Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

Vầng trăng xưa đã khuyết


Vầng trăng xưa đã khuyết

Đêm cuối tháng rồi trăng chưa mọc
Tím lạnh hồn anh ngọn gió đông
Miên man nỗi nhớ em vàng ngọc
Ngày đó bên nhau thật ấm lòng

Anh gởi hồn thơ cuồn cuộn sóng
Nối kết cùng em chuyện vợ chồng
Hai đứa từng chung nhau bến mộng
Lẻ nào giờ lạc cõi hư không

Chợ Trạm đêm nào bên cánh võng
Nụ hôn đắm đuối hút chặt lâu
Chứng nhân máy ảnh còn lưu dấu
Vầng trăng bàng bạc trộm in sâu

Tình đẹp làm sao thuở ban đầu
Cảm xúc trào dâng sáng mắt nâu
Em cười khúc khích chê anh xấu
Lợi dụng bờ môi như móc câu...

Anh dẩn em qua mấy nhịp cầu
Ăn tô cháo vịt, bắp nướng khuya
Dân quê cởi mở và hiền hậu
Khác người Melbourne sống cách chia

Tình chúng mình ngọt như khúc mía
Lỡ cắn vào chịu chút ê răng
Trăng tròn khuyết, trời còn mưa nắng
Mình có yêu nhau đến vĩnh hằng?
hmhiennhan

Khuyết tròn nỗi nhớ một vầng trăng

Chuyện tình đến ngã ba sông
Về đâu con nước lớn ròng ngày xưa?
Vắng em trời vẫn nắng mưa
Mặc anh đi sớm về trưa một mình

Trăng vàng toả bóng lung linh
Vẫn vầng trăng của chúng mình tròn nguyên
Xót thương phận hẻo con thuyền
Lênh đênh biển sóng nợ duyên tít mù

Bướm già đậu nhánh mù u
Melbourne tình gởi thiên thu tiếng lòng
Hứa cùng nhau tát biển Đông ( Cùng anh vượt mấy bến sông)
Chưa chi đã để cạn dòng thời gian

Em về xứ Úc xốn xang
Tiếng đàn yêu vọng âm vang khác rồi
Sông trăng ngày một xa xôi
Đôi tim bên lở bên bồi
hanh hao

Mình ơi! khản giọng gọi nhau
Tình xưa lặng lẽ đi vào chiêm bao
Vẳng nghe trăng nước lao xao
Nụ hôn chết đuối trắng màu khói mây

Từ nay cam cảnh lưu đày
Hồn chiều lẻ bóng đong đầy hoàng hôn
Nỗi nhớ ngày một mỏi mòn
Gói tình hoài niệm
Khuyết tròn giấc mơ?
hmhiennhan

Dòng sông thân thương


Dòng sông thân thương

Dòng sông xanh biếc đâu rồi
Nhìn màu nước đục bồi hồi lòng tôi
Ngày xưa lấp lánh trăng soi
Bên cầu giặt áo em ngồi em mơ

Sông thơ êm chảy lững lờ
Bên bồi bên lỡ đôi bờ vấn vương
Lắng nghe tiếng nhạn kêu sương
Tìm em tôi gởi nhớ thương không lời

Mùa Thu hoa lá rụng rơi
Khúc sông lưu dấu quảng đời hồn nhiên
Bè chuối em cắt làm thuyền
Thả cho người bạn láng giềng tập bơi

Nhớ chiều mãi miết rong chơi
Về nhà mẹ mắng cầm roi đánh đòn
Bắt đền nhau một nụ hôn
Vô tư chẳng biết ngọt ngon mùi đời

Nay thì vật đổi sao dời
Tha hương anh nhớ góc trời quê hương
Bóng hình cô bạn thân thương
Chưa già tóc đã điểm sương mái đầu

Dòng sông xưa đã đục ngầu
Bóng trăng xưa đã chìm sâu đáy rồi
Chỉ còn ký ức hồn tôi
Chút tình hoài niệm thả trôi bềnh bồng
hmhiennhan

nguyennilan

KÝ ỨC DÒNG SÔNG

Sông kia vẫn cứ xuôi dòng
Sông lòng sao mãi ngược dòng thời gian
Nhớ thời em bé cỏn con
Ra sông giặc áo anh còn theo sau
Cùng em soi bóng chung đầu
Chòng chành bè chuối sông sâu ta chèo
Bây giờ tình ấy mang theo
Người xa có nhớ quê nghèo năm nao
Nhớ người lòng dạ xuyến xao
Bờ sông em đứng gọi vào hư không
Bóng trăng vừa rụng xuống dòng
Em mơ chú Cuội về thăm chị Hằng
Gởi anh một nữa vầng trăng
Một dòng ký ức em hằng ấp yêu
Thời gian đã đến xế chiều
Gởi anh một nhúm tình yêu cuối mùa./.
Nilan

Nilan gởi vài dòng họa bài thơ DÒNG SÔNG THÂN THƯƠNG rất hay của Hiennhan

Tình già vẫn còn ghen?
Anh già nhưng tình hỏng già
Lưng tôm xấu xí vẫn là chồng em
Đừng chê anh quá lem nhem
Lưỡi môi dẻo quẹo đủ em bềnh bồng
Chắc gì bà khỏe hơn ông?
Bốn chân một gậy ta ngông nghênh đời
Cộng đồng tác chiến mình ơi!
Chữ tình chữ nghĩa đừng rời nhau nha
Nắm tay nhau vượt phong ba
Vai kề má áp chan hòa yêu thương
Tình ta trong suốt bóng gương
Đụt thì chiếu lệch, chân giường lung lay
Thẹn thùng lời nói bùi tai
Men tình ngắm ít mà say say hoài
Anh yêu! đời hãy còn dài
Yêu em đừng có trả bài nhầm ai
Ớt nào là ớt không cay
Gái già là gái cũng hay ghen chồng
Em yêu hương lửa mặn nồng
Đôi tim già mới hết lòng thương nhau
Chúng mình đã lắm gian lao
Yêu nhau vì quá hiểu nhau tận tường
Anh già nhưng rất dể thương
Yêu em yêu cả con đường em đi
Ghen hờn lo lắng làm chi
Trần ai tri kỷ khắc ghi đời đời
Yêu em! thề có đất trời
Núi mòn, biển cạn không dời khỏi em
hmhiennhan

nguyennilan
GHEN TÌNH GIÀ
Da già là bởi thời gian
Trái tim vẫn trẻ như còn đôi mươi
Yêu em anh cứ mĩm cười
Phều phào anh gọi :ơi !...người thương đâu?
Bao năm chung bạc mái đầu
Tình ta cũng vẫn ngọt ngào như xưa
Em đừng đi sớm về trưa
Cũng đừng Chat Chat đẩy đưa với người
Anh không chịu đâu mình ơi
Tối ngày em cứ lã lơi thơ tình
Ngày mai anh cất vi tính
Sáng, trưa, chiều, tối chỉ mình với ta
Anh ơi! cho em xin mà
Làm thơ cũng chỉ để là tìm vui
Tâm hồn lãng mạn tại trời
Xin anh đừng có nặng lời thế kia
Anh ghen từ sáng đến khuya
Nhốt em như cá Lia Thia trong hồ
Nhìn anh em nuốt không vô
Con mắt chớp chớp như vồ mồi non
Nếu còn như lúc thuở son
Thì em đi mất không còn vợ anh
Lòng em luôn vẫn chân thành
Sao anh lại cứ loanh quanh làm gì
Yêu anh từ lúc dậy thì
Bây giờ tóc bạc ghen chi thêm phiền
Anh gọi là em vô liền
Bên anh em mãi là Tiên giáng trần
Khà ..khà..khà..

Trêu anh Hiền Nhân


Trêu anh Hiền Nhân

Gái độc thân chưa một lần dang dở
Muốn cùng Hiền Nhân trao đổi chăn chung
Hãy gác lại đi chuyện cũ Hồng Nhung
Anh từ chối sẽ làm em đau khổ

Đọc thơ anh, em vô cùng ái mộ
Lời nồng nàn ôi! thân thiết làm sao
Thấy anh buồn lòng em cũng muốn đau
Làm bài thơ nầy mong tình anh trao

Liều thân gái ở giữa chốn vàng thau
Mười hai bến nước trong nhờ đục chạy
Em giỡn thôi mà anh đùng e ngại
Vốn con nhà tử tế nhưng bướng ngang

Ngày tối quen ăn chay nhưng ngủ mặn
Nhan sắc em không chim sa cá lặn
Nhưng cũng được khen là khá Lovely
Tính lẳng lơ hay chọc nguyệt trêu trai

Nếu đã thương ai thì thương chết bỏ
Em ham học , giỏi làm ăn chịu khó
Hay giúp người dù nghèo rớt mùn tơi
Biết nhún nhường nhưng cũng rất chịu chơi

Rất sáng dạ dù hơi hơi ngớ ngớ
Hạnh phúc nầy chẳng có gì trắc trở
Lấy em rồi anh không còn bơ vơ
Không phải làm những bài thơ than thở...

HiHi mong được anh Hiền Nhân trả lời sớm
Người bí mật

Xin trả lời em

Trai trung niên đã một lần cưới vợ
Tìm bạn tình để được bước dung dăng
Nếu hiểu nhau sẽ đăng ký chung thân
Cần chân thật mới bền lâu duyên nợ

Anh đã hiểu nỗi lòng em trăn trở
Hai mươi tám tuổi tính lại lẳng lơ
Nhìn hình em đẹp còn biết làm thơ
Nhưng biểu hiện một người con hiếu thảo

Tự nhiên lòng anh nỗi sóng xuyến xao
Rồi khát khao được cùng chung chăn gối
Dân quê mùa chẳng có gì nổi trội
Chỉ có lời nói ba xạo mà thôi

Kiếm được cục muối thì anh chia đôi
Còn cục đường xin cho anh nuốt trọn
Người quân tử đôi lúc cũng thí ngôn
Nếu nói sai thì cho anh nói lại

Giống mọi người anh cũng đủ hai vai
Khi cần thiết mời em cứ đến dựa
Nhưng đừng trách anh làm em có chửa
Bởi vì anh cũng không phải tay vừa

Chọc vui em chớ anh rất khó ưa
Khoẻ như voi nhưng thường hay mất lửa
Trái tim anh bi giờ xin đóng cửa
Bởi sợ cuộc tình thay đổi nắng mưa
hmhiennhan

Một thời áo trắng

Cuối cấp rồi! ta sẽ đi về đâu?
Tuổi thơ để lại bao nhiêu kỹ niệm
Áo trắng tinh khôi, trò chơi tìm kiếm
Khi mới biết nhau những buổi học đầu

Thầy cô, bạn bè tất cả in sâu
Chữ ngã nghiêng khắc trộm vào bàn ghế
Rồi mai nầy cuộc đời nhiều dâu bể
Gặp lại nhau áo cũng sẽ khác màu

Tình cảm học trò chân thật làm sao
Nghịch như quỷ, nhưng yêu thường e ấp
Thấy bóng người tình trái tim loạn đập
Sợ thầy cô biết, thiên hạ xì xào

Con trai con gái gì cũng giống nhau
Nỗi lòng giấu kín sao ai cũng rỏ?
Họ nhận ra từng sơ hở thật nhỏ,
Như cây gặp gió thì phải rung chau

Thôi tạm biệt nhé năm tháng ngọt ngào
Bao yêu thương ta gởi vào lưu bút
Lễ ra trường nâng ly ta cùng chúc
Mọi bước chân sáo đều sẽ bay cao
hmhiennhan

Anh làm quỷ sứ bắt hồn em


Anh làm quỷ sứ bắt hồn em

Nếu anh là lão Ngô vương Phù Sai
Tất truyền lệnh chém Tây Thi-Phạm Lãi
Con gái yếu mềm nhưng rất lợi hại
Cả Từ Hải cũng chết bởi Thuý Kiều

Anh sợ rồi! Em cứ nói ghét yêu
Khó biết thật em đang yêu hay ghét?
Thôi thì tạm bỏ cho em lạnh rét
Nhỏng nhẽo hoài ,ê mắc cỡ lêu lêu

Hỏng phải Trương Chi trúng phải bùa yêu
Cô nàng Mỵ nương lầu son gác tía
Trổi khúc sáo lòng vái van ông Địa
Làm gió trăng buồn ngơ ngẩn nửa khuya

Hỏng phải Chí Phèo ngày tối rượu bia
Rồi ăn cháo lú người tình Thị Nở
Hỏng phải Kim đồng thả dê Ngọc Nữ
Bị giáng xuống trần nước mắt đầm đìa

Anh thích làm tên thiện xạ rất suya
Giống Hậu Nghệ cho Hằng Nga mê mẩn
Chẳng để chuyện tình thiên thu di hận
Đã yêu nhau mãi mãi không cắt lìa

Em đừng ma giáo nói lời tối nghĩa
Lẩn lộn hoài sự thật với hình như
Không phải thiên thần thì anh quỷ sứ
Bắt hồn em buộc yêu ghét rỏ từ
hmhiennhan

Góc tối của tình yêu


Góc tối của tình yêu
Có nhiều điều
Tưởng chừng thật đơn giản
Nhưng khó hiểu
Như tình người thế gian

Mùa đông sang
Lòng anh buồn nhuốm lạnh
Sao giá băng
Em còn phủ bao quanh?

Tình chân thành
Tưởng chừng sẽ vô tận
Lại mong manh
Đen bạc bởi bụi trần

Chỉ một lần
Gặp nhau rồi vĩnh biệt
Để hối tiếc
Nhớ thương hoài trăm năm

Nầy tri âm
Tim nàng cạn hay sâu?
Không soi thấu
Góc tình còn tối tăm?
hmhiennhan

Ngày chúng mình còn yêu nhau


Ngày chúng mình còn yêu nhau

Ngày anh mới yêu em
Hai đứa thật tự nhiên
Trao nhau lời âu yếm
Chẳng có gì cữ kiêng

Vào Nét là huyên thuyên
Chuyện trên trời dưới biển
Rời nhau còn quyến luyến
Nụ hôn thả liên miên

Nhắc nhau chuyện nợ duyên
Em còn khen anh hiền
Hai tâm hồn hoà quyện
Vào biển ái vô biên

Anh múa gậy tề thiên
Mắt em cười lúng liếng
Biết gậy có còn nguyên?
Hay bị bầy yêu thiến?

Cứ ngỡ chuyện thần tiên
Mãng đời còn tiếp diễn
Khi ván đã đóng thuyền
Chẳng còn gì tư riêng

Ai ngờ chiều đưa tiễn
Mọi việc lại đảo điên
Anh thành kẻ vô duyên
Nói gì phải giữ miệng...
hmhiennhan

Còn gì trách nhau?


Còn gì trách nhau?

Thôi em nhé ! mặt trời chìm cuối bãi
Để muôn ngàn tinh tú sáng trong đêm
Cuộc tình tàn em đừng nói gì thêm
Đừng trút lỗi lên đầu người chiến bại

Mệt mỏi lắm khi nói lời tranh cải
Hãy giữ lại lòng một chút hương phai
Em xây mới nhé lâu đài tình ái
Chén ngọc tay vàng chuốt chén rượu cay

Hởi nàng Dương quý phi của thời nay
An lộc Sơn đang đợi ngoài biên ải
Mê khúc Nghê thường không nên vung rãi
Lý Bạch đa tình đã chết ôm trăng

Ta bọt bèo cam phận kẻ thường nhân
Sao nàng cứ đem thơ ra nhạo báng?
Hãy quay về với thành đô ánh sáng
Bên kia nước Úc sống đời giàu sang

Níu tay nghìn trùng không đến thiên đàng
Nghe vọng lại âm vang lời ai oán
Cố nhân ơi! xin đừng làm ta choáng
Lỡ một cuộc tình ta mới tan hoang...
hmhiennhan

Đen trắng 1 cuộc tình dài


Đen trắng một cuộc tình dài

Nầy em yêu! tiết đông về rồi đấy
Mặc áo len đi cho bớt lạnh lòng
Anh bên nầy ôm nỗi nhớ mênh mông
Giữa thành phố đông người, nhưng chán ngấy

Bến Bạch đằng vẫn xanh thẳm màu mây
Vườn Tao đàn bóng cây như run rẫy
Anh mơ tưởng dáng hình em đi lại
Ngong ngóng tìm nhau giữa khói sương bay

Người cô độc ở đâu thì cũng vậy
Nhìn thời gian nhạt tẻ thêm buồn thôi
Xa lắc rồi hương vị ngọt đôi môi
Thuở hai đứa chung vòng tay ngây dại

Ôi! khoảng khắc thiêng liêng vĩ đại
Nguồn yêu em phủ ấm xác hồn anh
Hạnh phúc rạng ngời lấp lánh xung quanh
Rồi hai đứa cách nhau bờ biển lạnh...

Ngày em đi Sài gòn buồn cô quạnh
Từng giọt mưa nhỏ ướt vòm me xanh
Người viễn xứ em trở về viễn xứ
Thờ thẩn mình anh lối củ độc hành

Con chim sắt đã tung bay đôi cánh
Đẩy hồn anh vào cõi nhớ xa khơi
Chửa mùa đông sao gió mưa giá lạnh
Lạnh rét thân anh! lạnh tím đất trời!

Chiếc lá cuối cùng cũng đã rụng rơi
Chẳng bám níu mãi cành cây khô nhánh
Em Melbourne có ngoài vòng tay với?
Lúc thuyền yêu bị sóng vỗ chòng chành?

Hẹn bên nhau dựng tổ ấm an lành
Mùa xuân biếc nắng tươi hồng rực rở
Sao bây giờ bản tình ca dang dở
Than thở cuộc tình đen trắng mong manh?
hmhiennhan

Mùa thu theo em về xứ lạ


Mùa thu theo em về xứ lạ

Xa em rồi ,mùa thu vàng sắc úa
Mây cô đơn trên lối cũ thẩn thờ
Thời gian cuốn trôi đi màu áo lụa
Nhớ về em, anh chỉ biết hoài mơ

Ngôi nhà xưa trống vắng đến hoang sơ
Chiều loang tím, gió từ đâu thổi mãi?
Cố góp nhặt chút gì rơi rớt lại
Mất niềm vui hoa cỏ cũng vật vờ

Đâu tiếng nói nghe mát êm như gió
Đâu nụ cười tình làm tim anh rung?
Nét diễm kiều nào thúc anh mở ngõ
Cùng vòng tay làm suối tóc rối tung...

Ngày chia tay vời vợi ánh mắt nhung
Hạnh phúc ngọt ngào đôi khi gián đoạn
Những kỷ niệm buồn vui nhưng ấm cúng
Như tấm lòng viễn xứ thật vàng son

Những dấu yêu ngày ấy mãi sống còn
Dù mùa thu theo em về xứ lạ
Tâm hồn anh bổng khô như xác lá
Thả mặc biển đời sóng đánh long đong
hmhiennhan

Nụ hôn nhạt nhòa


Nụ hôn nhạt nhoà
hmhiennhan

Lỡ rồi giấc mộng chung thân
Từ nay ta xoá nợ nần của nhau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Trong cơn gió lốc trắng màu biệt ly

Ngậm ngùi ta tiễn tình đi
Lời yêu có hẹn chu kỳ nhạt phai?
Nụ hôn ngày ấy sân bay
Trời ơi! nồng ái thắm dài đời anh

Melbourne sóng vỗ chòng chành
Nụ hôn em cất để dành trong tim
Nhiều đêm say giấc ngủ êm
Anh còn mơ thấy bóng em cận kề

Nụ hôn trút xuống đê mê
Kèm theo lời nói tỉ tê ấm lòng
Đôi ta duyên phận vợ chồng
Núi cao biển rộng chung lòng vượt qua

Đâu ngờ sau trận phong ba
Nụ hôn em để nhạt nhoà bờ môi
Tình giờ như áng mây trôi
Hai đầu nỗi nhớ xa xôi nghìn trùng

Hồng Nhung ơi hởi Hồng Nhung
Yêu nhau sao mãi lạnh lùng hơn thua?
Thôi thì đáp lại chanh chua
Ngọt ngào anh gởi có vừa lòng em?
hmhiennhan


nguyennilan

ĐƯỜNG TIM LỐI RẼ

Từ khi nói tiếng tạ từ
Đường tim lối rẽ ai người không đau
Hoa tình hương nhạt úa màu
Yêu đương ai biết ngày sau thế nào

Không vuông tròn chữ ước ao
Bóng hình em giử chiêm bao gặp người
Không duyên chẳng nợ tại trời
Bây giờ mỗi đứa một nơi nghẹn ngào

Cầm tay lần cuối em chào
Mai về bên ấy nghe xao xuyến lòng
Nắng phơi sương trải niềm trong
Chén tình đã cạn hoài mong nỗi niềm./.

Nilan cố gắng đáp lại bấy nhiêu, vì Nilan đóng vai chị
Hồng Nhung hơi khó..

Bóng mây hạnh phúc

Dù cuộc đời trãi lắm cảnh bể dâu
Mối tình xưa vẫn bồi hồi nhớ mãi
Gót son Hồng Nhung một thời ngây dại
Dẫm lên tim tôi nay đã hằn sâu

Quán cà phê trăng sáng treo trên đầu
Hương thơm ngan ngát khóm hoa thiên lý
Tôi đón nhận một người tình tri kỷ
Từ nguồn vui sáng đẹp đôi mắt nâu

Nắng thời gian ngày đó có ngã màu?
Men tình ngây ngất còn lưu ký ức
Tâm hồn tôi suốt nhiều đêm thao thức
Ray rứt nỗi buồn những chuyện đâu đâu

Bóng mây hạnh phúc đã trôi qua cầu
Biên giới tình yêu rêu phong sắc úa
Hãy giữ dùm tôi tím màu áo lụa
Sáng đẹp rực trời thuở đến bên nhau....

Hãy giữ hộ tôi kỹ niệm ngọt ngào
Khuya trút xiêm y trở về nguyên thuỷ
Mạch suối tình giữa mê cung huyền bí
Trói buộc hồn tôi ...sâu hun hút sâu

Hãy giữ hộ tôi thân thể ngọc châu
Tóc mây rung rinh tựa dòng thác bạc
Trong vòng tay yêu xác hồn quấn chặt
Sao bây giờ mình để lạc mất nhau?

Xa em rồi tôi mới ngấm nỗi đau
Cuộc tình thật sao để nhiều giông bão?
Đứng chênh vênh giữa đôi bờ thực ảo
Nhớ em nghìn trùng thả giấc chiêm bao

Mùa Xuân về trời đất tươi rói màu
Nhưng Xuân đời tôi bao giờ sáng lại?
Xa ngái rồi nàng tiên ngoài biên ải
Nhìn lên bầu trời chênh chếch muôn sao...
hmhiennhan
hmhiennhan

Thiên đường sụp đổ rồi sao?

Chẳng còn gì để ta nói nhớ thương
Ân tình củ lặng thầm vào cỏi chết?
Chẳng còn gì, chẳng còn gì nữa hết
Giấc mơ tan, sụp đổ cả thiên đường

Hoa lìa cành vẫn để lại phấn hương
Làm sao xoá sạch vui buồn dĩ vảng?
Những ký ức còn khắc lưu năm tháng
Với người tình trở về ngoài đại dương

Tình vương môi má chan chứa yêu đương
Vầng trăng chứng nhân đêm nào vẫn sáng
Suối nguồn hạnh phúc trào dâng lai láng
Ta cận kề nhau trên mấy nẻo đường...

Vườn địa đàng hoa trái đậm ngát hương
Em vui vẻ tung tăng đôi chân sáo
Phú quốc, Vũng tàu những đêm huyền ảo
Hai trái tim cùng hòa nhịp du dương

Chuyện giận hờn nhau cũng rất bình thường
Em cố chấp để hồn chia đôi ngả
Chẳng còn gì? chẳng còn gì thật hả
Ôi ! núi sầu thêm bạc tóc phong sương
hmhiennhan

Chuyện tình đêm Chúa giáng sinh


Chuyện tình đêm Chúa giáng sinh

Giáng sinh nào Chúa xui mình gặp gở
Mắt trộm nhìn hai đứa đã đắm say
Em bối rối giữa đông người cách trở
Muốn chờ anh, bước chậm lại gót hài

Trong giáo đường tà áo trắng lay quay
Quỳ trước Chúa em nguyện gì lâu thế?
Anh nhấp nhỏm chờ đợi giờ tan lễ
Để nhận về hơi ấm cái nắm tay...

Tình yêu đẹp lắm năm em mười bảy
Anh tròn hai chục nhưng sao quá hư
Chẳng thuộc kinh mà bám đuôi khấn vái
Chúa ba ngôi chắc không nỡ khước từ?

Tàn cuộc chiến mắt em đầy ưu tư
Nhưng nồng cháy một tình yêu khốc liệt
Anh vô tình chẳng biết mầm ly biệt
Theo gia đình vượt biển em tản cư

Những bài thơ củ lem nhem câu chữ
Đêm Chúa ra đời anh lại hoài mơ
Nhìn tháp chuông buồn nặng trĩu tâm tư
Ngồi đồng thơ thẩn bên góc nhà thờ

Quán nước xưa, người xưa trong cõi nhớ
Em ở đâu? em ngồi đâu bây giờ?
Nỗi sầu nhân thế chất lên thánh giá
Đã nửa đời anh mộng cứ phất phơ


Bao nhiêu năm khói bụi phủ mịt mờ
Ta chẳng còn chung nhau mừng thánh lễ
Nếu em diễm phúc con bồng con bế
Đêm nguyện cầu còn nhớ kẻ bơ vơ?

Tình thời chiến thường chia ly dang dở
Hoà bình rồi lại cách trở hai phương
Kẻ đắc thế gieo nghịch lý vô thường
Người bất lực khẩn phép mầu thượng đế

Nhưng ở đâu cũng hướng về cội rễ
Mối tình đầu thuở mới nếm mùi yêu
Tay dắt tay hai đứa vui nói nhiều
Vương cung thánh đường những chiều tan lễ

Tình nồng ấm bổng em rưng ngấn lệ
Giá dòng đời cứ thuận thảo êm trôi
Anh và em mãi mãi không lẻ đôi
Nhưng thời cuộc chắc sẽ nhiều dâu bể?

Anh lơ đảng không tin lời em kể
Để ý làm gì những chuyện bâng quơ?
Áo trắng em cài chi màu hoa huệ
Để chúng mình tan vỡ sớm ước mơ?

Đêm Nô En nhìn bọn trẻ lượn lờ
Anh hồi tưởng chuyện Phụng Loan bở ngỡ
Ánh mắt tinh ranh nụ cười rạng rở
Mở cuộc tình trong trắng tuổi ngây thơ...
hmhiennhan

Đêm cao nguyên nhớ em


Đêm cao nguyên nhớ em

Trong cảnh núi rừng cao nguyên êm ả
Không gian quánh đặc lớp lớp sương mù
Anh nhớ em trắng đêm không thể ngủ
Ký ức gần nhưng người ở quá xa

Cuộc tình buồn chói chan mùa nắng Hạ
Giữa thiên nhiên hoang dã bạt ngàn cây
Anh đợi chờ mong được gặp ai đây?
Trăng hoài niệm nhạt nhoà trên dốc đá

Gió đuổi mây trôi về miền đất lạ
Mình đuổi nhau vào vực thẳm trần ai
Em chưa khẳng định chúng mình chia tay
Nhưng trái tim cứ đớn đau vật vã

Anh nhà giáo không thiếu lời tao nhã
Sao ứng xử thiếu tế nhị, hào hoa?
Melbourne Sài gòn khoảng cách không xa
Nhưng khoảng cách lòng khiến em buồn bả

Em về Úc rối rắm chuyện cửa nhà
Việc buôn bán cuối năm luôn tất tả
Không giống anh nhiều thời gian nhàn hạ
Than trách hoài chuyện nhỏ của đôi ta

Lời nói em anh khắc ghi trong dạ
Hồn chơi vơi giữa biển nhớ yêu đương
Cảm nhận ra sự thay đổi bất thường
Lời trên nét sáo mòn như kẻ lạ

Anh nhớ em! trời ơi! anh nhớ quá
Ngày qua ngày khao khát tiếng ru êm
Tích nàng vọng phu người xưa hoá đá
Anh vọng thê mong đẹp mối tình già
hmhiennhan

Sóng không ra khỏi biển


Sóng không ra khỏi biển

Anh thường có rất nhiều đêm thức trắng
Nhớ thương em với kỷ niệm chập trùng
Trăng tròn khuyết suốt nhiều ngày của tháng
Chỉ có sao thường sáng đẹp mông lung

Có những khuya sương làm anh ướt sũng
Sao nhạt mờ và trăng lẩn trốn phương nao?
Trận gió hờn ghen làm cây lá rụng
Anh nhớ em, nỗi nhớ cứ cuộn trào

Mấy tháng rồi! mình đã cách biệt nhau
Anh đốt thuốc soi gương tìm nhân ảnh
Vắng bóng em gối giường như đong lạnh
Nhà cũng buồn, ánh điện thêm vàng hao

Chẳng lẻ tìm nhau trong giấc chiêm bao
Hai đứa chênh nhau bốn giờ trái đất
Tám giờ bay chúng mình sẽ gặp mặt
Nếu khoảng cách lòng không quá chênh chao

Trong trái tim còn lắm điều phiền não
Nhưng mất em anh mất cả thiên đường
Nhớ ngày tháng yêu nhau như chim sáo
Em nồng nàn làm ấm cả trời thương

Đêm nhiệm mầu hồn xác ta du dương
Hạnh phúc tuyệt vời sáng trên mi mắt
Say biển ái em ngỏ lời thắc mắc
Mối tình già có trọn nghĩa yêu đương?

Đời viễn xứ em lưu lạc tha phương
Tình đẹp mãi mặc phong ba bão nổi
Em khờ quá, anh làm sao thay đổi
Có bao giờ sóng ra khỏi đại dương?
hmhiennhan

Cuối năm tính lại sổ đời


Cuối năm tính lại sổ đời

Cuối năm tính lại sổ đời
Buồn nhiều vui ít tại trời hay tôi?
Chợ chiều một bóng xăm soi
Tình không biên giới nổi trôi xuề xòa

Hẹn cùng tri kỷ giao thoa
Lênh đênh biển sóng nhạt nhòa bến mơ
Nợ tình trăn trở trong thơ
Cố nhân cách biệt đôi bờ đại dương

Ngày qua tháng lại bình thường
Thời gian điểm biếu tóc sương mái đầu
Yến Loan một thuở tình sầu
Hồng Nhung còn đợi nhịp cầu trên không

Ngập chìm cõi nhớ mênh mông
Nuôi bao hy vọng mòn trông thiên đường
Cuối năm soi kỷ bóng gương
Vẫn đầy phong độ thân thương ngạo đời

Dẫu già tôi vẫn là tôi
Nhục vinh chìm nổi chói ngời lửa yêu
hmhiennhan

Tan giấc mơ hồng


Giấc mơ hồng thoáng qua

Mấy khi tình trọn vẹn tình?
Thôi thì mình cứ ru mình vào mơ
Gởi bao khát vọng trong thơ
Mấy khi thơ kết thành tơ trói người?

Giao thoa, hoán chuyển nụ cười
Môi kề môi có nhạt tươi sắc hồng?
Nếu không duyên phận vợ chồng
Gọi nhau tri kỷ để lòng luyến thương

Tang bồng lưu lạc bốn phương
Tình qua mấy độ phong sương vẫn tình!
Trước gương mình vẫn là mình
Trong thơ bóng vẫn đeo hình khít khao

Tỉnh ra mới biết chiêm bao
Bên tai vọng tiếng ngọt ngào tình ru
hmhiennhan