hồ áo vải đi muôn nơi
Ngủ resort hay phơi mình sương gió
Nhiều đêm trắng gối đầu lên thảm cỏ
Hồn miên man mở ngỏ với sao trời
Em yêu tôi sao khoảng trống chơi vơi?
Để tình cảm thả trôi không định hướng
Đỉnh hội tụ tham lam trong tư tưởng
Tình mây ngàn theo gió đến bốn phương
Em đã nhiễm rồi lối sống tây phương
Nên với ai cũng hòa thơ chung chạ
Ôm ấp mê ly ngỏ lời suồng sã
Đánh mất dần phẩm giá gái Đông phương
Như nàng Thúy Kiều buôn bán sắc hương
Với ai em cũng nói mình một nửa
Với ai em cũng ngọt ngào mở cửa
Hẹn ngày về rực cháy lửa yêu đương
Tôi bình thường nhưng không thể tầm thường
Yêu và ghét đều phân chia giới tuyến
Nếu tình ảo chẳng có gì lưu luyến
Bởi bến mê không có cửa thiên đường..
Cũng có lần tôi đã trót vấn vương
Rồi cuồng vội chuyện chia ân xẻ ái
Người mộng bay đi nỗi buồn ở lại
Ám ảnh đời tôi mãi một vết thương
Tôi trở thành người dở dở ương ương
Ghê tởm những kẻ buôn hương bán phấn
Không giữ được tình tinh khôi trong trắng
Chuyện thủy chung em nói thật hoang đường
Thôi em nhé! tóc đã ngã màu sương
Tôi đâu còn tuổi ngây thơ khờ dại
Tôi chấp nhận mình là người chiến bại
Trên tình trường không có trận so gươm
Mê ly gì chuyện lửa phực cháy rơm
Bãn năng thấp hèn như hai con vật
Tuy mến chuộng nền văn minh vật chất
Nhưng tôi vẫn yêu giá trị tinh thần
Tuổi xế chiều nhưng hồn phách tinh anh
Tôi yêu quý ai nết na đức hạnh
Với tình yêu tôi xem như thần thánh
Chuyện trăng hoa tôi không muốn dự phần
Tôi tin chắc rồi sẽ gặp một tình nhân
Người duy nhất sẽ chia tôi ấm lạnh
Tôi và người yêu tôi cùng kiêu hãnh
Nắm tay nhau du lịch khắp thế gian
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 06/06/2010 15:51 |
|
|
Trãi nghiệm tình đời
Cô đơn lạc giữa biển tình
Đôi khi mình tự thương mình ngây ngô
Có bột không gọt nên hồ
Trái tim đa cảm để khô máu hồng
Miệt mài tìm lá diêu bông
Khi người ta chuộng vàng ròng kim cương
Tin ai mộng cũng bình thường
Ta gom cất hết nhớ thương chân thành
Tình yêu không giấy bảo hành
Sớm thành sương khói mong manh cuối trời
Chơi vơi nối tiếp...chơi vơi
Ta như núi đá bên đời quạnh hiu
Nắng mưa xuôi ngược đường chiều
Sao ta giữ mãi tình yêu ban đầu?
Sụt sùi tháng bảy mưa ngâu
Còn không Ô thước bắt cầu nối duyên?
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 07/06/2010 03:01 |
|
|
Dalat chiều cô đơn nhớ em
Tôi là người viễn khách
Hay lang thang trên thành phố ngàn thông
Chỉ biết Đalat qua vài ngõ ngách
Chiều cô đơn đón gió lạnh đến se lòng
Đồi Vọng cãnh thật là thơ mộng
Thung lũng tình yêu bảng lãng khói sương
Nắng vàng phai, đường chiều chênh chếch bóng
Thương Hồ Xuân Hương nước sắp cạn dòng
Người năm xưa đã lạc bến hư không
Như mây bay trên trời không định hướng
Con đường tình yêu mất gót son hồng
Chỉ còn lại hồn tôi say ngất ngưỡng
Em đã vùi chôn bao nhiêu nhớ thương
Có hiểu được núi sầu tôi gánh nặng?
Đà Lạt hoàng hôn êm trôi thầm lặng
Chắc điệu nhạc buồn đã đóng giá băng
Tôi thẩn thờ theo con gió lang thang
Nghe rỏ nhịp trái tim mình đang thổn thức
Cây phượng tím đã nở màu tím rực
Nhưng tình tôi lại trắng muốt sắc hoa tang
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 21/06/2010 20:09 |
|
|
Nha Trang một thuở tình nồng
Con đường Trần Phú mới quen
Cớ sao hai đứa vội chen thâm tình?
Nha trang biển sóng lình bình
Đủ cho hai đứa chúng mình ôm nhau
Hòn Chồng khói đá chênh chao
Tỳ vai anh , em bước vào cổng yêu
Nắng hồng gió trỗi khúc tiêu
Êm êm như tiếng sáo diều mộng mơ
Tháp bà cổ kính hoang sơ
Tên hai đứa khắc thành thơ vách đồi
Nồng nàn môi phủ lấy môi
Trái tim khắc nhé bóng đôi hai người
Tầm Xuân nụ nở ngát tươi
Hạnh phúc thắp sáng nụ cười thiên kim
Chợ Đầm đêm xuống lặng im
Linh sơn cổ tự trang nghiêm nguyện cầu
Đời qua mấy trận bể dâu
Vẫn chưa quên thuở ban đầu trao duyên
Chúng mình trãi lắm truân chuyên
Cớ sao ván đã đóng thuyền còn đau?
Hòn Mun sóng nỗi lao xao
San hô biển khéo nhuộm màu khói mây
Thiên đường hai đứa chung xây
Em nở phủi trắng đôi tay...bẽ bàng
Chia đôi hai mãnh trăng tàn
Sài gòn Châu Đốc nặng mang khói sầu
Nha trang ngày đó chôn sâu
Sân ga vọng tiếng còi tàu vấn vương...
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 22/06/2010 20:17 |
|
|
Bước qua bóng tối cuộc đời
Tôi viết câu thơ bắng cảm xúc trái tim
Dù có dở cũng tự hào chân thật
Nếu hương vị đời nhiều đắng cay chua chát
Thì câu thơ không trộn mật ngọt ngào
Như vầng trăng lấp lánh ở trên cao
Cũng có những ngày tháng bạc màu tròn khuyết
Nhưng màu đỏ của trái tim luôn tinh huyết
Dù trãi bao lần bầm dập khổ đau
Yến Loan ơi! mình khó sống mãi bên nhau
Dù hai đưá yêu thuơng nhau thắm thiết
Kỹ niệm một thời chôn sâu đáy huyệt
Chẳng trở về khi anh quay lại An Giang
Tình thẳng căng như một sợi dây đàn
Vẫn không bật ra âm thanh huyền diệu
Em lững lơ đã giúp anh chợt hiểu
Phải làm gì khi tình sử sang trang
Anh vui mừng khi em được bình an
Còn được chọn đi Hồng Kông một tháng
Rồi thời gian sẽ giúp nhau quên lãng
Anh khước từ lòng thuơng hại ban ân
Hãy hiều cho anh là một nam nhân
Không chịu nỗi thứ tình yêu như bố thí
Em đã coi thường người tình tri kỹ
Chưa một lần chủ động hỏi thăm anh...
Anh thừa biết em là một nữ tài nhân
Nên đuọc rất nhiều kẻ thành danh đeo đuổi
Trước Hằng Nga , anh không phải chú Cuội
Chia tay em là chấm dứt nợ nần...
Hiền Nhân
| Ngày gửi: 24/06/2010 16:51 |
|
|
Sân ga em lỗi hẹn tôi rồi
(Công tằng tôn nữ Lan Anh)
Em nói là em sẽ đến thăm tôi
Bằng chuyến xe lửa cuối cùng của chiều thứ bảy
Anh nhớ tới sân ga, chờ em ở đấy
Chớ thành phố Sài gòn em không quen biết ai
Trời tháng sáu vừa trút xuống trận mưa bay
Ga Hòa Hưng vẫn đông người qua lại
Tôi hình dung đôi mắt đẹp đắm say
Cùng dáng bước khoan thai của cô gái Huế
Nỗi nhớ bâng quơ hình như mọc rễ
Trong hồn tôi tím thẳm những câu thơ
Tiếng loa ồn ào báo hiệu đến giờ
Tiếp tiếng còi tàu ngân vang in ỏi
Tôi chờ đợi...chờ đợi..màn đêm sẫm tối
Bao nhiêu đoàn người đã bước qua tôi
Bao nhiêu phụ nữ mắt căng soi mói
Nhưng bóng người quen vẫn cứ xa xôi...
Người cuối cùng rời sân bãi là tôi
Sau tiếng ri mô mình ơi! qua điện thoại
Lời giải trình nghe sao đầy giả dối
Thôi em ơi! tình đã hấp hối rồi
Tôi thẩn thờ lê từng bước lẽ loi
Công tằng tôn nữ...hư vô như mây khói
Chênh chếch góc trời vầng trăng đơn côi
Giữa đám sao đêm kéo về mở hội
Giận hờn tôi sao em không chịu nói
Còn ngọt ngào lời hẹn ở đầu môi
Nụ cười tình em gởi vẫn êm trôi
Nhưng quá muộn khi nói lời xin lỗi...
HIỀN NHâN |
|
|
|
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét