
Đen trắng một cuộc tình dài
Nầy em yêu! tiết đông về rồi đấy
Mặc áo len đi cho bớt lạnh lòng
Anh bên nầy ôm nỗi nhớ mênh mông
Giữa thành phố đông người, nhưng chán ngấy
Bến Bạch đằng vẫn xanh thẳm màu mây
Vườn Tao đàn bóng cây như run rẫy
Anh mơ tưởng dáng hình em đi lại
Ngong ngóng tìm nhau giữa khói sương bay
Người cô độc ở đâu thì cũng vậy
Nhìn thời gian nhạt tẻ thêm buồn thôi
Xa lắc rồi hương vị ngọt đôi môi
Thuở hai đứa chung vòng tay ngây dại
Ôi! khoảng khắc thiêng liêng vĩ đại
Nguồn yêu em phủ ấm xác hồn anh
Hạnh phúc rạng ngời lấp lánh xung quanh
Rồi hai đứa cách nhau bờ biển lạnh...
Ngày em đi Sài gòn buồn cô quạnh
Từng giọt mưa nhỏ ướt vòm me xanh
Người viễn xứ em trở về viễn xứ
Thờ thẩn mình anh lối củ độc hành
Con chim sắt đã tung bay đôi cánh
Đẩy hồn anh vào cõi nhớ xa khơi
Chửa mùa đông sao gió mưa giá lạnh
Lạnh rét thân anh! lạnh tím đất trời!
Chiếc lá cuối cùng cũng đã rụng rơi
Chẳng bám níu mãi cành cây khô nhánh
Em Melbourne có ngoài vòng tay với?
Lúc thuyền yêu bị sóng vỗ chòng chành?
Hẹn bên nhau dựng tổ ấm an lành
Mùa xuân biếc nắng tươi hồng rực rở
Sao bây giờ bản tình ca dang dở
Than thở cuộc tình đen trắng mong manh?
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét