CHUYỆN TÌNH CỦA GIÓ VÀ BIỂN
Từ nguyên thủy biển mênh mông với sóng
Thăm thẳm xanh trong khó đoán rõ lòng
Giống tính gió ngày tối cứ thong dong
Lướt qua mãi biết bao nhiêu biến động
Chẳng dừng chân lại dù nơi khoảng trống
Ngày bỡn mây còn đêm tối vờn trăng
Tìm ở đâu ra tình cảm vĩnh hằng
Em ví biển thì anh làm gió lộng
Gió nông nổi , biển sâu kín nỗi lòng
Nên khoảng cách đôi mình mãi xa ngái
Tiếng buồn khắc khoải trùng khơi vẫn vậy
Gió lặng rồi biển cũng chẳng nhớ mong
Đong đưa chật vật chỉ thêm con sóng
Anh chán đời đành mở cửa vi vu
Em là biển hãy thỏa tình trải mộng
Anh là gió phá bỏ mọi ngục tù
NGUYỄN HIỀN NHÂN


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét