| TPB
Đăng ký: 28/03/2007 23:59 Số bài gửi: 1118
|
|
Ngày gửi: 15/11/2010 21:02 |
|
|
Sài Gòn - Em Tiễn Anh
Trường Phi Bảo
Sài Gòn - em tiễn chân anh
Nỗi buồn thôi chớ dỗ dành chi nhau
Hợp tan, tan hợp rồi đau
Mắt chìm trong mắt một màu tình chung
Bao giờ mới lại trùng phùng
Vắng vòng tay sẽ lạnh lùng riêng em
Tìm đâu khoảnh khắc êm đềm
Phút giây chồng vợ ngày đêm ấm nồng
Sài Gòn - góc nhỏ nhớ không?
Anh về xứ Mẹ dặn lòng đừng quên!
Mưa chiều giăng lối rộng thênh
Dìu nhau qua ngõ chông chênh cuộc đời
Thấy tình yêu chợt lẻ loi
Thấy quanh mình một khoảng trời quạnh hiu
Kỷ niệm nào cũng đáng yêu
Anh xa ... anh nghĩ thật nhiều ...về em.
Hehe Không ngờ cái tên nghe mạnh mẽ như TPB lại là 1 cô gái giàu tình cảm, làm thơ hay quá!
HN mạn phép hoa lại bài thơ trên đánh dấu mối duyên thơ nha
Sài gòn chiều ly biệt
Sài gòn ta tiễn chân nhau
Nỗi buồn sao bổng trút vào gió mưa?
Nhùn nhằn quyến luyến dây dưa
Tay nắm tay mãi trời trưa mất rồi
Từ nay hai đứa lẻ đôi
Bờ môi xa cách bờ môi trùng trùng
Anh về góc nhỏ nhớ nhung
Mơ ngày chồng vợ trùng phùng bên nhau
Ngôi nhà trống rỗng trước sau
Vắng em đâu cũng nhuốm màu biệt ly
Thời gian ơi! hãy qua đi
Cuốn nhanh bao nỗi ai bi đời người
Để mùa Xuân tới sáng tươi
Để anh sớm gặp lại người anh yêu
Trời đày nghịch cảnh trớ trêu
Hồn anh tím thẳm những chiều vắng em...
Hmhiennhan
| Ngày gửi: 17/11/2010 12:42 |
|
|
nguyennilan
03:34 18-11-2010
Em đi rồi
Hoạ lại thơ hmhiennhan
Gởi lại anh con phố xưa rộn rã
Em đi rồi..... nắng có ngã trên vai
Em bây giờ thôi lược dắt trâm cài
Mang nỗi nhớ hình hài thêm chua xót
Em đi rồi.... anh có còn đứng đón
Thuở hẹn hò bên quán nhỏ chiều buông
Bản tình ca có hát để anh buồn
" Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng?"
Là bài ca em mang theo ngày tháng
Đêm tiển đưa anh rót nhẹ bên tai
Chưa chia tay anh buông tiếng thở dài
" Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng"
Xa anh rồi ... những đêm em thức trắng
Đếm thời gian thầm lặng giọt cách ngăn
Em sợ mai khi phố lúc lên đèn
Em đi rồi..... anh quên câu thề hẹn |
| Ngày gửi: 17/11/2010 22:29 |
|
|
Tình thơ lãng mạn
hmjiennhan
Hai tinh cầu lẻ loi trong góc tối
Lạc lõng vào vùng mây ảo mù khơi
Kẻ ở trên non người dưới chân trời
Tưởng gần đó nhưng cách xa vời vợi
Lời nói nỉ non nhiều hôm trao gởi
Thắp sáng niềm tin cũng rất bất ngờ
Ta đắm chìm vào nỗi nhớ chơi vơi
Theo câu chữ nói lên lòng mong đợi
Hình như có một nhịp cầu rất mới
Giúp chúng mình đồng cảm quyện hòa nhau
Anh ngập ngừng bày tỏ nỗi xuyến xao
Em khuyến khích hãy chân tình bước tới
Tình trong thơ nên thơ rất vẽ vời
Chớ hai đứa tâm hồn luôn ngay thẳng
Tuổi chiều xuân ai cũng trãi nghiệm đời
Hãy để thơ thêm sắc màu lãng mạn
Rồi từ đó bến yêu bừng ánh sáng
Anh say thơ , say cả giấc mộng lạnh
Gởi nguồn thương vào mây gió lang thang
Gởi cả nắng khi mùa đông em lạnh
Đến một ngày giông tố bổng vây quanh
Em lại nói rượu tình là thuốc đắng
Kết tội anh như gió trăng phiêu lãng
Chẳng cần nghe anh lý giải ngọn ngành
Em hững hờ chà đạp trái tim anh
Khi nói tình yêu mong manh sương khói
Nếu yêu em tức là mang trọng tội
Mệt mỏi thì em đổ lỗi cho anh
Giọt sương nào không ẩn nước long lanh
Tình yêu nào không có nhiều vướng mắc?
Như mái tóc đến ngày thêm sợi bạc
Thuyền xa bến tất gặp sóng chòng chành
Giấc mộng trong thơ nếu đã không thành
Tình trong thơ đã nhuốm màu tang trắng
Nhưng anh sẽ chẳng bao giờ hối hận
Đã từng yêu, từng nhớ một dòng thơ
hmhiennhan
nguyennilan
TÌNH THƠ & XA GẦN
Ừ xa lắm mà tưởng gần đâu đó
Nghe như quen mà lạ lẫm làm sao
Thơ bên thơ nghe luống những ngọt ngào
Gieo nỗi nhớ xuyến xao như hẹn trước
Rồi có lúc lại gieo niềm mơ ước
Làm cánh bèo trên sông nước mênh mông
Làm cánh bèo để trôi giữa dòng sông
Reo khúc hát lượn mình theo con sóng
Một chiều Thu anh ru câu say đắm
Em mơ màng như được vỗ về yêu
Bài thơ anh làm xao xuyến những chiều
Nghe chớt nhớ chợt thương người xa lắc
Rồi từ đó khi ánh đèn vừa tắc
Anh lại hiện về trong giấc chiêm bao
Kể cho em nghe lời mong nhớ ngọt ngào
Em ôm mộng dâng trào niềm mơ ước
Con đường tình luôn chông gai phía trước
Em vướng vào ngàn dấu nát bàn chân
Em nghe đau về tràn ngập vây quanh
Từng hơi thở xé toan lồng ngực nóng
Rồi từ đó em nghe hồn lạnh cóng
Run rẫy tìm dấu vết bước chân qua
Run rẫy tìm hình bóng tháng ngày xa
Cứ tìm mãi nhưng chỉ là vô vọng
Lòng nhủ lòng thôi không mong ngóng
Sao lại tìm khi một kẻ muốn quên
Sao lại tìm khi thuyền không về bến
Nước mắt chiều nức nở lén tràn môi
Thơ vô tình giết chết trái tim tôi
Bởi lời thơ hòa tan trong mật ngọt
Ngỡ tình anh như là đang yêu thật
Nhưng mộng thì chỉ ghé đêm thâu
Hiennhan! bài thơ dài quá NIlan chia làm 2 đoạn, Hiennhan đọc đoạn tiếp ở trên nhé |
| Ngày gửi: 18/11/2010 04:57 |
|
|
nguyennilan
16:36 18-11-2010
Đoạn 2 TÌNH THƠ & XA, GẦN
Cơn mộng nào sẽ sống được bền lâu
Rồi thực tế ngàn mưa nắng phủ đầu
Em dừng bước khi hố sâu trước mặt
Em sợ rằng hồn ngã đỗ chìm mau
Câu thơ em nay mang sắc úa màu
Tình thơ khoác áo tan lòng hoang vắng
Em mặc tình ru hồn bằng men đắng
Say cho quên hay thêm nhớ ngậm ngùi
Trách phận mình mang hai chử cút cui
Trách trời lại tạo ra chi cái số
Không trách rằng gặp anh em sẽ khổ
Bởi chử duyên như thuyền vỗ chòng chành
Chử duyên em mang mảnh vá mong manh
Nên dể vỡ như tơ mành vướng víu
Giữa trời xanh ai gieo tình cành liễu
Gió đong đưa gió vụt mất chữ tình
Em ru đời không ánh nắng bình minh
Câu thơ ấy bên mình em vẫn nhớ
Thôi anh nhé cũng một lần lẫm lỡ
Trách chi nhau, ôi! chỉ nợ thơ tình./.
Hiennhan! bài thơ Nilan làm hoài không kết thúc được, trời ơi ! bài thơ dài quá ha..ha..
Hmhiennhan
Trời Nilan ác quá, đưa bài thơ như thế nầy kêu HN hoạ? Khổ ghê |
|
|
Rất vui gặp lại anh nơi nầy , quả đất tuy lớn nhưng nó lại tròn nên đi là gặp
Trả lờiXóaChiều chủ nhật vui nhe anh ! quận 7 mình nhiều thú vui lắm đó ,hihi....