
Dòng sông thân thương
Dòng sông xanh biếc đâu rồi
Nhìn màu nước đục bồi hồi lòng tôi
Ngày xưa lấp lánh trăng soi
Bên cầu giặt áo em ngồi em mơ
Sông thơ êm chảy lững lờ
Bên bồi bên lỡ đôi bờ vấn vương
Lắng nghe tiếng nhạn kêu sương
Tìm em tôi gởi nhớ thương không lời
Mùa Thu hoa lá rụng rơi
Khúc sông lưu dấu quảng đời hồn nhiên
Bè chuối em cắt làm thuyền
Thả cho người bạn láng giềng tập bơi
Nhớ chiều mãi miết rong chơi
Về nhà mẹ mắng cầm roi đánh đòn
Bắt đền nhau một nụ hôn
Vô tư chẳng biết ngọt ngon mùi đời
Nay thì vật đổi sao dời
Tha hương anh nhớ góc trời quê hương
Bóng hình cô bạn thân thương
Chưa già tóc đã điểm sương mái đầu
Dòng sông xưa đã đục ngầu
Bóng trăng xưa đã chìm sâu đáy rồi
Chỉ còn ký ức hồn tôi
Chút tình hoài niệm thả trôi bềnh bồng
hmhiennhan
nguyennilan
KÝ ỨC DÒNG SÔNG
Sông kia vẫn cứ xuôi dòng
Sông lòng sao mãi ngược dòng thời gian
Nhớ thời em bé cỏn con
Ra sông giặc áo anh còn theo sau
Cùng em soi bóng chung đầu
Chòng chành bè chuối sông sâu ta chèo
Bây giờ tình ấy mang theo
Người xa có nhớ quê nghèo năm nao
Nhớ người lòng dạ xuyến xao
Bờ sông em đứng gọi vào hư không
Bóng trăng vừa rụng xuống dòng
Em mơ chú Cuội về thăm chị Hằng
Gởi anh một nữa vầng trăng
Một dòng ký ức em hằng ấp yêu
Thời gian đã đến xế chiều
Gởi anh một nhúm tình yêu cuối mùa./.
Nilan
Nilan gởi vài dòng họa bài thơ DÒNG SÔNG THÂN THƯƠNG rất hay của Hiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét