Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Tình không biên giới trang 35

Còn gì trách nhau?

Thôi em nhé ! mặt trời chìm cuối bãi
Để muôn ngàn tinh tú sáng trong đêm
Cuộc tình tàn em đừng nói gì thêm
Đừng trút lỗi lên đầu người chiến bại

Mệt mỏi lắm khi nói lời tranh cải
Hãy giữ lại lòng một chút hương phai
Em xây mới nhé lâu đài tình ái
Chén ngọc tay vàng chuốt chén rượu cay

Hởi nàng Dương quý phi của thời nay
An lộc Sơn đang đợi ngoài biên ải
Mê khúc Nghê thường không nên vung rãi
Lý Bạch đa tình đã chết ôm trăng

Ta bọt bèo cam phận kẻ thường nhân
Sao nàng cứ đem thơ ra nhạo báng?
Hãy quay về với thành đô ánh sáng
Bên kia nước Úc sống đời giàu sang

Níu tay nghìn trùng không đến thiên đàng
Nghe vọng lại âm vang lời ai oán
Cố nhân ơi! xin đừng làm ta choáng
Lỡ một cuộc tình ta mới tan hoang...
hmhiennhan

Ngày chúng mình còn yêu nhau

Ngày anh mới yêu em
Hai đứa thật tự nhiên
Trao nhau lời âu yếm
Chẳng có gì cữ kiêng

Vào Nét là huyên thuyên
Chuyện trên trời dưới biển
Rời nhau còn quyến luyến
Nụ hôn thả liên miên

Nhắc nhau chuyện nợ duyên
Em còn khen anh hiền
Hai tâm hồn hoà quyện
Vào biển ái vô biên

Anh múa gậy tề thiên
Mắt em cười lúng liếng
Biết gậy có còn nguyên?
Hay bị bầy yêu thiến?

Cứ ngỡ chuyện thần tiên
Mãng đời còn tiếp diễn
Khi ván đã đóng thuyền
Chẳng còn gì tư riêng

Ai ngờ chiều đưa tiễn
Mọi việc  lại đảo điên
Anh thành kẻ vô duyên
Nói gì phải giữ miệng...
hmhiennhan

Góc tối của tình yêu

Có nhiều điều
Tưởng chừng thật đơn giản
Nhưng khó hiểu
Như tình người thế gian

Mùa đông sang
Lòng anh buồn nhuốm lạnh
Sao giá băng
Em còn phủ bao quanh?

Tình chân thành
Tưởng chừng sẽ vô tận
Lại mong manh
Đen bạc bởi bụi trần

Chỉ một lần
Gặp nhau rồi vĩnh biệt
Để hối tiếc
Nhớ thương hoài trăm năm

Nầy tri âm
Tim nàng cạn hay sâu?
Không soi thấu
Góc tình còn tối tăm?
hmhiennhan

Anh làm quỷ sứ bắt hồn em

Nếu anh là lão Ngô vương Phù Sai
Tất truyền lệnh chém Tây Thi-Phạm Lãi
Con gái yếu mềm nhưng rất lợi hại
Cả Từ Hải cũng chết bởi  Thuý Kiều

Anh sợ rồi! Em cứ nói ghét yêu
Khó biết thật em đang yêu hay ghét?
Thôi thì tạm bỏ cho em lạnh rét
Nhỏng nhẽo hoài ,ê mắc cỡ lêu lêu

Hỏng phải Trương Chi trúng phải bùa yêu
Cô nàng Mỵ nương lầu son gác tía
Trổi khúc sáo lòng vái van ông Địa
Làm gió trăng buồn ngơ ngẩn nửa khuya

Hỏng phải Chí Phèo ngày tối rượu bia
Rồi ăn cháo lú người tình Thị Nở
Hỏng phải Kim đồng thả dê Ngọc Nữ
Bị giáng xuống trần nước mắt đầm đìa

Anh thích làm tên thiện xạ rất suya
Giống Hậu Nghệ cho Hằng Nga mê mẩn
Chẳng để chuyện tình thiên thu di hận
Đã yêu nhau mãi mãi không cắt lìa

Em đừng ma giáo nói lời tối nghĩa
Lẩn lộn hoài sự thật với hình như
Không phải thiên thần thì anh quỷ sứ
Bắt hồn em buộc yêu ghét rỏ từ
hmhiennhan

Một thời áo trắng

Chào NguyenthiHuong ,hôm nay HN mạn phép họa lại bài thơ của bạn nhưng hơi khác ý

Cuối cấp rồi! ta sẽ đi về đâu?
Tuổi thơ để lại bao nhiêu kỹ niệm
Áo trắng tinh khôi, trò chơi tìm kiếm
Khi mới biết nhau những buổi học đầu

Thầy cô, bạn bè tất cả in sâu
Chữ ngã nghiêng khắc trộm vào bàn ghế
Rồi mai nầy cuộc đời nhiều dâu bể
Gặp lại nhau áo cũng sẽ khác màu

Tình cảm học trò chân thật làm sao
Nghịch như quỷ, nhưng yêu thường e ấp
Thấy bóng người tình trái tim loạn đập
Sợ thầy cô biết, thiên hạ xì xào

Con trai con gái gì cũng giống nhau
Nỗi lòng giấu kín sao ai cũng rỏ?
Họ nhận ra từng sơ hở thật nhỏ,
Như cây gặp gió thì phải rung chau

Thôi tạm biệt nhé năm tháng ngọt ngào
Bao yêu thương ta gởi vào lưu bút
Lễ ra trường nâng ly ta cùng chúc
Mọi bước chân sáo đều sẽ bay cao
hmhiennhan

Trêu anh Hiền Nhân

Gái độc thân chưa một lần dang dở
Muốn cùng Hiền Nhân trao đổi chăn chung
Hãy gác lại đi chuyện cũ Hồng Nhung
Anh từ chối sẽ làm em đau khổ

Đọc thơ anh, em vô cùng ái mộ
Lời nồng nàn ôi! thân thiết làm sao
Thấy anh buồn lòng em cũng muốn đau
Làm bài thơ nầy mong tình anh trao

Liều thân gái ở giữa chốn vàng thau
Mười hai bến nước trong nhờ đục chạy
Em giỡn thôi mà anh đùng e ngại
Vốn con nhà tử tế nhưng bướng ngang

Ngày tối quen ăn chay nhưng ngủ mặn
Nhan sắc em không chim sa cá lặn
Nhưng cũng được khen là khá Lovely
Tính lẳng lơ hay chọc nguyệt trêu trai

Nếu đã thương ai thì thương chết bỏ
Em ham học , giỏi làm ăn chịu khó
Hay giúp người dù nghèo rớt mùn tơi
Biết nhún nhường nhưng cũng rất chịu chơi

Rất sáng dạ dù hơi hơi ngớ ngớ
Hạnh phúc nầy chẳng có gì trắc trở
Lấy em rồi anh không còn bơ vơ
Không phải làm những bài thơ  than thở...

HiHi mong được anh Hiền Nhân trả lời sớm
Người bí mật

Xin trả lời em

Trai trung niên đã một lần cưới vợ
Tìm bạn tình để được bước dung dăng
Nếu hiểu nhau sẽ đăng ký chung thân
Cần chân thật mới bền lâu duyên nợ

Anh đã hiểu nỗi lòng em trăn trở
Hai mươi tám tuổi tính lại lẳng lơ
Nhìn hình em đẹp còn biết làm thơ
Nhưng biểu hiện một người con hiếu thảo

Tự nhiên lòng anh nỗi sóng xuyến xao
Rồi khát khao được cùng chung chăn gối
Dân quê mùa chẳng có gì nổi trội
Chỉ có lời nói ba xạo mà thôi

Kiếm được cục muối thì anh chia đôi
Còn cục đường xin cho anh nuốt trọn
Người quân tử đôi lúc cũng thí ngôn
Nếu nói sai thì cho anh nói lại

Giống mọi người anh cũng đủ hai vai
Khi cần thiết mời em cứ đến dựa
Nhưng đừng trách anh làm em có chửa
Bởi vì anh cũng không phải tay vừa

Chọc vui em chớ anh rất khó ưa
Khoẻ như voi nhưng thường hay mất lửa
Trái tim anh bi giờ xin đóng cửa
Bởi sợ cuộc  tình thay đổi   nắng mưa
hmhiennhan

Tình già vẫn còn ghen?
Anh già nhưng tình hỏng già
Lưng tôm xấu xí vẫn là chồng em
Đừng chê anh quá lem nhem
Lưỡi môi dẻo quẹo đủ em bềnh bồng
Chắc gì bà khỏe hơn ông?
Bốn chân một gậy ta ngông nghênh đời
Cộng đồng tác chiến mình ơi!
Chữ tình chữ nghĩa đừng rời nhau nha
Nắm tay nhau vượt phong ba
Vai kề má áp chan hòa yêu thương
Tình ta trong suốt bóng gương
Đụt thì chiếu lệch, chân giường lung lay
Thẹn thùng lời nói bùi tai
Men tình ngắm ít mà say say hoài
Anh yêu! đời hãy còn dài
Yêu em đừng có trả bài nhầm ai
Ớt nào là ớt không cay
Gái già là gái cũng hay ghen chồng
Em yêu hương lửa mặn nồng
Đôi tim già mới hết lòng thương nhau
Chúng mình đã lắm gian lao
Yêu nhau vì quá hiểu nhau tận tường
Anh già nhưng rất dể thương
Yêu em yêu cả con đường em đi
Ghen hờn lo lắng làm chi
Trần ai tri kỷ khắc ghi đời đời
Yêu em! thề có đất trời
Núi mòn, biển cạn không dời khỏi em
hmhiennhan

 
nguyennilan
 
GHEN TÌNH GIÀ
  
Da già là bởi thời gian
Trái tim vẫn trẻ như còn đôi mươi
Yêu em anh cứ mĩm cười
Phều phào anh gọi :ơi !...người thương đâu?
Bao năm chung bạc mái đầu
Tình ta cũng vẫn ngọt ngào như xưa
Em đừng đi sớm về trưa
Cũng đừng Chat Chat đẩy đưa với người
Anh không chịu đâu mình ơi
Tối ngày em cứ lã lơi thơ tình
Ngày mai anh cất vi tính
Sáng, trưa, chiều, tối chỉ mình với ta
Anh ơi! cho em xin mà
Làm thơ cũng chỉ để là tìm vui
Tâm hồn lãng mạn tại trời
Xin anh đừng có nặng lời thế kia
Anh ghen từ sáng đến khuya
Nhốt em như cá Lia Thia trong hồ
Nhìn anh em nuốt không vô
Con mắt chớp chớp như vồ mồi non
Nếu còn như lúc thuở son
Thì em đi mất không còn vợ anh
Lòng em luôn vẫn chân thành
Sao anh lại cứ loanh quanh làm gì
Yêu anh từ lúc dậy thì
Bây giờ tóc bạc ghen chi thêm phiền
Anh gọi là em vô liền
Bên anh em mãi là Tiên giáng trần
Khà ..khà..khà..
Dòng sông thân thương

Dòng sông xanh biếc đâu rồi
Nhìn màu nước đục bồi hồi lòng tôi
Ngày xưa lấp lánh trăng soi
Bên cầu giặt áo em ngồi em mơ

Sông thơ êm chảy lững lờ
Bên bồi bên lỡ đôi bờ vấn vương
Lắng nghe tiếng nhạn kêu sương
Tìm em tôi gởi nhớ thương không lời

Mùa Thu hoa lá rụng rơi
Khúc sông lưu dấu quảng đời hồn nhiên
Bè chuối em cắt làm thuyền
Thả cho người bạn láng giềng tập bơi

Nhớ chiều mãi miết rong chơi
Về nhà mẹ mắng cầm roi đánh đòn
Bắt đền nhau một nụ hôn
Vô tư chẳng biết ngọt ngon mùi đời

Nay thì vật đổi sao dời
Tha hương anh nhớ góc trời quê hương
Bóng hình cô bạn thân thương
Chưa già tóc đã điểm sương mái đầu

Dòng sông xưa đã đục ngầu
Bóng trăng xưa đã chìm sâu đáy rồi
Chỉ còn ký ức hồn tôi
Chút tình hoài niệm thả trôi bềnh bồng
hmhiennhan

nguyennilan

KÝ ỨC DÒNG SÔNG

Sông kia vẫn cứ xuôi dòng
Sông lòng sao mãi ngược dòng thời gian
Nhớ thời em bé cỏn con
Ra sông giặc áo anh còn theo sau
Cùng em soi bóng chung đầu
Chòng chành bè chuối sông sâu ta chèo
Bây giờ tình ấy mang theo
Người xa có nhớ quê nghèo năm nao
Nhớ người lòng dạ xuyến xao
Bờ sông em đứng gọi vào hư không
Bóng trăng vừa rụng xuống dòng
Em mơ chú Cuội về thăm chị Hằng
Gởi anh một nữa vầng trăng
Một dòng ký ức em hằng ấp yêu
Thời gian đã đến xế chiều
Gởi anh một nhúm tình yêu cuối mùa./.
Nilan

Nilan gởi vài dòng họa bài thơ DÒNG SÔNG THÂN THƯƠNG  rất hay của Hiennhan

Khuyết tròn nỗi nhớ một vầng trăng

Chuyện tình đến ngã ba sông
Về đâu con nước lớn ròng ngày xưa?
Vắng em trời vẫn nắng mưa
Mặc anh đi sớm về trưa một mình

Trăng vàng toả bóng lung linh
Vẫn vầng trăng của chúng mình tròn nguyên
Xót thương phận hẻo con thuyền
Lênh đênh biển sóng nợ duyên tít mù

Bướm già đậu nhánh mù u
Melbourne tình gởi thiên thu tiếng lòng
Hứa cùng nhau tát biển Đông ( Cùng anh vượt mấy bến sông)
Chưa chi đã để cạn dòng thời gian

Em về xứ Úc xốn xang
Tiếng đàn yêu vọng âm vang khác rồi
Sông trăng ngày một xa xôi
Đôi tim bên lở bên bồi
 hanh hao

Mình ơi! khản giọng gọi nhau
Tình xưa lặng lẽ đi vào chiêm bao
Vẳng nghe trăng nước lao xao
Nụ hôn chết đuối trắng màu khói mây

Từ nay cam cảnh lưu đày
Hồn chiều lẻ bóng đong đầy hoàng hôn
Nỗi nhớ ngày một mỏi mòn
Gói tình hoài niệm
Khuyết tròn giấc mơ?
hmhiennhan

Vầng trăng xưa đã khuyết

Đêm cuối tháng rồi trăng chưa mọc
Tím lạnh hồn anh ngọn gió đông
Miên man nỗi nhớ em vàng ngọc
Ngày đó bên nhau thật ấm lòng

Anh gởi hồn thơ cuồn cuộn sóng
Nối kết cùng em chuyện vợ chồng
Hai đứa từng chung nhau bến mộng
Lẻ nào giờ lạc cõi hư không

Chợ Trạm đêm nào bên cánh võng
Nụ hôn đắm đuối hút chặt lâu
Chứng nhân máy ảnh còn lưu dấu
Vầng trăng bàng bạc trộm in sâu

Tình đẹp làm sao thuở ban đầu
Cảm xúc trào dâng sáng mắt nâu
Em cười khúc khích chê anh xấu
Lợi dụng bờ môi như móc câu...

Anh dẩn em qua mấy nhịp cầu
Ăn tô cháo vịt, bắp nướng khuya
Dân quê cởi mở và hiền hậu
Khác người Melbourne sống cách chia

Tình chúng mình ngọt như khúc mía
Lỡ cắn vào chịu chút ê răng
Trăng tròn khuyết, trời còn mưa nắng
Mình có yêu nhau đến vĩnh hằng?
hmhiennhan

Tình không biên giới trang 33_34

Nỗi lòng khó nói

Nỗi lòng anh em làm sao biết được?
Vui hay buồn? khó nói lắm em ơi!
Chuyện tình cảm nếu đã muốn tách rời
Thì hãy cứ  theo đường về phía trước

Nếu không được cùng nhau tròn mộng ước
Trách hờn nhau chuyện cũng đã lở rồi
Em hãy cười tô điểm lại má môi
Rồi tìm kiếm một người yêu như ý

Không có anh cũng bình thường em nhỉ?
Lời hẹn thề theo gió cuốn bay mau
Níu kéo làm gì thêm nặng khổ đau
Khi tình yêu đã phủ màu ly biệt?

Lời tình ru dẫu ngày xưa thắm thiết
Lạc âm thanh tất cả bổng rã rời
Cung thăng trầm gặp khoảng trống chơi vơi
Làm sao anh khỏi chạnh lòng luyến tiếc?

Anh vẫn muốn em sáng màu mắt biếc
Hạnh phúc hơn bên người đến sau anh
Cầu chúc em sớm gặp được duyên lành
Đừng thắc mắc ai là người thua thiệt
hmhiennhan

Tổ quốc gọi ta lên đường

Không thể mất! Trường sa không thể mất
Đảo thiêng kia nhất định trở về ta
Bản giốc, Nam quan đất tổ quê  cha
Một tấc sơn hà đồng tâm giữ chặt

Non sông liền dải làm sao chia cắt
Từ ải địa đầu đến mũi Cà mau
Chúng tham lam vì đáy biển chứa dầu
Hay những tài sản nằm sâu trong đất?

Nhưng tất cả không chỉ là vật chất
Còn hồn thiêng phẩm giá Việt Nam ta
Thời phong kiến không cam phận đàn bà
Trẻ nhỏ cũng làm giặc Ân vỡ mật

Nước bị mất tổ tiên còn lấy lại
Mỗi người dân đều là một Nin Ja
Không để kẻ thù xáo thịt nồi da
Lấn lướt mãi còn chê ta khờ dại

Ngày nay thế giới văn minh hiện đại
Sao vẫn còn lũ giặc cướp xấu xa?
Nếu lãnh đạo không rước giặc vào  nhà
Hãy phát động toàn dân cùng trổi dậy

Vì  đại nghĩa mọi người đoàn kết lại
Bất chấp kẻ thù mua chuộc răn đe
Trường sa sóng nước còn vang vọng mãi
Như khúc quân hành Tổ quốc gọi ta
hmhiennhan

nguyennilan
18:54 19-11-2010

MÂY BAY VỀ ĐÂU

Người dưng hởi! em làm thơ đâu giỏi

Là tiếng lòng em ghi vội đôi câu

Câu thơ viết chẳng có đuôi đầu

Em cứ viết mà nỗi đau chồng chất



Người dưng ơi! xin anh đừng trách

Những than phiền chẳng dính dấp gì anh

Anh hãy vui như đã gặp điều lành

Như trăng Thu soi xuống cành ươm lá



Người dưng ơi! nếu nghe hồn mệt lã

Câu thơ đề em họa ta cùng say

Say câu thơ cho vơi bớt tháng ngày

Cho sương lạnh không thấm đầy giá buốt



Bên nầy Đông cũng  vừa về  rét mướt

Lạnh của Đông sao mãi ngự trong lòng

Vừa nhóm lửa lòng cũng không kịp cháy

Rét bên ngoài để run nỗi niềm trong



Người dưng ơi! mộng có bao giờ là thực

Hồn sống nhờ câu thơ gởi lời trao

Là câu hứa ngọt ngào nuôi say đắm

Đâu phải tự lòng sao mãi ước ao



Vui với người dưng vui với chiêm bao

Sao em lại kêu gào và chua xót

Em đã uống giọt tình như mật ngọt

Rồi lại mang vị đắng ở đầu môi



Em lại tìm, tìm chỉ thấy đơn côi

Lời anh hứa đã trôi vào xa vắng

Thôi từ nay em không tìm giọt nắng

Mà ngày xưa anh hái sưởi lòng em



Người dưng ơi! em thèm muốn hỏi

Mây bay về đâu?  khi trời xám ngang đầu

Hay mây trút cơn sầu thành mưa lũ

Mây bay về đâu? cho em gởi câu chào

Hiền Nhân hoạ thơ nhanh và hay quá !

EM VẪN BIẾT
nguyennilan

Em vẫn biết gió không về đứng ngõ
Mây cứ trôi mây đâu có cửa nhà
Chuyện tình yêu dẫu có lắm thiết tha
Cũng có lúc nước mắt hòa rượu đắng

Sợi nhớ sợi thương dẫu còn vương vấn
Không nợ duyên em đành phải chia tay
Rồi từ đó để ngày ngày chua xót
Chử mong chờ em lỡ trót lần vay

Yêu trăm năm hay dẫu chỉ một ngày
Rồi vẫn thế vẫn cay lòng mắt đỏ
Chén quan hà ai nhỏ giọt chia phôi
Chén qua hà giờ chỉ uống riêng tôi

Em vẫn biết đêm về gieo bóng tối
Sau cơn mưa trời sẽ sáng bừng lên
Nhưng lòng em giờ hai chử buồn tênh
Đang vây kín lúc chiều quên giọt nắng

Thời gian trôi tuổi đời đang rút ngắn
Em quay về ru bến vắng chiều Đông
Em đâu còn xinh mắt biếc má hồng
Chân đã mỏi lưng còng câu định mệnh

Thôi bây giờ em quay về quên hết
Chuyện tình yêu chuyện ước hẹn trăng sao
Em coi như qua một giấc chiêm bao
Bởi tình trao không nhằm vào chỗ  đứng

Em biết thế nên thuyền lui về bến
Ru câu hò theo năm tháng phôi pha
Bởi bên anh đã có hẳn người ta
Em chỉ là kẻ muôn đời xa lạ

Anh có biết bao lần em mệt lả
Bởi đợi chờ em đã ngã cơn đau
Bởi đợi chờ giết chết mộng vàng thau
Em làm kẻ quay đầu xin chạy trốn

Em vẫn biết từ đây em khốn đốn
Nhưng tình yêu đâu ai ép buộc nào
Không van xin cũng đừng trao thương hại
Không bán mua không lời lải bao giờ

Em vẫn biết từ nay nỗi bơ vơ
Mình em đếm hững hờ khi chiều xuống
Người dưng ơi! xin gởi anh lời cuối
"Em yêu anh" nhiều như buổi ban đầu./

Khó trả lời em

Mây bay về đâu rất là khó đoán
Câu hỏi nầy em hãy hỏi gió mây
Gió đưa mây hay là mây theo gió?
Không dể trả lời như đó với đây

Sợi nhớ sợi thương vướng víu ngày ngày
Không duyên nợ sao nhớ nhau nhiều vậy?
Nỗi lòng đem trút ra đầy trang giấy
Còn trộn hoà  giữa thật ảo tỉ?nh  say

Duyên trăm năm dâu bể khó giải bày
Mặc rượu quan hà ngọt chua hay đắng
Nếu là tri kỷ thì ta uống cạn
Rối rắm làm gì chuyện của tương lai

Như nắng cuối chiều thì phải tàn phai
Đợi đến ban mai sáng tươi trở lại
Nụ tầm xuân sẽ trổ hoa kết trái
Dù gió mưa đời mấy đợt phủ vây

Quỷ thời gian hai đứa không còn dài
Hãy cứ đường hoàng thả câu trao gởi
Dù không gian có cách xa vời vợi
Xin em đừng vội nói lời chia tay
hmhiennhan

Anh không hiểu

Lời thơ buồn như tâm sự của ai,
Có dòng châu lệ hòa chung rượu đắng
Làm anh nhớ lại một thời lãng mạn
Yêu một người nhưng mộng sớm tàn phai

Anh đâu phải là một kẻ bất tài
Để gả tiểu nhân trút lời hổn xược
Thôi! đành chấp nhận làm người chiến bại
Cho gả và em phỉ nguyện hẹn ước

Nỗi lòng anh em làm sao biết được?
Vui hay buồn? phức tạp lắm em ơi!
Như vầng trăng cô lẻ giữa sao trời
Mặc cuộc sống xoay tròn hay xuôi ngược...
hmhiennhan

nguyennilan
04:17 21-11-2010
LÀM SAO AI BIẾT

Làm sao ai biết được chuyện ngày sau
Chiếc áo tình yêu rồi sẽ phai màu
Hỏi trời đất cũng nào đâu có biết
Hỏi thử lòng, lòng bổng buồn thiu

Thôi Nhân nhé đừng than trách chi nhiều
Hãy chấp nhận chuyện tình yêu là thế
Cứ vui lên khi ta không có thể
Giử cuộc tình cho hai kẻ tâm giao

Hiennhan! bài thơ khó quá à, Nilan không thể nào họa được, Hiennhan đừng buồn nghen

nguyennilan

Tặng Hiennhan bài thơ nầy lâu rồi

TÔI BÁN

Tôi bán chiều nay chiếc lá vàng

Cùng con gió thoảng báo Thu sang

Bán sao cho sạch câu hờn dỗi

Bán cả lệ ngang giọt bẽ bàng



Tôi bán tình duyên thuở chờ mong

Bán màu Thu úa rớt bên song

Bán con phố nhỏ chiều hai đứa

Tay nắm tay cười ánh mắt trông



Tôi bán  luôn rồi bản tình ca

Cả bóng hình ai thấp thoáng xa

Bán câu mai đón, chiều hò hẹn

Bán mộng đêm về giấc Nam Kha



Tôi bán bài thơ rách tả tơi

Bán tiếng chim ca cuối tận trời

Bán con sóng vỗ đau lòng cát

Bán gánh trần ai nặng trĩu đời



Tôi bán gương soi nước mặt hồ

Bóng chìm chôn tận cỏi hư vô

Mua vạt mây chiều trôi trong gió

Phủ kín hồn ơi!  ..... một nấm mồ./.

Nilan 28-08-10


Hien Nhan
Cách đây 3 phút
Mệt mỏi quá phải phá NiLan 1 chút
Tâm sự chua ai thèm mua mà bán
Bán những thứ nầy ai dại mới mua
Bán lá vàng vào  mỗi độ Thu sang
Bán giọt lệ đài trang màu cỏ úa
Bán con phố nhỏ chiều thu 2 đứa
Nhưng sổ bộ thì thiên hạ đứng tên
Bán bản tình ca ngày xưa hò hẹn
Bán gánh trần ai Trời! bán búa xua
Thôi bó tay rồi anh đây chịu thua
Hỏi mua trái tim sao em không bán?

Trái tim đầy bí ẩn

Nilan ơi! hãy uống thuốc trợ tim
Kẻo tim mắc bệnh chai dần cảm xúc
Nói thế nào thì em cũng hạnh phúc
Trong tháp ngà đừng than vãn cô đơn

Anh là người có cuộc sống trống trơn
Thích đơn giản như em đang giỡn vậy
Có người nói trái tim anh bằng giấy
Bao phủ bên ngoài lớp lớp nước sơn?

Họ đã lầm, anh cũng biết giận hờn
Biết xót đau khi nhìn người ta khóc
Nhưng anh phải dấu hồn trong vỏ ốc
Nhếch mép cười nhân thế tính thiệt hơn

Như Bá Nha xưa đập vở cây đàn
Tử Kỳ đã mất còn ai thấu hiểu?
Tiếng đàn dẫu ngân vang muôn giai điệu
Chẳng thể nào tìm lại được tri âm

Em đừng trách anh cao ngạo vô tâm
Thơ lãng mạn nhưng người như gổ đá
Cũng như em rất dịu dàng thanh nhã
Nhưng vướng trùng trùng sóng gió trong tim...
hmhiennhan

nguyennilan
Hoạ lại bài trái tim bí ẩn của Hmhiennhan

Hiennhan hởi em đã ăn nhiều lắm

Cả ngàn trái tim gà Vịt  Lợn Trâu

Nên thế gian em nhìn có lắm màu

Đen trắng đỏ chàm nâu lục tím



Mẹ sinh ra em  trái tim nhạy cảm

Hay dỗi hờn và trách móc vu vơ

Đôi khi buồn em lại gởi vào thơ

Những nủng nịu bất ngờ vô cớ



Hiennhan ơi! cớ sao anh lại  nở

Đem vui buồn ai chạm vỡ trái tim

Anh ném vào đây em thấy ưu phiền

Em đâu biết trái anh như gỗ đá



Hay trái tim trong cơn đau vật vã

Bài thơ em thấy khó họa làm sao

Em  biết nói thế nào cho anh hiểu

Chuyện của anh như chuyện của trăng sao



Anh nói đúng Bá Nha buồn thưở nào

Vắng Tử Kỳ ai hoài bảo tri âm

Vắng Tử Kỳ nên đàn đã âm thầm

Rồi từ đó trên sông đàn vắng tiếng./.



Thôi, Nilan bí rồi, không giỏi thơ như Hiennhan đâu.Hiennhan thả thơ dài quá là NL chết queo đó. Anh npvinhba đã có nói Hiennhan có một nguồn thơ bất tận và điều nầy NL cũng đã biết từ lâu.

Tình ảo sẽ về đâu?

Biển dài rộng người ta có thể đo
Còn tính đại dương khi nào nỗi sóng,
Còn mây thì vẫn lang thang với gió,
Đến ngàn năm,không xác định bến bờ.

Chuyện tình yêu khởi đầu từ hò hẹn,
Rồi hai người thương nhớ, ngóng trông nhau,
Đời vô thường khó tránh cảnh bể dâu,
Hạnh phúc và khổ đau luôn dồn nén,

Nhiều canh khuya chúng mình vương luyến mến,
Trãi nỗi lòng đầy trăn trở vào thơ,
Từ cỏi ảo ta xây đắp ước mơ,
Suốt kiếp được cận kề nhau sớm tối.

Nhưng thiên đường ta có đi sai lối?
Hai phương trời-hai khoản cách xa xôi...
Tiếng yêu nào em dành tặng riêng tôi?
Vẫn có thể đem trao cho người khác?

Ta đã nghe rõ âm vang bài hát,
Như Tử Kỳ xưa tri ngộ Bá nha,
Nàng Trác văn Quân cũng là gái góa,
Xao xuyến lòng trước Tư mã Tương Như

"Phượng cầu kỳ Hoàng"thành bản tình ca,
Không ngờ đã mở ra trang tình sữ,
Kim Le ơi! em cũng là kỳ nữ,
Thơ của nàng làm rối nhịp tim ta..

Lắng tâm tư, nghe tiếng lòng em bày tỏ,
Góc phố buồn, mây gió cứ vờn quanh,
Như chút nắng hồng hong ấm cây xanh,
Hồn không ổ khóa ta đang để ngõ

Đời cô đơn ta buồn như nhánh cỏ,
Bia bọt đầy trốn quán trọ trần gian,
Chờ đợi nàng hóa giải mọi bất an,
Như thánh dược chửa trái tim lầm lỡ

Thắp nến nguyện, cùng cầu xin thượng đế,
Cho xác hồn mình mãi mãi bên nhau,
Như vôi trầu quyện chặt với hương cau,
Đón hạnh phúc tuyệt vời trên nhân thế
hmhiennhan

Không dám liều mạng
Của trời cho biết có thơm tho?
Không mắc cỡ sao đem rao bán?
Cái nầy ta chưa cần cộng sản
Vướng vào khoảng ấy chỉ thêm lo

Cuộc đời ta đen như mõm chó
Miệng trên còn chẳng được ăn no
Si đa vào cổng từ lổ nhỏ
Xin em đi chỗ khác dùm cho
hmhiennhan

Nợ tình suốt đời không trả nổi
Yêu em rồi suốt đời anh mắc nợ
Từ sơ giao Nợ kéo đến bây giờ
Nợ lời hứa ,Nợ ân tình dang dở
Khép mắt rồi Nợ vẫn đến trong mơ

Chiều sân bay lần đầu ta gặp gở
Bốn mắt dõi tìm sáng đẹp trời thơ
Thương làm sao dáng mệt mỏi, bơ phờ
Bởi khoảng cách từ hai miền lạnh nóng

Em gởi trọn anh tình yêu sâu rộng
Hạnh phúc nặng đầy cảm xúc thân thương
Những món quà quý em chất đầy rương
Cũng không bằng được trái tim thánh thiện

Ba tuần trăng mật  tỉnh thành phố biển
Xác hồn quyến luyến chẳng muốn rời nhau
Dù có lúc mình tranh cải ồn ào
Vì anh khờ dại nẩy sinh lắm chuyện

Xa em rồi anh mới biết mình điên
Chẳng hiểu thấu nỗi lòng em trăn trở
Và cứ thế suốt đời anh mắc nợ
Nợ tình em phủ kín mít  nguồn  thơ
hmhiennhan

Khoảng trống từ ngày xa em

Xa em rồi gió như vào nhà trống
Mây cũng sầu tích tụ lệ thành mưa
Mới ngày nào mừng hạnh phúc đón đưa
Nay chỉ mình anh đi về một bóng

Xa em rồi niềm vui như bong bóng
Rối rắm hồn anh trăm mối ưu tư
Nụ hôn êm ái chiều đó giả từ
Sao giống vầng trăng trôi qua bến mộng

Còn gì vui khi quay về cuộc sống
Vây phủ quanh mình góc tối cô đơn
Chẳng còn Hồng Nhung trách móc giận hờn
Những bước lang thang biển chiều gió lộng

Em về Úc với ít nhiều thất vọng
Tức tối anh mơ ước quá đơn sơ
Không lo buôn bán ngày tối vẩn vơ
Nhà cửa bộn bề bỏ cho nhện đóng

Anh biết chứ tình em như biển rộng
Nhưng ý chí còn sắt đá hơn tim
Ba tuần ấp yêu trãi hết nỗi niềm
Mình tranh luận để hồn thêm lạc lỏng

Nhưng những bất đồng ngẩm ra quá mỏng
So với tình yêu vượt cả đại dương
Nếu chúng mình cùng chung sức hoà đồng
Sẽ vĩnh cửu những tháng ngày hoa mộng
hmhiennhan

RỒI TỪ ĐÓ.......

Rồi từ đó
không còn mơ với mộng
Tay hững hờ níu phải vạt hư không
Tình bao nhiêu ai lấy thước đo lòng
Dài hay ngắn khi thời gian ngóng đợi

Rồi từ đó
Chút tình anh trao gởi
Em ngậm cười nghe vời vợi chua cay
Tình chỉ cho đâu phải nợ trả vay
Sao ân ái đổi thay bằng nước mắt


Rồi từ đó
Tiếng đàn sai cung bậc
Con thạch sùng cũng tặc lưỡi xót thương
Giọt mưa Ngâu rả rích suốt đêm trường
Gởi con nước cuốn sầu vương  về biển

Rồi từ đó
Sóng lòng ấm vang tiếng
Không bến bờ con sóng vỗ triền  miên
Em rũ rượi khi chiều nghiêng nắng sợi
Cỏ cũng buồn ôm cả mảnh tình rơi ./.
Nilan 20-11-2010

Yêu thơ và ghét thơ

Em hoạ bài thơ " Tình đã xa"
Khó nói làm sao chẳng nhạt nhoà
Nỗi lòng vướng víu khi vào Nét
Xót xa người hay xót cho ta?

Em hiểu lầm rồi ,chuyện bướm hoa
Có đáng gì đâu để thiết tha
Tình ảo ấy chỉ trên trang giấy
Theo dòng thời gian sớm phôi pha

Chuyện tình mà ta muốn nói ra
Hiện nay chịu thử thách phong ba
Người ấy khi yêu trao tất cả
Hạnh phúc đâm chòi kết trái hoa

Nàng đúng là người đẹp nết na
Tay trắng đảm đang việc nước nhà
Vì con nên nửa đời vất vả
Ta yêu nàng hơn cả yêu ta

Quá yêu nên mới sinh cải vả
Thơ thẩn như tằm trả nợ dâu
(Thơ thẩn bao người được giàu đâu?)
Thương trường mới chính nơi vương giả
Sẵn tài sao lại để chìm sâu?

Yêu thơ, đành phải nói ghét nhau
Sâu thẳm trong tim vẫn khát khao
Một ngày hai đứa như lân pháo
Yêu thơ hồn cũng được nâng cao...
hmhiennhan

Tình không biên giới trang 33

 Ngày gửi: 15/11/2010 22:33
Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu từ đâu mà có?
Từ trái tim hay ánh mắt nhìn nhau
Buổi ban đầu em nhát như con thỏ
"Hỏng dám đâu" làm lòng anh nao nao

Tia sáng bổng bùng lên đủ sắc màu
Khi em trao gởi nụ cười bí hiểm
Anh ngu ngơ lạc vào vùng đỏ tím
Làm cái đuôi đuổi bắt thật gian lao

Những bước chân  làm hai đứa chênh chao
Buổi sáng ồn ào, buổi chiều tĩnh lặng
Em vẫn hồn nhiên khoe màu áo trắng
Như nữ hoàng kênh kiệu ngự ngôi cao

Tiết đông về nỗi nhớ muốn mòn hao
Cây lá lao xao trước mùa lạnh tới
Em mới rụt rè nói câu mong đợi
Ánh sáng tình yêu đẹp lắm anh ơi!

Đôi mắt em lung linh hơn sao trời
Sáng trong cao quý như màu ngọc bích
Nhịp tim anh cũng vang lên thình thịch
Đến đích rồi! hạnh phúc toả nơi nơi
hmhiennhan

nguyennilan

......VÀ NHƯ THẾ
Hoạ lại bài thơ Thực ảo nghìn trùng cách biệt của Hoài mộng hiền nhân

Và như thế dòng đời trôi lặng lẽ

Ta lạc vào vùng ảo vọng chơi vơi

Người chân mây kẻ cuối trời xa thẳm

Gieo ngóng chờ lòng rộn rã biển khơi



Rồi nói thương nói nhớ xa gần

Rồi như đã quen thân từ thuở trước

Để ngày đêm ôm nỗi niềm mơ ước

Biết khi nào  thấy được  kẻ phương xa



Rồi một ngày ta không còn xa lạ

Qua câu thơ trao gởi nói thay lời

Rồi từ đó hai tâm hồn đồng cảm

Yêu màu hoa yêu luôn cả đất trời



Rồi từ đó ....tiếng yêu anh mở ngõ

Em rộn ràng nghe thương nhớ bâng khuâng

Biết cô đơn tiếng lệ rớt bao lần

Rồi mong mỏi tìm ai trong xa vắng....



Hiennhan! Nilan chỉ gởi được một nửa bài thơ, vì mệt quá hi..hi..Anh viết tiếp nha

Hmhiennhan

Trời! có 1/2 bài làm sao hoạ đây?

Thực và ảo khoảng cách nghìn trùng

Buồn lắm chứ khi tiếng lòng than thở
Lạc vào vùng ảo vọng biển mù khơi
Anh và em biền biệt hai phương trời
Vương vấn chi để tình yêu lầm lỡ?

Nỗi lòng anh đã lý giải trong thơ
Biết người ảo sao ôm vào cõi nhớ
Từ buổi ban đầu quen nhau bở ngỡ
Rồi hiểu nhau thắm thiết đến bất ngờ

Hồn đồng cảm mới kết mối duyên tơ
Nửa kiêu sa, nửa đong đầy lãng mạn
Yêu màu tím, yêu thiên nhiên hoa cỏ
Yêu thiên đường đôi lứa bước lang thang

Lời thị phi như hòn đá chắn ngang
Cản sao được khát vọng ta bay bổng
Trong thế giới phẳng rộng lớn miên man
Em cứ để nhạc tình vang ngân thanh thản

Cuộc sống nầy đầy những chuyện trái ngang
Hạnh phúc đâu chỉ áo cơm danh lợi?
Còn điều bí ẩn ta chưa thể nói
Hãy mượn đời khoảng trống tạm vui chơi

Mộng trong mộng và thơ lẫn trong lời
Chẳng duyên nợ vẫn nói chờ nói đợi
Vẫn nồng nàn những câu thơ trao gởi
Như đã yêu, như tim mở cửa mời
hmhiennhan

nguyennilan
16:49 15-11-2010

Đoạn tiếp bài thơ VÀ NHƯ THẾ cho Hiennhan với bài thơ

    Thực và ảo-khoản cách nghìn trùng



Rồi một ngày rượu tình là chén đắng

Một mình em uống cạn lệ tràn môi

Tiếng yêu anh không dành chỉ riêng tôi

Như con gió hôn cây rừng trăm ngã



Và như thế em nghe hồn mệt lã

Khi chiều buông  em xa lạ trong anh

Như người không quen biết chân thành

Tình yêu ảo mong manh mà tha thiết



Mang khờ dại em mơ trời xanh biếc

Mơ gió về cho cành lá đong đưa

Mong trời tạnh sau những cơn mưa

Cho đời rọi được ngàn tia nắng ấm



Điều mơ ước không trong tầm tay nắm

Em bơ vơ giữa phố chợ đông người

Anh gieo ai tiếng cười vui rộn rã

Em cố tìm, đâu?  thật, giả chua cay



Lại tìm quên từng giây phút đắm say

Đã một lần lỡ trót vay mộng ảo

Đã một lần con tim thầm khẻ bảo

Rằng đã yêu đã nhớ một dòng thơ....

Nụ hồng kiêu sa
Anh đọc kỷ những dòng thơ em viết
Rất buồn vì em chưa hiểu hết anh
Tình trên Nét ai cũng nói mong manh
Dù lời thơ có ngọt ngào thắm thiết

Em chính là người nói câu ly biệt
Khi duyên thơ mới bắt được nhịp cầu
Anh cố cười che lấp nỗi khổ đau
Bởi không biết cầu xin nên thua thiệt

Tìm giấc ngủ qua mùa đông khốc liệt
An ủi lòng duyên phận chỉ thế thôi
Phận bọt bèo không vói tới sao trời
Bám chi mãi một tình yêu lạc lối?

Rồi anh cũng có vòng tay tiếp nối
Hạnh phúc tuyệt vời , đời nở hoa môi
Nàng ở xa nhưng hồn đã hòa đôi
Trời bao la nhưng trái tim không đổi

Chưa bao giờ anh làm người phản bội
Dù có rất nhiều tri kỷ trong đời
Nét ảo mà! nhưng lòng không gian dối
Tình  trong thơ nhưng thơ rất thật lời...
hmhiennhan

nguyennilan
16:18 16-11-2010

ĐÓA HOA LÒNG

Thôi anh nhé đừng buồn khi em viết

Chuyện thế gian như thời tiết nắng mưa

Tình trên nét họ cứ muốn đong đưa

Trứng, Tằm, Nhộng Kén bốn mùa thay áo



Em xin lỗi vì lời thơ táo bạo

Đem chuyện của đời  trao đến lòng anh

Để anh buồn cho Đông phủ giá băng

Ôm rét mướt cõi lòng theo giấc ngũ



Nầy bạn hởi cớ sao anh thầm nhủ

Ai  bọt bèo? ai không vói  đủ tầm tay?

Thơ họa thơ ta vui với cỏ cây

Đừng  than  oán duyên gầy không tao ngộ./.

    Hiennhan! bài thơ NL muốn nói lên tình trên NET là thế, NL nghe rất nhiều người than lên như vậy, Hiennhan đừng quan tâm đến ý của bài thơ.

    Nilan cũng đọc bài thơ của Hiennhan rất nhiều lần, nhưng cũng rất khó họa. NL cố gắng hết sức mình rồi, nhưng ý thơ của NL nó  cũng mụ  như Hiền nhân rồi ha..ha..ha.

nguyennilan
14:34 17-11-2010

SÀI GÒN NỖI NHỚ



Chia tay anh mai em về cố quận

Lòng bâng khuâng câu tiễn câu chào

Em đi nhé từ nay xa giọt nắng

Sài Gòn ơi! ta nghe lắm xuyến xao



Sài Gòn ơi! nỗi nhớ cứ dâng trào

Mai em về trời giăng mắc đầy sao

Chiều phố cũ ta tìm về lối hẹn

Để câu thơ không còn khóc nghẹn ngào


Em đi rồi

Hmhiennhan

Em đi rồi trời cũng giăng mây xám

Trăng u sầu, nỗi nhớ hòa trong mưa

Con đường tình thuở  trước ta đón đưa

Đã trống vắng như ngày chưa gặp mặt


Em đi rồi con tim anh lạnh ngắt

Hạnh phúc ngọt ngào bổng đóng giá băng

Làm sao gởi được về em chút nắng?

Gởi cả nỗi lòng anh hởi Nilan?

Nỗi lòng khó nói

Nỗi lòng anh em làm sao biết được?
Vui hay buồn? khó nói lắm em ơi!
Chuyện tình cảm nếu đã muốn tách rời
Thì hãy cứ  theo đường về phía trước

Nếu không được cùng nhau tròn mộng ước
Trách hờn nhau chuyện cũng đã lở rồi
Em hãy cười tô điểm lại má môi
Rồi tìm kiếm một người yêu như ý

Không có anh cũng bình thường em nhỉ?
Lời hẹn thề theo gió cuốn bay mau
Níu kéo làm gì thêm nặng khổ đau
Khi tình yêu đã phủ màu ly biệt?

Lời tình ru dẫu ngày xưa thắm thiết
Lạc âm thanh tất cả bổng rã rời
Cung thăng trầm gặp khoảng trống chơi vơi
Làm sao anh khỏi chạnh lòng luyến tiếc?

Anh vẫn muốn em sáng màu mắt biếc
Hạnh phúc hơn bên người đến sau anh
Cầu chúc em sớm gặp được duyên lành
Đừng thắc mắc ai là người thua thiệt
hmhiennhan

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Tình không biên giới trang 32

Ngày gửi: 09/11/2010 15:34

Anh đợi em về

Hmhiennhan

Trời cuối Thu , Sài gòn mưa ngập nước
Góc vườn xưa cúc cũng đã trổ hoa
Em đâu rồi người phụ nữ hiền hòa
Quay về nhé,để cùng anh sánh bước?

Em còn nhớ lời hẹn hò năm trước?
Chúng mình tái ngộ  nơi chốn cố hương
Dù cuộc đời phải lưu lạc tha phương
Cũng không thể chia cắt tình ta được

Sóng đại dương bềnh bồng xô con nước
Em bặt  tăm chìm nổi kiếp lênh đênh
Chiếc  thuyền tình vẫn chưa về đến bến
Biết bao giờ anh mới gặp lại em?

Biết bao giờ được trọn giấc ngủ êm
Bởi tiếng ru hời âm vang dĩ vảng
Ánh mắt Hồng Nhung nhìn anh sâu lắng
Thêm hương thầm lảng đãng dưới bóng trăng

Anh thẩn thờ chờ em trên phố vắng
Rượu trùng phùng mới chạm nút đã cay
Đang mơ chăng? bước chân ai đè nặng?
Gió lào xào nghịch tóc rối anh bay...

Hồn trăng khuya trên xác lá vàng phai
Anh góp nhặt đốt lên hòa mây trắng
Ôm cô đơn mỏi mòn theo năm tháng
Em phương xa cảm nhận hãy quay về
hmhiennhan

CHỜ!

Em đã chờ anh suốt đêm nay
Bên song Thu gõ nét hao gầy
Cây buồn gió cuốn trơ trụi lá
Ngọn nến mỏi mòn cháy đời phai

Anh có kịp không? về tối nay
Đông mang tuyết phủ suốt bao ngày
Em ôm rét mướt lồng hoang vắng
Ghế đá khóc thầm vắng bóng ai

Em đợi anh về đêm vỡ nát
Tay đan tay ngón dạ buồn lây
Nỗi nhớ ùa về cay lòng mắt
Đêm cứ rót đầy chén quắc quây

Em nghiến cơn đau mềm vách đá
Tựa hồn bên cửa tắm men say
Đêm trải cô đơn mình em uống
Em đã chờ anh , anh có hay?
NguyenNiLan

Ngày gửi: 09/11/2010 23:07

Hà Nội Chiều Đông!

Xa một tuần tưởng chừng như năm tháng
Mang mán trong tôi một thế kỷ dài
Hương sữa trải dài phãng phất quanh đây
Lòng dạ ngất ngây anh đây em đó

Gió nói thay anh hai tiếng giã từ
Mỗi độ đông về trống rỗng cô đơn
Hớn hở,hơn thua giờ là kỷ niệm
Nghiệm lại tình xưa chẳng biết lỗi gì?

Và em lại đi để anh ở lại
Mong nhớ ngóng chờ người ấy tôi yêu
Bấy nhiêu hẹn ước lẫn khuất quanh hồ
Băng ghế đợi chờ phẵng lặng còn đây

Hà Nội đầy mây tôi mất em rồi
Nhớ lại bồi hồi đắng cay đau xé
Thức trắng đêm nay lê bước Tây Hồ
Trước độ đông về cô lẻ mình tôi.
Nguoitruongphu

Chào Nguoitruongphu!
Cám ơn bạn đã có ý kiến về chủ đề của tôi
Thơ bạn làm hay quá, Hiền Nhân mạn phép họa cùng bạn 1 bài nha

Nỗi buồn trống vắng

Xa em rồi sao thấy buồn vô hản
Man mác hồn anh nỗi nhớ tím đầy
Hương sửa Hà nội vương mắc đâu đây
Đêm chia tay chẳng chút gì lãng mạn

Gió lạnh lùng không thương người lẻ bạn
Đêm Tây hồ cũng vắng bóng trăng treo
Trời đất gieo chi nghịch cảnh phủ phảng
Em ra đi bỏ mình anh than vãn


Công viên lác đác những chiếc lá vàng
Băng ghế đợi chờ người yêu không tới
Không còn nữa những câu thơ trao gởi
Lời nói ngọt ngào giờ đã xa xôi

Hà nội vào đông anh mất em rồi
Bao kỹ niệm chỉ còn trong ký ức
Đối bóng đèn khuya trái tim day dứt
Cùng dòng thời gian lặng lẽ êm trôi
Hmhiennhan

Ngày gửi: 10/11/2010 22:52

Hoạ thơ thôi

Cám ơn bài thơ họa của Nilan hay quá! Ngọc mai chỉ là người em gái cũ ,tình cờ gặp
lại và xem nhau như anh em thôi, Nilan đừng nhắc đến NM nữa nha


Ta lớn rồi, đâu phải kẻ tầm thường?
Vội ngớ ngẩn tin lời yêu trên nét
Khó bền vững chuyện tình qua tiếng sét
Huống chi còn cách trở cả đại dương

Ta chỉ là hai người bạn dễ thương
Mê văn chương họa thơ nhau buổi tối
Chỉ thế thôi! chẳng có gì rắm rối
Nhưng gần hoa thì phải vướng chút hương

Lời thị phi ngẩm cũng không hoang đường
Thơ thì  phải có  chút gì lãng mạn
Ta vững tin lòng ta luôn trong sáng
Thơ họa mà ! sao tránh chữ yêu đương

Anh mệt mỏi trong kinh tế thị trường
Không  phí thời gian la cà tán dóc
Thơ thường phản ánh nỗi niềm cô độc
Nhưng chẳng hồ đồ  vay mượn nhớ thương

Phải nói là thơ  Nilan  rất hay ,tạo nguồn  cảm hứng  cho HN .Có bài thơ họa rồi treo đó  vì sợ lời thị phi chớ HN  và Nilan quá hiểu nhau

nguyennilan

Có buồn không khi trồng hoa tim vỡ

Giữa một vùng ảo vọng quá xa xôi

Ôm bóng hình với nỗi nhớ đơn côi

Ôi giây phút trái tim yêu lầm lỡ



Tin yêu người ta dệt vạn câu thơ

Tình giao du trên nét lắm dại khờ

Chút tình ảo sao mang vào  nỗi nhớ

Ta mơ hồ ngậm trái đắng thờ ơ



Ta lỡ trót mang chút hồn lãng mạn

Câu thờ đề ta họa chút kiêu sa

Yêu hoa thắm yêu trời mây trăng gió

Yêu âm thầm yêu những phút bâng quơ



Lời thị phi ai tránh được bao giờ

Ta mặc kệ cứ sống đời mộng mị

Ta cợt đùa câu thơ cho phỉ chí

Dẫu biết rằng chỉ là  mộng với mơ



Trong cuộc sống ta tranh dành tất bật

Vạn thứ gọi mời ta mỏi gối mòn hơi

Nào hạnh phúc áo cơm nào danh lợi

Ta mượn đời dăm phút để vui chơi



Ta mượn người để trút cạn những lời

Trải vào thơ phút vật vờ cô độc

Cho ta vui với đời không tiếng khóc

Lúc đêm về ta uống chén chơi vơi.........



Ta với người không duyên chẳng nợ

Nợ không vay nên chẳng trả bao giờ

Nhưng có đấy nợ  bài thơ ai gởi

Như đã yêu như tim đã gọi mời.....
nguyenNiLan

Ngày gửi: 11/11/2010 00:03

Ghé qua thăm Hiền Nhân, ông thi sĩ đa tình, đa cảm và...
Xin có chút... nho nhỏ gọi là quà xông nhà nhé :
Thi nhân đã bén chút yêu
Đường xa vạn dặm bao nhiêu...
Cũng gần !
Một bàn chân
Hai bàn chân
Cứ đi là đến
Tần ngần
Gió bay !
CẦN CÙ

Ngày gửi: 11/11/2010 13:05

Ngờ nghệch

Chào Cần Cù !
Hiền Nhân rất vui khi nhận được bài thơ của Bạn. Thân quen luôn nha

Thi nhân ngờ nghệch khi yêu
Nếu không yêu được
Phải liều làm sao?
Một là níu
Hai là chào
Bước chân đã mỏi
Chưa vào
được tim

Ngày gửi: 11/11/2010 23:20

Mẫu tử tình thâm

Tình thâm mẫu tử chói ngời
Nghìn thu sáng mãi Phật Trời chứng tri
Cưu mang chín tháng kiên trì
Độc hành vượt biển hiểm nguy mẹ chờ

Sanh con nở trọn ước mơ
Nuôi con sửa ngọt hai bờ vú căng
Con đau mẹ bỏ uống ăn
Nâng niu thao thức quằn nhăn mắt buồn

Ai cho bạc vạn vàng muôn
Không bằng dòng sửa mẹ tuôn tháng ngày
Nắng mưa hứng chịu đoa đày
Con khôn lớn, mẹ oằn vai nợ trần

Thương mẹ tiều tuy xác thân
Thầm mong có dịp báo ân biển trời
Nhục vinh chìm nỗi chơi vơi
Con lưu lạc khắp chợ đời mưu sinh

Ngờ đâu trời chẳng công minh
Chưa chi vội nỡ đoạn tình mẹ con
Chữ hiếu con chẳng vuông tròn
Luân hồi gặp lại mẹ còn nhớ con?
hmhiennhan

Ngày gửi: 12/11/2010 19:25

Buồn vui đêm phố núi

Cà phê phố núi không đen đặc
Đậm đà mùi thơm đắng tinh khôi
Môi em thắm không hề ướp mật
Vẫn nồng nàn quyến rũ môi tôi

Ánh mắt em có gì muốn nói?
Mới liếc nhìn chân vướng bước đi
Giữa đêm đông cao nguyên hùng vĩ
Tôi chợt thèm khoảnh khắc mê ly

Trái tim em chứa gì huyền bí?
Cứ nhấp nhô như thể gọi mời
Tôi miên man thả rong ý  nghĩ
Thật ảo còn lấn cấn chơi vơi!

Phía sau vùng nhạy cảm lả lơi
Là hố thẳm mù tăm tuổi  trẻ
Thôi cứ để cho đời lạnh tẻ
Nhưng núi rừng sạch sẽ em ơi!
hmhiennhan

Ngày gửi: 13/11/2010 16:02

Tình yêu học trò

Chung mái trường nhưng chưa kịp biết tên
Vì hai đứa học cách nhau mấy lớp
Hỏng lén nhìn nhau sao biết mặt ai kênh
Chưa bị níu áo mà tim hồi hộp?

Tiếng sét nợ nần đến sau tia chớp
Sôi trào máu họng bốn mắt giao nhau
Nầy tóc dài ơi! cho gởi lời chào
Bài toán tình yêu làm sao quay cóp?

Muốn trồng cây si nhưng hồn quá khớp
Chắc phải nhờ gió nói hộ lời yêu
Nỗi lòng anh dấu vào trong chiếc hộp
Trao em rồi sao em cứ đăm chiêu?

Phương trình bậc nhất vậy mà không hiểu
Ẩn số là em em có biết không?
Đường thẳng ngắn nhưng anh phải đi vòng
Vì ngại lắm những nụ cười chế diễu

Tụi bạn nói đã yêu là phải liều
Yêu chân thật chẳng có gì xấu hổ
Không lẽ chọn tóc dài làm đáp số
Nhưng chưa rỏ ý em làm sao yêu?

Làm cái đuôi anh cũng khoái bún rêu
Rồi kế tiếp là ly chè đậu đỏ
Mấy đợt  trả tiền  em đều  hỏng chịu
Để đêm về anh trăn trở buồn hiu

Phượng đỏ rực trời cùng tiếng ve kêu
Mình sắp sửa chia tay  nhau rồi đó
Tình yêu học trò anh gởi vào gió
Gió nói gì sao gió cứ lêu lêu...
hmhiennhan

Ngày gửi: 14/11/2010 15:22

Thêm một chuyện vui
Trời ban ta mối duyên lành,
Em thích nằm dưới hay giành nằm trên?
Em cười thôi cứ đứng bên
Dưới trên gì cũng chênh vênh nợ đời
Tưởng anh đáng mặt tay chơi
Mới chăm đầu pháo  xì hơi ,chán phèo
hmhiennhan

Tình không biên giới trang 31

Ngày gửi: 30/10/2010 23:45

Ân tình củ không phai

Sài gòn anh tiễn bước em đi
Yêu và ghét đong đầy ánh mắt
Chuyện tình cảm nồng nàn bế tắc
Trời cũng buồn khóc lúc biệt ly

Những bất đồng xét chẳng đáng chi
Mình cố chấp đào sâu cách biệt
Để giờ đây ngậm ngùi luyến tiếc
Tình trôi xa níu kéo được gì?

Em cao sang muốn làm mặt chị
Đến nơi nào cũng tỏ quyền uy
Chẳng Cát đằng phải nương tri kỷ
Hổ thẹn đời, anh mới sân si.
..

Hà tiên thị trấn đêm ma quỷ
Hai đứa cười vui dưới ánh trăng
Anh quá thật thà nên cải lý
Nhà hàng Đông hồ sóng bủa giăng

Sang Rạch giá em lạnh như băng
Kể cả lúc rời xa Phú quốc
Không còn nữa những khuya vàng ngọc
Ôm nhau hai đứa nhập thiên đàng

Em quay về Úc buồn miên man
Chan chứa lòng anh ân và oán
Mình đánh mất dịu dàng lãng mạn
Để bây giờ ngày tối xốn xang...
hmhiennhan

Ngày gửi: 03/11/2010 00:06
Đã sửa 2 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 03/11/2010 00:20

Anh hát ru em ngủ

Hãy ngủ ngon nha em
Trong giấc mơ êm đềm
Đừng nhớ những con sóng
Đưa đẩy tình long đong

Hãy để giấc ngủ đông
Nhuộm sắc màu hồng thắm
Lúc em mở cửa lòng
Nhận nụ hôn mê đắm

Hãy nghe tiếng thì thầm
Anh hát ru em ngủ
Bản tình ca xưa củ
Vẫn sống hoài trăm năm

Từ xứ sở xa xăm
Em trở lại quê nhà
Có vòng tay mềm ấm
Ôm rồi khó buông ra...

Say giấc ngủ hiền hoa`
Nụ cười em đẹp quá
Chẳng ló nét kiêu sa
Làm hồn anh băng giá...

hmhiennhan

Ngày gửi: 03/11/2010 23:45
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 04/11/2010 02:08

Quay đầu nhìn lại mình

Chậm mấy rồi thời gian cũng đi qua
Không thể nào ta níu kéo lại được
Thôi thì hãy hướng  đầu về phía trước
Quý trọng những gì đang ở trong ta

Một ngày qua giống mọi ngày đã qua
Như mưa Thu sẽ đi theo nắng Hạ
Tháng năm xô đẩy làm cây rụng lá
Còn kiếp người ai tránh khỏi phong ba?

Mùa Xuân về vạn vật lại đơm hoa
Đất trời cũng sáng tươi thay áo mới
Ta hy vọng để rồi ta chới với
Chẳng bao giờ Ngộ được lòng vị tha

Trót nhiễm bụi trần nhám nhúa xấu xa
Hồn mê muội trong hào quang  danh lợi
Áng sáng từ bi le lói soi rọi
Càng đến gần ta càng thấy cách xa...

Trong vòng tay mê đắm của  tiên nga
Thu Đông Xuân Hạ bốn mùa thế cả
Cố nhân tri kỷ trở thành xa lạ
Cũng bởi miệng đời dối trá  điêu ngoa..
Hmhiennhan

nguyennilan


Hiennhan bạn hởi  những lời thơ

Như hờn như dỗi trách bâng quơ

Thời gian bạc bẽo vô tình lắm

Tí tách cuốn trôi chẳng đợi chờ



Lỡ kiếp làm người ta phải khổ

Một thời mê đắm một trời đau

Đường đời vạn nẽo ai biết được

Mấy ai đo thước hiểu lòng nhau



Hiennhan! sao buồn quá vậy. Vui lên nào!

Ngày gửi: 04/11/2010 15:19

Chào Hph.Lưu.Linh
Cám ơn bạn đã ghé thăm và gởi cho Hn bài thơ hay.HN mạn phép đáp lại
Hòn vọng phu đẹp mãi

Nằm dưới chân mây hòn vọng phu
Chịu bao mưa nắng với sương mù
Thuỷ chung son sắt lòng thiếu phụ
Bia miệng ngàn năm đẹp mãi lưu

Bia miệng ngàn năm đẹp thế ru
Chờ chồng hóa đá hòn vọng phu
Đời nay ai giống người xưa cũ?
Để chữ chung tình sáng thiên thu
Hmhiennhan

Ngày gửi: 06/11/2010 19:19

Cám ơn Nilan đã tạo nguồn cảm hứng cho Hn qua chủ đề Dại Khờ.He He bi giờ lại bảo Đừng không biết Hn có đủ sức đi tiếp ? Thơ Nilan thể hiện tình cảm sâu lắng và rất dể thương dù con người thì thương không dể
Tình yêu dại khờ

Yêu quá nên ta cũng muốn liều
Nghe Đừng là bắt đầu khờ  dại
Thôi ta cố vượt qua trở ngại
Bởi hỏi lòng, lòng bảo cứ yêu

Tuổi xuân còn lại chẳng bao nhiêu
Nhưng tình yêu lắm điều kỳ diệu
Yêu có thể làm ta tửng tửng
Lúc ồn ào lúc bổng đăm chiêu

Ca ngợi vu vơ ánh nắng chiều
Vay cả gió trăng vào giấc ngủ
Tưởng tượng người yêu rất quyến rũ
Rồi thả hồn bay bổng phiêu diêu

Mặc kệ người ta cười,chế diễu
Hay tim nàng đã đóng cửa vô
Đã yêu còn sợ gì đau khổ?
Trọc lóc đầu, mòn dép, vẫn yêu
Hmhiennhan



nguyennilan

Em đã yêu nhưng chẳng dám liều

Bên chồng cùng với các con yêu

Bài thơ em viết  nuôi mơ ước

Để ngỡ như là đã được yêu



Chân bước đường dài  đã liu xiu

Lúc nắng khi mưa gian khổ nhiều

Trót lỡ mang nhầm cung lãng mạn

Câu thơ đùa cợt với tình yêu



Mơ trăng về sớm lúc còn chiều

Gom nắng em cài lối cô liu

Cho anh phút ấm khi xa vắng

Cho thắm nụ cười hỡi dấu yêu



Bởi quá yêu em anh phải liều

Mặc kệ đời hai chữ trớ trêu

Em đã biết rồi, yêu là thế

Mòn dép trọc đầu anh cứ yêu .....  



Hiennhan! có lẽ NL phải lên núi luyện thơ cho thâm hậu thì họa may mới họa với Hiennhan nỗi.he..he.....

Cảm ơn Hiennhan đã họa bài thơ  quá hay

Ngày gửi: 07/11/2010 02:30

#
Con gió thật vô tình
Không gởi lời em tới
Anh đời chờ mòn mỏi
Vô ngã và vô minh

Còn Mây buồn lặng thinh
Lang thang đi khắp hướng
Để lạc mất nhớ thương
Vào góc trời mênh mông

Tháng bảy nhiều mưa  giông
Anh càng thêm lạnh lòng
Đốt lên ngọn nến hồng
Nữa khuya ngồi mơ bóng

Vòng tay ôm khoảng trống
Nghe lời hát trái tim
Anh đỏ mắt kiếm tìm
Bên kia bờ ảo vọng

Nầy nàng tiên trong mộng
Nếu em là Thúy Kiều
Anh xin làm Kim trọng
Vườn hồng kết lời yêu

Con đường tình một chiều
Đưa ta về chung lối
Khi có nhau trong đời
Đêm hết còn chơi vơi!
Hmhiennhan
#
kimle

Đừng thì thầm anh nhé
Gởi gió nụ hôn xa
Để lòng em mơ tưởng
Ôm ấp tháng ngày qua


Đừng ru tình khe khẽ
Bằng những nốt thơ xanh
Đưa em vào mộng thắm
Tỉnh giấc hóa mỏng manh

Đừng ngắt nhé nụ hoa
Thủy tinh tim dễ vỡ
Nâng nhẹ cánh hoa đời
Ru em nghìn nỗi nhớ

Dù chỉ một lần thôi
Để sương vương trong gió
Đừng rung nhẹ cánh hoa
Sẽ làm tim hoa vỡ...

kimle

Ngày gửi: 07/11/2010 13:23

Tình anh có dại khờ?

Thơ Nilan hay quá, làm HN cũng tự ái

Con gió thật vô tình
Không gởi lời em tới
Anh đời chờ mòn mỏi
Vô ngã và vô minh

Còn Mây buồn lặng thinh
Lang thang đi khắp hướng
Để lạc mất nhớ thương
Vào góc trời mênh mông

Tháng bảy nhiều mưa  giông
Anh càng thêm lạnh lòng
Đốt lên ngọn nến hồng
Nữa khuya ngồi mơ bóng

Vòng tay ôm khoảng trống
Nghe lời hát trái tim
Anh đỏ mắt kiếm tìm
Bên kia bờ ảo vọng

Nầy nàng tiên trong mộng
Nếu em là Thúy Kiều
Anh xin làm Kim trọng
Vườn hồng kết lời yêu

Con đường tình một chiều
Đưa ta về chung lối
Khi có nhau trong đời
Đêm hết còn chơi vơi!
Hmhiennhan

nguyennilan

Hiennhan tính thả thơ dìm Nilan chết ngợp phải không? hi...hi..Nilan ráng vậy.

" Rượu ngon không có bạn hiền

 Không mua không phải không tiền không mua"



Gió cứ mãi rong chơi

Quên mang lời em tới

Anh thấp thỏm bồi hồi

Đếm từng buổi chiều rơi



Mây mang hồn thi sĩ

Trôi về cõi  mênh mông

Không mang tình em tới

Cho anh mãi chờ trông



Trời tháng Bảy lạnh không

Em xin làm ngọn nến

Thắp tim anh rực hồng

Tan hết giọt sầu Đông



Anh thôi vòng tay trống

Trái tim khoác màu hồng

Anh không còn băng giá

Mặc ngoài kia gió Đông



Bên vườn trăng soi bóng

Câu thơ chung mượt mà

Trong tiếng cười rộn rã

Ta say cùng trăng hoa

Ngày gửi: 07/11/2010 23:20

Tim thuỷ tinh biết yêu?


Lời thì thầm trái tim
Làm sao dừng lại được?
Nợ duyên thiếu kiếp trước
Em vay anh phải đòi

Lời tình ru tuyệt vời
Ai ỡm ờ đầu môi?
Nước mắt buồn trời rơi
Ngấm lạnh đến anh rồi

Mộng thắm nào em ơi?
Không chắt chiu gìn giữ
Duyên thơ còn đọng chữ
Em nỡ nói xa thôi

Hai tâm hồn lẽ loi
Khó tránh điều nông nỗi
Tìm đâu cánh hoa đời
Tít mù ngoài biển khơi?

Dù một lần chìm nổi
Giọt máu nằm trong xương
Làm sao tách nhớ thương
Mà hồn không nhức nhối?

Yêu em là có tội?
Anh gục đầu sám hối
Tình anh không gian dối
Trong quá khứ rã rời

Anh phạm điều lầm lỗi
Để cuộc tình mong manh
Tìm đâu lòng chân thành
Tim thủy tinh.....khó nói( Tim thủy tinh đẹp nhưng có tình cảm đâu?)
Hmhiennhan

nguyennilan

Trái tim thèm nghe nói

Lời lời ngọt ngào cùng ai

Chữ tình em không mượn

Anh mãi đòi bên tai



Ai ru anh giấc ngủ

Hát lời ru thờ ơ

Cớ sao anh thổn thức

Trái tim đau bất ngờ



Yêu lời thơ thỏ thẻ

Em xướng họa đôi câu

Không mang theo hình bóng

Chìm trong giấc ngủ sâu

******************************

Hiennhan ơi! bài thơ nầy Hiennhan có vẻ trách hờn một ai đó, NL thật khó lòng mà họa được. Mong Hiennhan thông cảm

Tình không biên giới trang 29-30

Ngày gửi: 23/10/2010 15:55

Em đã về bên anh

Sài gòn tao ngộ như mơ
Gặp em trước mắt còn ngờ chiêm bao
Sân ga bốn mắt nhìn nhau
Nói sao cho hết xuyến xao trong lòng?

Hạnh Phúc đã gặp Mây Hồng
Bóng Hồng Nhung toa sáng hồng đời anh
Chìm trong tạp chủng âm thanh
Sài Gòn đêm xuống bao quanh biển người

Thành Phố tràn ngập tiếng cười
Bên em càng thấy thắm tươi xuân tình
Nửa đời rong ruổi linh đinh
Bây giờ mới nhận ra hình bóng nhau

Cao ốc che lấp ngàn sao
Sài gòn huyền ảo đèn màu đỏ xanh
Vẫn còn mái ngói nhà tranh
Thuỷ chung với mối duyên lành phương xa

Dẫu trời đất có bao la
Phải duyên chồng vợ đôi ta cận kề
Nghe theo tiếng gọi hồn quê
Đáp cánh chim sắt em về bên anh...
hmhiennhan 29/09/2010
Ngày gửi: 24/10/2010 06:05

Ru em trọn đời

Ru em khúc hát tự tình
Đêm mưa gió bão ta mình bên nhau
À ơi! giọng hát vút cao
Quyện hoà cảm xúc lao xao sóng lòng

Ru em vào cõi hư không
Nụ hôn nóng bõng bềnh bồng đảo điên
Mắt mê muội trước đào tiên
Đôi chân co ruổi phô duyên nõn nà

Ru em lỡ bước sa đà
Mê cung diễm ảo...hết ra rồi vào
Mạch ngầm suối nước rĩ trào
Hoà âm cùng tiếng thì thào thịt da

Ru em hồn xác thăng hoa
Bài ca hạnh phúc đôi ta cộng đồng
Ngoài song gió lộng mưa giông
Cô phòng hai đứa mặn nồng ấp yêu...

Ru em khuya sớm, tối chiều
Đưa em vào mộng diễm kiều êm trôi
À ơ! no giấc em ơi!
Nụ cười viên mãn nhìn thôi!đủ đầy
hmhiennhan

Ngày gửi: 24/10/2010 15:42

Ân tình trên bến ảo

Vượt qua biển rộng sông dài,
Hạnh phúc kề cận bao ngày lại phai
Bất đồng lời nói thẳng ngay
Anh không giữ nổi vòng tay trang đài

Hà tiên khuya lạnh sương bay
Xó a  đi Chợ Trạm nồng say men tình
Lạc hồn vào cỏi u minh
Chiếc giường chia khoảng bóng hình hai nơi

Thạc sùng chắt lưỡi rã rời
Tàn đêm điếm tiếng mưa rơi não lòng
Giận hờn nhau trút bão giông
Rạch giá , Phú quốc mênh mông tình sầu

Dẫu ăn mỹ vị cao lâu
Vẫn không nối được nhịp cầu yêu thương
Bao la vực thẳm đại dương
Không bằng khoảng cách vô thường đôi tim....
Hmhiennhan

Ngày gửi: 24/10/2010 22:43

Ân tình vương trên bến ảo 2

Như vầng trăng khuyết lặng im
Em kiêu hãnh với nỗi niềm trên cao
Mặc anh tùng bách khát khao
Cô nàng nước Úc chìm vào cỏi không

Hơn năm chờ đợi nhớ mong
Ba tuần trăng mật bềnh bồng bay đi
Vốn quen lối sống kiêu kỳ
Tiền Đô vun vãi kể gì đến anh

Hửng hờ chăn gối lạnh tanh
Trong mắt em anh biến thành gia nô?
Vũng tàu mấy đợt sóng xô
Hoa yêu giờ đã vàng khô hương tình

Làm sao hạnh phúc hồi sinh?
Tiễn em chiều cuối Tân Bình mưa rơi
Thương, ghét rối rắm đầy vơi
Bóng em đã vượt khỏi trời Việt Nam
hmhiennhan

Ngày gửi: 26/10/2010 00:48

Hạnh phúc còn vương vấn?

Đã qua rồi mùa lá rụng thu phong
Chuyện Hậu đình hoa chỉ còn phế tích
Em hãy làm những gì em vui thích
Mặc kệ anh với nỗi nhớ tím lòng

Xa rồi ngày HPhanhphuc gặp Mây hồng
Mình trao nhau mọi tin yêu hy vọng
Nhưng trùng dương luôn nổi lên bão sóng
Ân tình xưa em thả nổi bềnh bồng

Tình cảm trôi như con nước lớn ròng
Dù hai đứa đã chung nhau chăn gối
Chút bất đồng anh không chế ngự nổi
Khoảng cách nhỏ bất ngờ thành mênh mông...

Khuya thức giấc bồi hồi nghe tiếng vọng
Bóng nhạt nhoa` còn lại núi sầu vương
Em đi rồi mịt mù xa cõi mộng
Hai mươi một ngày đêm đầy ắp tiếc thương

Ân ái quay cuồng nơi chốn cố hương
Cầu thủ bộ trăng khuya ta soi bóng
Ở giữa đất trời bốn phương gió lộng
Cả gối chăn cũng say khướt hương nồng

Đường lên núi Cấm ngoằn ngoèo vô song
Chúng mình vẫn đùa vui trên cánh võng
Châu đốc  Cà mau mặn nồng nóng bõng
Sao đôi lòng lạc lõng đất Hà tiên?

Em gọi tình lang là kẻ khùng điên
Để từ đó nỗi niềm thêm vướng mắc
Đảo Phú quốc cô phòng thêm lạnh ngắt
Cũng vì em cậy thế kẻ giàu tiền

Đối với anh tình cảm mới thiêng liêng
Đâu phải gia nô để em sai khiến?
Nước sông dù đã hoa` chung nước biển
Chẳng lẽ không còn chút bản sắc riêng?

Thật lạ lùng tình cảm nặng vô biên
Lo cho em để bị em ngược đãi
Anh chỉ muốn em xài tiền vừa phải
Có lẽ nào em nở mắng anh điên?

Trời đất cũng buồn trong chiều đưa tiễn
Phi trường ướt sũng theo bước em đi
Anh thẩn thờ với hạnh phúc ai bi
Hồn sỏi đá cũng chạnh lòng quyến luyến...
Hmhiennhan
 

Ngày gửi: 27/10/2010 18:57
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 31/10/2010 05:27

Trăng quê mười sáu

Làm sao quay ngược thời gian
Trăng quê mười sáu đêm vàng ngày xưa?
Chìm trong ký ức dây dưa
Tóc mây bồ kết gió đưa hương nồng

Chia nhau mấy nhánh nhản lồng
Chúng mình ảo tưởng tơ hồng trời ban
Gái quê hiền hậu đoan trang
Hẹn anh còn rủ trăng vàng theo sau?

Trăng tròn lấp ló trên cao
Làm sao nghe tiếng thì thào đôi tim?
Em cười lay động bóng im
Để hồn anh cứ đắm chìm mộng mơ

Ngày ấy giá biết làm thơ
Thì anh đâu phải ngu ngơ lời tình
Chỉ khen em đẹp em xinh
Nhưng không tỏ được sóng tình lao xao...

Tóc mây giờ đã uốn cao
Gái quê giờ đã nhuốm màu kiêu sa
Trăng tìm em nhập phồn hoa
Vương vào cao ốc nguy nga chắc buồn
hmhiennhan


NguyenNiLan
Trăng quê mười sáu đẹp sao!
Em xưa mười sáu anh trao nụ hồng
Cùng em chia trái nhản lồng
Cùng em kết sợi tơ hồng mong manh
Thế rồi đôi ngã Yến Oanh
Trăng xưa giờ hết theo anh nữa rồi...

Ngày gửi: 30/10/2010 01:00

Cùng bàn phím vào mơ

Đêm Đông nhung nhờ em
Lên mạng tối sầm nick
Con trỏ cũng đứng im
Nửa khuya buồn day dứt

Chiếc đồng hồ vô thức
Cứ điểm nhịp thời gian
Tình @  chợt ấm ức
Làm máy tính nóng ran

Tri kỷ bỏ đi ngang
Điện thoại không thèm bắt
Lời nồng nàn ướp mật
Lẽ nào bỏ dở dang?

Photoshop mở trang
Thấy em cười rạng rở
Anh thả hồn miên man
Cùng bàn phím vào mơ...
Hmhiennhan
 

Ngày gửi: 30/10/2010 15:28

Tình chưa trôi  xa

Nhớ trăng biển sớm bạc đầu
Sóng thần dâng ngập để sầu thế gian
Nỗi lòng ghen tức đa mang
Biển xanh xanh thẳm lấn ngang chân trời

Nhớ em anh cũng chơi vơi
Rọi gương tìm bóng bạn đời bặt tăm
Chắt chiu hạnh phúc lặng thầm
Nhớ chỗ em đứng em nằm hằng đêm

Anh giờ chắc quá xa em
Trăng Sài gòn khó sáng bên Melbourne
Nhưng bóng đã ẩn trong hình
Làm sao quên được ân tình em trao?

Sóng xô ghềnh đá còn đau?
Bao nhiêu kỷ niệm dạt dào vào tim
Trăng buồn biển cũng lặng im
Gặp em anh biết là em sẽ cười!
Hmhiennhan

Tình không biên giới trang 29

Ngày gửi: 21/08/2010 20:15

Mẹ hãy về bên con

Đốt lên ba nén hương trầm
Con mong ước mẹ về thăm con thường
Ầu ơ ,nhịp võng thân thương
Con hay hoang tưởng vấn vương lạ đời
Thơ con nói chẳng đủ lời
Vui buồn trọn kiếp mảng đời mẹ nha!
Tiếng mẹ ngày một cách xa
Tuổi con ngày một thêm già mẹ ơi
Ầu ơ nhịp võng rã rời
Tuổi thơ con lớn ...gánh đời nặng thêm
Thân già chẳng quản ngày đêm
Lưng mẹ còng xuống...nâng lên con khờ
Ôm nhiều khát vọng ước mơ
Con đi xa mãi bến bờ biển khơi
Bao phen vật đổi sao dời
Để con với mẹ số trời đôi nơi
Mẹ giờ tịnh độ thảnh thơi
Riêng con vẫn thắp đèn trời đêm đêm
Cỏi trên mẹ được ấm êm
Dưới nầy con mới êm đềm sống vui
Chạnh lòng đôi lúc ngậm ngùi
Cơm canh dâng mẹ sao ruồi đến ăn?
Đâu cần che miệng thế gian
Đậu hủ rau đắng đèn nhang chung trà...
Mẹ con mình cứ khề khà
Phí chi mấy đỉa thịt gà, heo quay...
Mẹ cười con cũng ăn chay?
Dạ thưa con chỉ ăn mày mẹ thôi
Nhớ thời trứng vịt chẻ đôi
Bát canh rau muống mùn tơi ngon rồi
Chá chiên bầu luộc hiếm thôi
Lâu lâu mẹ thưởng cho nồi tép kho
Ăn nhiều con bụng tròn vo
Học văn học vỏ không lo thua đời
Nhắc chuyện cũ dạ bồi hồi
Vâng lời mẹ con đã thôi-không buồn
hmhiennhan
Ngày gửi: 23/08/2010 15:38

Bài thơ về cha
Con thường làm thơ nhớ công ơn mẹ
Nhưng ít khi nào chịu nhắc đến cha
Trong lòng con đầy mâu thuẫn xót xa
Thương và ghét cứ trộn hòa lý lẻ

Có những lúc cha làm con kính nể!
Khi cha hiền hòa thương mẹ thương con
Nhưng cha thường xuyên làm mẹ héo hon
Vì tính ích kỷ ham mê vợ bé

Mẹ vất vả kiếm tiền nuôi con trẻ
Gặp lúc khó khăn phải cậy đến bà
Ra ngoài đường cha vui vẻ hào hoa
Sao về nhà lại khắc khe, hoạnh họe?

Con được ngoại dưỡng nuôi từ tấm bé
Mỗi tháng đôi ngày mới được gặp cha
Cười nói hân hoan khi được cho quà
Đâu hiểu nổi cha còn nhiều lối rẽ?

Lớn khôn rồi rỏ nỗi đau của mẹ
Con không còn muốn thân thiết với cha
Tình cha con mình ngày một cách xa
Dù với con cha cũng không quá tệ

Ngày cha mất con gục đầu lặng lẽ
Cảm nhận mình đã có tội với cha
Trong mắt con suối lệ cũng chảy ra
Tình phụ tử dù sao ...cũng không nhẹ

Nhớ ngoại, mẹ thì con lại ghét cha
Nhưng công ơn cha con không phủ nhận
Tâm hồn con chen nhói đau, hụt hẩng
Cứ trộn hòa thương ghét khó nói ra

Tổng hợp hết những chuyện đã trôi qua
Con đáng nhận những đòn roi cha phạt
Cha đánh con nhưng cha không quá ác
Rồi vết thương lòng cũng đã liền da

Tội lỗi con chắc cha cũng thứ tha
Phận làm con đã lỗi câu hiếu đạo
Cha con mình đã có chung dòng máu
Không có cha ...làm sao con sinh ra?
hmhiennhan


Ngày gửi: 24/08/2010 20:24

Con tạ tội cùng cha
Bài thơ thứ hai con viết về cha
Phận làm con phải khắc ghi ân đức
Con kể hết  những điều sâu kín nhất
Để tâm hồn vơi bớt nỗi xót xa

Tuổi thơ con được vui sống bên bà
Gánh nặng mưu sinh nằm trên vai mẹ
Cha ở Sài gòn thỉnh thoảng mới về
Ban con đòn roi nhiều hơn quà bánh

Nhưng con kiêu hãnh thường khoe với bạn
Cha của mình thật dũng mãnh tài ba
Con quá hồn nhiên đâu kịp hiểu ra
Những bất hạnh mà mẹ con phải nhận

Lớn khôn rồi con đâm ra thù hận
Hổn hào với bầy vợ bé của ba
Ở bên ngoài cha sang trọng hào hoa
Bỏ mặc đàn con ngoại, mẹ nuôi nấng?

Lương tâm cha cũng ít nhiều hối hận
Rèn luyện con tính tự chủ thật hay
Hướng dẩn con đi những bước đường dài
Như tướng soái yêu thương người lính trận

Ơn của cha con hẹp hòi phủ nhận
Bỏ ngoài tai lời khuyên giải của bà
Dù thế nào cha cũng vẫn là cha
Sâu thẳm lòng con não nề tình cảm

Cuộc đời cha cũng gió bão thăng trầm
Chuyện làm ăn thành công chen thất bại
Lúc cha thông minh, lúc thời khờ dại
Đưa cả gia đình vào cảnh tối tăm

Ngẫm kỷ cha cũng thương con nhiều lắm
Không có cha con đâu dể thành người
Dù cho con nước mắt hay nụ cười
Cha cũng đã chấp thêm con đôi cánh
hmhiennhan

Ngày gửi: 27/08/2010 20:03

Gởi anh Hiền Nhân
Đọc những bài thơ của anh viết về cha mẹ mà nước mắt em tuôn rơi!Về gia cảnh cuộc sống của chúng mình có rất nhiều điểm tương đồng.Em cũng rất hạnh phúc trong những năm tháng ngắn ngủi quen biết anh.Rất tiếc bây giờ
chúng mình đã mỗi người đi một ngã? Em vẫn thường xuyên tụng kinh niệm Phật và cầu mong ân trên luôn che chở cho anh...Lời ngắn ý dài, em tin
anh cũng hiểu em muốn nói gì.
Đường trần một thuở kết thân
Mà sao chỉ thấy muôn phần chông chênh?
Chân đi mà bước gập ghềnh
Tình trường cũng lắm bồng bềnh xót xa
Xa thì mấy bước cũng xa
Gần thì mấy biển vượt qua cũng gần
Hữu duyên thiên lý tình thâm
Vô duyên đối diện nợ nần vứt đi
HT YẾN LOAN

Ngày gửi: 28/08/2010 03:20

Chào Yến Loan!
Em lúc nầy vẫn khỏe chứ? Công việc nơi bệnh viện có vất vả lắm không hởi cô trưởng khoa nhân ái?Anh thì vẫn bình thường , nhưng việc buôn bán tất bật quá, không còn thời
gian đi đâu.Rất mừng là còn được em để mắt tới
Biển và Sóng
Biển và sóng khó có thể tách rời
Dù sóng có muốn dời xa khỏi biển
Anh với em vẫn suốt đời quyến luyến
Dù bến bờ mình không được gần nhau
Phận bọt bèo anh chẳng muốn vói cao
Tiếng em gọi sao nghe ấm lòng quá
Anh yêu em như sóng yêu biển cả
Lúc thét gào là lúc gặp lao đao
Dẫu có phải trãi qua bao gió bão
Sóng rả rời nhưng sóng vẫn nhô cao
Vẫn nhớ lời em thề nguyện ngày nào
Đầu bạc trắng vẫn bên nhau suốt kiếp
Hmhiennan

Ngày gửi: 20/10/2010 21:04

Giấc mơ hồng trôi êm

Ngất ngây say xỉn ngút trời
Chén nầy anh rót nào mời cụng ly
Uống đi người đẹp Cali
Con đường hạnh phúc mình đi đến rồi

Ngọt bùi đắng chát chia đôi
Rót thêm nỗi nhớ vào môi anh nè
Uống rồi anh kể em nghe
Đường về Chợ Lách Bến tre cũng gần

Tao phùng tri kỷ tương thân
Nửa vòng trái đất mấy lần bên nhau?
Em cười mắt sắc như dao
Rượu chưa thấm mấy mà sao má hồng?

Không duyên nợ ,chẳng vợ chồng
Anh đừng mơ chuyện mặn nồng gối chăn
Ngọc Mai quá hiểu Hiền Nhân
Chung vui mình cứ chia phần ra thôi

Tiệc nầy tất cả em mời
Say đi để thấy đất trời cuồng quay
Kìa anh trăng đã luồn mây
Cho em mượn tạm bờ vai rụi đầu

Hợp nhau hai mãnh tinh cầu
Ngắm trăng chạnh cảnh bể dâu cuộc đời
Tiếc anh múa kiếm chọc trời
Chí hùng giờ cũng rã rời thế kia?

Cà phê đọng giọt sương khuya
Buồn vui ta đã cắt chia lâu rồi
Mười hai bến nước nỗi trôi
Yêu nhau rồi cũng nói lời từ ly....
Muốn gì anh hãy làm đi
Đừng thêm giọt nhớ vào ly đã tràn
Bên nhau khoảnh khắc nghìn vàng
Rạng đông trời sáng trăng tàn duyên tan

Trời ơi! lời nói bướng ngang
Đúng như bản tính của nàng Ngọc Mai
Rồi em lộ rỏ hình hài
Sau làn vải trắng không cài nút khuy

Ngập chìm thung lũng mê ly
Chung nhau hơi thở cuồng si tuyệt vời
Hồn như xuống biển lên trời
Anh không còn biết mộng đời phù du
Hmhiennhan

Ngày gửi: 22/10/2010 19:40
Đã sửa 2 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 22/10/2010 19:55

Giấc mơ hồng thoáng qua

 Tôi chán rồi những lời nói yêu tôi
 Như những mũi tên ngầm bắn trong bóng tối
 Chỉ có riêng em là không gian dối
 Ôi! cành Ngọc Mai phía cuối chân trời

Từ Cali nghìn dặm em tìm tôi
 Chén lẩu dê ngạt ngào mùi thuốc bắc
Tôi mê mẩn trong vòng tay quấn chặt
 Thảnh thót bàng hoàng vị ngọt đôi môi

 Hồn ngập chìm trong biển ái êm trôi
 Cơn sóng tình đã cuốn trôi ý chí
 Chỉ nghe bên tai lời em rên rỉ
 Anh ơi! anh ơi! em hư mất rồi

 Đêm lạnh lùng, chớp mắt ánh sao rơi
 Em chia tay tôi trở về nước Mỹ
 Tất cả thoáng qua như cơn mộng mị
 Đừng đợi chờ anh hãy quên em đi

 Cà phê Điểm Hẹn lạt đi hương vị
 Em đến rồi đi như một giấc mơ
 Như chú Cuội ngày đêm tôi thẩn thờ
 Bóng Hằng Nga xa mờ bao hải lý

 Em nghi ngờ mọi tấm lòng chung thuỷ
Bởi quen bán mua mọi thứ trên đời
 Sao hôn anh mà nước mắt em rơi?
 Bảy chục tấm hình thay lời trao gởi

 Đối với em tình đã đủ đẹp rồi
Lưu luyến chi để hồn thêm gánh nặng
 Tuy chỉ có hai ngày đêm thức trắng
 Em yêu tôi hay làm khổ đời tôi?

 Hạnh phúc êm đềm tan như mây khói
 Ân ái mặn nồng rồi cũng thế thôi
Sài gòn Ca li mãi mãi xa xôi
 Vì hai đứa ở hai đầu sáng tối
 hmhiennhan