Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Tình không biên giới trang 33_34

Nỗi lòng khó nói

Nỗi lòng anh em làm sao biết được?
Vui hay buồn? khó nói lắm em ơi!
Chuyện tình cảm nếu đã muốn tách rời
Thì hãy cứ  theo đường về phía trước

Nếu không được cùng nhau tròn mộng ước
Trách hờn nhau chuyện cũng đã lở rồi
Em hãy cười tô điểm lại má môi
Rồi tìm kiếm một người yêu như ý

Không có anh cũng bình thường em nhỉ?
Lời hẹn thề theo gió cuốn bay mau
Níu kéo làm gì thêm nặng khổ đau
Khi tình yêu đã phủ màu ly biệt?

Lời tình ru dẫu ngày xưa thắm thiết
Lạc âm thanh tất cả bổng rã rời
Cung thăng trầm gặp khoảng trống chơi vơi
Làm sao anh khỏi chạnh lòng luyến tiếc?

Anh vẫn muốn em sáng màu mắt biếc
Hạnh phúc hơn bên người đến sau anh
Cầu chúc em sớm gặp được duyên lành
Đừng thắc mắc ai là người thua thiệt
hmhiennhan

Tổ quốc gọi ta lên đường

Không thể mất! Trường sa không thể mất
Đảo thiêng kia nhất định trở về ta
Bản giốc, Nam quan đất tổ quê  cha
Một tấc sơn hà đồng tâm giữ chặt

Non sông liền dải làm sao chia cắt
Từ ải địa đầu đến mũi Cà mau
Chúng tham lam vì đáy biển chứa dầu
Hay những tài sản nằm sâu trong đất?

Nhưng tất cả không chỉ là vật chất
Còn hồn thiêng phẩm giá Việt Nam ta
Thời phong kiến không cam phận đàn bà
Trẻ nhỏ cũng làm giặc Ân vỡ mật

Nước bị mất tổ tiên còn lấy lại
Mỗi người dân đều là một Nin Ja
Không để kẻ thù xáo thịt nồi da
Lấn lướt mãi còn chê ta khờ dại

Ngày nay thế giới văn minh hiện đại
Sao vẫn còn lũ giặc cướp xấu xa?
Nếu lãnh đạo không rước giặc vào  nhà
Hãy phát động toàn dân cùng trổi dậy

Vì  đại nghĩa mọi người đoàn kết lại
Bất chấp kẻ thù mua chuộc răn đe
Trường sa sóng nước còn vang vọng mãi
Như khúc quân hành Tổ quốc gọi ta
hmhiennhan

nguyennilan
18:54 19-11-2010

MÂY BAY VỀ ĐÂU

Người dưng hởi! em làm thơ đâu giỏi

Là tiếng lòng em ghi vội đôi câu

Câu thơ viết chẳng có đuôi đầu

Em cứ viết mà nỗi đau chồng chất



Người dưng ơi! xin anh đừng trách

Những than phiền chẳng dính dấp gì anh

Anh hãy vui như đã gặp điều lành

Như trăng Thu soi xuống cành ươm lá



Người dưng ơi! nếu nghe hồn mệt lã

Câu thơ đề em họa ta cùng say

Say câu thơ cho vơi bớt tháng ngày

Cho sương lạnh không thấm đầy giá buốt



Bên nầy Đông cũng  vừa về  rét mướt

Lạnh của Đông sao mãi ngự trong lòng

Vừa nhóm lửa lòng cũng không kịp cháy

Rét bên ngoài để run nỗi niềm trong



Người dưng ơi! mộng có bao giờ là thực

Hồn sống nhờ câu thơ gởi lời trao

Là câu hứa ngọt ngào nuôi say đắm

Đâu phải tự lòng sao mãi ước ao



Vui với người dưng vui với chiêm bao

Sao em lại kêu gào và chua xót

Em đã uống giọt tình như mật ngọt

Rồi lại mang vị đắng ở đầu môi



Em lại tìm, tìm chỉ thấy đơn côi

Lời anh hứa đã trôi vào xa vắng

Thôi từ nay em không tìm giọt nắng

Mà ngày xưa anh hái sưởi lòng em



Người dưng ơi! em thèm muốn hỏi

Mây bay về đâu?  khi trời xám ngang đầu

Hay mây trút cơn sầu thành mưa lũ

Mây bay về đâu? cho em gởi câu chào

Hiền Nhân hoạ thơ nhanh và hay quá !

EM VẪN BIẾT
nguyennilan

Em vẫn biết gió không về đứng ngõ
Mây cứ trôi mây đâu có cửa nhà
Chuyện tình yêu dẫu có lắm thiết tha
Cũng có lúc nước mắt hòa rượu đắng

Sợi nhớ sợi thương dẫu còn vương vấn
Không nợ duyên em đành phải chia tay
Rồi từ đó để ngày ngày chua xót
Chử mong chờ em lỡ trót lần vay

Yêu trăm năm hay dẫu chỉ một ngày
Rồi vẫn thế vẫn cay lòng mắt đỏ
Chén quan hà ai nhỏ giọt chia phôi
Chén qua hà giờ chỉ uống riêng tôi

Em vẫn biết đêm về gieo bóng tối
Sau cơn mưa trời sẽ sáng bừng lên
Nhưng lòng em giờ hai chử buồn tênh
Đang vây kín lúc chiều quên giọt nắng

Thời gian trôi tuổi đời đang rút ngắn
Em quay về ru bến vắng chiều Đông
Em đâu còn xinh mắt biếc má hồng
Chân đã mỏi lưng còng câu định mệnh

Thôi bây giờ em quay về quên hết
Chuyện tình yêu chuyện ước hẹn trăng sao
Em coi như qua một giấc chiêm bao
Bởi tình trao không nhằm vào chỗ  đứng

Em biết thế nên thuyền lui về bến
Ru câu hò theo năm tháng phôi pha
Bởi bên anh đã có hẳn người ta
Em chỉ là kẻ muôn đời xa lạ

Anh có biết bao lần em mệt lả
Bởi đợi chờ em đã ngã cơn đau
Bởi đợi chờ giết chết mộng vàng thau
Em làm kẻ quay đầu xin chạy trốn

Em vẫn biết từ đây em khốn đốn
Nhưng tình yêu đâu ai ép buộc nào
Không van xin cũng đừng trao thương hại
Không bán mua không lời lải bao giờ

Em vẫn biết từ nay nỗi bơ vơ
Mình em đếm hững hờ khi chiều xuống
Người dưng ơi! xin gởi anh lời cuối
"Em yêu anh" nhiều như buổi ban đầu./

Khó trả lời em

Mây bay về đâu rất là khó đoán
Câu hỏi nầy em hãy hỏi gió mây
Gió đưa mây hay là mây theo gió?
Không dể trả lời như đó với đây

Sợi nhớ sợi thương vướng víu ngày ngày
Không duyên nợ sao nhớ nhau nhiều vậy?
Nỗi lòng đem trút ra đầy trang giấy
Còn trộn hoà  giữa thật ảo tỉ?nh  say

Duyên trăm năm dâu bể khó giải bày
Mặc rượu quan hà ngọt chua hay đắng
Nếu là tri kỷ thì ta uống cạn
Rối rắm làm gì chuyện của tương lai

Như nắng cuối chiều thì phải tàn phai
Đợi đến ban mai sáng tươi trở lại
Nụ tầm xuân sẽ trổ hoa kết trái
Dù gió mưa đời mấy đợt phủ vây

Quỷ thời gian hai đứa không còn dài
Hãy cứ đường hoàng thả câu trao gởi
Dù không gian có cách xa vời vợi
Xin em đừng vội nói lời chia tay
hmhiennhan

Anh không hiểu

Lời thơ buồn như tâm sự của ai,
Có dòng châu lệ hòa chung rượu đắng
Làm anh nhớ lại một thời lãng mạn
Yêu một người nhưng mộng sớm tàn phai

Anh đâu phải là một kẻ bất tài
Để gả tiểu nhân trút lời hổn xược
Thôi! đành chấp nhận làm người chiến bại
Cho gả và em phỉ nguyện hẹn ước

Nỗi lòng anh em làm sao biết được?
Vui hay buồn? phức tạp lắm em ơi!
Như vầng trăng cô lẻ giữa sao trời
Mặc cuộc sống xoay tròn hay xuôi ngược...
hmhiennhan

nguyennilan
04:17 21-11-2010
LÀM SAO AI BIẾT

Làm sao ai biết được chuyện ngày sau
Chiếc áo tình yêu rồi sẽ phai màu
Hỏi trời đất cũng nào đâu có biết
Hỏi thử lòng, lòng bổng buồn thiu

Thôi Nhân nhé đừng than trách chi nhiều
Hãy chấp nhận chuyện tình yêu là thế
Cứ vui lên khi ta không có thể
Giử cuộc tình cho hai kẻ tâm giao

Hiennhan! bài thơ khó quá à, Nilan không thể nào họa được, Hiennhan đừng buồn nghen

nguyennilan

Tặng Hiennhan bài thơ nầy lâu rồi

TÔI BÁN

Tôi bán chiều nay chiếc lá vàng

Cùng con gió thoảng báo Thu sang

Bán sao cho sạch câu hờn dỗi

Bán cả lệ ngang giọt bẽ bàng



Tôi bán tình duyên thuở chờ mong

Bán màu Thu úa rớt bên song

Bán con phố nhỏ chiều hai đứa

Tay nắm tay cười ánh mắt trông



Tôi bán  luôn rồi bản tình ca

Cả bóng hình ai thấp thoáng xa

Bán câu mai đón, chiều hò hẹn

Bán mộng đêm về giấc Nam Kha



Tôi bán bài thơ rách tả tơi

Bán tiếng chim ca cuối tận trời

Bán con sóng vỗ đau lòng cát

Bán gánh trần ai nặng trĩu đời



Tôi bán gương soi nước mặt hồ

Bóng chìm chôn tận cỏi hư vô

Mua vạt mây chiều trôi trong gió

Phủ kín hồn ơi!  ..... một nấm mồ./.

Nilan 28-08-10


Hien Nhan
Cách đây 3 phút
Mệt mỏi quá phải phá NiLan 1 chút
Tâm sự chua ai thèm mua mà bán
Bán những thứ nầy ai dại mới mua
Bán lá vàng vào  mỗi độ Thu sang
Bán giọt lệ đài trang màu cỏ úa
Bán con phố nhỏ chiều thu 2 đứa
Nhưng sổ bộ thì thiên hạ đứng tên
Bán bản tình ca ngày xưa hò hẹn
Bán gánh trần ai Trời! bán búa xua
Thôi bó tay rồi anh đây chịu thua
Hỏi mua trái tim sao em không bán?

Trái tim đầy bí ẩn

Nilan ơi! hãy uống thuốc trợ tim
Kẻo tim mắc bệnh chai dần cảm xúc
Nói thế nào thì em cũng hạnh phúc
Trong tháp ngà đừng than vãn cô đơn

Anh là người có cuộc sống trống trơn
Thích đơn giản như em đang giỡn vậy
Có người nói trái tim anh bằng giấy
Bao phủ bên ngoài lớp lớp nước sơn?

Họ đã lầm, anh cũng biết giận hờn
Biết xót đau khi nhìn người ta khóc
Nhưng anh phải dấu hồn trong vỏ ốc
Nhếch mép cười nhân thế tính thiệt hơn

Như Bá Nha xưa đập vở cây đàn
Tử Kỳ đã mất còn ai thấu hiểu?
Tiếng đàn dẫu ngân vang muôn giai điệu
Chẳng thể nào tìm lại được tri âm

Em đừng trách anh cao ngạo vô tâm
Thơ lãng mạn nhưng người như gổ đá
Cũng như em rất dịu dàng thanh nhã
Nhưng vướng trùng trùng sóng gió trong tim...
hmhiennhan

nguyennilan
Hoạ lại bài trái tim bí ẩn của Hmhiennhan

Hiennhan hởi em đã ăn nhiều lắm

Cả ngàn trái tim gà Vịt  Lợn Trâu

Nên thế gian em nhìn có lắm màu

Đen trắng đỏ chàm nâu lục tím



Mẹ sinh ra em  trái tim nhạy cảm

Hay dỗi hờn và trách móc vu vơ

Đôi khi buồn em lại gởi vào thơ

Những nủng nịu bất ngờ vô cớ



Hiennhan ơi! cớ sao anh lại  nở

Đem vui buồn ai chạm vỡ trái tim

Anh ném vào đây em thấy ưu phiền

Em đâu biết trái anh như gỗ đá



Hay trái tim trong cơn đau vật vã

Bài thơ em thấy khó họa làm sao

Em  biết nói thế nào cho anh hiểu

Chuyện của anh như chuyện của trăng sao



Anh nói đúng Bá Nha buồn thưở nào

Vắng Tử Kỳ ai hoài bảo tri âm

Vắng Tử Kỳ nên đàn đã âm thầm

Rồi từ đó trên sông đàn vắng tiếng./.



Thôi, Nilan bí rồi, không giỏi thơ như Hiennhan đâu.Hiennhan thả thơ dài quá là NL chết queo đó. Anh npvinhba đã có nói Hiennhan có một nguồn thơ bất tận và điều nầy NL cũng đã biết từ lâu.

Tình ảo sẽ về đâu?

Biển dài rộng người ta có thể đo
Còn tính đại dương khi nào nỗi sóng,
Còn mây thì vẫn lang thang với gió,
Đến ngàn năm,không xác định bến bờ.

Chuyện tình yêu khởi đầu từ hò hẹn,
Rồi hai người thương nhớ, ngóng trông nhau,
Đời vô thường khó tránh cảnh bể dâu,
Hạnh phúc và khổ đau luôn dồn nén,

Nhiều canh khuya chúng mình vương luyến mến,
Trãi nỗi lòng đầy trăn trở vào thơ,
Từ cỏi ảo ta xây đắp ước mơ,
Suốt kiếp được cận kề nhau sớm tối.

Nhưng thiên đường ta có đi sai lối?
Hai phương trời-hai khoản cách xa xôi...
Tiếng yêu nào em dành tặng riêng tôi?
Vẫn có thể đem trao cho người khác?

Ta đã nghe rõ âm vang bài hát,
Như Tử Kỳ xưa tri ngộ Bá nha,
Nàng Trác văn Quân cũng là gái góa,
Xao xuyến lòng trước Tư mã Tương Như

"Phượng cầu kỳ Hoàng"thành bản tình ca,
Không ngờ đã mở ra trang tình sữ,
Kim Le ơi! em cũng là kỳ nữ,
Thơ của nàng làm rối nhịp tim ta..

Lắng tâm tư, nghe tiếng lòng em bày tỏ,
Góc phố buồn, mây gió cứ vờn quanh,
Như chút nắng hồng hong ấm cây xanh,
Hồn không ổ khóa ta đang để ngõ

Đời cô đơn ta buồn như nhánh cỏ,
Bia bọt đầy trốn quán trọ trần gian,
Chờ đợi nàng hóa giải mọi bất an,
Như thánh dược chửa trái tim lầm lỡ

Thắp nến nguyện, cùng cầu xin thượng đế,
Cho xác hồn mình mãi mãi bên nhau,
Như vôi trầu quyện chặt với hương cau,
Đón hạnh phúc tuyệt vời trên nhân thế
hmhiennhan

Không dám liều mạng
Của trời cho biết có thơm tho?
Không mắc cỡ sao đem rao bán?
Cái nầy ta chưa cần cộng sản
Vướng vào khoảng ấy chỉ thêm lo

Cuộc đời ta đen như mõm chó
Miệng trên còn chẳng được ăn no
Si đa vào cổng từ lổ nhỏ
Xin em đi chỗ khác dùm cho
hmhiennhan

Nợ tình suốt đời không trả nổi
Yêu em rồi suốt đời anh mắc nợ
Từ sơ giao Nợ kéo đến bây giờ
Nợ lời hứa ,Nợ ân tình dang dở
Khép mắt rồi Nợ vẫn đến trong mơ

Chiều sân bay lần đầu ta gặp gở
Bốn mắt dõi tìm sáng đẹp trời thơ
Thương làm sao dáng mệt mỏi, bơ phờ
Bởi khoảng cách từ hai miền lạnh nóng

Em gởi trọn anh tình yêu sâu rộng
Hạnh phúc nặng đầy cảm xúc thân thương
Những món quà quý em chất đầy rương
Cũng không bằng được trái tim thánh thiện

Ba tuần trăng mật  tỉnh thành phố biển
Xác hồn quyến luyến chẳng muốn rời nhau
Dù có lúc mình tranh cải ồn ào
Vì anh khờ dại nẩy sinh lắm chuyện

Xa em rồi anh mới biết mình điên
Chẳng hiểu thấu nỗi lòng em trăn trở
Và cứ thế suốt đời anh mắc nợ
Nợ tình em phủ kín mít  nguồn  thơ
hmhiennhan

Khoảng trống từ ngày xa em

Xa em rồi gió như vào nhà trống
Mây cũng sầu tích tụ lệ thành mưa
Mới ngày nào mừng hạnh phúc đón đưa
Nay chỉ mình anh đi về một bóng

Xa em rồi niềm vui như bong bóng
Rối rắm hồn anh trăm mối ưu tư
Nụ hôn êm ái chiều đó giả từ
Sao giống vầng trăng trôi qua bến mộng

Còn gì vui khi quay về cuộc sống
Vây phủ quanh mình góc tối cô đơn
Chẳng còn Hồng Nhung trách móc giận hờn
Những bước lang thang biển chiều gió lộng

Em về Úc với ít nhiều thất vọng
Tức tối anh mơ ước quá đơn sơ
Không lo buôn bán ngày tối vẩn vơ
Nhà cửa bộn bề bỏ cho nhện đóng

Anh biết chứ tình em như biển rộng
Nhưng ý chí còn sắt đá hơn tim
Ba tuần ấp yêu trãi hết nỗi niềm
Mình tranh luận để hồn thêm lạc lỏng

Nhưng những bất đồng ngẩm ra quá mỏng
So với tình yêu vượt cả đại dương
Nếu chúng mình cùng chung sức hoà đồng
Sẽ vĩnh cửu những tháng ngày hoa mộng
hmhiennhan

RỒI TỪ ĐÓ.......

Rồi từ đó
không còn mơ với mộng
Tay hững hờ níu phải vạt hư không
Tình bao nhiêu ai lấy thước đo lòng
Dài hay ngắn khi thời gian ngóng đợi

Rồi từ đó
Chút tình anh trao gởi
Em ngậm cười nghe vời vợi chua cay
Tình chỉ cho đâu phải nợ trả vay
Sao ân ái đổi thay bằng nước mắt


Rồi từ đó
Tiếng đàn sai cung bậc
Con thạch sùng cũng tặc lưỡi xót thương
Giọt mưa Ngâu rả rích suốt đêm trường
Gởi con nước cuốn sầu vương  về biển

Rồi từ đó
Sóng lòng ấm vang tiếng
Không bến bờ con sóng vỗ triền  miên
Em rũ rượi khi chiều nghiêng nắng sợi
Cỏ cũng buồn ôm cả mảnh tình rơi ./.
Nilan 20-11-2010

Yêu thơ và ghét thơ

Em hoạ bài thơ " Tình đã xa"
Khó nói làm sao chẳng nhạt nhoà
Nỗi lòng vướng víu khi vào Nét
Xót xa người hay xót cho ta?

Em hiểu lầm rồi ,chuyện bướm hoa
Có đáng gì đâu để thiết tha
Tình ảo ấy chỉ trên trang giấy
Theo dòng thời gian sớm phôi pha

Chuyện tình mà ta muốn nói ra
Hiện nay chịu thử thách phong ba
Người ấy khi yêu trao tất cả
Hạnh phúc đâm chòi kết trái hoa

Nàng đúng là người đẹp nết na
Tay trắng đảm đang việc nước nhà
Vì con nên nửa đời vất vả
Ta yêu nàng hơn cả yêu ta

Quá yêu nên mới sinh cải vả
Thơ thẩn như tằm trả nợ dâu
(Thơ thẩn bao người được giàu đâu?)
Thương trường mới chính nơi vương giả
Sẵn tài sao lại để chìm sâu?

Yêu thơ, đành phải nói ghét nhau
Sâu thẳm trong tim vẫn khát khao
Một ngày hai đứa như lân pháo
Yêu thơ hồn cũng được nâng cao...
hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét