KỶ NIỆM VỠ TAN
Ngoài con sóng trùng khơi
Làm gì có thuyền đợi
Bao nhiêu là mộng ước
Như bọt sóng vỡ rồi!...
Dù lòng ai tả tơi
Ruột gan rối tơi bời
Ngày đi nào trở lại
Nỗi buồn nào cạn vơi?...
Anh vẫn đứng bên đời
Vẫn đi qua khoảng đợi
Tóc em dài còn dối
Hồn như cánh hoa rơi...
Biết ai còn đứng đợi
29/10/20/10
Phong Linh cg
Chào Hiền Nhân rất vui khi được ghé thăm trang của Hiền Nhân. Mạo muội xin để lại bài thơ họa
Kính chúc sức khỏe nha
Chào Phong Linh
Hiền Nhân rất vui vì được bạn ghé thăm còn họa lại 1 bài thơ thật hay.
Hiền Nhân cũng xin phép được đáp lại và chúc bạn sức khỏe ngày khá hơn, thơ ngày hay hơn và mọi việc được như ý
Sóng trùng dương mênh mông
Còn ánh trăng chiếu rọi
Bài thơ tình trao gởi
Theo bọt sóng rã rời
Lòng anh buồn chơi vơi
Vẫn hy vọng cuối đời
Bóng người xưa quay lại
Cùng tiếng ru biển khơi!
Anh vẫn bên góc trời
Nhớ thương người tri kỷ
Khát vọng tiếng anh ơi!
Của người xa vạn lý
Sáng ngời lòng chung thủy
Hmhiennhan
| Ngày gửi: 09/11/2010 23:51 |
|
|
Ngỏ ý yêu em
Đáp lại bài thơ của bạn Lưu Linh
Anh chỉ là vầng trăng buồn hiu quạnh
Muốn được trao tình cùng nàng biển xanh
Yêu thật nhiều nhưng anh sợ mong manh
Em là biển, tình bao la như biển?
Em đắn đo nhưng dường như quyến luyến
Có nhau rồi tất phải biết hờn ghen
Chịu làm sao đêm cuối tháng tối đen
Không thấy bóng trăng nhập vào lòng biển?
Hmhiennhan
| Ngày gửi: 10/11/2010 04:24 |
|
|
Anh đợi em về
Trời cuối Thu , Sài gòn mưa ngập nước
Góc vườn xưa cúc cũng đã trổ hoa
Em đâu rồi người phụ nữ hiền hòa
Quay về nhé,để cùng anh sánh bước?
Em còn nhớ lời hẹn hò năm trước?
Chúng mình tái ngộ nơi chốn cố hương
Dù cuộc đời phải lưu lạc tha phương
Cũng không thể chia cắt tình ta được
Sóng đại dương bềnh bồng xô con nước
Em bặt tăm chìm nổi kiếp lênh đênh
Chiếc thuyền tình vẫn chưa về đến bến
Biết bao giờ anh mới gặp lại em?
Biết bao giờ được trọn giấc ngủ êm
Bởi tiếng ru hời âm vang dĩ vảng
Ánh mắt nhung thường nhìn anh sâu lắng
Thêm hương thầm lảng đãng dưới bóng trăng
Anh thẩn thờ chờ em trên phố vắng
Rượu trùng phùng mới chạm nút đã cay
Đang mơ chăng? bước chân ai đè nặng?
Gió lào xào nghịch tóc rối anh bay...
Hồn trăng khuya trên xác lá vàng phai
Anh góp nhặt đốt lên hòa mây trắng
Ôm cô đơn mỏi mòn theo năm tháng
Em phương xa cảm nhận hãy quay về
hmhiennhan
nguyennilan
Anh có biết Đông về gieo rét mướt
Lá Thu vàng cũng vừa khóc xa cây
Em đau đáu gởi lòng về bên ấy
Em giờ như chim bay lạc xa bầy
Quê hương đó chờ em phía trước
Lời hẹn xưa em vẫn mãi còn ghi
Bóng me cao anh hái tuổi xuân thì
Bao kỷ niệm làm sao em quên được
Sóng Đại Dương vỗ về cơn mơ ước
Em ngập chìm theo ngày tháng nỗi trôi
Ngày về ơi! thôi đừng quá xa xôi
Cho mong đợi ngắn dần trong tất thước
Nụ tầm xuân giờ không còn xanh mướt
Nét ngày xưa nay phai dấu mỏi mòn
Thời gian đã vô tình rửa sạch
Đâu má đào? đâu hởi nụ cười son?
Mai em về nỗi nhớ sẽ không còn
Ta sẽ hết cô đơn dài năm tháng
Hiennhan! tới đây Nilan bí rồi...khà ..khà..khà...
Bài thơ nầy Nilan nói hộ cho Ngọc Mai của Hiennhan ở Cali đó nhé
| Ngày gửi: 11/11/2010 04:32 |
|
|
Thực và ảo khoảng cách nghìn trùng
Buồn lắm chứ khi tiếng lòng than thở
Lạc vào vùng ảo vọng biển mù khơi
Anh và em biền biệt hai phương trời
Vương vấn chi để tình yêu lầm lỡ?
Nỗi lòng anh đã lý giải trong thơ
Biết người ảo sao ôm vào cõi nhớ
Từ buổi ban đầu quen nhau bở ngỡ
Rồi hiểu nhau thắm thiết đến bất ngờ
Hồn đồng cảm mới kết mối duyên tơ
Nửa kiêu sa, nửa đong đầy lãng mạn
Yêu màu tím, yêu thiên nhiên hoa cỏ
Yêu thiên đường đôi lứa bước lang thang
Lời thị phi như hòn đá chắn ngang
Cản sao được khát vọng ta bay bổng
Trong thế giới phẳng rộng lớn miên man
Em cứ để nhạc tình vang ngân thanh thản
Cuộc sống nầy đầy những chuyện trái ngang
Hạnh phúc đâu chỉ áo cơm danh lợi?
Còn điều bí ẩn ta chưa thể nói
Hãy mượn đời khoảng trống tạm vui chơi
Mộng trong mộng và thơ lẫn trong lời
Chẳng duyên nợ vẫn nói chờ nói đợi
Vẫn nồng nàn những câu thơ trao gởi
Như đã yêu, như tim mở cửa mời
hmhiennhan
| Ngày gửi: 11/11/2010 22:34 |
|
|
nguyennilan
Có buồn không khi trồng hoa tim vỡ
Giữa một vùng ảo vọng quá xa xôi
Ôm bóng hình với nỗi nhớ đơn côi
Ôi giây phút trái tim yêu lầm lỡ
Tin yêu người ta dệt vạn câu thơ
Tình giao du trên nét lắm dại khờ
Chút tình ảo sao mang vào nỗi nhớ
Ta mơ hồ ngậm trái đắng thờ ơ
Ta lỡ trót mang chút hồn lãng mạn
Câu thờ đề ta họa chút kiêu sa
Yêu hoa thắm yêu trời mây trăng gió
Yêu âm thầm yêu những phút bâng quơ
Lời thị phi ai tránh được bao giờ
Ta mặc kệ cứ sống đời mộng mị
Ta cợt đùa câu thơ cho phỉ chí
Dẫu biết rằng chỉ là mộng với mơ
Trong cuộc sống ta tranh dành tất bật
Vạn thứ gọi mời ta mỏi gối mòn hơi
Nào hạnh phúc áo cơm nào danh lợi
Ta mượn đời dăm phút để vui chơi
Ta mượn người để trút cạn những lời
Trải vào thơ phút vật vờ cô độc
Cho ta vui với đời không tiếng khóc
Lúc đêm về ta uống chén chơi vơi.........
Ta với người không duyên chẳng nợ
Nợ không vay nên chẳng trả bao giờ
Nhưng có đấy nợ bài thơ ai gởi
Như đã yêu như tim đã gọi mời.....
Hien nhan!
Không biết bài họa của Nilan có đúng với ý của Hiennhan không? Thôi
kệ nhé, mình múa men một chút cho vui, đừng quan tâm về vấn đề thơ hay,
hay là dở. Vì vốn dỉ thơ của Nilan nó chỉ có chừng đó thôi hi..hi.. |
| Ngày gửi: 12/11/2010 03:23 |
|
|
Chờ em đến sói đầu
Anh thức chờ em trắng đêm nay
Bên khung cửa sổ bóng đổ dài
Thầm đợi gót son em bước lại
Thế tiếng xạc xào gió rung cây
Em về kịp chớ tối đêm nay?
Mưa giông
lạnh lẽo đã bao ngày?
Anh ôm gối chiếc nằm mơ mãi
Khát khao hơi ấm một vòng tay
Chăn chiếu loạn ngầu vắng bóng ai
Trăng đẹp lung linh cũng vàng phai
Bóng em ẩn hiện trong tiềm thức
Có biết là anh đang quắc quay?
Cố nén vào tim tiếng thở dài
Tựa hồn ra cửa tắm men say
Mong nhịp thời gian trôi chậm lại
Đón em về mở rộng vòng tay...
Hmhiennhan
| Ngày gửi: 13/11/2010 00:05 |
|
|
Bắt đền
Em ơi! còn nhớ chiều xưa
Có hoa và bướm say sưa trao tình?
Thấy em đứng ở đầu đình
Mà anh chỉ dám đứng nhìn ngẩn ngơ
Em cười duyên dáng, ngây thơ
Anh trúng bùa độc vật vờ mấy đêm
Chiều nay tìm gặp lại em
Sợi thương sợi nhớ tròng thêm vào hồn
Bắt đền em đó nghe hôn
Gieo chi tình cảm bồn chồn tim anh,
Nếu sớm xác định làn ranh
Thì anh đâu phải lanh quanh vòng ngoài...
hmhiennhan
Ngày gửi: 13/11/2010 20:38 Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối vào 13/11/2010 20:40 |
|
|
Chuyện tình trăng biển
Biển nhớ trăng ôm vào mình,
Trăng nhớ biển chỉ đứng nhìn từ xa,
Vui thì trăng đến giao hòa,
Buồn thì trăng vội lánh ra góc trời!
Bạc tình chi thế trăng ơi!,
Hèn chi trăng cứ cả đời lẻ loi,
Trăng tròn rồi sẽ khuyết thôi,
Bởi trăng lãng tử nhiều nơi du hành,
Ngàn năm biển vẫn trong xanh,
Hòa theo con gió tròng trành xa đưa,
Tìm trăng chỉ thấy sao thưa,
Ghen hờn nỗi sóng vẫn chưa nguôi sầu...
Ai hay trăng bạc sắc màu
Méo tròn cũng bởi tình đầu biển xanh
Nếu trời ban mối duyên lành
Em chọn làm biển hay giành làm trăng?
hihi nằm dưới hay nằm trên khác nhau đó em
hmhiennhan
| Ngày gửi: 14/11/2010 13:51 |
|
|
Gởi Kiều Thơ cô giáo nhân dân
Lâu lắm rồi mình không gặp mặt nhau
Chỉ gởi đến nhau vài dòng tin nhắn
Anh đoán độ rày chắc em rất bận
Lại cận kề ngày nhà giáo nhân dân
Từng dạy học nên anh rất hiểu em
Niên khoa' nào cũng lo toan, trăn trở
Lớp mười hai học sinh thường khỉ lém
Nhưng em nào cũng mến cô Kiều Thơ
Em thao thức trãi tình lên trang vở
Sửa học trò mỗi nét chữ câu văn
Trò kém cỏi thì cô lại băn khoăn
Cảnh nhà trò có gặp gì trắc trở?
Luôn khoan dung nếu các em lầm lỡ
Thắp niềm tin lên thế hệ tương lai
Cổng đại học không gạt bỏ một ai
Vững tri thức, các em còn tiến mãi
Cô giáo ơi! hãy âm thầm truyền tãi
Lòng yêu thương em lên mọi học sinh
Nhưng cũng nên giữ sức khoẻ cho mình
Và giữ trọn tình anh trong tim đấy
hmhiennhan
|
|
|
|
|
|
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét