NGÀY MÌNH CÒN YÊU NHAU
Tình đến bất ngờ khi chạm ánh mắt
Nụ cười luyến ái hút hồn chơi vơi
Trời Long An đôi lòng vui phơi phới
Em còn đùa gọi tôi bằng tiếng bác
Chút xao xuyến ,tạm dừng chân phiêu bạt
Em gái giả nai đáo để nụ tình
Vui được yêu nhưng ngại bác già chát
Viên mãn gì sau mấy khắc trường chinh ?
Muốn phỉ tình cần nhất phải chân tình
Nõn nà nhí nhảnh thổi ttung nham thạch
Bên lỡ bên bồi sẻ chia được mất
Dẫu chúng mình hơi muộn nợ ba sinh
Giọng nói thôi miên phá cõi an bình
Mặt vênh bướng bỉnh làm tôi bối rối
Quay lưng về tháng sau em réo gọi
Hờn giận gì sao anh lại biệt tin ?
Nhà thơ nhà giáo nhà nghèo linh tinh
Đối với em ,yêu là không biên giới
Vòng tay anh từ lâu em thầm đợi
Mặc thị phi đời chê kém thông minh
Trên đồi mơ ẩn hiện dáng đẹp xinh
Tình cuồng nhiệt làm rung rinh đôi bóng
Nàng từng bước lắp đầy tôi khoảng trống
Những đêm buông màn quang cảnh đồng minh
NGUYỄN HIỀN NHÂN


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét