Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Giấc mơ hạnh phúc trang 40

Ngày gửi: 12/01/2011 02:55
Đã sửa 2 lần, lần sửa cuối bởi Gili Angelo vào 12/01/2011 03:16

hmhiennhan đã viết:
Trước chữ yêu ngời sáng một chữ tình Trước chữ tình còn chữ nhân chữ nghĩa Tình chẳng bền nếu đến từ một phía Chẳng ai đau nếu thiếu mất nghĩa tình...

Đã là người sống giữa cảnh nhân sinh
Ta biết rõ mình đủ khôn, đủ ngốc !
Đủ suối lệ để đêm ngày ngồi khóc
Đủ giáo gươm để chinh chiến suốt đời

Đủ sức bền đến cuối mọi trò chơi
Đủ yếu đuối để một lần vùi ngủ
Trong giấc thiên thu giật mình tự nhủ
Chẳng rõ mình đã sống đủ hay chưa !

Bàn tay này không viết nữa bài thơ
Người còn muốn gọi mình là thi sĩ ?

Ngày gửi: 13/01/2011 13:32

Dại khôn khó biết?
(xin phép được trả lòi bạn)

Sống ở đời chẳng có ai chịu dại
Nhưng bạc mái đầu vẫn phải học khôn
Nếu chẳng may sa đà vòng tình ái
Đôi khi ta đánh mất nửa linh hồn

Chẳng yếu đuối, nhưng ta vẫn mỏi mòn
Tình chân thật chẳng bao giờ dể xoa'
Lắng đợi thời gian lâu ngày giải toả
Nỗi đoạn trường không để  lại di ngôn
hmhiennhan

Ngày gửi: 13/01/2011 23:18

Nếu em muốn quên anh?

Em muốn vứt chiếc nhẫn tình đính ước
Đạp lên lời  thề mãi mãi yêu nhau
Vậy mà anh vẫn chưa quên em được
Nhẫn trên tay anh giữ đẹp sáng màu

Em không tin trái tim anh rĩ máu
Vì được rất nhiều người đẹp làm quen
Lời chân thật bị em cho ba xạo
Bởi tình em ngạo nghễ ở trên cao

Không thể nào hòa hợp được khát khao
Dù anh có yêu em nhiều đến mấy
Trò chuyện với anh em thường cảm thấy
Chiến tranh sắp nổ giữa hai vì sao

Thôi thì anh nhận hết mọi khổ đau
Đợi thời gian cuốn đi niềm thương nhớ
Gởi trả lại em "tình yêu muôn thuở"
Từ Melbourne em bay về trao anh

Bến mộng tình yêu hai đứa không thành
Nơi đất khách trái tim em băng lạnh
Nhưng anh mới gánh một trời bất hạnh
Nếm đủ ghen hờn còn chua hơn chanh

Lời yêu thương anh không mãi trọn dành
Không thủy chung với tình em trọn kiếp
Nhưng rồi em sẽ gặp người kế tiếp
Với nụ hôn dài...làm mắt anh cay

Anh không còn đón em ở sân bay
Dù hai trái tim thiết tha thầm gọi
Trả lại hết em tình yêu nông nỗi
Anh chẳng giữ gì món nợ tình vay

Tàn cuộc tình buồn xệ cả đôi vai
Chẳng còn nữa vòng tay em quấn chặt
Nụ hôn nồng nàn trút trên môi, mắt
Rời nhau rồi còn đắm đuối hương say...
hmhiennhan

Ngày gửi: 14/01/2011 01:13

CHO PHÉP GILI HOẠ TIẾP NHÉ :

Tàn cuộc tình khờ dại cả dung nhan
Buồn đôi mắt đã khóc than đẫm lệ
Khung cửa sổ vì nỗi gì đến thế ?
Mãi đổ mưa cho bao kẻ ưu sầu ...

Tàn cuộc tình ngày tháng chỉ đêm thâu
Ánh trăng vỡ chẳng thể nào khâu vá
Con đường thuộc quen bỗng trở thành xa lạ
Ta lang thang trong cõi nhớ một mình

Tàn cuộc tình ồn ã hoá lặng thinh
Bờ môi ấy, bờ vai và áng tóc
Như dòng suối lặng lẽ rời ký ức
Mang hương thơm khỏi lồng ngực nghẹn ngào !

Ngày gửi: 15/01/2011 13:36

Trái tim không bằng thép
Chào Gilli Angelo!
Bài thơ bạn đã tạo nguồn xúc cảm giúp HN kết hợp mối tình xưa viết lên bài thơ nầy

Xuân sắp về gõ  cửa
Sao giấc mộng tình phai?
Anh thắp lên ánh lửa
Ngoài trời còn mưa bay

Em bỏ đi như chạy
Trên con dốc ngoằn dài
Không một lần đoái lại
Sợ đời nặng gánh vai?

Dáng em nay đã gầy
Trái tim dường như chai?
Nét hồn nhiên con gái
Một thời đã lắt lay

Sau cơn mê luyến ái
Hai đứa cùng trượt dài
Vực sâu tình không đáy
Ai buồn nhiều hơn ai?

Êm ả dòng đời chảy
Tháng, năm nhiều đổi thay
Em vẫn còn hận mãi
Núi sầu ngày chia tay?

Em có hiểu lòng nầy
Cũng chịu lắm đoạ  đày?
Tim anh vốn mềm mại
Thành thép được, chết ngay
hmhiennhan

Ngày gửi: 16/01/2011 15:54
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 16/01/2011 19:10

Tim nghẹn lời từ biệt

Melbourne mùa nầy đầy những cơn mưa
Cũng nhiều nắng ấm như trời vào hạ
Em sưởi ấm tim mình bằng ngọn lửa
Tình nhạt nhoà , sóng đã chạm phong ba

Trăng của chúng mình tạm lánh phương xa
Trời Sài Gòn cũng giăng nhiều mây tím
Ta gặp nhau giữa đỉnh sầu khởi điểm
Hạnh phúc trăm năm
Khoảnh khắc ê chề

Mùa Xuân phương đông sắp sửa trở về
Nhưng mùa đông lạnh
Bàn giao quá trễ
Tính sổ cuộc đời
Thiên di dâu bể
Anh trắng tay
Tan giấc mộng giao kề

Em quay đầu ,tỉnh giấc giữa cơn mê
Để ngấn lệ
rĩ trào đôi mắt biếc
Anh lạc lõng giữa thiên đường hoang phế
Như ánh trăng cô đơn
Vàng vọt khuyết

Trong tình yêu
Anh thường hay thua thiệt
Chẳng phải dại khờ
mà để trả ân
Em muốn chôn sâu tình vào đáy huyệt
Anh nghẽn nghẹn  lòng, từ biệt cố nhân

Anh cố ngóng tìm một ánh sao băng
Thầm khấn nguyện xin tình ta sống dậy
Trong lòng anh
Dấu ái vẫn đong đầy
Gom cay đắng để đốt thành khói trắng

Anh không muốn đời em thêm gánh nặng
Vai em gầy, mắt cũng đã thêm sâu
Anh không thể làm phiền em nữa đâu
Nếu hạnh phúc nhạt nhoà
Không toả sáng...
hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét