Nỗi sầu ly biệt
Anh xin lỗi phải làm người đưa tiễn,
Một tình yêu mới chớm đã vội tàn
Tỉnh giấc rồi đâm chán giấc mơ tiên,
Thật trần trụi ,chẳng chút gì lãng mạn
Anh đã thoát ra được ngoài ánh sáng
Khinh bạt nhìn HOA BƯỚM lã lơi cười
Chuyện TRĂNG GIÓ làm đời nhạt màu tươi
Nhìn thiên hạ đem tình ra mua bán
Anh đâu muốn buông những lời nhạo báng
Kinh tình yêu chẳng xuất phát từ tim
Hàng mạo hóa chĩ thay đổi cái tên
Lập trình sẳn lời yêu thương lai láng
Anh kg phải là 1 nhà hào sảng
Chuyện tình yêu phải rung động thật lòng
Dù bên anh có cả vườn hoa hồng
Nhưng tình cảm kg hạn kỳ ngày tháng
Tình thiêng liêng chỉ dành người xứng đáng
Sợ lắm những lời sao chép dối gian
Chưa bao giờ anh đăng ký sắp hàng
Để nhận lãnh duyên thừa em ban phát
Thôi nhé em cành thiên hương bát ngát
Một thời làm anh xao xác dung nhan
Vào BẾN XUÂN mình hụt hẩng,ngỡ ngàng
Anh xin được tạ từ đi hướng khác
Lời yêu thương kg còn vương ý nhạc
Đàn BÁ NHA đã thiếu mất TỬ KỲ
Anh quăng hêt tình xưa vào bải rác
Hành trang còn đọng lại khúc biệt ly
Anh không phải là những kẻ sầu bi
Núp bóng tối nói những lời rên rĩ
Hay những kẻ miệng hẹn thề chung thủy,
Nhưng nhân cách phong độ không ra gì
Tuy từng gọi em người tình tri kỷ
Hạt giống tình yêu đã đủ nẫy mầm
Thổi lửa hờn ghen nhiều bạn tri âm
Tình anh vẫn song hành cùng lý trí
Thiên đàng anh không phải là nước Mỷ
Dù người thân khắp bốn biển năm châu,
Tình đầu môi không thể giử bền lâu
Người tôt không chung hàng cùng ma quỷ
Vui lên em nhé! đường đã phân kỳ
Đường chia hai, trái tim ta đóng cửa
Anh giúp em xác định quyền chọn lựa
Yêu trung thực không có chuyện dối lừa?
Không thể nào tiếp tục chuyện dây dưa,
Khi hiểu được tình kia là ảo ảnh
Đau một lần hơn suốt đời oán hận
Trách lòng nhau giống thời tiết nắng mưa
Người yêu anh? nói cũng chỉ thêm thừa
Nhiều cũng như những người yêu em vậy
Xuôi dòng thời gian rồi em sẽ thấy
Một nửa của mình còn ngoài song thưa
Tình xế chiều đâu có giống ban trưa
Hạn kỳ thời gian tính bao năm tháng?
Yêu nông nỗi chĩ gieo thêm ai oán
Đừng để sầu nhỏ lệ xuống thành mưa
Ngày em về vô số kẻ đón đưa
Cũng mong có người yêu em chân thật
Hãy quên anh-kẻ mang nhiều phiền phức
Ngỗ ngáo, ngu si như một con lừa
Trăng héo gầy ở giữa đám sao thưa
Lòng minh bạch luôn sáng trong lấp lánh
Anh mãi là người đàn ông kiêu hãnh
Giữa biển đời quên mất chuyện được thua...
Rất ngọt ngào mà cũng rất chanh chua
Phận bọt bèo nhưng cũng là kẻ sĩ,
Không bao giờ được làm người hoàn mỹ
Kệ cuộc đời bị gió bão đong đưa...
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 03/04/2010 13:30 |
|
|
Cám ơn người con gái nói yêu tôi
Chẳng hạnh phúc nào đi quá trăm năm
Tình yêu nào muôn đời không phai nhạt?
Em cứ đi đi! trao tình bến khác
Anh kém tài,không muốn giữ tri âm
Hồn ngã nghiêng theo từng khúc ru trầm
Cỏi hư ảo tình xa vương víu lại
Sương khói mong manh nhạt nhòa biên ải
Còn lại bên anh chiếc bóng lặng thầm
Anh phải trả giá cho những sai lầm
Đòi hỏi ở em những điều khó tiếp nhận
Rồi buông tay để lòng không vướng bận
Khỏi phải chung hàng với kẻ lăng nhăng
Hồn anh lãng mạn như một thi nhân
Nhưng lý trí của người làm kinh tế
Sống trung thực đã trở thành cội rễ
Ghét và yêu sớm phân định làn ranh
Anh chúc em sáng đẹp mối duyên lành
Thăng hoa bên những người tình nghệ sĩ
Tri kỷ anh phải là người chung thủy
Sống trọn đời không phải chuyện gió trăng
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 04/04/2010 03:56 |
|
|
Lời ngọt ngào đầu môi
Có rất nhiều cô gái nói yêu tôi
Giống chuyện liêu trai ở trong huyền thoại
Lời ngọt ngào ướp hương vị đôi môi
Như mũi tên vàng xuyên qua bóng tối
Tôi ngu ngơ tin hết điều người nói
Tưởng đôi tay bắn rụng được sao trời
Mới hẹn nàng đi đến cuối cuộc đời
Cánh cửa thiên đàng vào chung một lối
Nhưng tình yêu kia ló mầm phản bội
Vì người nàng yêu đâu chỉ riêng tôi
Các nàng ơi! có là những hoa khôi
Thiếu lực hút làm sao tôi đi tới
Từ Hải ngày xưa ngang dọc một thời
Đã chết trong tay Thúy Kiều gái đỉ
Tri kỷ của tôi phải người chung thủy
Chớ tình nghệ sĩ tôi chán quá rồi
Hãy để cho thời gian cuốn trôi
Những lời nồng nàn núp trong bóng tối
Tình chân thật thì không gì tiếc hối
Gặp khó khăn nguy hiểm cũng không rời
Hiền Nhân
Thơ gởi em gái
Có một người thường gọi tôi anh trai
Tôi chấp nhận mới gọi nàng em gái
Cả hai đứa thường viết thư qua lại
Cợt đùa nhưng lòng trong sáng thẳng ngay
Rồi một ngày tôi nhận giỏ trái cây
Tiếp bản tình ca giúp tôi thư thái
Tôi ngây ngô coi nàng như em gái
Vui buồn gì cũng kể cho nàng hay
Tôi không ngờ tâm sự riêng phơi bày
Làm nàng giận trách hờn tôi phi lý
Try kỷ tôi nàng vẫn gọi bằng chị
Nhưng lời lẽ hằn học chẳng giống ai
Tôi sợ lắm cái mùi vị độc cay
Tình nghĩa mất đi làm sao nối lại?
Thú thật lòng tôi vô cùng thương hại
Văn chợ trời làm bẩn miệng hơn tai...
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 08/04/2010 15:09 |
|
|
Tình yêu không thể xẻ chia
Ánh trăng vàng em đem cắt làm đôi
Chia em một nữa,chia tôi một nửa
Tôi nhường cho em trọn quyền chọn lựa
Suốt tháng trời được mấy bửa gần nhau?
Nửa vầng trăng em kiêu hãnh bay cao
Nửa của tôi lập lờ trong bóng tối
Ta ở bên nhau lần nào cũng vội
Rời xa nhau hương vị vẫn ngọt ngào
Vầng trăng đêm rằm sáng đẹp làm sao
Hai nửa chúng mình hòa nhau thành một
Trăng cứ tuần hoàn hết tròn lại khuyết
Riêng tình ta khuyết mãi thật đớn đau
Anh mất em thật phi lý làm sao
Như nửa trăng bị chòm sao ru ngủ
Em hãy để trăng tròn đầy như củ
Để trọn đời hai nửa mãi liền nhau
HIỀN NHÂN
| Ngày gửi: 09/04/2010 17:30 |
|
|
Đời không đẹp như giấc mơ
Chẳng gió mưa vì sao hoa lá rụng?
Giọt buồn nào còn đọng lại chân mây
Như ngày rằm, trăng tròn đẹp mãn khai
Hạnh phúc đời người làm sao giữ mãi?
Kìa phố vẫn đông vui người qua lại
Dòng sông chãy thầm lắng đọng phù sa
Phận bọt bèo dế vẫn cất tiếng ca
Vui cuộc sống thuận hòa cùng hoa cỏ
Giá dòng đời êm đềm như thế đó
Chẳng còn ai bàn luận chuyện dại khôn
Ta cũng không đau đớn cả xác hồn
Bởi cảnh vô thường không như dự tính
Ai nỡ đem muối xát lên hồn tình?
Cho trái tim dại khờ bầm máu đỏ
Ta sống cô đơn ngày đêm vàng vỏ
Trong đêm dài chưa thấy ánh bình minh...
HIỀN NHÂN |
|
|
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét