Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011
Lầu đài tình ái ta xây trên giấy,
Tô điểm mỹ miều nhưng chưa ngày xong
Núi sầu riêng úp xuống đôi vai gầy,
Thương em lắm, cảnh đèn khuya lẻ bóng.
Ngày qua ngày, anh biết em mong ngóng,
Bóng tình quân lẩn khuất ngoài chân mây.
Trăng khuyết rồi tròn, bão nhớ đong đầy
Nhưng hạnh phúc vẫn chìm trong cõi mộng.
Cuộc đời anh trải quá nhiều biến động,
Nên lý trí thường lấn át con tim.
Không cảm thông, em trách móc tỵ hiềm,
Trong góc khuất cất tiếng buồn đá vọng.
Lời vọng phu bổng chuyển thành ngọn sóng,
Làm thế nào cho hai đứa bình yên?
Lâu đài tình ái liệu có đổ nghiêng,
Nếu em phá hết vườn hoa hy vọng?
hmhiennhan
Ra Đi
Khi niềm vui đến
thành nụ cười
niềm vui rồi sẽ tắt
Khi nỗi đau vỡ ra
thành nước mắt
rồi nỗi đau tan đi
Khi tình yêu anh đến
thành nụ hôn
Rồi khi anh ra đi
Làm sao em giữ được?
lttrangngoc
Vẫn còn đó...
Niềm vui mãi mãi là niềm vui,
Nụ cười tắt nhưng không thể mất.
Dù niềm vui chuyển hoá ngậm ngùi,
Nỗi đau vỡ oà ra nước mắt.
Ta trao nhau tình yêu ngọt mật,
Nên đôi môi hoà nhập nụ hôn.
Hãy giữ sao tình cảm vẹn tròn,
Giấc mơ hạnh phúc thành hiện thực
Hmhiennhan
Trong Góc tối
Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi
Trăng sao
Trăng lẻ bạn một mình soi bóng tối,
Buồn hay vui? sao vẫn phủ quanh đời.
Sao đầy trời chắc làm trăng bối rối?
Nên nụ cười viên mãn đêm rằm thôi
Hiền Nhân
Cám ơn Hoàng Anh đã gởi đến HN 1 bài thơ hay
Có 16 người cảm ơn: Trang Ngoc, VoThuong2009, Ngọc Ly Kim, nguyen quoc, Hữu Danh, nhu_iceberg, nguyen ngoat, doan cao, Lê Kinh Huyền, Trần Như Chuyên, Ái Thy2412, chaochang, hoànggiahưng, lucbinhtroi, TuyênQuang, dulan
Nếu em là gió thì hãy đuổi trăng,
Nếu em là mưa cứ ghen với nắng.
Còn làm sóng ,em đừng dìm chết anh,
Bởi tính đa nghi cực kỳ vớ vẩn.
Làm sao quản lý tư tưởng thi nhân?
Mình quen biết cũng bắt nguồn từ mạng.
Hai hồn trãi nghiệm đĩnh cao lãng mạn,
Trong tình yêu thật trong sáng ,đường hoàng.
Anh đã từng dang dở giấc mộng vàng,
Nên luôn sợ mất những gì có được.
Nhưng không vì thế mà anh nhu nhược,
Để gánh vào đời phiền não ngổn ngang.
Tuổi hoàng hôn chỉ muốn sống bình an,
Ước ao tìm được ngôi sao may mắn.
Chính em chuyển đổi tình yêu sang bạn,
Sao không cười mà lệ ứa chứa chan?
Hmhiennhan
AN PHẬN
Ngọc trang đâu dám đèo bồng
Tình trong biên giới chẳng mong được gì
Hiền nhân kết mộng tình si
Ngọc Trang đâu thể sánh bì cùng ai?
Chỉ mong chung sức hiền tài
Giúp lời góp ý để ai tỏ tường
Bỏ đi giấc mộng thiên đường
Thoáng qua hạnh phúc buồn vương một đời
Tình say - say tỉnh giữ lời
Bên người chấp vá tình người thiện chơn
" Thi nhân ' không thể giản đơn
Làm sao thấu hiểu thiệt hơn cùng người
lttrangngoc
Có 25 người cảm ơn: thihoang, hoagnanh, Ngọc Ly Kim, thuyquyne, VoThuong2009, htcmb, anhngco, nguoi_ban, hmhiennhan, Baba Yaga, maihuongqth, YESTERME, Nha Lam, dangthuoc, Đào Nam Xương, hoànggiahưng, nhu_iceberg, doan cao, Lê Kinh Huyền, Ái Thy2412, chaochang, Trần Như Chuyên, Ngô Nguyễn, TuyênQuang, dulan
Thơ Trang Ngọc-Hiền Nhân
Bây giờ lòng hiểu rõ lòng
Tri âm chót lưỡi không còn vấn vương
Cạn tàu ráo máng yêu thương
Anh hãy thẳng tiến trên đường tương lai.
Tìm cô bạn gái đức,tài,
Vẹn tròn hạnh phúc chẳng ai lụy phiền
Mộng tình vương vấn triền miên
Chẳng còn để mắt tình riêng của lòng.
Qua cơn gió bão mùa đông,
Bình minh thắp sáng cánh hồng Long An,
Melbourne đá nát bùn tan,
Trắng đen đã rỏ ai gian, ai hiền
Việt kiều ăn nói đảo điên,
Hồng Nhung tên đẹp phô duyên gạt người,
Cao sang đức hạnh nực cười,
Đúng gái trinh nữ chỉ mười chồng hơn
Đốt lòng để biết thiện chơn,
Chung chăn rỏ thói vô ơn mụ già,
Anh hãy từ bỏ yêu ma,
Chơn tâm thiện mỹ mới là người khôn
Hai người tuổi sắp hoàng hôn,
Chào nhau một tiếng vui trong đẹp ngoài
Chiều xuân đời chẳng còn dài,
Thêm chi phiền não ,đắng cay lệ trào?
Chia hai mảnh vải lụa đào
Ngẩn ngơ mới thấy tình hao nghĩa dời,
Gom lại ký ức tình đời
Xóa đi cho hết một thời lầm nhau
Nhỏ lòng mộng ước hanh hao
Biết rằng xa mất lòng đau đớn lòng
Xót chi hoa héo,bèo rong,
Chôn đi mất dấu cánh hồng nhung rơi
Anh đã vượt biển mù khơi,
Tạ ơn em có những lời sẻ chia,
Dã quỳ thắm giọt sương khuya,
Tình ca đoạn cuối anh dìa bên em
Xin lỗi Trang Ngọc, anh đã thay câu "Mười hai bến nước đục trong " của em thành câu"Xót chi hoa héo bèo rong" em không thích
Có 23 người cảm ơn: maihuongqth, Lê Kinh Huyền, Trần Như Chuyên, hoànggiahưng, thihoang, chaochang, Ngọc Ly Kim, Trang Ngoc, SiNguyen, dangthuoc, hoagnanh, VoThuong2009, htcmb, nguoi_ban, nguyen ngoat, Đào Nam Xương, Hữu Danh, nhu_iceberg, doan cao, Ái Thy2412, Ngô Nguyễn, TuyênQuang, dulan

Ai Điếm Đàng?
Tình xưa lưu lại trong thơ,
Giấc mơ hạnh phúc ai ngờ trôi xa.
Phủ phàng lời nói điêu ngoa,
Sao giống khúc hậu đình hoa Điêu Thuyền?
Người ngoài biên giới vô duyên,
Cũng vì sóng mắt đảo điên đa tình,
Phía sau hào nhoáng đẹp xinh,
Toàn lời phĩnh nịnh, bạc tình làm sao.
Việt kiều vóc ngọc chuốt chao,
Ngày đêm lên nét mời chào lừa ai?
Nước ngoài cũng kiếp trâu cày,
Thời gian đâu để cuồng quay điếm đàng?
Ta lầm ân nghĩa vương mang,
Tình đồng hương mới khuyên nàng hồi tâm,
Ngờ đâu từ cõi xa xăm,
Nàng luôn xúc phạm sắc cầm ngày xưa.
Nực cười tin nhắn chanh chua,
Ta ,nàng ai kẻ bán mua duyên lành?
Danh dự của một hiền nhân,
Bị nàng bôi bẩn hóa thành người điên.
Em à! tình cảm thiêng liêng,
Còn đầy dấu tích cõi riêng góc đời,
Dẫu rằng cuối đất cùng trời,
Cũng đừng tráo trở một thời yêu nhau.
Em đừng chĩa mãi mũi dao,
Tim thêm nọc độc thâm vào tim ta,
Đàn bà mà thiếu nết na,
Chẳng có son phấn lụa là nào che...
Hmhiennhan

Hạnh phúc giản đơn
Tôi ngán ngẩm sự hào nhoáng bên ngoài,
Cả những lời nói ngọt ngào sáo rổng,
Hào quang rỏm nổi lên như bong bóng,
Rồi tan như khói trắng trước nắng mai.
Giá trị con người cần phải thẳng ngay,
Đừng sơn phếch thêm mầu mè hay dối trá,
Kẻ tiểu nhân thường điêu ngoa hèn hạ,
Nhưng chẳng thể nào lừa được mãi ai.
Đường danh lợi tôi để vuột tầm tay,
Tuổi già thèm muốn tiêu dao nhàn hạ,
Đêm thanh thản ngắm trăng qua kẻ lá,
Cùng bạn bè tri kỷ thỏa tình say.
Mặc tiếng thị phi dè bĩu bất tài,
Của kẻ yêu tôi ở ngoài biên ải,
Mê lời nịnh hót những tên vô lại,
Cả chục nhân tình nàng muốn đổi thay...(kiếm trai?)
Hmhiennhan
8-Hạnh Phúc Lắm Nếu Đời Con Còn Mẹ!
Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
Tô canh chua nấu tép rất bình thường
Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
Có tháng bận không về quê thăm hỏi
Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ
Hmhiennhan
9-Con lại nhớ mẹ hiền
Gần năm rồi con không về bên Mẹ
Ngôi mộ sau hè cỏ chắc mọc lan?
Nhớ ngày xưa Mẹ xới đất bón phân
Trồng mía lao, rau đậu thẳng từng hàng
Đời nhọc nhằn nhưng tâm thật bình an
Mẹ khuyên con cháu làm điều nhân nghĩa
Con bất hiếu thường hay cười mai mỉa
Giúp làm gì mấy kẻ giỏi xin ăn
Cả tin người Mẹ bao lần tay trắng
Phải ăn toàn rau củ với tương chao
Con của Mẹ cũng chịu lắm gian lao
May mắn chuyện học hành luôn tiến thẳng
Cả đời Mẹ phải dầm sương dãi nắng
Nuôi đàn con được thành đạt nên người
Tuổi hoàng hôn mới hưởng chút thảnh thơi
Đã phải buông xuôi trở về với đất
Nhớ đến Mẹ là con rơi nước mắt
Tự trách mình,còn trách cả trời cao
Thà đói nghèo nhưng đùm bọc sát sao
Hơn no ấm lơi là câu hiếu đạo
Hmhiennhan
10-Nổi Đau Tột Cùng
Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?
Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.
Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.
Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.
Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?
Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con vào vòng quay quỷ đạo...
Hmhiennhan
11-Con Xin Lỗi Mẹ
Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng,
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,
Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng it nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.
Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.
Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,
Con không thể nào làm một hiền nhân,
khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả...
Hmhiennhan
12-Tận Cùng Nổi Đau Dương Thế
Mẹ chết lòng con dậy bất bình,
Hởi ơi! Trời phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọng nghĩa tình?
Mẹ trăn trở trước giờ lâm bệnh
Lo lắng cho con túi nhẳn tiền
Mệt mỏi trước lời thương cửa miệng
Của những người mẹ đã thi ân
Bài học xương máu con tiếp nhận
Muốn giúp ai phải nghĩ trước mình
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?
Mẹ chết rồi tang lễ rình rang
Còn có cả điếu văn đưa tiễn
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?
Tôi vô cảm trước vòng hoa tan
Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt
Ngày mẹ hiền rời bỏ thế gian
Mặt trời với tôi như đã tắt
Con không khóc nhưng lòng quặn thắt
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân...
Hmhiennhan
13-Thưa Mẹ Con Sai Rồi!
Mẹ ơi! con đã sai rồi,
Lợi danh như áng mây trôi bềnh bồng,
Nhớ thời cơm cháy khét nồng,
Đậm mùi thơm thảo chung lòng mẹ con.
Núi cao rồi cũng mỏi mòn,
Mẹ đi , trống lạnh hồn con khoảng trời.
Bao lần nước mắt thầm rơi,
Tiền nào mua được khoản đời ngày xưa?
Thân gầy bất chấp nắng mưa,
Thương con mẹ phải sớm trưa chợ đời,
Tích xưa Mẹ dạy từng lời,
Tấm lòng nhân nghĩa sáng ngời thiên thu,
Ngọt ngào êm ái lời ru,
Con nghe nhưng trách mẹ..tu sai đường,
Giữa thời kinh tế thị trường,
Con mê vật chất xem thường tình thâm,
Nhục vinh mấy đợt thăng trầm,
Nhiều khi gác chuyện viếng thăm mẹ hiền,
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Mẹ đem tích đức đồng tiền con trao,
Trời ơi! chín chữ cù lao,
Con không lường trước cơn đau mẫu từ,
Hình như...sao cứ..hình như?
Nuôi con mẹ có hình như...bao giờ?
Nay thì sóng đã vỡ bờ,
Mẹ tha thứ tội dại khờ của con....
Hmhiennhan
14-Nước mắt Ngày Giổ Mẹ
Mười mấy năm rồi con côi mất Mẹ
Người cho con mọi thứ tốt trên đời
Như cây non thiếu nắng ấm mặt trời
Con khôn lớn với nhánh sầu lạnh tẻ
Nhìn bạn bè nói,cười,đùa vui vẻ
Mừng thọ Mẹ vào mổi độ Xuân về
Con chạnh lòng,ngấm giá buốt tái tê
Hạnh phúc ấy..làm sao con có thể?...
Mẹ chắc không muốn nghe con kể lể,
Theo chân bồ tát cực lạc an vui
Ngày giổ Mẹ con chua xót ngậm ngùi
Thắp nén hương lòng từ trong tâm tưởng
Kỳ vọng đàn con cả đời sung sướng
Không quản thân gầy lặn lội sớm trưa
Mẹ hứng chịu nhiều cay đắng lọc lừa
Vẫn khuyên con giữ tâm hồn cao thượng
Xin lỗi Mẹ con vướng nhiều nghiệp chướng
Luôn chanh chua với thế thái nhân tình
Con không giử được trọn nghĩa hy sinh
Mặc miệng đời có cười chê gàn bướng
Con dòng sông-quỳ trước Mẹ đại dương
Lòng ấm áp nhớ tình thương của Mẹ
Tắm gội nắng sương con không còn trẻ
Xin Mẹ an bình vui cỏi Tây Phương
hmhiennhan
Đăng ngày: Cách đây 25 phút
Thư mục: Tổng hợp
1/Mẹ là Phật?
Tôi tìm Phật ,nhưng biết Phật ở đâu?
Gần tôi nhất, yêu tôi nhất, là mẹ.
Cả cuộc đời Mẹ hy sinh lặng lẻ,
Đến kiếp nào tôi trả hết ân sâu?
Phật độ thế gian ,pháp thuật nhiệm mầu,
Mẹ gầy yếu với trái tim bé nhỏ,
Nhưng nếu cần, Mẹ xông pha bão gió,
Cứu con khờ,dám nhảy xuống vực sâu.
Như con tằm chịu ơn nặng nợ dâu,
Con bất hiếu thường làm cho mẹ khổ,
Bị chốn phồn hoa lợi danh cám dỗ,
Để tuổi già Mẹ trăn trở lo âu.
Dẫu đã thành nhân mấy chục tuổi đầu,
Mẹ vẫn sợ con làm điều khờ dại,
Mẹ mãi là Mẹ, bồ tát quảng đại,
Tắm mát hồn tôi nhân nghĩa mưa ngâu.
Khi con hiểu được Phật sống ở đâu?
Phật tại tâm thì tâm luôn hướng Phật,
Mẹ mất nhưng lòng Mẹ không hề mất,
Thành ca dao sáng đẹp muôn đời sau
Hmhiennhan
2/ Xin Mẹ Tha Tội Cho Con
Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề
Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc
Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót
Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ
Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non
Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan
Đăng ký: 14/08/2009 12:06
Số bài gửi: 800
Ngày gửi: 12/11/2010
3/Mẫu Tử Tình Thâm
Tình thâm mẫu tử chói ngời
Nghìn thu sáng mãi Phật Trời chứng tri
Cưu mang chín tháng kiên trì
Độc hành vượt biển hiểm nguy mẹ chờ
Sanh con nở trọn ước mơ
Nuôi con sửa ngọt hai bờ vú căng
Con đau mẹ bỏ uống ăn
Nâng niu thao thức quằn nhăn mắt buồn
Ai cho bạc vạn vàng muôn
Không bằng dòng sửa mẹ tuôn tháng ngày
Nắng mưa hứng chịu đoa đày
Con khôn lớn, mẹ oằn vai nợ trần
Thương mẹ tiều tuy xác thân
Thầm mong có dịp báo ân biển trời
Nhục vinh chìm nỗi chơi vơi
Con lưu lạc khắp chợ đời mưu sinh
Ngờ đâu trời chẳng công minh
Chưa chi vội nỡ đoạn tình mẹ con
Chữ hiếu con chẳng vuông tròn
Luân hồi gặp lại mẹ còn nhớ con?
hmhiennhan
4/Mẹ Là Vầng Thái Dương
Buồn ray rứt trong những ngày giỗ Mẹ
Con dây mơ ôm hối tiếc trĩu lòng
Ơn nghĩa sinh thành như nước biển Đông
Làm sao trả hết ân sâu của Mẹ?
Con thương mẹ suốt cuộc đời quạnh quẽ
Bạc mái đầu còn nặng nợ cháu con
Căn bệnh lao tâm khiến mẹ mỏi mòn
Sao ngoài mặt cố thản nhiên vui vẻ?
Con bàng hoàng ngày mẹ xa con trẻ
Cảm giác đất trời sụp đổ ngã nghiêng
Nơi suối vàng mẹ cũng rất linh thiêng
Đã độ con vượt qua bao đau khổ
Kiếp tha phương con xuôi ngược hải hồ
Đường tình cảm dẫu gặp nhiều trắc trở
Tim khắc ghi lời mẹ hiền nhắc nhở
Thiếu chân tình tất cả chỉ hư vô
Thật tĩnh tâm trước cám dỗ xô bồ
Hướng chánh đạo con vững lòng đi tới
Con mãi mãi là con yêu của mẹ
Cười lượt qua mọi sóng gió trong đời
Giữa bóng đêm không nhìn thấy mặt trời
Con tin mẹ sẽ soi đường dẩn lối
Mẹ là Thái dương ánh sao chói lọi
Hạnh phúc nhiệm mầu khi gọi mẹ ơi!
hmhiennhan
5/Mẹ hãy về bên con
Đốt lên ba nén hương trầm
Con mong ước mẹ về thăm con thường
Ầu ơ ,nhịp võng thân thương
Con hay hoang tưởng vấn vương lạ đời
Thơ con nói chẳng đủ lời
Vui buồn trọn kiếp mảng đời mẹ nha!
Tiếng mẹ ngày một cách xa
Tuổi con ngày một thêm già mẹ ơi
Ầu ơ nhịp võng rã rời
Tuổi thơ con lớn ...gánh đời nặng thêm
Thân già chẳng quản ngày đêm
Lưng mẹ còng xuống...nâng lên con khờ
Ôm nhiều khát vọng ước mơ
Con đi xa mãi bến bờ biển khơi
Bao phen vật đổi sao dời
Để con với mẹ số trời đôi nơi
Mẹ giờ tịnh độ thảnh thơi
Riêng con vẫn thắp đèn trời đêm đêm
Cỏi trên mẹ được ấm êm
Dưới nầy con mới êm đềm sống vui
Chạnh lòng đôi lúc ngậm ngùi
Cơm canh dâng mẹ sao ruồi đến ăn?
Đâu cần che miệng thế gian
Đậu hủ rau đắng đèn nhang chung trà...
Mẹ con mình cứ khề khà
Phí chi mấy đỉa thịt gà, heo quay...
Mẹ cười con cũng ăn chay?
Dạ thưa con chỉ ăn mày mẹ thôi
Nhớ thời trứng vịt chẻ đôi
Bát canh rau muống mùn tơi ngon rồi
Chá chiên bầu luộc hiếm thôi
Lâu lâu mẹ thưởng cho nồi tép kho
Ăn nhiều con bụng tròn vo
Học văn học vỏ không lo thua đời
Nhắc chuyện cũ dạ bồi hồi
Vâng lời mẹ con đã thôi-không buồn
hmhiennhan
6/Vu Lan Con Nhớ Mẹ Hiền (2)
Mẹ còn sống con không cài bông hồng
Không quý trọng tháng năm sống cạnh mẹ
Mẹ chết rồi mới khói hương lặng lẽ
Hồi tưởng chuyện xưa nước mắt lưng tròng
Thời bao cấp cuộc sống rất long đong
Mẹ giận con giáo viên buôn gạo lậu
Bán sức lao động phải đâu chuyện xấu
Dẫu đói nghèo mẹ cũng không cảm thông
Mẹ lúc nào cũng giữ đẹp tấm lòng
Dù áo bạc màu với nhiều chỗ vá
Thường giúp đỡ những người quen kẻ lạ
Trời Phật nào chứng giám chuyện bao đồng?
Xác nhọc nhằn nhưng hồn được thong dong
Gương sáng mẹ con lắc đầu không học
Bỏ học trò con dọc ngang kiếm sống
Giữa chợ trời chấp nhận mọi bão giông
Mẹ khuất núi mới thấy đời trống rỗng
Mâm cổ đầy mẹ có chịu ăn không?
Con vui sướng nhìn ba nén hương cong
Mẹ là Mẹ! tấm lòng như biển rộng
Đạt chút nhục vinh con tan giấc mộng
"Sanh bệnh lão tử" rồi sẽ trãi qua
Dù thiên hạ gọi con là núi đá
Với thời gian rồi đá cũng phải già
Vu lan nầy ngực con đã cài hoa
Bông hồng trắng trên trái tim lạnh giá
Mất mẹ rồi con không còn gì cả
Mâm cơm thường xin mẹ hãy dùng nha!
Tội lỗi con đã được mẹ thứ tha
Khi con biết dâng ly trà, viên thuốc...
Biết hòa giải với những người thân thuộc
Biết góp phần giúp kẻ khổ quanh ta
Lời ru con mẹ đã để trôi xa
Nay con đọc kinh quỳ ru lại mẹ
Dù thượng đế sớm chia hai lối rẽ
Tình mẹ con trọn kiếp vẫn bao la
hmhiennhan
7/Vu Lan Con Nhớ Mẹ Hiền (1 )
Con kính dâng lên mẹ bát cơm đầy
Bóng hoàng hôn cũng vừa tắt nắng
Mẹ có thấy ngực con cài hoa trắng
Hồn úa vàng như chiếc lá mùa Thu?
Con khát khao được nghe tiếng mẹ ru
Như ngày xưa còn nằm trong cánh võng
Cho dù đó cũng chỉ là giấc mộng
Bóng mẹ hiền từ như Phật Quan Âm
Nhìn mẹ cười thôi lòng con đủ ấm
Tình thương hiền mẫu sống mãi trăm năm
Dẫu đời con cũng trãi lắm thăng trầm
Tóc chớm bạc còn mơ thời mẹ ẵm
Tình nghĩa mẹ con mênh mông sâu thẳm
Ơn nghĩa sinh thành trả mãi không xong
Lời mộc mạc nhưng xuất phát đáy lòng
Như bát cơm đầy con dâng lên mẹ
Tạ ơn trời đã cho con bà mẹ
Như dòng máu đỏ thắm ở trong tim
Cả đời mẹ sáng chói chữ hy sinh
Theo gương mẹ nhưng mẹ ơi! không thể...
Tính sòng phẳng trong con như mọc rể
Giữa đám bụi hồng vẫn thích hơn thua
Lời thật thà đôi lúc ngang như cua
Khó được thẳng trước tình người dâu bể
Đọc sự tích Ngài Mục Liên Thanh Đề
Con đoán con mới phải sa địa ngục
Được làm con mẹ kiếp sau không dể
Đạo hạnh tu hành con quá ngô nghê...
hmhiennhan
Có 22 người cảm ơn: Ngọc Ly Kim, VoThuong2009, Phượng Hoàng _Lửa, thihoang, chaochang, maihuongqth, Hữu Danh, Nguyễn Đăng Thuyết, TN Như Mai, Vân Nhi, doan cao, hoànggiahưng, dangthuoc, SiNguyen, Ái Thy2412, nguyen ngoat, Lê Kinh Huyền, Truc Xanh, TuyênQuang, Lý Viẽn Giao, Trần Như Chuyên, dulan
Mẹ là Phật?
Tôi tìm Phật ,nhưng biết Phật ở đâu?
Gần tôi nhất, yêu tôi nhất, là mẹ.
Cả cuộc đời Mẹ hy sinh lặng lẻ,
Đến kiếp nào tôi trả hết ân sâu?
Phật độ thế gian ,pháp thuật nhiệm mầu,
Mẹ gầy yếu với trái tim bé nhỏ,
Nhưng nếu cần, Mẹ xông pha bão gió,
Cứu con khờ,dám nhảy xuống vực sâu.
Như con tằm chịu ơn nặng nợ dâu,
Con bất hiếu thường làm cho mẹ khổ,
Bị chốn phồn hoa lợi danh cám dỗ,
Để tuổi già Mẹ trăn trở lo âu.
Dẫu đã thành nhân mấy chục tuổi đầu,
Mẹ vẫn sợ con làm điều khờ dại,
Mẹ mãi là Mẹ, bồ tát quảng đại,
Tắm mát hồn tôi nhân nghĩa mưa ngâu.
Khi con hiểu được Phật sống ở đâu?
Phật tại tâm thì tâm luôn hướng Phật,
Mẹ mất nhưng lòng Mẹ không hề mất,
Thành ca dao sáng đẹp muôn đời sau
Hmhiennhan
Có 20 người cảm ơn: chaochang, maihuongqth, TuyênQuang, Hữu Danh, hoànggiahưng, VoThuong2009, Trần Như Chuyên, Ngọc Ly Kim, Nguyễn Đăng Thuyết, TN Như Mai, Vân Nhi, doan cao, dangthuoc, SiNguyen, Ái Thy2412, nguyen ngoat, Lê Kinh Huyền, Truc Xanh, Lý Viẽn Giao, dulan
Cảm ơn hai bạn Phạm Bá chiểu và của hmhienhân đã cho thưởng thức hai bài thơ về Hà Nội rất hay.
QM mạn phép ghi lại vài dòng tâm sự có thật của người bạn Hà Nội.
HÀ NỘI NHỚ
Hà Nội đêm cuối đông trời rét đậm
Sao lung linh như những ngọn nên hồng
Thắp sáng lên giữa mênh mông giá lạnh
Anh cuộn mình trong cái rét căm căm
Nghe phố phường vắng dần những thanh âm
Chợt nhớ Sài Gòn giờ nầy còn náo nhiệt
Nhớ ánh sao đêm sáng như màu mắt biếc
Nhớ đêm Sài Gòn thân thiết ở bên em..
Quỳnh Muội
Giá đông
Hà nội cuối đông trời thường rét lạnh,
Sao lung linh mừng đón Chúa xuống trần
Quanh bờ hồ người đông đi vãng cảnh,
Trời Sài Gòn cũng vang động bước chân
Bắc Nam cùng hoà nhập đồng thanh,
Thương những mãnh đời trùm chăn cô quạnh,
Những đau thương của kiếp người vô tận,
Chúa cũng buồn khi nghe tiếng chuông ngân
Hmhiennhan
Hương cố nhân
Hương cố nhân
Anh yêu phố cũ mưa bay,
Nhớ trăng mười sáu tròn đầy xuyên mây,
Áo trắng lay động bóng cây,
Núi đôi huyền ảo, hương ngây hồn người.
Đắm say vì bởi nụ cười,
Vườn hồng mộng thắm, ngát tươi xuân đời,
Tơ vàng anh buộc hơi lơi,
Cho nên hai nửa mảnh đời cách xa...
Chiều nay về lại thềm hoa,
Cố nhân xưa vẫn thướt tha dáng ngà,
Còn anh tuổi đã hơi già,
Cho nên bốn mắt vỡ òa mộng mơ
Ngậm ngùi gió cuốn ,bụi mờ,
Bao năm ly cách bây giờ cách ly,
Gượng cười che lấp ai bi,
Vẫy tay anh tiễn người đi ...bên chồng.
Nghiêng chao cánh nhạn cuối đông,
Trăng mười sáu gặp mưa dông,bềnh bồng,
Lỡ rồi duyên nợ vợ chồng,
Chỉ còn một chút hương lòng hoài mơ...
Hmhiennhan
Gởi Cố Nhân
Trường Phi Bảo
Em yêu..., phố mộng, tình thơ,
Yêu màu áo trắng ngẩn ngơ đôi tà.
Bướm nhầm tưởng áo kết hoa,
Chiều nghiêng bóng nắng đường xa theo về.
Dịu dàng một chút hương quê,
Mà nghe xao xuyến hồn mê mẩn hồn.
Núi đôi lẻ ngọn hoàng hôn,
Mơ trăng mười sáu ôm tròn vòng tay.
Chiều nay phố cũ mưa bay,
Bàn tay ai gở bàn tay - chạnh lòng!
Thầm thương màu áo sang sông,
Lối xưa nhuộm xác pháo hồng năm xưa.
Chiều chân qua phố ướt mưa,
Thềm rêu dấu cỏ xanh mùa đợi nhau.
Cố nhân giờ ở phương nào,
Mắt sầu ứa lệ nghẹn ngào... về thăm.
Người như cánh nhạn biệt tăm,
Vầng trăng mười sáu ai cầm bẻ đôi.
Tiếc thương tình cũng lỡ bồi,
Sông đời mấy nhánh sông trôi hững hờ.
10/12/2011
Có 18 người cảm ơn: chaochang, VoThuong2009, TN Như Mai, maihuongqth, Ái Thy2412, TuyênQuang, Ngọc Ly Kim, thihoang, hoànggiahưng, tuanphong, doan cao, caphexua, Lê Kinh Huyền, Đào Nam Xương, dulan, Vương Kiều Anh, xinlamsonglenhdenh, nguyen ngoat
Tôi sẽ vứt thơ ca vào sọt rác,
Nếu bút cong không giữ được sơn hà.
Còn chút sức tàn liều mình với giặc,
Nếu quân thù giày xéo Việt Nam ta.
Học Trần Bình Trọng thà chết làm ma,
Làm chiến sĩ vô danh trả ơn nước.
Hơn bốn ngàn năm ngược về phía trước,
Nòi giống Tiên Long ai cũng quật cường.
Trai gái trẻ già quyết giữ quê hương,
Dẫu giặc cướp có bao nhiêu thế mạnh.
Chết vinh quang,ngẩng cao đầu kiêu hãnh,
Hơn cúi lòn nô lệ lũ bất lương.
Suốt ngàn năm bị đồng hóa Bắc phương,
Còn ngọn cỏ, tổ tiên còn trổi dậy,
Tôi tin tưởng vạn năm sau cũng vậy,
Nước Việt trường tồn sừng sửng Đông Dương.
Hmhiennhan
Ghét và yêu người dưng
Nhớ trời Khánh Hậu ngập ngừng bước chân,
Gió khuya qua chỗ em nằm,
Có mang hơi ấm nồng nàn đến ta?
Hình dung em trước thềm nhà,
Mi cong, mắt biếc, kiêu sa dáng hồng,
Hân hoan cố giấu trong lòng,
Gặp nhau giả bộ như không đón mừng,
Kìa sao em nở quay lưng,
Ghét yêu trộn lẩn rưng rưng nỗi lòng,
Giận hờn sao vẫn ngóng trông?
Cố chấp chi để sầu đông đêm dài?
Ai nói đường đã chia hai,
Người dưng sao lại u hoài vấn vương?
Tình già tóc đã điểm sương,
Ghét thì ghét ít,còn thương ngập hồn
Hmhiennhan
Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011
Tàn giấc mơ hoa
hmhiennhan đã viết:
Đa tình!
Hiền Nhân già nhưng cũng rất đa tình,
Tình bè bạn và văn chương trên nét,
Không cần biết ai dễ thương ,dễ ghét,
Bởi thơ tình phải lãng mạn,linh đinh...
Tình như mơ khi chưa có điểm dừng,
Cứ hò hẹn cho người dưng mộng tưởng...
Hmhiennhan
Cám ơn anh Hiền Nhân lần đầu đến thăm Hoa Xương Rồng . Chúc anh luôn vui vẻ - hạnh phúc trong cuộc sống ! Và ... ngày một đa tình hơn ...! ( Em đùa một chút mong anh đừng giận !)
HÒ HẸN...
Cứ hò hẹn để mà thương mà nhớ
Một chút Thơ - Tình ảo mộng gửi trao nhau
Chẳng ghét oán chi - chẳng chút cơ cầu
Mái nhà chung - ta cùng nắm tay nhau nhé
Để hò hẹn , để sẻ chia , vui vẻ thế
Giữa cuộc đời ta sống để yêu thương !
Chút mộng ảo ... và một chút đời thường !!!
MH
Tình trên nét
Từ hò hẹn đến say đắm luyến thương,
Tình trong thơ ảo mộng cũng vô thường,
Như mây ngàn bị gió cuốn bốn phương,
Bèo nước gặp nhau,nợ duyên tưởng tượng.
Thi Viện hòa đồng thi ca giao hưởng,
Lúc rời nhau,câu chữ cũng thấm Hương(hi hi Mai Hương)
hmhiennhan
Có 21 người cảm ơn: Đào Nam Xương, VoThuong2009, chaochang, thihoang, Ngọc Ly Kim, maihuongqth, nguyen quoc, hoànggiahưng, doan cao, Nguyễn Đăng Thuyết, TuyênQuang, tuanphong, TN Như Mai, caphexua, Lê Kinh Huyền, nhu_iceberg, dulan, Vương Kiều Anh, xinlamsonglenhdenh, nguyen ngoat, SiNguyen
hmhiennhan đã viết:
Đa tình!
Hiền Nhân già nhưng cũng rất đa tình,
Tình bè bạn và văn chương trên nét,
Không cần biết ai dễ thương ,dễ ghét,
Bởi thơ tình phải lãng mạn,linh đinh...
Tình như mơ khi chưa có điểm dừng,
Cứ hò hẹn cho người dưng mộng tưởng...
Hmhiennhan
Cám ơn anh Hiền Nhân lần đầu đến thăm Hoa Xương Rồng . Chúc anh luôn vui vẻ - hạnh phúc trong cuộc sống ! Và ... ngày một đa tình hơn ...! ( Em đùa một chút mong anh đừng giận !)
HÒ HẸN...
Cứ hò hẹn để mà thương mà nhớ
Một chút Thơ - Tình ảo mộng gửi trao nhau
Chẳng ghét oán chi - chẳng chút cơ cầu
Mái nhà chung - ta cùng nắm tay nhau nhé
Để hò hẹn , để sẻ chia , vui vẻ thế
Giữa cuộc đời ta sống để yêu thương !
Chút mộng ảo ... và một chút đời thường !!!
MH
Tình trên nét
Từ hò hẹn đến say đắm luyến thương,
Tình trong thơ ảo mộng cũng vô thường,
Như mây ngàn bị gió cuốn bốn phương,
Bèo nước gặp nhau,nợ duyên tưởng tượng.
Thi Viện hòa đồng thi ca giao hưởng,
Lúc rời nhau,câu chữ cũng thấm Hương(hi hi Mai Hương)
hmhiennhan
Có 21 người cảm ơn: Đào Nam Xương, VoThuong2009, chaochang, thihoang, Ngọc Ly Kim, maihuongqth, nguyen quoc, hoànggiahưng, doan cao, Nguyễn Đăng Thuyết, TuyênQuang, tuanphong, TN Như Mai, LêThuTrang, Lê Kinh Huyền, nhu_iceberg, dulan, Vương Kiều Anh, xinlamsonglenhdenh, nguyen ngoat, SiNguyen
Gởi Hồng Nhung nước Úc
Em có mang tuyết về đổi nắng không,
Sao lòng anh đột len hơi giá lạnh?
Hay tại đất trời đã chuyển sang đông,
Mùa xuân còn cách xa ,chưa thể nhận.
Em có thấy nhà thờ sao lấp lánh?
Đón Chúa trời rực rở những đèn hoa.
Hãy cất hộ anh lời nói điêu ngoa,
Nụ cười khuyến mải để mừng lễ Thánh.
Giáng sinh nầy chẳng có em bên cạnh,
Anh độc hành trong đêm trắng lang thang,
Mang bóng hình em đi vào cõi lạnh,
Muốn ấm lòng phải quay ngược thời gian.
Mờ xa lắm ngày em còn trong trắng,
Áo tím giáo đường lay động hồn thơ,
Anh ngoại đạo quanh quẩn góc nhà thờ,
Chờ tặng em chút hương lòng vương vấn
Rồi chúng mình song hành trong hẻm vắng,
Dưới bầu trời chênh chếch rừng sao khuya,
Hồn mông lung sợ biển thẳm cách chia,
Dòng đời xô đẩy uyên ương lẽ bạn
Đau xót lắm nhận dòng tin em nhắn,
Không chồng vợ cũng chẳng phải cố nhân,
Dẫu hai đứa có hoà hợp xác thân,
Chuyện quá khứ xin anh đừng ngộ nhận.
Chúa có buồn cho lòng dạ thế nhân,
Chúa không phân biệt màu da ,giai cấp,
Con chiên Chúa tách dòng người tấp ngập,
Em thuở xưa giờ ngập ngụa bụi trần...
Hmhiennhan
Khúc kinh cầu
Tặng anh Hiền Nhân
Chúa ơi lạnh lắm Chúa ơi
Đêm nay ngồi ngắm mây trời nhớ cha
Hai ngàn năm trước đã xa
Mà con vẫn nhớ ơn cha bên mình!
Rạng ngời muôn thuở quang vinh
Nay con tỉnh ngộ thấy mình bên Cha
Giáo đường rực rỡ đèn hoa
Nghe lòng rộn rã thời xa trở về....
Ngẫm đời là một cơn mê
Mê danh cùng lợi đi về đọa sa !!!
Rớt vào hỏa ngục xót xa
Nay con tỉnh giấc NAM KHA trở về
Thế trần còn đắm cơn mê
Sa vòng danh lợi thảm thê sau cùng
Mùa Đông băng giá lạnh lùng
Nhưng con thấy ấm hương nồng của Cha !
Lời Cha dạy bảo ngọc ngà
Sống cho trong sạch thật thà Chúa ơi
Mê đời sau phải tả tơi
BẠC TIỀN TIỀN BẠC thì đời tiêu tan !
Chơn linh THIÊN CHÚA THIÊN ĐÀNG
Sa vòng danh lợi tiêu tan đạo Người
Jesus Thánh Đạo Cha trời
Giáng sinh cứu thế dạy đời ăn năn !
Để về trên cỏi Thiên Đàng
Đời đời hạnh phúc muôn ngàn năm sau
Trở về trong cỏi ngàn sao
Thiên Đàng hạnh phúc dạt dào tình Cha !
Chúa thương con lắm đây mà
Nguyện cầu Chúa độ nhà nhà yên vui
Nhớ Cha nhiều lắm ngậm ngùi
Đứng trên Thánh Giá sụt sùi con thơ !
Thiên đàng là một giấc mơ
Cho ai mơ ước Chúa chờ ta lên
Gắng công tu niệm thường xuyên
Làm điều thiện đạo kẻ hiền được lên !
Những điều bạo ác chớ nên
Sáng danh Thiên Chúa đạo Thiên cỏi trời
Nước Thiên Đàng ấy ai ơi
Ngôi Hai rực rỡ rạng ngời ngàn năm !
MỜI anh Nguyễn Hiền Nhân QUA NHÀ FATASA xem bài "COI CHỪNG ĐÊM NOEL" rất tuyệt vời!
Sáng danh Thiên Chúa đời đời
Con xin ân sủng biển trời bao la,
Giáng sinh rực rở đèn hoa,
Con quỳ khấn nguyện ơn cha mở lòng.
Quỷ sứ cát cứ ,cuồng ngông,
Chúa ban bác ái đại đồng nhân gian,
Nhà nhà hạnh phúc bình an,
Tâm linh thanh tịnh,địa đàng hân hoan
Sáng danh Thiên Chúa vinh quang,
Nước Chúa rạng ánh huy hoàng âu ca,
Hồng ân Thiên Chúa gần xa,
Sao còn lắm kẻ không nhà,chết oan?
Chúa chưa phản tỉnh kẻ gian,
Gây bao thảm cảnh trái ngang đau lòng,
Xin Chúa pháp thuật thần thông,
Thưởng thiện ,phạt ác thoả lòng dân đen.
Con tuy ngoại đạo ,thấp hèn,
Vẫn tôn vinh Chúa vững bền viễn niên,
Thành tâm cầu đấng thiêng liêng,
Ngôi hai của Chúa vô biên nhiệm mầu.
Thánh giá Chúa gánh khổ sầu,
Cứu đời mê muội biển sâu thấy bờ,
Giáng sinh sáng đẹp hồn thơ,
Mừng Chúa nhập thế con mơ nhân quyền
Hmhiennhan
Ai nói Hoàng Sa không phải của Việt Nam?
Chính là phe đảng của quân ngang ngược.
Chính rợ Bắc đã xua quân xâm lược,
Chiếm Hoàng Sa thời Việt Nam Cộng hoà.
Đạp người biểu tình trong vụ Trường Sa,
Chúng hiện nguyên hình tay sai Trung Quốc,
Theo đuôi Lê chiêu Thống, Trần Ích Tắc...
Sẽ bị bia đời phỉ nhổ ngàn năm.
Trung quốc ơi! đừng bức hiếp Việt Nam,
Hãy nhớ số phận tên Sầm Nghi Đống,
Việt Nam bé nhưng vươn vai thành Thánh Gióng,
Oai linh biển trời trấn giữ phương Nam.
Xin các người đừng có quá tham lam,
Đẩy lương dân chết trong vòng máu lửa,
Nhân loại ngày nay thấu rỏ dã tâm,
Gian kế Triệu Đà chẳng dùng được nữa.
Dân tộc tôi hiền hoà mở rộng cửa,
Giao thương hết mọi bè bạn gần xa,
Không bao giờ chịu mất thêm Trường Sa,
Vết thương Hoàng Sa mãi còn lệ ứa
Hmhiennhan
Tình người miền tây
Tôi qua mấy tỉnh miền tây,
Gió lồng lộng thổi, hương bay ruộng đồng,
Cửu Long hợp chín dòng sông,
Cần Thơ, Mỹ Thuận đường thông nhịp cầu.
Tiếng hò sông Hậu lắng sâu,
Lục bình nước cuốn về đâu bập bềnh?
Cái Răng chợ nổi chênh vênh,
Thuyền,ghe tấp nập lênh đênh miệt vườn.
Bình dị sao những đời thường,
Đong đầy nhân nghĩa quê hương mặn nồng,
Hào sảng lắm những bến sông,
Miền tây một cõi mênh mông tình người.
Ninh Kiều văng vẳng tiếng cười,
Bên cầu Cái Khế sáng tươi áo hồng,
Mừng em sắp sửa lấy chồng,
Tây Đô mắc biếc níu lòng Đài Loan...
Nỗi lòng tôi cũng đa đoan,
Chữ hiếu em có vuông tròn được không?
Trăng nghẹn nhú ở đầu non,
Thương người con gái long đong xứ người...
Hmhiennhan
Nếu em chết rồi anh có khóc không?
Hay chỉ thắp hương nói câu sáo rổng?
Câu hỏi tri âm làm anh xúc động,
Giữa biển đời anh còn mãi ruổi rong...
Đếm bước cô đơn những chiều gió lộng,
Thiên hạ đông người đâu bóng người mong?
Nỗi nhớ em anh cũng đã trĩu lòng,
Khát khao lắm bờ môi nhung nóng bỏng.
Có lẽ giờ nầy bên trong chấn song,
Em mơ ước có anh về chung bóng,
Nhà không rộng nhưng em thấy lạc lỏng,
Trốn nỗi buồn tím thẳm cả mùa đông.
Em có nghe gió nhắn lại gì không?
Giáng sinh nầy phải gặp em trong mộng
Bởi thực tế công trình anh đang hỏng,
Lửa cháy lòng ,em ngày đợi đêm trông.
Em giận anh trách mấy cũng hoài công,
Bày chi bia mộ thêm tên người sống?
Anh sợ lắm những lời buồn vô vọng,
Tan nát hồn anh, em có biết không?
Anh xoay trở cuồng quay như chong chóng,
Ở xứ người nhiều việc làm chưa xong,
Nếu em chết, anh làm sao mà sống?
Xin đừng khuấy đục lên bến nước trong...
Hmhiennhan