Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Tình không biên giới trang 57

Lời chào ly biệt
Hết rời khúc hát tình Thu,
Trời Sài Gòn vướng mây mù Melbourne.
Bạc vôi , trầu héo, cau khô,
Tình qua lăng kính hư vô không còn.

Sóng mài núi đá phải mòn,
Tóc chen sương muối Nàng còn nhẫn nha,
Hạnh phúc ẩn trốn nơi xa,
Ta chôn khúc Hậu Đình Hoa vô tình.

Gợi chi giấc mộng Trang Sinh?
Một lần hóa bướm say tình với hoa
Dở dang nữa bản tình ca,
Chào em! Ta đã bước qua nỗi buồn
hmhiennhan
*1/  Hậu Đình Hoa là nơi trai gái xưa giao duyên,sống thử với nhau
"2/ Mượn ý câu "Trang sinh hiển mộng mơ Hồ Điệp, Thục đế sinh tình thác Đổ Quyên"



Tình quê
Tôi vẫn muốn sống chết cạnh quê hương,
Dù biết có tài, nơi nào cũng trụ được.
Bạn bè tôi là công dân nhiều nước,
Có thằng hãnh diện quốc tịch Mỹ của mình.

Ai không tin nhưng tôi vẫn vững niềm tin,
Nhà nước và nhân dân sẽ ngày gần lại,
Thảm cảnh đói nghèo không còn sống mãi,
Việt Nam thành Rồng, thành Hổ trong tương lai.

Dẫu còn nhiều tiêu cực ở hôm nay,
Chiến tranh, thiên tai, giặc thù tiềm ẩn.
Nhưng Tổ Quốc chưa bao giờ ngược đãi,
Những tấm lòng biết yêu nước, thương dân.

Cuộc sống xứ người cũng vất vả ,lo toan,
Thêm sự khác biệt hai nền văn hoá
Hồn lạc lõng bên những người xa lạ,
Sao bằng đồng bào cùng cội rễ sinh ra?

Bát nước trà xanh đắng chát đậm đà,
Đầy tình nghĩa hơn rượu tây,bia ngoại.
Miễn hồn ta được an nhiên tự tại,
Góp phần mình cho đất nước thăng hoa
hmhiennhan



Chờ em

Thả nỗi nhớ thương vào nơi vô định,
Anh biết ơn Trang Ngọc vẫn kề bên.
Tình cảm chúng mình chìm nổi chênh vênh,
Lúc nồng thắm, lúc lập lờ băng tuyết.

Tình ái chôn chưa sâu xuống mộ huyệt
Để nửa khuya hoang lạnh gió trả về.
Dẫu duyên xưa em không còn thắm thiết,
Anh vẫn mong chờ sung rụng bến mơ...
hmhiennhan

 Huyễn mộng
Trên đời chẳng có người yêu lý tưởng,
Thần tượng chết sau cánh cửa thiên đường.
Lời của em như xát muối vết thương,
Duyên nồng thắm phải đâu từ một hướng?

Thịt da kiều diễm tỏa đậm ngát hương,
Sao môi son em rót giá lạnh hồn?
Tình vĩnh cửu chỉ là điều hoang tưởng,
Như nắng cuối ngày cố níu hoàng hôn.

Anh đã rỏ em người đẹp tinh khôn,
Gái Bến Tre quậy Ca Li nổi sóng,
Vẫn không cản nỗi đam mê khát vọng,
Được  cùng em đón hạnh phúc đẹp,hồng.

Cám ơn em nói những lời thật lòng,
Tình viễn xứ như nước sông đổ biển,
Anh đừng chờ đợi hoài công mộng huyễn,
Biết bao giờ biển lại nhớ đến sông?

Anh rất tiếc mình là kẻ cuồng ngông,
Không giữ được người cao sang,quyền quý,
Thiên đàng của em là bên nước Mỹ,
Lỗi nhịp rồi ,hai đường thẳng song song...
Hmhiennhan


 Duyên quê nhạt nhòa

Đêm nhìn nước cuốn trăng trôi,
Bên cầu hai bóng song đôi qua rồi.
Bây giờ còn lại mình tôi,
Lang thang Thủ Bộ ,đơn côi tình sầu.

Duyên quê em gởi về đâu?
Thuận Thành, Mỹ Lệ hai đầu tương giao.
Lớn lên từ gạo Chợ Đào,
Ngờ đâu biển rộng trời cao tách rời

Ba chìm bảy nổi chơi vơi
Hẹn về tìm lại sân chơi thiếu thời,
Tiếc là khoảng cách xa khơi
Giàu nghèo khó thể chung đời bên nhau.

Melbourne sóng nổi lao xao,
Tình trong cõi ảo ghé vào rồi ra,
Lòng tôi trĩu nặng xót xa,
Em đừng gợi chuyện xe hoa không thành.

Mỹ Lệ kề bên Thuận Thành,
Nhưng tàn rồi mối duyên lành cố hương,
Chợ Đào gạo vẫn thơm hương,
Nhưng không giữ được người thương Melbourne
Hmhiennhan








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét