
Vầng trăng xưa đã khuyết
Đêm cuối tháng rồi trăng chưa mọc
Tím lạnh hồn anh ngọn gió đông
Miên man nỗi nhớ em vàng ngọc
Ngày đó bên nhau thật ấm lòng
Anh gởi hồn thơ cuồn cuộn sóng
Nối kết cùng em chuyện vợ chồng
Hai đứa từng chung nhau bến mộng
Lẻ nào giờ lạc cõi hư không
Chợ Trạm đêm nào bên cánh võng
Nụ hôn đắm đuối hút chặt lâu
Chứng nhân máy ảnh còn lưu dấu
Vầng trăng bàng bạc trộm in sâu
Tình đẹp làm sao thuở ban đầu
Cảm xúc trào dâng sáng mắt nâu
Em cười khúc khích chê anh xấu
Lợi dụng bờ môi như móc câu...
Anh dẩn em qua mấy nhịp cầu
Ăn tô cháo vịt, bắp nướng khuya
Dân quê cởi mở và hiền hậu
Khác người Melbourne sống cách chia
Tình chúng mình ngọt như khúc mía
Lỡ cắn vào chịu chút ê răng
Trăng tròn khuyết, trời còn mưa nắng
Mình có yêu nhau đến vĩnh hằng?
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét