Anh đợi em về
Hmhiennhan
Trời cuối Thu , Sài gòn mưa ngập nước
Góc vườn xưa cúc cũng đã trổ hoa
Em đâu rồi người phụ nữ hiền hòa
Quay về nhé,để cùng anh sánh bước?
Em còn nhớ lời hẹn hò năm trước?
Chúng mình tái ngộ nơi chốn cố hương
Dù cuộc đời phải lưu lạc tha phương
Cũng không thể chia cắt tình ta được
Sóng đại dương bềnh bồng xô con nước
Em bặt tăm chìm nổi kiếp lênh đênh
Chiếc thuyền tình vẫn chưa về đến bến
Biết bao giờ anh mới gặp lại em?
Biết bao giờ được trọn giấc ngủ êm
Bởi tiếng ru hời âm vang dĩ vảng
Ánh mắt Hồng Nhung nhìn anh sâu lắng
Thêm hương thầm lảng đãng dưới bóng trăng
Anh thẩn thờ chờ em trên phố vắng
Rượu trùng phùng mới chạm nút đã cay
Đang mơ chăng? bước chân ai đè nặng?
Gió lào xào nghịch tóc rối anh bay...
Hồn trăng khuya trên xác lá vàng phai
Anh góp nhặt đốt lên hòa mây trắng
Ôm cô đơn mỏi mòn theo năm tháng
Em phương xa cảm nhận hãy quay về
hmhiennhan
CHỜ!
Em đã chờ anh suốt đêm nay
Bên song Thu gõ nét hao gầy
Cây buồn gió cuốn trơ trụi lá
Ngọn nến mỏi mòn cháy đời phai
Anh có kịp không? về tối nay
Đông mang tuyết phủ suốt bao ngày
Em ôm rét mướt lồng hoang vắng
Ghế đá khóc thầm vắng bóng ai
Em đợi anh về đêm vỡ nát
Tay đan tay ngón dạ buồn lây
Nỗi nhớ ùa về cay lòng mắt
Đêm cứ rót đầy chén quắc quây
Em nghiến cơn đau mềm vách đá
Tựa hồn bên cửa tắm men say
Đêm trải cô đơn mình em uống
Em đã chờ anh , anh có hay?
NguyenNiLan
| Ngày gửi: 09/11/2010 23:07 |
|
|
Hà Nội Chiều Đông!
Xa một tuần tưởng chừng như năm tháng
Mang mán trong tôi một thế kỷ dài
Hương sữa trải dài phãng phất quanh đây
Lòng dạ ngất ngây anh đây em đó
Gió nói thay anh hai tiếng giã từ
Mỗi độ đông về trống rỗng cô đơn
Hớn hở,hơn thua giờ là kỷ niệm
Nghiệm lại tình xưa chẳng biết lỗi gì?
Và em lại đi để anh ở lại
Mong nhớ ngóng chờ người ấy tôi yêu
Bấy nhiêu hẹn ước lẫn khuất quanh hồ
Băng ghế đợi chờ phẵng lặng còn đây
Hà Nội đầy mây tôi mất em rồi
Nhớ lại bồi hồi đắng cay đau xé
Thức trắng đêm nay lê bước Tây Hồ
Trước độ đông về cô lẻ mình tôi.
Nguoitruongphu
Chào Nguoitruongphu!
Cám ơn bạn đã có ý kiến về chủ đề của tôi
Thơ bạn làm hay quá, Hiền Nhân mạn phép họa cùng bạn 1 bài nha
Nỗi buồn trống vắng
Xa em rồi sao thấy buồn vô hản
Man mác hồn anh nỗi nhớ tím đầy
Hương sửa Hà nội vương mắc đâu đây
Đêm chia tay chẳng chút gì lãng mạn
Gió lạnh lùng không thương người lẻ bạn
Đêm Tây hồ cũng vắng bóng trăng treo
Trời đất gieo chi nghịch cảnh phủ phảng
Em ra đi bỏ mình anh than vãn
Công viên lác đác những chiếc lá vàng
Băng ghế đợi chờ người yêu không tới
Không còn nữa những câu thơ trao gởi
Lời nói ngọt ngào giờ đã xa xôi
Hà nội vào đông anh mất em rồi
Bao kỹ niệm chỉ còn trong ký ức
Đối bóng đèn khuya trái tim day dứt
Cùng dòng thời gian lặng lẽ êm trôi
Hmhiennhan |
| Ngày gửi: 10/11/2010 22:52 |
|
|
Hoạ thơ thôi
Cám ơn bài thơ họa của Nilan hay quá! Ngọc mai chỉ là người em gái cũ ,tình cờ gặp
lại và xem nhau như anh em thôi, Nilan đừng nhắc đến NM nữa nha
Ta lớn rồi, đâu phải kẻ tầm thường?
Vội ngớ ngẩn tin lời yêu trên nét
Khó bền vững chuyện tình qua tiếng sét
Huống chi còn cách trở cả đại dương
Ta chỉ là hai người bạn dễ thương
Mê văn chương họa thơ nhau buổi tối
Chỉ thế thôi! chẳng có gì rắm rối
Nhưng gần hoa thì phải vướng chút hương
Lời thị phi ngẩm cũng không hoang đường
Thơ thì phải có chút gì lãng mạn
Ta vững tin lòng ta luôn trong sáng
Thơ họa mà ! sao tránh chữ yêu đương
Anh mệt mỏi trong kinh tế thị trường
Không phí thời gian la cà tán dóc
Thơ thường phản ánh nỗi niềm cô độc
Nhưng chẳng hồ đồ vay mượn nhớ thương
Phải nói là thơ Nilan rất hay ,tạo nguồn cảm hứng cho HN .Có bài
thơ họa rồi treo đó vì sợ lời thị phi chớ HN và Nilan quá hiểu nhau
nguyennilan
Có buồn không khi trồng hoa tim vỡ
Giữa một vùng ảo vọng quá xa xôi
Ôm bóng hình với nỗi nhớ đơn côi
Ôi giây phút trái tim yêu lầm lỡ
Tin yêu người ta dệt vạn câu thơ
Tình giao du trên nét lắm dại khờ
Chút tình ảo sao mang vào nỗi nhớ
Ta mơ hồ ngậm trái đắng thờ ơ
Ta lỡ trót mang chút hồn lãng mạn
Câu thờ đề ta họa chút kiêu sa
Yêu hoa thắm yêu trời mây trăng gió
Yêu âm thầm yêu những phút bâng quơ
Lời thị phi ai tránh được bao giờ
Ta mặc kệ cứ sống đời mộng mị
Ta cợt đùa câu thơ cho phỉ chí
Dẫu biết rằng chỉ là mộng với mơ
Trong cuộc sống ta tranh dành tất bật
Vạn thứ gọi mời ta mỏi gối mòn hơi
Nào hạnh phúc áo cơm nào danh lợi
Ta mượn đời dăm phút để vui chơi
Ta mượn người để trút cạn những lời
Trải vào thơ phút vật vờ cô độc
Cho ta vui với đời không tiếng khóc
Lúc đêm về ta uống chén chơi vơi.........
Ta với người không duyên chẳng nợ
Nợ không vay nên chẳng trả bao giờ
Nhưng có đấy nợ bài thơ ai gởi
Như đã yêu như tim đã gọi mời.....
nguyenNiLan |
| Ngày gửi: 11/11/2010 00:03 |
|
|
Ghé qua thăm Hiền Nhân, ông thi sĩ đa tình, đa cảm và...
Xin có chút... nho nhỏ gọi là quà xông nhà nhé :
Thi nhân đã bén chút yêu
Đường xa vạn dặm bao nhiêu...
Cũng gần !
Một bàn chân
Hai bàn chân
Cứ đi là đến
Tần ngần
Gió bay !
CẦN CÙ |
| Ngày gửi: 11/11/2010 13:05 |
|
|
Ngờ nghệch
Chào Cần Cù !
Hiền Nhân rất vui khi nhận được bài thơ của Bạn. Thân quen luôn nha
Thi nhân ngờ nghệch khi yêu
Nếu không yêu được
Phải liều làm sao?
Một là níu
Hai là chào
Bước chân đã mỏi
Chưa vào
được tim |
| Ngày gửi: 11/11/2010 23:20 |
|
|
Mẫu tử tình thâm
Tình thâm mẫu tử chói ngời
Nghìn thu sáng mãi Phật Trời chứng tri
Cưu mang chín tháng kiên trì
Độc hành vượt biển hiểm nguy mẹ chờ
Sanh con nở trọn ước mơ
Nuôi con sửa ngọt hai bờ vú căng
Con đau mẹ bỏ uống ăn
Nâng niu thao thức quằn nhăn mắt buồn
Ai cho bạc vạn vàng muôn
Không bằng dòng sửa mẹ tuôn tháng ngày
Nắng mưa hứng chịu đoa đày
Con khôn lớn, mẹ oằn vai nợ trần
Thương mẹ tiều tuy xác thân
Thầm mong có dịp báo ân biển trời
Nhục vinh chìm nỗi chơi vơi
Con lưu lạc khắp chợ đời mưu sinh
Ngờ đâu trời chẳng công minh
Chưa chi vội nỡ đoạn tình mẹ con
Chữ hiếu con chẳng vuông tròn
Luân hồi gặp lại mẹ còn nhớ con?
hmhiennhan
|
| Ngày gửi: 12/11/2010 19:25 |
|
|
Buồn vui đêm phố núi
Cà phê phố núi không đen đặc
Đậm đà mùi thơm đắng tinh khôi
Môi em thắm không hề ướp mật
Vẫn nồng nàn quyến rũ môi tôi
Ánh mắt em có gì muốn nói?
Mới liếc nhìn chân vướng bước đi
Giữa đêm đông cao nguyên hùng vĩ
Tôi chợt thèm khoảnh khắc mê ly
Trái tim em chứa gì huyền bí?
Cứ nhấp nhô như thể gọi mời
Tôi miên man thả rong ý nghĩ
Thật ảo còn lấn cấn chơi vơi!
Phía sau vùng nhạy cảm lả lơi
Là hố thẳm mù tăm tuổi trẻ
Thôi cứ để cho đời lạnh tẻ
Nhưng núi rừng sạch sẽ em ơi!
hmhiennhan
|
| Ngày gửi: 13/11/2010 16:02 |
|
|
Tình yêu học trò
Chung mái trường nhưng chưa kịp biết tên
Vì hai đứa học cách nhau mấy lớp
Hỏng lén nhìn nhau sao biết mặt ai kênh
Chưa bị níu áo mà tim hồi hộp?
Tiếng sét nợ nần đến sau tia chớp
Sôi trào máu họng bốn mắt giao nhau
Nầy tóc dài ơi! cho gởi lời chào
Bài toán tình yêu làm sao quay cóp?
Muốn trồng cây si nhưng hồn quá khớp
Chắc phải nhờ gió nói hộ lời yêu
Nỗi lòng anh dấu vào trong chiếc hộp
Trao em rồi sao em cứ đăm chiêu?
Phương trình bậc nhất vậy mà không hiểu
Ẩn số là em em có biết không?
Đường thẳng ngắn nhưng anh phải đi vòng
Vì ngại lắm những nụ cười chế diễu
Tụi bạn nói đã yêu là phải liều
Yêu chân thật chẳng có gì xấu hổ
Không lẽ chọn tóc dài làm đáp số
Nhưng chưa rỏ ý em làm sao yêu?
Làm cái đuôi anh cũng khoái bún rêu
Rồi kế tiếp là ly chè đậu đỏ
Mấy đợt trả tiền em đều hỏng chịu
Để đêm về anh trăn trở buồn hiu
Phượng đỏ rực trời cùng tiếng ve kêu
Mình sắp sửa chia tay nhau rồi đó
Tình yêu học trò anh gởi vào gió
Gió nói gì sao gió cứ lêu lêu...
hmhiennhan
|
| Ngày gửi: 14/11/2010 15:22 |
|
|
Thêm một chuyện vui
Trời ban ta mối duyên lành,
Em thích nằm dưới hay giành nằm trên?
Em cười thôi cứ đứng bên
Dưới trên gì cũng chênh vênh nợ đời
Tưởng anh đáng mặt tay chơi
Mới chăm đầu pháo xì hơi ,chán phèo
hmhiennhan
|
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét