Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2011


Ai Điếm Đàng?

Tình xưa lưu lại trong thơ,
Giấc mơ hạnh phúc ai ngờ trôi xa.
Phủ phàng lời nói điêu ngoa,
Sao giống khúc hậu đình hoa Điêu Thuyền?

Người ngoài biên giới vô duyên,
Cũng vì sóng mắt đảo điên đa tình,
Phía sau hào nhoáng đẹp xinh,
Toàn lời phĩnh nịnh, bạc tình làm sao.

Việt kiều vóc ngọc chuốt chao,
Ngày đêm lên nét mời chào lừa ai?
Nước ngoài cũng kiếp trâu cày,
Thời gian đâu để cuồng quay điếm đàng?

Ta lầm ân nghĩa vương mang,
Tình đồng hương mới khuyên nàng hồi tâm,
Ngờ đâu từ cõi xa xăm,
Nàng luôn xúc phạm sắc cầm ngày xưa.

Nực cười tin nhắn chanh chua,
Ta ,nàng ai kẻ bán mua duyên lành?
Danh dự của một hiền nhân,
Bị nàng bôi bẩn hóa thành người điên.

Em à! tình cảm thiêng liêng,
Còn đầy dấu tích cõi riêng góc đời,
Dẫu rằng cuối đất cùng trời,
Cũng đừng tráo trở một thời yêu nhau.

Em đừng chĩa mãi mũi dao,
Tim thêm nọc độc thâm vào tim ta,
Đàn bà mà thiếu nết na,
Chẳng có son phấn lụa là nào che...
Hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét