8-Hạnh Phúc Lắm Nếu Đời Con Còn Mẹ!
Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
Tô canh chua nấu tép rất bình thường
Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
Có tháng bận không về quê thăm hỏi
Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ
Hmhiennhan
9-Con lại nhớ mẹ hiền
Gần năm rồi con không về bên Mẹ
Ngôi mộ sau hè cỏ chắc mọc lan?
Nhớ ngày xưa Mẹ xới đất bón phân
Trồng mía lao, rau đậu thẳng từng hàng
Đời nhọc nhằn nhưng tâm thật bình an
Mẹ khuyên con cháu làm điều nhân nghĩa
Con bất hiếu thường hay cười mai mỉa
Giúp làm gì mấy kẻ giỏi xin ăn
Cả tin người Mẹ bao lần tay trắng
Phải ăn toàn rau củ với tương chao
Con của Mẹ cũng chịu lắm gian lao
May mắn chuyện học hành luôn tiến thẳng
Cả đời Mẹ phải dầm sương dãi nắng
Nuôi đàn con được thành đạt nên người
Tuổi hoàng hôn mới hưởng chút thảnh thơi
Đã phải buông xuôi trở về với đất
Nhớ đến Mẹ là con rơi nước mắt
Tự trách mình,còn trách cả trời cao
Thà đói nghèo nhưng đùm bọc sát sao
Hơn no ấm lơi là câu hiếu đạo
Hmhiennhan
10-Nổi Đau Tột Cùng
Dù biết trước chuyện sinh ly tử biệt,
Kiếp con người ai cũng phải trãi qua,
Đức Phật còn đến lúc phải già,
Tôi làm sao thoát khỏi vòng oan nghiệt?
Trời không bão, chỉ lòng tôi nỗi bão,
Nếu trời mất mẹ trời sẽ ra sao?
Chắc trời cũng chìm ngập nỗi khổ đau?
Xin đừng trách tôi không còn ngoan đạo.
Tôi không khóc nhưng hồn như rĩ máu,
Còn biết tìm đâu hình bóng thân thương?
Người mẹ già hiền hậu,tóc pha sương,
Suốt đời Mẹ hy sinh cho con cháu.
Như cánh cò trong huyền thoại ca dao,
Mẹ chắt chiu từng bó rau hạt gạo,
Lưng muốn còng vẫn sớm khuya tần tảo,
Giúp mọi người để tạo phúc đời sau.
Chiếc áo nâu mẹ mặc đã bạc màu,
Không rời bỏ ,còn mắng con lãng phí,
"Sự tích trầu cau" ,tấm gương chung thủy,
Bài dạy vỡ lòng con chóng quên mau?
Thắp nén hương con xấu hổ nghẹn ngào,
Đã không giử được tấm lòng nhân ái,
Xin lỗi mẹ , bã danh lợi tiền tài,
Cuốn hút con vào vòng quay quỷ đạo...
Hmhiennhan
11-Con Xin Lỗi Mẹ
Từ khi mẹ đi vào cỏi vĩnh hằng,
Gia đình ta đã có nhiều phân tán,
Đứa em gái buôn đất thành tư sản,
Hai em trai thì cũng phất rất nhanh,
Nhưng buồn thay! cái giá trị tinh thần,
Bản thân con cũng it nhiều thay đổi,
Lòng nhân ái lùi dần vào góc tối,
Lý trí đi song hành cùng bản năng.
Con thường mơ quay ngược dòng thời gian,
Sống hạnh phúc những ngày bên cạnh Mẹ,
Cơm độn khoai sắn, cười đùa vui vẻ,
Tuy đói nghèo nhưng trọng nghĩa trọng nhân.
Mẹ đã không còn là ngọn hải đăng,
Trong cái xã hội đua tranh phức tạp,
Có người còn đạp bừa lên luật pháp,
Vung tiền ra để chạy chức chạy quan,
Con không thể nào làm một hiền nhân,
khi cuộc sống còn quá nhiều nghiệt ngã,
Chính thượng đế đã không công bằng,
Mất Mẹ ,đời con không còn gì cả...
Hmhiennhan
12-Tận Cùng Nổi Đau Dương Thế
Mẹ chết lòng con dậy bất bình,
Hởi ơi! Trời phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọng nghĩa tình?
Mẹ trăn trở trước giờ lâm bệnh
Lo lắng cho con túi nhẳn tiền
Mệt mỏi trước lời thương cửa miệng
Của những người mẹ đã thi ân
Bài học xương máu con tiếp nhận
Muốn giúp ai phải nghĩ trước mình
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?
Mẹ chết rồi tang lễ rình rang
Còn có cả điếu văn đưa tiễn
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?
Tôi vô cảm trước vòng hoa tan
Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt
Ngày mẹ hiền rời bỏ thế gian
Mặt trời với tôi như đã tắt
Con không khóc nhưng lòng quặn thắt
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân...
Hmhiennhan
13-Thưa Mẹ Con Sai Rồi!
Mẹ ơi! con đã sai rồi,
Lợi danh như áng mây trôi bềnh bồng,
Nhớ thời cơm cháy khét nồng,
Đậm mùi thơm thảo chung lòng mẹ con.
Núi cao rồi cũng mỏi mòn,
Mẹ đi , trống lạnh hồn con khoảng trời.
Bao lần nước mắt thầm rơi,
Tiền nào mua được khoản đời ngày xưa?
Thân gầy bất chấp nắng mưa,
Thương con mẹ phải sớm trưa chợ đời,
Tích xưa Mẹ dạy từng lời,
Tấm lòng nhân nghĩa sáng ngời thiên thu,
Ngọt ngào êm ái lời ru,
Con nghe nhưng trách mẹ..tu sai đường,
Giữa thời kinh tế thị trường,
Con mê vật chất xem thường tình thâm,
Nhục vinh mấy đợt thăng trầm,
Nhiều khi gác chuyện viếng thăm mẹ hiền,
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Mẹ đem tích đức đồng tiền con trao,
Trời ơi! chín chữ cù lao,
Con không lường trước cơn đau mẫu từ,
Hình như...sao cứ..hình như?
Nuôi con mẹ có hình như...bao giờ?
Nay thì sóng đã vỡ bờ,
Mẹ tha thứ tội dại khờ của con....
Hmhiennhan
14-Nước mắt Ngày Giổ Mẹ
Mười mấy năm rồi con côi mất Mẹ
Người cho con mọi thứ tốt trên đời
Như cây non thiếu nắng ấm mặt trời
Con khôn lớn với nhánh sầu lạnh tẻ
Nhìn bạn bè nói,cười,đùa vui vẻ
Mừng thọ Mẹ vào mổi độ Xuân về
Con chạnh lòng,ngấm giá buốt tái tê
Hạnh phúc ấy..làm sao con có thể?...
Mẹ chắc không muốn nghe con kể lể,
Theo chân bồ tát cực lạc an vui
Ngày giổ Mẹ con chua xót ngậm ngùi
Thắp nén hương lòng từ trong tâm tưởng
Kỳ vọng đàn con cả đời sung sướng
Không quản thân gầy lặn lội sớm trưa
Mẹ hứng chịu nhiều cay đắng lọc lừa
Vẫn khuyên con giữ tâm hồn cao thượng
Xin lỗi Mẹ con vướng nhiều nghiệp chướng
Luôn chanh chua với thế thái nhân tình
Con không giử được trọn nghĩa hy sinh
Mặc miệng đời có cười chê gàn bướng
Con dòng sông-quỳ trước Mẹ đại dương
Lòng ấm áp nhớ tình thương của Mẹ
Tắm gội nắng sương con không còn trẻ
Xin Mẹ an bình vui cỏi Tây Phương
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét