Ghét Và YêuNhớ Long An, nhớ người dưng,
Nhớ trời Khánh Hậu ngập ngừng bước chân,
Gió khuya qua chỗ em nằm,
Có mang hơi ấm nồng nàn đến ta?
Hình dung em trước thềm nhà,
Mi cong, mắt biếc, kiêu sa dáng hồng,
Hân hoan cố giấu trong lòng,
Gặp nhau giả bộ như không đón mừng,
Kìa sao em nở quay lưng,
Ghét yêu trộn lẩn rưng rưng nỗi lòng,
Giận hờn sao vẫn ngóng trông?
Cố chấp chi để sầu đông đêm dài?
Ai nói đường đã chia hai,
Người dưng sao lại u hoài vấn vương?
Tình già tóc đã điểm sương,
Ghét thì ghét ít,còn thương ngập hồn
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét