| Ngày gửi: 23/12/2010 16:36 |
|
|
Chúc giấc mơ hạnh phúc của bác thành hiện thực |
Trong một thoáng cổng thần tiên vừa khép
Phù thủy già trong dáng vóc Thiên Nga
Úmbala...bala
| Ngày gửi: 24/12/2010 18:15 |
|
|
Nghìn trùng xa cách nhau
Giáng sinh nầy chắc anh không gặp em
Ánh mắt dại khờ còn vương cửa Phật
Em tìm cái được trong cái tưởng mất
Nghiệp chướng, nghiệp duyên ngẫm xót xa thêm
Có nói gì thì anh cũng mất em
Đột nhiên hai đứa thành Lan với Điệp
Lời hứa yêu nhau suốt đời trọn kiếp
Theo sư thầy vào địa ngục tối đen
Câu kinh cổ bụi đời đóng lem nhem
Chính dân Ấn còn không tin tưởng nữa
Xã hội sơ khai ngàn xưa mục rửa
Lời Phật giờ thay đổi biên soạn thêm
Họ khuếch đại biển khổ mặt trời đêm
Trói buộc người u mê vào thần thánh
Cuộc sống văn minh khoái lạc an lành
Danh lợi giàu sang để họ lèm nhèm
Tứ đại giai không sao vẫn khát thèm
Chẳng rũ bỏ hết thất tình lục dục?
Nếu đạt vô tri mới là hạnh phúc
Hay mầm đại bất hạnh- Anh mất em?
Giáng sinh 2008 say đắm ở Đầm sen
Anh còn ăn cái bánh kem em tặng
Hai ngàn lẽ chín bến tàu tĩnh lặng
Khúc nguyện cầu sáo ngữ cứ đan xen
Tình vợ chồng đổi thành tình anh em
Anh hữu hình nhưng nhỏ nhen trước Phật
Em tự nguyện lưu đày vào ngục thất
Biết làm sao? máu chảy ruột rối mềm
Giáng sinh nầy cách biệt càng xa thêm
Anh và em mãi đi riêng hai hướng
Dẫu cố giữ tình yêu mình cao thượng
Tế độ vãng sinh lộn cõi niết bàn
hmhiennhan
| Ngày gửi: 26/12/2010 13:25 |
|
|
Chuyện tình đêm Chúa giáng sinh
Giáng sinh nào Chúa xui mình gặp gở
Mắt trộm nhìn hai đứa đã đắm say
Em bối rối giữa đông người cách trở
Muốn chờ anh, bước chậm lại gót hài
Trong giáo đường tà áo trắng lay quay
Quỳ trước Chúa em nguyện gì lâu thế?
Anh nhấp nhỏm chờ đợi giờ tan lễ
Để nhận về hơi ấm cái nắm tay...
Tình yêu đẹp lắm năm em mười bảy
Anh tròn hai chục nhưng sao quá hư
Chẳng thuộc kinh mà bám đuôi khấn vái
Chúa ba ngôi chắc không nỡ khước từ?
Tàn cuộc chiến mắt em đầy ưu tư
Nhưng nồng cháy một tình yêu khốc liệt
Anh vô tình chẳng biết mầm ly biệt
Theo gia đình vượt biển em tản cư
Những bài thơ củ lem nhem câu chữ
Đêm Chúa ra đời anh lại hoài mơ
Nhìn tháp chuông buồn nặng trĩu tâm tư
Ngồi đồng thơ thẩn bên góc nhà thờ
Quán nước xưa, người xưa trong cõi nhớ
Em ở đâu? em ngồi đâu bây giờ?
Nỗi sầu nhân thế chất lên thánh giá
Đã nửa đời anh mộng cứ phất phơ
hmhiennhan
| Ngày gửi: 28/12/2010 21:13 |
|
|
Một nửa ta tìm thấy nhau
Rất tình cờ anh đã được quen em
Người thiếu phụ rất đảm đang dể mến
Mối tình cảm thân thương bất ngờ đến
Như tiếng lòng ta hoà quyện đêm đêm
Sài gòn Melbourne chung một nỗi niềm
Mái ấm gia đình đôi bên đổ vỡ
Thấu nỗi cô đơn kiếp tằm trăn trở
Mình cảm thông yêu vượt mọi bến bờ
Hai đứa vui mừng kết nối duyên tơ
Từng bức ảnh đơn côi trao qua lại
Hò hẹn nhau lên rừng hoặc xuống rẫy
Góc biển chân trời tay nắm chắc tay
Em nguyện cầu Chúa ân sũng tương lai
Hồng Nhung với Nhân yêu thương mãi mãi
Thánh lễ Nô En dư âm vọng lại
Ân tình như chén rượu ướp men say
Hơi ấm tình em lan toả phủ vây
Anh ngất ngây uống lời ru êm ái
Ngọn lửa yêu đương đỏ hừng hực cháy
Giữa mùa đông giá lạnh em có hay?
Vòng tay anh sẽ giữ trọn hình hài
Cái thân thể kiêu sa nhưng tươi mát
Như tìm thấy nửa mình bị thất lạc
Giữa biển đời trái đất cứ tròn quay...
hmhiennhan
| Ngày gửi: 29/12/2010 15:31 |
|
|
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi Tiền Giang Xem Bài Gởi
Lời cuối cho người tình
Em đẹp làm chi,cho nhiều người điêu đứng?
Rồi cuối cùng,nỗi khổ mình em mang!
Kiệu hoa màu hồng,mà em ví như xe tang!
Nào ai hiểu,Đạo với Đời,không đồng nhất!
Vì chữ hiếu,thêm một lần em đánh mất!
Những gì con tim đã góp nhặt và thương yêu!
Ngày ấy bên sông Tiền,em vật vã,đớn đau!
Chia tay tình đầu,trao thân cho kẻ lạ!!
Suốt mười năm trời,con tim hóa đá!
Bao nhiêu đàn ông vây quanh,lại chỉ nhớ một người!
Vấp ngã một lần,rồi cũng chỉ xót xa thôi!
Viên ngọc ấy,họ không nhìn ra giá trị!!
Liễu yếu đào tơ,nhưng em không ủy mị!
Ngẩn cao đầu,em đi giữa cạm bẩy của đời!
Nghĩ là chẳng bao giờ,giọt lệ cũ lại rơi!
Nhưng Tạo Hóa không thiếu trò để đùa cợt!!
Trang thơ ngày ấy,lời yêu chợt thốt!
Bỡi sự hiếu kỳ và lòng tự ái,thật đáng yêu!!
Chỉ là tình trên mạng,vẫn xuyến xao!
Không biết mặt nhau,cây tình trồng vẫn lớn!!
Nhưng mặt nước sông Tiền,thêm một lần sóng gợn!
Chuyện ơn nghĩa của gia đình,đẩy lệch chiếc thuyền yêu!
Chim sáo đứng nhìn lồng son,mà rên siết đớn đau!
Sự tự do,mỗi ngày càng thu hẹp!
Em và nhân gian,đều khổ vì sắc đẹp!
Có một người thêm khổ vì yêu thơ!
Chỉ nghe giọng nói,tiếng cười,mà điên đảo si mê!
Chưa biết gì hình dáng,đã vội yêu linh hồn ấy!!
Hiếu thảo,ngoan hiền,bảo sao em nghe vậy!
Để thêm một lần,xiềng xích trói đời em!
Mặc cho tiếng kêu gào đau đớn của con tim!
Còn người ấy,thì tan lòng nát dạ!!
Khác với trước,em quyết đương đầu cùng nghiệt ngã!
Muốn dùng đôi tay,xoay vận mệnh một lần!
Bên hiếu,bên tình,bên nghĩa,bên ân!
Em sẽ dung hòa,để tìm ra lời giải!!
Trong cuộc sống,em rất ghét từ:Thất bại!
Còn trong tình yêu,chẳng lẽ lại bó tay?
Hạnh phúc đời người,không phải chuyện rủi may!
Lịch sử chưa bao giờ,thích những lần lặp lại!
Có nỗi đau nào,bằng nỗi đau tình ái??
Dòng sông đen,không thể tắm hai lần!!
Chiếc lồng son,chờ chim sáo sẩy chân!
Để khép lại “Câu Chuyện Tình Phố Núi”!!!
Tiền Giang
Thư vIện 27-12-2010
Những lời tình cuối
Hiền Nhân xin phép ghi lại chút cảm xúc
Cuộc tình ảo đã đến giờ kết thúc
Đọc bài thơ cuối anh chạnh lòng đau
Sông nước Vĩnh long chắc đã đổi màu
Như cây cầu thế chiếc phà Mỹ Thuận
Tạo hóa bày chi tấn tuồng mâu thuẫn?
Xe cưới rỡ ràng sao gọi xe tang?
Duyên trăm năm trời nở bắt dở dang
Tình và hiếu chẳng dể chung tiêu chuẩn
Em phản kháng đi ngược lời giáo huấn
Chí phụng hoàng không cam cảnh lòng son
Nhưng tình cảm há phải chuyện đơn thuần?
Tơ lòng nối vội vàng nên đứt đoạn
Mặt trái tình yêu làm ta choáng voáng
Người chung chăn còn chưa chắc chung lòng
Hoa đẹp thường lay vãng lắm bướm ong
Lời sáo rỗng mong manh như gió thoảng
Trãi nghiệm tình đời Phụng muốn xa Loan
Tình trên mạng không còn vương trên mạng
cuối cùng em cũng giải xong bài toán
Vực thẳm tình yêu khó thể buộc ràng
Món nợ tình không thể mãi đeo mang
Nếu ngọn sóng cuốn hoa trôi bèo giạt
Dẫu mây hồng có rạng bóng trên sông
Cây tình yêu vẫn thơm hương tỏa mát
Thời gian làm nhạt phai bao nhan sắc
Chẳng ai tự hào mãi nét hào hoa
Trái tim anh giờ cũng muốn khô già
Cám ơn em đã nói lời dứt khoát...
Hmhiennhan |
|
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét