Tình chưa lặng sóng

Em tụng hoài câu kinh nghe thật chán
Đừng dối lòng khi tâm trí bất an
Cố rời bỏ tháng ngày xưa lãng mạn,
Vườn hồng tình yêu ta kết mộng vàng.

Bốn năm rồi,lớp lớp bụi thời gian
Chưa che lấp hết suối nguồn hạnh phúc,
Anh thà đánh đổi hồn sa địa ngục,
Miễn được bên em nối lại nồng nàn.

Vẩn còn đó những ngày xuân An Giang,
Bên bờ hồ  mình ngắm trăng,tình tự,
Em bẽn lẽn như một nàng trinh nữ,
Bị nụ hôn cùng ánh mắt lột trần.

Những đêm huyền diệu hai đứa chung chăn,
Xa nhau rồi xác hồn luôn quyến luyến,
Dấu ái vươn xa chìm trong sóng biển,
Kiên Giang, Vũng Tàu, tiếp đến Nha Trang.

Tình sử bất ngờ chợt rẽ lối ngang,
Bởi trận lửa ghen đến từ người ảo.
Em mai táng nợ duyên vào cõi đạo,
Để khúc nhạc lòng thổn thức xốn xang.

Đến bây giờ đã rỏ hết nỗi oan,
Chuyện lòng em vẫn ngậm ngùi quá vãng.
Lánh xa hiện thực trần gian tươi sáng,
Mấy kiếp lai sinh em đạt niết bàn?
Hmhiennhan


 Mênh mông lục bình

Vọng đâu đấy , âm đàn ai trổi  
Khúc não lòng , người hởi có hay
Tàn canh mộng siết choàng vây
Hồn thơ tê lạnh , quấn quây trang tình

Nhỏ nhịp thời gian khua nhớ nhung ----
Vương mang nỗi nhớ bao lạnh lùng
-Hoàng hôn bóng nắng về say ngũ--
Mình lại một mình giữa  mông lung

Một mình giữa biển bao la--
Trùng khơi sóng dậy cho ta ngỡ ngàng
-Giá mà năm tháng có chàng---
-Thì dù sóng gió bạt ngàn -quản chi

Nếu như đã có một lần ...
Mình có nhau thật , như Vần  trong Thơ ...
Tại sao mãi đến bây giờ ? Vẫn còn trắc trở ? Phải chờ ai đây !?
Mênh mông lục bình
 
 
Ngọc Ly Kim đã viết:


http://hoinguoiviet.ru/uploads/news/2010_10/2a_6.jpg  

Lại bão ...  

Bão lại về à...hãy tan đi...!
Quê nghèo xơ xác còn cái chi?
Ruộng đồng ngập trắng mênh mông nước.
Nhà cưả cuốn trôi ...khổ ra ri...

Quan lớn nhà lầu ngủ thẳng lưng.
Xếp to tiệc rượu cứ tưng bừng...
Bao nhiêu già trẻ không chăn chiếu...
Nấp ở đồi cao...khổ vô chừng...

Cứu trợ mần chi gói mì tôm...?
Quyết sách chủ trương phải có TÂM.
Di dân ra khỏi vũng ngập lũ.
May ra mưa bão đỡ thiệt hơn...

Mâý Ông Quan lớn phải có TÌNH.
Thương lấy Đồng bào như thương mình !
Mình khổ mình đau mình mới hiểu...
Đừng có giáo điều để dân...khinh.?

Mong rằng Các Quan chớ làm thinh...


05.10.2011
NLK

http://nguoiquangbinh.net/forum/diendan/images/smilies/moi/confident.gif  
 
Miệng quan

Miệng lưỡi vài quan cong cong quẹo quẹo,
Vì nước vì dân ăn nói dẻo queo,
Nhưng sự thật thường vo tròn bóp méo,
Có những vị quan ăn tạp hơn heo
Ông có thật lòng lo cho dân nghèo,
Chuyện bão lụt cũng kêu dân đóng góp
Tham quan,công tác thường đi xế họp,
Với vài gói mì, dân chắc đói meo
hmhiennhan
 Sóng ngầm

Thả nỗi nhớ thương vào nơi vô định,
Anh biết ơn Trang Ngọc vẫn kề bên.
Tình cảm chúng mình chìm nổi chênh vênh,
Lúc nồng thắm, lúc lập lờ băng tuyết.

Tình ái chôn chưa sâu xuống mộ huyệt
Để nửa khuya hoang lạnh gió trả về.
Trái tim anh vẫn tươi màu tinh huyết,
Thèm được cùng em má cọ môi kề

Hai đứa dối lòng chạy trốn đam mê,
Nhưng giấc ngủ luôn chập chờn tiếng gọi,
Đã yêu nhau sao phải chờ, phải hối
Để nỗi cô đơn phủ tối bốn bề?

Đêm Tân An sáng đẹp vành trăng quê,
Em còn nhốt cặp tuyết lê trong áo,
Khiến hồn anh dậy lên cơn sóng bão,
Bật những lời hờn dỗi quá ngô nghê.

Chưa bửa tiệc nào mình được no nê,
Người trước mắt nhưng thực xa thăm thẳm,
Vẫn bí ẩn nơi đền thiêng đất cấm,
Dẫu men say tình ái đã tràn trề.
hmhiennhan 
 
 Chiều dài khoảng cách

Trăng thu Mỹ Lệ vẫn đầy,
Nhưng người năm ấy đã bay khỏi đời.
Melbourne góc tối chơi vơi
Em ơi! còn nhớ một thời đắm say?

Lối xưa mộng thắm vàng phai
Người xưa thao thức hao gầy hơn xưa.
Mùa Thu đẫm ướt gió mưa,
Trúc Đào hai đứa đong đưa xa mờ.

Cầu Ô thước nối bến mơ,
Cớ sao Chức Nữ không chờ Ngưu Lang?
Dở dang rồi giấc mộng vàng,
Ngẫm suy Ta tiếc cho nàng lẫn Ta

Nghìn trùng khoảng cách vượt qua,
Vậy mà quên chút VỊ THA của lòng
Để giờ mỏi mắt mòn trông,
Chỉ thấy bão sóng mênh mông đất trời
hmhiennhan