Bài Thơ Buồn Về Cha
Con thường làm thơ nhớ công ơn mẹ
Nhưng ít khi nào chịu nhắc đến cha
Trong lòng con đầy mâu thuẫn xót xa
Thương và ghét cứ trộn hòa lý lẻ
Có những lúc cha làm con kính nể!
Khi cha hiền hòa thương mẹ thương con
Nhưng cha thường xuyên làm mẹ héo hon
Vì tính ích kỷ ham mê vợ bé
Mẹ vất vả kiếm tiền nuôi con trẻ
Gặp lúc khó khăn phải cậy đến bà
Ra ngoài đường cha vui vẻ hào hoa
Sao về nhà lại khắc khe, hoạnh họe?
Con được ngoại dưỡng nuôi từ tấm bé
Mỗi tháng đôi ngày mới được gặp cha
Cười nói hân hoan khi được cho quà
Đâu hiểu nổi cha còn nhiều lối rẽ?
Lớn khôn rồi rỏ nỗi đau của mẹ
Con không còn muốn thân thiết với cha
Tình cha con mình ngày một cách xa
Dù với con cha cũng không quá tệ
Ngày cha mất con gục đầu lặng lẽ
Cảm nhận mình đã có tội với cha
Trong mắt con suối lệ cũng chảy ra
Tình phụ tử dù sao ...cũng không nhẹ
Nhớ ngoại, mẹ thì con lại ghét cha
Nhưng công ơn cha con không phủ nhận
Tâm hồn con chen nhói đau, hụt hẩng
Cứ trộn hòa thương ghét khó nói ra
Tổng hợp hết những chuyện đã trôi qua
Con đáng nhận những đòn roi cha phạt
Cha đánh con nhưng cha không quá ác
Rồi vết thương lòng cũng đã liền da
Tội lỗi con chắc cha cũng thứ tha
Phận làm con đã lỗi câu hiếu đạo
Cha con mình đã có chung dòng máu
Không có cha ...làm sao con sinh ra?
hmhiennhanCon thường làm thơ nhớ công ơn mẹ
Nhưng ít khi nào chịu nhắc đến cha
Trong lòng con đầy mâu thuẫn xót xa
Thương và ghét cứ trộn hòa lý lẻ
Có những lúc cha làm con kính nể!
Khi cha hiền hòa thương mẹ thương con
Nhưng cha thường xuyên làm mẹ héo hon
Vì tính ích kỷ ham mê vợ bé
Mẹ vất vả kiếm tiền nuôi con trẻ
Gặp lúc khó khăn phải cậy đến bà
Ra ngoài đường cha vui vẻ hào hoa
Sao về nhà lại khắc khe, hoạnh họe?
Con được ngoại dưỡng nuôi từ tấm bé
Mỗi tháng đôi ngày mới được gặp cha
Cười nói hân hoan khi được cho quà
Đâu hiểu nổi cha còn nhiều lối rẽ?
Lớn khôn rồi rỏ nỗi đau của mẹ
Con không còn muốn thân thiết với cha
Tình cha con mình ngày một cách xa
Dù với con cha cũng không quá tệ
Ngày cha mất con gục đầu lặng lẽ
Cảm nhận mình đã có tội với cha
Trong mắt con suối lệ cũng chảy ra
Tình phụ tử dù sao ...cũng không nhẹ
Nhớ ngoại, mẹ thì con lại ghét cha
Nhưng công ơn cha con không phủ nhận
Tâm hồn con chen nhói đau, hụt hẩng
Cứ trộn hòa thương ghét khó nói ra
Tổng hợp hết những chuyện đã trôi qua
Con đáng nhận những đòn roi cha phạt
Cha đánh con nhưng cha không quá ác
Rồi vết thương lòng cũng đã liền da
Tội lỗi con chắc cha cũng thứ tha
Phận làm con đã lỗi câu hiếu đạo
Cha con mình đã có chung dòng máu
Không có cha ...làm sao con sinh ra?
hmhiennhan
Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012
Vụ án Đoàn Văn Vươn 2
Vụ Án Đoàn Văn Vươn 2
Gà chưa gáy chỉ vẳng tiếng chó tru,
Ai đã Tắt Đèn ,đánh tráo dư luận?
Bức hiếp dân, đào sâu hố mâu thuẫn,
Dồn người dân chống đối vào ngục tù.
Ai nhu nhược mới chê Đoàn văn Vươn,
Với tham quan phải liều mình chống trả,
Cậy quyền thế, chúng đoạt công khai phá,
Trời đất nào dung dưỡng bọn bất lương?
Lũ đầu người dạ thú không tình thương,
Khảo tra phụ nữ ép cung cưỡng lý,
Huyện Tiên Lãng, chính quyền quân thô bỉ,
Từ xã Vinh Quang Thành phố Hải Phòng.
Che mặt trời, công lý chúng bẻ cong,
Quên nhân dân cả rừng người chánh trực,
Chẳng ai theo kẻ bất nhân ác đức,
Ngoài bọn gian manh hám lợi,đen lòng
Hmhiennhan
Gà chưa gáy chỉ vẳng tiếng chó tru,
Ai đã Tắt Đèn ,đánh tráo dư luận?
Bức hiếp dân, đào sâu hố mâu thuẫn,
Dồn người dân chống đối vào ngục tù.
Ai nhu nhược mới chê Đoàn văn Vươn,
Với tham quan phải liều mình chống trả,
Cậy quyền thế, chúng đoạt công khai phá,
Trời đất nào dung dưỡng bọn bất lương?
Lũ đầu người dạ thú không tình thương,
Khảo tra phụ nữ ép cung cưỡng lý,
Huyện Tiên Lãng, chính quyền quân thô bỉ,
Từ xã Vinh Quang Thành phố Hải Phòng.
Che mặt trời, công lý chúng bẻ cong,
Quên nhân dân cả rừng người chánh trực,
Chẳng ai theo kẻ bất nhân ác đức,
Ngoài bọn gian manh hám lợi,đen lòng
Hmhiennhan
Mừng xuân mới
Mừng xuân mới
Năm nay ăn tết rộn ràng nha?
Xôi chè rượu thịt đợi anh qua,
Cầu dừa đủ xoài sung mâm quả,
Bánh tét,bánh chưng chen rượu trà.
Tưng bừng nhạc nổi nghe rơm rả,
Chờ đến giao thừa ngắm pháo hoa,
Hai đứa cùng vui cười hỉ hả,
Bảo nhau vào mừng tuổi mẹ cha.
Trao lời chúc tết rồng đến nhà,
Nhành Mai tươi thắm nở búp hoa,
Hạnh phúc đỏ hồng thêm môi má,
Kìa xem bóng nguyệt đang rình ta.
Đầu năm đi chùa xin lộc phước,
Lân, địa vào nhà phát tài to,
Nhỏ hãy cho anh nghe nguyện ước,
Ước gì? chắc toàn chuyện hay ho...
Hmhiennhan
Năm nay ăn tết rộn ràng nha?
Xôi chè rượu thịt đợi anh qua,
Cầu dừa đủ xoài sung mâm quả,
Bánh tét,bánh chưng chen rượu trà.
Tưng bừng nhạc nổi nghe rơm rả,
Chờ đến giao thừa ngắm pháo hoa,
Hai đứa cùng vui cười hỉ hả,
Bảo nhau vào mừng tuổi mẹ cha.
Trao lời chúc tết rồng đến nhà,
Nhành Mai tươi thắm nở búp hoa,
Hạnh phúc đỏ hồng thêm môi má,
Kìa xem bóng nguyệt đang rình ta.
Đầu năm đi chùa xin lộc phước,
Lân, địa vào nhà phát tài to,
Nhỏ hãy cho anh nghe nguyện ước,
Ước gì? chắc toàn chuyện hay ho...
Hmhiennhan
Chung thủy
Chung Thủy
Tôi sinh ra trên đất nước Việt Nam,
Tổ Quốc nầy tôi không quyền lựa chọn.
Dù chỉ là người dân thường hèn mọn,
Vẫn thấm nhuần từng trang sử vinh quang.
Từ mũi Cà Mau đến ải Nam Quan,
Dân tộc hơn bốn ngàn năm mở nước,
Đã đẩy lùi nhiều kẻ thù xâm lược,
Độc lập, tự cường sáng cõi phương Đông.
Mãnh đất chữ S hai đầu phình rộng,
Có đồng bằng,rừng,núi lẩn cao nguyên,
Không bao giờ đánh mất bản sắc riêng,
Khi du nhập văn minh Âu ,Á, Mỹ.
Tôi kiêu hãnh được sống vào thế kỷ,
Nước Việt tôi vang tiếng khắp địa cầu.
Tổ Quốc nầy tôi trót nặng ân sâu,
Dẫu phải chết cũng giữ lòng chung thủy.
Không ai có thể bán mua công lý,
Vẻ lại họa đồ chiếm đoạt biển ta,
Sóng Bạch Đằng nối tiếp đảo Trường Sa,
Nấm mộ lớn chôn hết loài thổ phỉ
Hmhiennhan
Tôi sinh ra trên đất nước Việt Nam,
Tổ Quốc nầy tôi không quyền lựa chọn.
Dù chỉ là người dân thường hèn mọn,
Vẫn thấm nhuần từng trang sử vinh quang.
Từ mũi Cà Mau đến ải Nam Quan,
Dân tộc hơn bốn ngàn năm mở nước,
Đã đẩy lùi nhiều kẻ thù xâm lược,
Độc lập, tự cường sáng cõi phương Đông.
Mãnh đất chữ S hai đầu phình rộng,
Có đồng bằng,rừng,núi lẩn cao nguyên,
Không bao giờ đánh mất bản sắc riêng,
Khi du nhập văn minh Âu ,Á, Mỹ.
Tôi kiêu hãnh được sống vào thế kỷ,
Nước Việt tôi vang tiếng khắp địa cầu.
Tổ Quốc nầy tôi trót nặng ân sâu,
Dẫu phải chết cũng giữ lòng chung thủy.
Không ai có thể bán mua công lý,
Vẻ lại họa đồ chiếm đoạt biển ta,
Sóng Bạch Đằng nối tiếp đảo Trường Sa,
Nấm mộ lớn chôn hết loài thổ phỉ
Hmhiennhan
Nỗi buồn phổng đá
Nỗi Buồn Phổng Đá
Anh phải xa rồi biển cả mênh mông,
Thùy Vân bến cũ bạt ngàn con sóng,
Con đường Xô Viết thênh thang gió lộng,
Thiếu một người lạnh buốt cả mùa đông.
Nhớ mỗi sáng vừa ra khỏi chăn bông,
Em rủ anh thay đồ nhanh tắm biển,
Những con sóng sáng tinh mơ ngấu nghiến
Đẫy chúng mình nghiêng ngửa giữa thảm xanh.
Chân hụt hẫng đôi lúc phải chòng chành,
Em hoảng hốt cấm anh đùa với biển.
Trong vòng tay em anh thật bình yên,
Bổng khờ dại tạo ra bao sóng gió.
Khói tỏa hương bay lâu đài khóa ngõ,
Lửa hờn em đốt rụi tình ta rồi,
Anh thành phổng đá đứng ở bên đời,
Nhớ biển Vũng Tàu mù khơi sóng vổ.
Tan hoang huyền thoại mối duyên kỳ ngộ,
Hạnh phúc ấm nồng thuở đó bên nhau,
Anh rời Vũng Tàu với vết thương đau,
Dẫu phổng đá cũng thẳm màu vàng vỏ
Hmhiennhan
Anh phải xa rồi biển cả mênh mông,
Thùy Vân bến cũ bạt ngàn con sóng,
Con đường Xô Viết thênh thang gió lộng,
Thiếu một người lạnh buốt cả mùa đông.
Nhớ mỗi sáng vừa ra khỏi chăn bông,
Em rủ anh thay đồ nhanh tắm biển,
Những con sóng sáng tinh mơ ngấu nghiến
Đẫy chúng mình nghiêng ngửa giữa thảm xanh.
Chân hụt hẫng đôi lúc phải chòng chành,
Em hoảng hốt cấm anh đùa với biển.
Trong vòng tay em anh thật bình yên,
Bổng khờ dại tạo ra bao sóng gió.
Khói tỏa hương bay lâu đài khóa ngõ,
Lửa hờn em đốt rụi tình ta rồi,
Anh thành phổng đá đứng ở bên đời,
Nhớ biển Vũng Tàu mù khơi sóng vổ.
Tan hoang huyền thoại mối duyên kỳ ngộ,
Hạnh phúc ấm nồng thuở đó bên nhau,
Anh rời Vũng Tàu với vết thương đau,
Dẫu phổng đá cũng thẳm màu vàng vỏ
Hmhiennhan
Cảnh đẹp Phong Nha-Kẻ Bàng
Cảnh đẹp Phong Nha-Kẻ Bàng
Theo thuyền viếng động Phong Nha,
Quảng Bình thắng cảnh gần xa tiếng đồn,
Gió lồng lộng thổi đầu non,
Hang sâu vọng nhịp sóng cồn đại dương.
Nước trong phản chiếu mặt gương,
Đá chồng lên đá, hình nương theo hình,
Lượn lờ nhũ đá đẹp xinh,
Thủy cung chắc cũng hữu tình như đây?
Cột đá chọc thẳng trời mây,
Thiên nhiên sáng tạo kỳ tài biết bao,
Cheo leo mấy tổ yến sào,
Chim chui kẻ hở đi vào rồi ra.
Sông ngầm uốn khúc vươn xa,
Đá vôi tuyệt xảo như là cảnh tiên.
Kẻ Bàng rừng thẳm,cõi riêng,
Lung linh suốt ngọt hồn thiêng đất trời...
Hmhiennhan
Theo thuyền viếng động Phong Nha,
Quảng Bình thắng cảnh gần xa tiếng đồn,
Gió lồng lộng thổi đầu non,
Hang sâu vọng nhịp sóng cồn đại dương.
Nước trong phản chiếu mặt gương,
Đá chồng lên đá, hình nương theo hình,
Lượn lờ nhũ đá đẹp xinh,
Thủy cung chắc cũng hữu tình như đây?
Cột đá chọc thẳng trời mây,
Thiên nhiên sáng tạo kỳ tài biết bao,
Cheo leo mấy tổ yến sào,
Chim chui kẻ hở đi vào rồi ra.
Sông ngầm uốn khúc vươn xa,
Đá vôi tuyệt xảo như là cảnh tiên.
Kẻ Bàng rừng thẳm,cõi riêng,
Lung linh suốt ngọt hồn thiêng đất trời...
Hmhiennhan
Trống lạnh con tim
Trống Lạnh Con Tim
Ta giờ trống lạnh con tim,
Lâu đài hạnh phúc đắm chìm tan hoang.
Hết rồi mộng vượt không gian,
Chỉ còn khói sóng miên man tình buồn.
Hồn ta vang vọng hồi chuông,
Lênh đênh biển nhớ lạch luồn bến xưa,
Ông trời dấu nắng trong mưa,
Đường khuya một bóng đong đưa sóng lòng.
Nhạt nhòa dấu ái vợ chồng,
Người ngoài biên giới nhập vòng tay ôm,
Sao Mai níu bắt Sao Hôm,
Vết thương như cát bị bom sóng vùi.
Gượng cười chắt mót nguồn vui,
Ta bật đóm lửa đẩy lui đêm dài,
Hy vọng còn ở tương lai,
Tương lai chưa đến đành vay nụ cười
Hmhiennhan
Ta giờ trống lạnh con tim,
Lâu đài hạnh phúc đắm chìm tan hoang.
Hết rồi mộng vượt không gian,
Chỉ còn khói sóng miên man tình buồn.
Hồn ta vang vọng hồi chuông,
Lênh đênh biển nhớ lạch luồn bến xưa,
Ông trời dấu nắng trong mưa,
Đường khuya một bóng đong đưa sóng lòng.
Nhạt nhòa dấu ái vợ chồng,
Người ngoài biên giới nhập vòng tay ôm,
Sao Mai níu bắt Sao Hôm,
Vết thương như cát bị bom sóng vùi.
Gượng cười chắt mót nguồn vui,
Ta bật đóm lửa đẩy lui đêm dài,
Hy vọng còn ở tương lai,
Tương lai chưa đến đành vay nụ cười
Hmhiennhan
Mùa xuân chúng mình
Mùa Xuân Chúng Mình
Xuân của mọi nhà sắp về rồi đó,
Sao xuân chúng mình còn ở đâu đâu?
YÊU quá trời YÊU chuỗi cười mở ngõ,
Duyên thắm tình quê ,hò hẹn cau trầu.
Mong quá trời mong,mộng nối nhịp cầu,
Trăm năm kết chặt trai tài gái sắc,
Thương quá là thương bầu trời mặt đất,
Nơi đôi mình hạnh ngộ còn in sâu.
Giống người xưa luyến ái chốn Bích Câu,
Vẻ nhân ảnh nằm tương tư người mộng,
Tiếng lòng anh thổn thức nhiều đêm thâu,
Em có nghe dư âm lời gió vọng?
Nhớ quá trời nhớ,ngày mình chung bóng,
Môi kề môi hút men rượu đắm say,
Chẳng rỏ vực sâu hay cỏi bồng lai?
Bướm lượn đùa hoa,sóng cuồn cuộn sóng...
Đến với nhau,trong vòng tay mở rộng,
Ta dìu nhau đi khắp nẻo nhân gian.
Vượt địa ngục mình mong thấy thiên đàng,
Hạnh phúc thắp sáng tin yêu,hy vọng
Hmhiennhan
Xuân của mọi nhà sắp về rồi đó,
Sao xuân chúng mình còn ở đâu đâu?
YÊU quá trời YÊU chuỗi cười mở ngõ,
Duyên thắm tình quê ,hò hẹn cau trầu.
Mong quá trời mong,mộng nối nhịp cầu,
Trăm năm kết chặt trai tài gái sắc,
Thương quá là thương bầu trời mặt đất,
Nơi đôi mình hạnh ngộ còn in sâu.
Giống người xưa luyến ái chốn Bích Câu,
Vẻ nhân ảnh nằm tương tư người mộng,
Tiếng lòng anh thổn thức nhiều đêm thâu,
Em có nghe dư âm lời gió vọng?
Nhớ quá trời nhớ,ngày mình chung bóng,
Môi kề môi hút men rượu đắm say,
Chẳng rỏ vực sâu hay cỏi bồng lai?
Bướm lượn đùa hoa,sóng cuồn cuộn sóng...
Đến với nhau,trong vòng tay mở rộng,
Ta dìu nhau đi khắp nẻo nhân gian.
Vượt địa ngục mình mong thấy thiên đàng,
Hạnh phúc thắp sáng tin yêu,hy vọng
Hmhiennhan
Đời thảo mộc
Đời Thảo Mộc
Cây đã mục rồi còn chưa chịu đổ,
Để bao người qua lại phải thêm lo?
Thật kinh tởm cho họ hàng sâu bọ,
Mong một ngày chết hết bởi chim to.
Là lau sậy phải ngã theo chiều gió,
Cam cuộc đời bèo bọt tháng ngày qua.
Như rong rêu bám mình trên vách đá,
Biết kiếp nào nở được những bông hoa?
Hmhiennhan
Cây đã mục rồi còn chưa chịu đổ,
Để bao người qua lại phải thêm lo?
Thật kinh tởm cho họ hàng sâu bọ,
Mong một ngày chết hết bởi chim to.
Là lau sậy phải ngã theo chiều gió,
Cam cuộc đời bèo bọt tháng ngày qua.
Như rong rêu bám mình trên vách đá,
Biết kiếp nào nở được những bông hoa?
Hmhiennhan
Ngày tình nhân không còn tình nhân
Ngày Tình Nhân Không Còn Tình Nhân
Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.
Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.
Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?
Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.
Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.
Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?
Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
Chia tay ngày lễ tình nhân
Chia Tay Ngày Lễ Tình nhân
Biết nói gì đây? biết nói gì?
Chênh vênh đôi bóng buồn quá đi.
Có phải nghiệp chướng yêu là lụy?
Tình xây bến ảo,lệ vương mi.
Ngày lễ tình nhân say túy lúy,
Người trong mộng tưởng giống liêu trai.
Ta uống mừng em thêm tri kỷ,
Còn ta từ tạ nợ tình vay.

Hai đầu nỗi nhớ trôi xa ngáy,
Duyên nợ trăm năm được bao ngày?
Ngày lễ tình nhân xưa trở lại,
Nhưng cánh chim trời đổi hướng bay.
Hạnh phúc nhạt nhòa qua biên ải,
Rượu uống mềm môi ta quắc quay,
Từ nay hai đứa xa mãi mãi,
Giữ làm chi một chút hương phai
Hmhiennhan
Biết nói gì đây? biết nói gì?
Chênh vênh đôi bóng buồn quá đi.
Có phải nghiệp chướng yêu là lụy?
Tình xây bến ảo,lệ vương mi.
Ngày lễ tình nhân say túy lúy,
Người trong mộng tưởng giống liêu trai.
Ta uống mừng em thêm tri kỷ,
Còn ta từ tạ nợ tình vay.

Hai đầu nỗi nhớ trôi xa ngáy,
Duyên nợ trăm năm được bao ngày?
Ngày lễ tình nhân xưa trở lại,
Nhưng cánh chim trời đổi hướng bay.
Hạnh phúc nhạt nhòa qua biên ải,
Rượu uống mềm môi ta quắc quay,
Từ nay hai đứa xa mãi mãi,
Giữ làm chi một chút hương phai
Hmhiennhan
Nước lả tình hờ
Nước Lả Tình Hờ
(Viết thay 1 người bạn)
Anh đúng là gả việt kiều xảo trá
Với năm ngàn đô la,
Đã muốn chiếm đoạt em với căn nhà?
Ôi! năm ngàn đô la,
Cộng thêm không khí và nước lả,
Anh nghĩ nó sẽ nở ra,
Giấc mơ hoa hạnh phúc?
Đừng tưởng em là con bò,
Anh dể dàng thuần phục,
Để có thể vắt ra sửa,
Bằng những lời phỉnh nịnh văn hoa.
Cuộc sống xứ người bộn bề vất vả,
Anh khoác làm chi bộ cánh kiêu sa?
Nước lả hãy giữ nguyên màu nước lả,
Đừng nhập nhằng thêm hương vị thối tha.
Vì tình yêu cao cả,
Không cần lớp hào quang dối trá.
Rồi dụ em sang tên căn nhà...
Anh hãy thông cảm cho em,
Một người đàn bà goá,
Rất sợ kẻ trăng hoa,
Với chút ít đồng đô la,
Muốn kiếm lời trên những bờ bến lạ...
Hmhiennhan
(Viết thay 1 người bạn)
Anh đúng là gả việt kiều xảo trá
Với năm ngàn đô la,
Đã muốn chiếm đoạt em với căn nhà?
Ôi! năm ngàn đô la,
Cộng thêm không khí và nước lả,
Anh nghĩ nó sẽ nở ra,
Giấc mơ hoa hạnh phúc?
Đừng tưởng em là con bò,
Anh dể dàng thuần phục,
Để có thể vắt ra sửa,
Bằng những lời phỉnh nịnh văn hoa.
Cuộc sống xứ người bộn bề vất vả,
Anh khoác làm chi bộ cánh kiêu sa?
Nước lả hãy giữ nguyên màu nước lả,
Đừng nhập nhằng thêm hương vị thối tha.
Vì tình yêu cao cả,
Không cần lớp hào quang dối trá.
Rồi dụ em sang tên căn nhà...
Anh hãy thông cảm cho em,
Một người đàn bà goá,
Rất sợ kẻ trăng hoa,
Với chút ít đồng đô la,
Muốn kiếm lời trên những bờ bến lạ...
Hmhiennhan
Vụ án Đoàn văn Vươn
Vụ án Đoàn văn Vươn
Xô đẩy người dân đến bước đường cùn,
Huyện Tiên Lãng thật nhiều tên ác bá.
Đoàn văn Vương chẳng phải con giun,
Quá uất ức nên vùng lên chống trả.
Trút tội lương dân Hiền, Thoại dối trá,
Đúng loài dòi bọ trong lớp tham quan,
Công sức mười năm lấn biển khai hoang,
Mới thành quả ,chúng nhào vô tướt đoạt.
Lưới trời lồng lộng chạy đâu cho thoát?
Tội Vươn một, tội lũ bây phải mười.
Còn tên đồ tể nhận quà đút lót,
Bao che nhau, lý luận rất nực cười.
Người dân nào phá sập hết nhà dân?
Khi quan quân như hùm beo gác cổng.
Ôi! phó chủ tịch thành phố Hải Phòng,
Ló bản chất gian manh vô liêm sĩ.
Nói nhăng, nói cuội toàn lời nghịch lý,
Tài trí gì làm cha mẹ của dân?
Hãy chờ đó, bọn thất đức bất nhân,
Đáng bị luật pháp nhân dân nghiêm trị
Hmhiennhan
Xô đẩy người dân đến bước đường cùn,
Huyện Tiên Lãng thật nhiều tên ác bá.
Đoàn văn Vương chẳng phải con giun,
Quá uất ức nên vùng lên chống trả.
Trút tội lương dân Hiền, Thoại dối trá,
Đúng loài dòi bọ trong lớp tham quan,
Công sức mười năm lấn biển khai hoang,
Mới thành quả ,chúng nhào vô tướt đoạt.
Lưới trời lồng lộng chạy đâu cho thoát?
Tội Vươn một, tội lũ bây phải mười.
Còn tên đồ tể nhận quà đút lót,
Bao che nhau, lý luận rất nực cười.
Người dân nào phá sập hết nhà dân?
Khi quan quân như hùm beo gác cổng.
Ôi! phó chủ tịch thành phố Hải Phòng,
Ló bản chất gian manh vô liêm sĩ.
Nói nhăng, nói cuội toàn lời nghịch lý,
Tài trí gì làm cha mẹ của dân?
Hãy chờ đó, bọn thất đức bất nhân,
Đáng bị luật pháp nhân dân nghiêm trị
Hmhiennhan
Giữ nguyên bờ cõi Việt Nam
Giữ nguyên bờ cõi Việt Nam
Giang sơn đất Việt của người Việt,
Hơn bốn ngàn năm quyết bảo toàn,
Sôi sục lòng dân bầu nhiệt huyết,
Trường Sa chặn đứng mọi mưu toan
Tô Thị bồng con đứng héo hon,
Bản Giốc ,Nam Quan ai lách lòn?
Tham mồi câu nhử vua quỳ mọp,
Rước giặc vào nhà mất nước non.
Hà Nội ,Sài Gòn bảo nổi lên,
Nầy quân xâm lược hãy liệu hồn.
Xé bức hải đồ sai thiên mệnh,
Đừng nghĩ đây khờ như trẻ con.
Thế giới đang nhìn về biển đông,
Tám chục triệu dân thề một lòng,
Đánh cho kẻ xấu tan tham vọng,
Giữ nguyên bờ cõi của cha,ông.
Chiến công sẽ nối tiếp chiến công,
Lưu mãi thiên thu trang sử hồng
Tổ quốc thiêng của toàn dân Việt,
Ai mơ soán đoạt tất bại vong
Hmhiennhan
Giang sơn đất Việt của người Việt,
Hơn bốn ngàn năm quyết bảo toàn,
Sôi sục lòng dân bầu nhiệt huyết,
Trường Sa chặn đứng mọi mưu toan
Tô Thị bồng con đứng héo hon,
Bản Giốc ,Nam Quan ai lách lòn?
Tham mồi câu nhử vua quỳ mọp,
Rước giặc vào nhà mất nước non.
Hà Nội ,Sài Gòn bảo nổi lên,
Nầy quân xâm lược hãy liệu hồn.
Xé bức hải đồ sai thiên mệnh,
Đừng nghĩ đây khờ như trẻ con.
Thế giới đang nhìn về biển đông,
Tám chục triệu dân thề một lòng,
Đánh cho kẻ xấu tan tham vọng,
Giữ nguyên bờ cõi của cha,ông.
Chiến công sẽ nối tiếp chiến công,
Lưu mãi thiên thu trang sử hồng
Tổ quốc thiêng của toàn dân Việt,
Ai mơ soán đoạt tất bại vong
Hmhiennhan
Nối lại tình em
Nối Lại Tình Em
Tuổi chiều xuân nhiều năm lẻ bóng,
Chúng mình mong mộng ước có đôi,
Nỗi buồn hoa bướm lẻ loi,
Khác nào trăng đứng đơn côi góc trời?
Trên mạng ảo mông lung vẫy gọi,
Anh với Em tìm đến bên nhau,
Tưởng mầm hạnh phúc đón chào,
Rỏ ra mật đắng hanh hao tím lòng.
Giữa dốc tình phong ba gió lộng,
Vọng lại lời than oán cố nhân,
Hữu duyên thiên lý tương thân,
Vô duyên trước mắt tưởng gần mà xa.
Đón giao thừa lộc biếc trổ hoa,
Trước mặt cả mùa xuân hy vọng,
Anh đan lại khúc nhạc hồng,
Còn không hơi ấm hương lòng thắm trao?
Hmhiennhan
Tuổi chiều xuân nhiều năm lẻ bóng,
Chúng mình mong mộng ước có đôi,
Nỗi buồn hoa bướm lẻ loi,
Khác nào trăng đứng đơn côi góc trời?
Trên mạng ảo mông lung vẫy gọi,
Anh với Em tìm đến bên nhau,
Tưởng mầm hạnh phúc đón chào,
Rỏ ra mật đắng hanh hao tím lòng.
Giữa dốc tình phong ba gió lộng,
Vọng lại lời than oán cố nhân,
Hữu duyên thiên lý tương thân,
Vô duyên trước mắt tưởng gần mà xa.
Đón giao thừa lộc biếc trổ hoa,
Trước mặt cả mùa xuân hy vọng,
Anh đan lại khúc nhạc hồng,
Còn không hơi ấm hương lòng thắm trao?
Hmhiennhan
Thôi đừng xạo nữa em ơi!
Thôi Đừng Xạo Nữa Em Ơi!
Thôi đừng xạo nữa em ơi!
Nghe mà phát ói những lời nỉ non.
Gái già trét phấn tô son,
Mượn tượng ông phật nhập hồn quỷ ma.
Thiên đàng bánh vẻ cõi xa,
Trước mắt địa ngục cửa nhà tối đen.
Cá nhân chủ nghĩa bon chen,
Rước thằng ăn cướp ngồi trên đầu mình.
Gia phong lễ giáo rối tinh,
Hiền mẫu gì để gia đình nát tan?
Mập mờ móc ngoặt tình lang,
Còn đâu quá khứ vinh quang oai hùng?
Thật lòng vì sự nghiệp chung,
Việc làm lời nói phải cùng đi đôi.
Tôi giờ quá hiểu em rồi,
Nhà dột từ nóc còn ngồi tô son?
Hmhiennhan
Thôi đừng xạo nữa em ơi!
Nghe mà phát ói những lời nỉ non.
Gái già trét phấn tô son,
Mượn tượng ông phật nhập hồn quỷ ma.
Thiên đàng bánh vẻ cõi xa,
Trước mắt địa ngục cửa nhà tối đen.
Cá nhân chủ nghĩa bon chen,
Rước thằng ăn cướp ngồi trên đầu mình.
Gia phong lễ giáo rối tinh,
Hiền mẫu gì để gia đình nát tan?
Mập mờ móc ngoặt tình lang,
Còn đâu quá khứ vinh quang oai hùng?
Thật lòng vì sự nghiệp chung,
Việc làm lời nói phải cùng đi đôi.
Tôi giờ quá hiểu em rồi,
Nhà dột từ nóc còn ngồi tô son?
Hmhiennhan
Ai gieo nỗi buồn?
Ai Gieo Nỗi Buồn?
Anh là ai mà dám coi thường em?
Người phụ nữ đủ công,dung,ngôn hạnh.
Em cho anh còn nhiều hơn là nhận,
Một tình yêu đẹp,nồng thắm êm đềm.
Giọt đắng buồn em nhỏ xuống trong đêm,
Gieo lòng anh nỗi xốn xang,bức xúc,
Hai đứa mon men đến gần hạnh phúc,
Bởi hoài nghi tình mới cách xa thêm.
Hãy để anh hôn lên đôi môi mềm,
Dìu em đi trong vòng tay tình tứ,
Tranh chấp làm chi những lời hơn kém,
Rước giá băng về lạnh buốt tâm tư?
Yêu thật lòng nhưng em cứ nói hình như...
Khéo tưởng tượng người thứ ba ly cách.
Đã gởi trao anh vạn lời trăng mật,
Sao nở giận nhau ngõ ý tạ từ?
Hãy để tâm hồn thanh thản vô ưu,
Như mùa Xuân em cho anh ngày trước,
Tình cảm đó anh làm sao quên được,
Nếu lòng em mãi chung thủy,hiền từ...
Hmhiennhan
Anh là ai mà dám coi thường em?
Người phụ nữ đủ công,dung,ngôn hạnh.
Em cho anh còn nhiều hơn là nhận,
Một tình yêu đẹp,nồng thắm êm đềm.
Giọt đắng buồn em nhỏ xuống trong đêm,
Gieo lòng anh nỗi xốn xang,bức xúc,
Hai đứa mon men đến gần hạnh phúc,
Bởi hoài nghi tình mới cách xa thêm.
Hãy để anh hôn lên đôi môi mềm,
Dìu em đi trong vòng tay tình tứ,
Tranh chấp làm chi những lời hơn kém,
Rước giá băng về lạnh buốt tâm tư?
Yêu thật lòng nhưng em cứ nói hình như...
Khéo tưởng tượng người thứ ba ly cách.
Đã gởi trao anh vạn lời trăng mật,
Sao nở giận nhau ngõ ý tạ từ?
Hãy để tâm hồn thanh thản vô ưu,
Như mùa Xuân em cho anh ngày trước,
Tình cảm đó anh làm sao quên được,
Nếu lòng em mãi chung thủy,hiền từ...
Hmhiennhan
Một thời lầm lẫn.
Một thời lầm lẫn.
Ừ thì em cứ quên tôi.
Ai cũng có thời lầm lỗi,
Mình đến với nhau hơi vội,
Hiểu nhau ngọt đắng tình đời.
Rỏ rồi hai đứa hai nơi,
Đôi tim rẽ lối rã rời,
Em góc riêng buồn mệt mỏi,
Tôi cười lệ ứa không rơi.
Tình yêu thả cõi chơi vơi,
Hạnh phúc mong manh mây khói,
Khép lại nỗi đau vời vợi,
Cho hồn thoát biển mù khơi.
Hy vọng con đường đi tới,
Chúng mình vững chắc niềm vui,
Mùa Xuân ló phía chân trời,
Phải vượt qua bao rác bụi
Hmhiennhan
Ừ thì em cứ quên tôi.
Ai cũng có thời lầm lỗi,
Mình đến với nhau hơi vội,
Hiểu nhau ngọt đắng tình đời.
Rỏ rồi hai đứa hai nơi,
Đôi tim rẽ lối rã rời,
Em góc riêng buồn mệt mỏi,
Tôi cười lệ ứa không rơi.
Tình yêu thả cõi chơi vơi,
Hạnh phúc mong manh mây khói,
Khép lại nỗi đau vời vợi,
Cho hồn thoát biển mù khơi.
Hy vọng con đường đi tới,
Chúng mình vững chắc niềm vui,
Mùa Xuân ló phía chân trời,
Phải vượt qua bao rác bụi
Hmhiennhan
Con tạ tội cùng cha
Con tạ tội cùng cha
Bài thơ thứ hai con viết về cha
Phận làm con phải khắc ghi ân đức
Con kể hết những điều sâu kín nhất
Để tâm hồn vơi bớt nỗi xót xa
Tuổi thơ con được vui sống bên bà
Gánh nặng mưu sinh nằm trên vai mẹ
Cha ở Sài gòn thỉnh thoảng mới về
Ban con đòn roi nhiều hơn quà bánh
Nhưng con kiêu hãnh thường khoe với bạn
Cha của mình thật dũng mãnh tài ba
Con quá hồn nhiên đâu kịp hiểu ra
Những bất hạnh mà mẹ con phải nhận
Lớn khôn rồi con đâm ra thù hận
Hổn hào với bầy vợ bé của ba
Ở bên ngoài cha sang trọng hào hoa
Bỏ mặc đàn con ngoại, mẹ nuôi nấng?
Lương tâm cha cũng ít nhiều hối hận
Rèn luyện con tính tự chủ thật hay
Hướng dẩn con đi những bước đường dài
Như tướng soái yêu thương người lính trận
Ơn của cha con hẹp hòi phủ nhận
Bỏ ngoài tai lời khuyên giải của bà
Dù thế nào cha cũng vẫn là cha
Sâu thẳm lòng con não nề tình cảm
Cuộc đời cha cũng gió bão thăng trầm
Chuyện làm ăn thành công chen thất bại
Lúc cha thông minh, lúc thời khờ dại
Đưa cả gia đình vào cảnh tối tăm
Ngẫm kỷ cha cũng thương con nhiều lắm
Không có cha con đâu dể thành người
Dù cho con nước mắt hay nụ cười
Cha cũng đã chấp thêm con đôi cánh
hmhiennhan
Bài thơ thứ hai con viết về cha
Phận làm con phải khắc ghi ân đức
Con kể hết những điều sâu kín nhất
Để tâm hồn vơi bớt nỗi xót xa
Tuổi thơ con được vui sống bên bà
Gánh nặng mưu sinh nằm trên vai mẹ
Cha ở Sài gòn thỉnh thoảng mới về
Ban con đòn roi nhiều hơn quà bánh
Nhưng con kiêu hãnh thường khoe với bạn
Cha của mình thật dũng mãnh tài ba
Con quá hồn nhiên đâu kịp hiểu ra
Những bất hạnh mà mẹ con phải nhận
Lớn khôn rồi con đâm ra thù hận
Hổn hào với bầy vợ bé của ba
Ở bên ngoài cha sang trọng hào hoa
Bỏ mặc đàn con ngoại, mẹ nuôi nấng?
Lương tâm cha cũng ít nhiều hối hận
Rèn luyện con tính tự chủ thật hay
Hướng dẩn con đi những bước đường dài
Như tướng soái yêu thương người lính trận
Ơn của cha con hẹp hòi phủ nhận
Bỏ ngoài tai lời khuyên giải của bà
Dù thế nào cha cũng vẫn là cha
Sâu thẳm lòng con não nề tình cảm
Cuộc đời cha cũng gió bão thăng trầm
Chuyện làm ăn thành công chen thất bại
Lúc cha thông minh, lúc thời khờ dại
Đưa cả gia đình vào cảnh tối tăm
Ngẫm kỷ cha cũng thương con nhiều lắm
Không có cha con đâu dể thành người
Dù cho con nước mắt hay nụ cười
Cha cũng đã chấp thêm con đôi cánh
hmhiennhan
Ghét và yêu
Ngọc biển yêu thương
Ghét và yêu
Nhớ Long An, nhớ người dưng,
Nhớ trời Khánh Hậu ngập ngừng bước chân,
Gió khuya qua chỗ em nằm,
Có mang hơi ấm nồng nàn đến ta?
Hình dung em trước thềm nhà,
Mi cong, mắt biếc, kiêu sa dáng hồng,
Hân hoan cố giấu trong lòng,
Gặp nhau giả bộ như không đón mừng,
Kìa sao em nở quay lưng,
Ghét yêu trộn lẩn rưng rưng nỗi lòng,
Giận hờn sao vẫn ngóng trông?
Cố chấp chi để sầu đông đêm dài?
Ai nói đường đã chia hai,
Người dưng sao lại u hoài vấn vương?
Tình già tóc đã điểm sương,
Ghét thì ghét ít,còn thương ngập hồn
HmhiennhanMong chi
Giận...thương, yêu...ghét người ta
Để lòng trống vắng đi ra đi vào
Nói rằng đã hết ngọt ngào
Chỉ còn vị đắng mà sao chứ chờ...
Mong chi đau khổ mà mơ
Mong chi...ôm lấy...dại khờ ...đêm ơi...
Lê Minh Liên Thanh Thơ
1/2/2012
"Về đây với tình yêu và nỗi nhớ
Với tình đời êm ả giữa trời mơ
Hãy về đây ta dệt trọn tình thơ
Về đây nhé, xẻ chia lời ngọt đắng"
Liên Thơ
Con súc sắc đổi màu
Con súc sắc đổi màu
Cánh én đầu xuân đến báo tin vui,
Sao tình em vẫn trôi xa thăm thẳm?
Duyên trăm năm nổi chìm theo số phận,
Hy vọng đong đầy lạc giữa biển xanh.
Nhớ năm trước em đã về bên anh,
Còn than tiếc gặp nhau sao quá muộn.
Vai tựa vai ,ta đón hoàng hôn xuống,
Ngắm nắng vàng, mây trắng đến vờn quanh.
Góc vườn yêu đương vẫn còn nguyên đó,
Nhưng sóng phương xa sớm nổi bềnh bồng.
Niềm tin yêu lung lay bay theo gió,
Em trách anh để tạo cớ đổi lòng.
Giữa biển đời,mệt mỏi anh mòn trông,
Giống súc sắc ,em trượt dài trên cỏ.
Anh nhặt lên hoài mong còn duyên nợ,
Súc sắc vỡ rồi ,tim ruột trống không...
Hmhiennhan
Cánh én đầu xuân đến báo tin vui,
Sao tình em vẫn trôi xa thăm thẳm?
Duyên trăm năm nổi chìm theo số phận,
Hy vọng đong đầy lạc giữa biển xanh.
Nhớ năm trước em đã về bên anh,
Còn than tiếc gặp nhau sao quá muộn.
Vai tựa vai ,ta đón hoàng hôn xuống,
Ngắm nắng vàng, mây trắng đến vờn quanh.
Góc vườn yêu đương vẫn còn nguyên đó,
Nhưng sóng phương xa sớm nổi bềnh bồng.
Niềm tin yêu lung lay bay theo gió,
Em trách anh để tạo cớ đổi lòng.
Giữa biển đời,mệt mỏi anh mòn trông,
Giống súc sắc ,em trượt dài trên cỏ.
Anh nhặt lên hoài mong còn duyên nợ,
Súc sắc vỡ rồi ,tim ruột trống không...
Hmhiennhan
Chuyện buồn ngày lễ tình nhân
Chuyện buồn ngày lễ tình nhân
Buồn thật buồn trong ngày lễ tình nhân
Trùng với sinh nhật của người bạn gái
Ta cố quên những ngày xưa luyến ái
Sao trong lòng vẫn thoáng chút bâng khuâng?
Lễ tình nhân nay chẳng còn tình nhân,
Ta thơ thẩn đứng bên lề hạnh phúc,
Hát khẻ vu vơ một bản tình khúc,
Thánh Valentin biết được có cười thầm?
Mới thuở nào còn là bạn tri âm,
Nay lễ tình nhân nàng sang hướng khác,
Nụ hôn sinh nhật nhạt nhòa hương phấn,
Biên giới trái tim hai ngã chia phần
Ta biết tình yêu khó thể vĩnh hằng,
Khi hai đứa cách nhau trời biển rộng,
Nhưng chẳng ngờ nàng làm ta thất vọng,
Khi nói chân tình như chuyện gió trăng.
Dù mất nhau cũng nên giữ nghĩa nhân,
Đừng bôi bác chuyện đắm say ân ái,
Dù chúng mình không muốn ngày gặp lại,
Xin giữ đáy lòng hai tiếng cố nhân
Hmhiennhan
Buồn thật buồn trong ngày lễ tình nhân
Trùng với sinh nhật của người bạn gái
Ta cố quên những ngày xưa luyến ái
Sao trong lòng vẫn thoáng chút bâng khuâng?
Lễ tình nhân nay chẳng còn tình nhân,
Ta thơ thẩn đứng bên lề hạnh phúc,
Hát khẻ vu vơ một bản tình khúc,
Thánh Valentin biết được có cười thầm?
Mới thuở nào còn là bạn tri âm,
Nay lễ tình nhân nàng sang hướng khác,
Nụ hôn sinh nhật nhạt nhòa hương phấn,
Biên giới trái tim hai ngã chia phần
Ta biết tình yêu khó thể vĩnh hằng,
Khi hai đứa cách nhau trời biển rộng,
Nhưng chẳng ngờ nàng làm ta thất vọng,
Khi nói chân tình như chuyện gió trăng.
Dù mất nhau cũng nên giữ nghĩa nhân,
Đừng bôi bác chuyện đắm say ân ái,
Dù chúng mình không muốn ngày gặp lại,
Xin giữ đáy lòng hai tiếng cố nhân
Hmhiennhan
Nụ hôn liều lĩnh
Nụ hôn liều lĩnh
Chuyện ngày xưa em nhớ hay quên?
Thuở tuổi học trò rất hồn nhiên
Vậy mà tôi dám môi thơm má,
Đường đột làm em tức muốn điên.
Nụ hôn vụn dại buổi đầu tiên,
Có lẽ làm "quê" gái chính chuyên,
Đòn đáp trả làm tôi xiển niển,
Cái tát tay kèm tiếng du côn.
Ngày ấy em vừa tròn mười bốn,
Tôi mới mười lăm chả biết gì
Chỉ tại thằng bạn thân hư đốn,
Thách tôi làm thế "mới nam nhi"
Nụ hôn phơn phớt không đáng chi,
Nhưng tôi cất giữ mãi trong lòng,
Qua thời trung học lên đô thị,
Đời chia muôn lối khác bến sông.
Thỉnh thoảng tôi vẫn còn hôn bóng
Nhớ chuyện chúng mình tức cười không?
Giá như xưa em đừng nổi nóng,
Nụ hôn nối tiếp chắc êm ngon.
Bây giờ em đã có chồng con,
Má thắm môi yêu vẫn ửng hồng
Muốn hôn ...tôi chỉ còn vào mộng,
Ngất ngây tìm lại chút hương thơm.
Hmhiennhan
Chuyện ngày xưa em nhớ hay quên?
Thuở tuổi học trò rất hồn nhiên
Vậy mà tôi dám môi thơm má,
Đường đột làm em tức muốn điên.
Nụ hôn vụn dại buổi đầu tiên,
Có lẽ làm "quê" gái chính chuyên,
Đòn đáp trả làm tôi xiển niển,
Cái tát tay kèm tiếng du côn.
Ngày ấy em vừa tròn mười bốn,
Tôi mới mười lăm chả biết gì
Chỉ tại thằng bạn thân hư đốn,
Thách tôi làm thế "mới nam nhi"
Nụ hôn phơn phớt không đáng chi,
Nhưng tôi cất giữ mãi trong lòng,
Qua thời trung học lên đô thị,
Đời chia muôn lối khác bến sông.
Thỉnh thoảng tôi vẫn còn hôn bóng
Nhớ chuyện chúng mình tức cười không?
Giá như xưa em đừng nổi nóng,
Nụ hôn nối tiếp chắc êm ngon.
Bây giờ em đã có chồng con,
Má thắm môi yêu vẫn ửng hồng
Muốn hôn ...tôi chỉ còn vào mộng,
Ngất ngây tìm lại chút hương thơm.
Hmhiennhan
Âm binh lụy phù thủy
Âm binh lụy phù thủy
Một thời thổ tả lạc loài hoang mạc,
Ta sống ngông nghênh giữa đám thú bầy.
Mù mờ tri thức chìm trong hoang lạc,
Ánh sáng lương tâm chớp tắt bầy hầy.
Đời hổn mang nên lập lờ cạm bẩy,
Ta gạt người hay người gạt ta đây?
Con đường hạnh phúc đi hoài không tới,
Lệ phí góp đầy như khói sương bay.
Thùng rác mầu mè sắp tung nắp đậy,
Hương thơm nào khỏa lấp hết hôi tanh?
Lũ âm binh nuốt tạp như heo nái,
Để lộ hình tên phù thủy gian manh.
Kẻ hám quyền,hám gái,hám công danh,
Nhìn giống tên hề sơn đông mãi võ
Mượn oai thần tượng tạo ra mưa gió,
Sẽ chết vì sấm sét chúng tạo quanh
Hmhiennhan
Một thời thổ tả lạc loài hoang mạc,
Ta sống ngông nghênh giữa đám thú bầy.
Mù mờ tri thức chìm trong hoang lạc,
Ánh sáng lương tâm chớp tắt bầy hầy.
Đời hổn mang nên lập lờ cạm bẩy,
Ta gạt người hay người gạt ta đây?
Con đường hạnh phúc đi hoài không tới,
Lệ phí góp đầy như khói sương bay.
Thùng rác mầu mè sắp tung nắp đậy,
Hương thơm nào khỏa lấp hết hôi tanh?
Lũ âm binh nuốt tạp như heo nái,
Để lộ hình tên phù thủy gian manh.
Kẻ hám quyền,hám gái,hám công danh,
Nhìn giống tên hề sơn đông mãi võ
Mượn oai thần tượng tạo ra mưa gió,
Sẽ chết vì sấm sét chúng tạo quanh
Hmhiennhan
Duyên thắm tình thơ
hmhiennhan đã viết:
Trường Phi Bảo đã viết:
Ở Trọ Cùng Thơ
Trường Phi Bảo
Nợ duyên thơ đến giữa đời,
Vui buồn đọng lại một thời trong tim.
Đêm thơ thắp sáng nỗi niềm,
Cho tình thơ thắm bên thềm thời gian.
Thương yêu giọt nước trên ngàn,
Cơn mưa cảm xúc lại tràn biển đông.
Nàng thơ mơn mởn xuân hồng,
Tay ngà ve vuốt sợi lòng tin yêu.
Ơn này quý biết bao nhiêu,
Thân côi chẳng ngại thơ liều kết thân.
Cùng nhau ở trọ dương trần,
Hoa tay thảo bút trong ngần ý mơ.
Nguyện thề sống mãi nhé thơ,
Chở che năm tháng tựa nhờ tâm nương.
Cho đời đẹp sắc thơm hương,
Chỉ thơ mới thật người thương dỗ dành.
12/12/2011
Duyên thắm tình thơ
Nợ tình ngẫm nghĩ do trời,
Duyên thơ nồng thắm một thời tương giao.
Đêm thơ chữ nổi lao xao,
Tình thơ sáng đẹp như sao non ngàn
Nỗi niềm trao gởi thế nhân,
Mưa Ngâu cảm xúc dâng tràn biển Đông,
Nụ tầm xuân ngát xuân hồng,
Tay tiên buông thả mộng lòng tin yêu.
Hoàng hôn luyến tiếc nắng chiều,
Thương yêu đong mãi bao nhiêu không đầy,
Dẫu đời nay đó mai đây,
Dương trần quán trọ ơn dầy đa mang.
Ấm lòng thơ cõi vĩnh an,
Nguồn thơ hào sảng miên man tình đời,
Đi vào cõi ảo chơi vơi,
Hồng nhan tri kỷ xin mời họa thơ
Hmhiennhan
Ta Về Chạm Ngõ Tình Thi Hẹn Hò
Trường Phi Bảo
Tình thơ duyên thắm đã lâu
Cuối năm ngẫm lại thương câu nhân tình
Sao lòng đơn bóng riêng mình
Thời gian thổi ngược bao hình ảnh xưa
Vui buồn như những cơn mưa
Tắm tâm hồn mát bốn mùa mãi xanh
Cuối năm khấn vái mộng lành
Cầu sang năm thoả mộng thành giấc an
Bài thơ nào cũng chứa chan
Gieo vào hồn chữ muôn ngàn giọt yêu
Ngoài song nhạt nắng ngả chiều
Cuối năm gom góp thật nhiều ý thơ
Gởi người một chút duyên mơ
Bóc tờ lịch cuối vu vơ thầm thì
Vẫy tay năm cũ chào mi
Ta về chạm ngõ tình thi hẹn hò.
Trường Phi Bảo đã viết:
Ở Trọ Cùng Thơ
Trường Phi Bảo
Nợ duyên thơ đến giữa đời,
Vui buồn đọng lại một thời trong tim.
Đêm thơ thắp sáng nỗi niềm,
Cho tình thơ thắm bên thềm thời gian.
Thương yêu giọt nước trên ngàn,
Cơn mưa cảm xúc lại tràn biển đông.
Nàng thơ mơn mởn xuân hồng,
Tay ngà ve vuốt sợi lòng tin yêu.
Ơn này quý biết bao nhiêu,
Thân côi chẳng ngại thơ liều kết thân.
Cùng nhau ở trọ dương trần,
Hoa tay thảo bút trong ngần ý mơ.
Nguyện thề sống mãi nhé thơ,
Chở che năm tháng tựa nhờ tâm nương.
Cho đời đẹp sắc thơm hương,
Chỉ thơ mới thật người thương dỗ dành.
12/12/2011
Duyên thắm tình thơ
Nợ tình ngẫm nghĩ do trời,
Duyên thơ nồng thắm một thời tương giao.
Đêm thơ chữ nổi lao xao,
Tình thơ sáng đẹp như sao non ngàn
Nỗi niềm trao gởi thế nhân,
Mưa Ngâu cảm xúc dâng tràn biển Đông,
Nụ tầm xuân ngát xuân hồng,
Tay tiên buông thả mộng lòng tin yêu.
Hoàng hôn luyến tiếc nắng chiều,
Thương yêu đong mãi bao nhiêu không đầy,
Dẫu đời nay đó mai đây,
Dương trần quán trọ ơn dầy đa mang.
Ấm lòng thơ cõi vĩnh an,
Nguồn thơ hào sảng miên man tình đời,
Đi vào cõi ảo chơi vơi,
Hồng nhan tri kỷ xin mời họa thơ
Hmhiennhan
Ta Về Chạm Ngõ Tình Thi Hẹn Hò
Trường Phi Bảo
Tình thơ duyên thắm đã lâu
Cuối năm ngẫm lại thương câu nhân tình
Sao lòng đơn bóng riêng mình
Thời gian thổi ngược bao hình ảnh xưa
Vui buồn như những cơn mưa
Tắm tâm hồn mát bốn mùa mãi xanh
Cuối năm khấn vái mộng lành
Cầu sang năm thoả mộng thành giấc an
Bài thơ nào cũng chứa chan
Gieo vào hồn chữ muôn ngàn giọt yêu
Ngoài song nhạt nắng ngả chiều
Cuối năm gom góp thật nhiều ý thơ
Gởi người một chút duyên mơ
Bóc tờ lịch cuối vu vơ thầm thì
Vẫy tay năm cũ chào mi
Ta về chạm ngõ tình thi hẹn hò.
Hương quê Đồng Tháp
Hương quê Đồng Tháp
Đến An Giang anh ghé ngang Đồng Tháp,
Rồi viếng thăm chợ Sa Đéc miền quê,
Trời se se lạnh, nhưng thật ấm áp,
Nếu được cùng ai đối ẩm cận kề.
Vui làm sao dẫu chưa vẹn câu thề,
Mùa nước nổi bướm hoa cùng say đắm,
Đường xuôi ngược mặc trời mưa hay nắng,
Hòa tiếng lòng trong sâu thẳm tình quê.
Gió nhẹ êm, mơn trớn mái tóc thề,
Trăng chìm đắm với đầm sen bát ngát,
Hồn thanh thản bên nàng tiên mẫn đạt,
Anh ngất ngây quên mất lối quay về.
Gió nội hương đồng luyến ái thỏa thuê,
Mong tình hai đứa êm trôi mộc mạc,
Chuỗi cười hồn nhiên trong vắt tiếng hạc,
Vĩnh hão vườn hồng hoa trái xum xuê
Hmhiennhan
Đến An Giang anh ghé ngang Đồng Tháp,
Rồi viếng thăm chợ Sa Đéc miền quê,
Trời se se lạnh, nhưng thật ấm áp,
Nếu được cùng ai đối ẩm cận kề.
Vui làm sao dẫu chưa vẹn câu thề,
Mùa nước nổi bướm hoa cùng say đắm,
Đường xuôi ngược mặc trời mưa hay nắng,
Hòa tiếng lòng trong sâu thẳm tình quê.
Gió nhẹ êm, mơn trớn mái tóc thề,
Trăng chìm đắm với đầm sen bát ngát,
Hồn thanh thản bên nàng tiên mẫn đạt,
Anh ngất ngây quên mất lối quay về.
Gió nội hương đồng luyến ái thỏa thuê,
Mong tình hai đứa êm trôi mộc mạc,
Chuỗi cười hồn nhiên trong vắt tiếng hạc,
Vĩnh hão vườn hồng hoa trái xum xuê
Hmhiennhan
Lời Ngoại dạy
Lời Ngoại Dạy
Con về Mỹ Lệ cố hương,
Mơ hồ nghe tiếng thân thương ngoại hiền.
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Ngoại trông thật giống bà tiên trên trời.
Dẫu rằng vật đổi sao dời,
Lá vàng rụng xuống cho đời thêm hoa,
Nhưng hồn con mãi xót xa,
Tiếc chưa đền đáp ơn bà bao nhiêu.
Khó khăn vây phủ lắm chiều,
Giữa thời bao cấp ngoại yêu bệnh già,
Giáo viên con phải bôn ba,
Bán thêm gạo lậu sợ bà bất an.
Ngoại luôn minh bạch,đường hoàng,
Cả đời tích phước khắp làng mến thân,
Không giàu nhưng lại cao sang,
Dưới manh áo sạch mênh mang lòng vàng.
Cháu khờ cá tính dọc ngang,
Ước mơ làm chuyện vẻ vang họ hàng,
Ngoại ban hai chữ Hiền Nhân,
Vung bồi đức mới vững vàng đôi chân.
Ngoại già vất vả đa mang,
Vẫn làm gương sáng cho đàn cháu con,
Rạng ngời một tấm lòng son,
Giúp con rỏ chuyện dại khôn vĩnh hằng.
Ngày Ngoại rời bỏ thế gian,
Con không khóc nhưng nát tan tâm hồn,
Mặt trời còn sáng trên non,
Con còn nhớ mãi di ngôn Ngoại hiền
Hmhiennhan
Con về Mỹ Lệ cố hương,
Mơ hồ nghe tiếng thân thương ngoại hiền.
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Ngoại trông thật giống bà tiên trên trời.
Dẫu rằng vật đổi sao dời,
Lá vàng rụng xuống cho đời thêm hoa,
Nhưng hồn con mãi xót xa,
Tiếc chưa đền đáp ơn bà bao nhiêu.
Khó khăn vây phủ lắm chiều,
Giữa thời bao cấp ngoại yêu bệnh già,
Giáo viên con phải bôn ba,
Bán thêm gạo lậu sợ bà bất an.
Ngoại luôn minh bạch,đường hoàng,
Cả đời tích phước khắp làng mến thân,
Không giàu nhưng lại cao sang,
Dưới manh áo sạch mênh mang lòng vàng.
Cháu khờ cá tính dọc ngang,
Ước mơ làm chuyện vẻ vang họ hàng,
Ngoại ban hai chữ Hiền Nhân,
Vung bồi đức mới vững vàng đôi chân.
Ngoại già vất vả đa mang,
Vẫn làm gương sáng cho đàn cháu con,
Rạng ngời một tấm lòng son,
Giúp con rỏ chuyện dại khôn vĩnh hằng.
Ngày Ngoại rời bỏ thế gian,
Con không khóc nhưng nát tan tâm hồn,
Mặt trời còn sáng trên non,
Con còn nhớ mãi di ngôn Ngoại hiền
Hmhiennhan
Sử vàng sống mãi
Sử vàng sống mãi
Không làm quỷ nước Nam hãy làm ma xứ lạ*(Mượn ý Trần Bình Trọng:Ta thà làm quỷ nước Nam hơn làm vương đất Bắc)
Chẳng vua chúa nào bán đứng được nước Nam.
Hồn thiêng sông núi hòa theo biển cả,
Không kẻ thù nào thắng nổi Việt Nam ta.
Yêu hòa bình ,chẳng muốn chuyện can qua,
Nhưng "quốc gia hưng vong thất phu hữu trách."
Tổ Quốc cần,mọi người dân đều góp mặt,
Đem máu xương tài trí giữ sơn hà.
Đạn bọc đường mua chuộc kẻ thối tha,
Sao lừa được lớp tinh hoa dân tộc?
Mất Hoàng Sa mẹ Việt Nam đã khóc,
Hận muôn đời kẻ xáo thịt nồi da.
Lưới trời lồng lộng báo ứng không xa,
Ai vay nợ máu phải trả bằng máu,
Nhiều đế chế xưa lẫy lừng hung bạo(La Mã, Mông Cổ)
Nay gục đầu để kẻ khác vượt qua.
Tiếng trống Thăng Long chấn động sử Trung Hoa,
Lê Lợi, Quang Trung vẫn còn lưu kỳ tích,
Sẽ còn nữa những chiến công oanh liệt,
Bài học đời đời cho mấy kẻ gian ngoa
Hmhiennhan
Không làm quỷ nước Nam hãy làm ma xứ lạ*(Mượn ý Trần Bình Trọng:Ta thà làm quỷ nước Nam hơn làm vương đất Bắc)
Chẳng vua chúa nào bán đứng được nước Nam.
Hồn thiêng sông núi hòa theo biển cả,
Không kẻ thù nào thắng nổi Việt Nam ta.
Yêu hòa bình ,chẳng muốn chuyện can qua,
Nhưng "quốc gia hưng vong thất phu hữu trách."
Tổ Quốc cần,mọi người dân đều góp mặt,
Đem máu xương tài trí giữ sơn hà.
Đạn bọc đường mua chuộc kẻ thối tha,
Sao lừa được lớp tinh hoa dân tộc?
Mất Hoàng Sa mẹ Việt Nam đã khóc,
Hận muôn đời kẻ xáo thịt nồi da.
Lưới trời lồng lộng báo ứng không xa,
Ai vay nợ máu phải trả bằng máu,
Nhiều đế chế xưa lẫy lừng hung bạo(La Mã, Mông Cổ)
Nay gục đầu để kẻ khác vượt qua.
Tiếng trống Thăng Long chấn động sử Trung Hoa,
Lê Lợi, Quang Trung vẫn còn lưu kỳ tích,
Sẽ còn nữa những chiến công oanh liệt,
Bài học đời đời cho mấy kẻ gian ngoa
Hmhiennhan
Đùng trách người dưng
Giao Thừa Đơn Côi
Mười hai tháng thoắt xoay vòng
Buồn chưa kịp xoá , tàn đông mất rồi!
Gió vừa thổi áng mây trôi
Giao thừa lại đến khiến tôi ngỡ ngàng
Chênh vênh nhìn chiếc lá vàng
Trách - thương , quên - nhớ lỡ làng duyên ta
Nếu giao thừa chẳng xảy ra
Thì tôi đâu biết tình xa mất rồi
lttrangngoc
Đừng Trách Người Dưng
Cám ơn em gởi đến anh bài thơ trên.
Sao người dưng trách người ta,
Quên đi tin nhắn mình là NGƯỜI DƯNG?
Người ta muốn đến chúc mừng,
Sổ đen cửa đóng phải dừng ngoài hiên.
Ngẫm mình ngốc nghếch vô duyên,
Khó hòa hợp gái chính chuyên đức tài.
Nên người dưng muốn chia tay,
Người ta đâu thể mặt dày bám đeo?
Hãy chờ "dậu đỗ bìm leo"
Thương em họ đứng cheo leo mấy tầng...
Chớ nghi "mượn gió bẽ măng"
Biết đâu duyên phận rở ràng ngày sau?
Anh giờ mộng vỡ hanh hao,
Tình trong cõi ảo chỉ vào rồi ra,
Người gần còn để cách xa,
Dám đâu nghĩ chuyện trăng hoa hoang đường
Hmhiennhan
Mười hai tháng thoắt xoay vòng
Buồn chưa kịp xoá , tàn đông mất rồi!
Gió vừa thổi áng mây trôi
Giao thừa lại đến khiến tôi ngỡ ngàng
Chênh vênh nhìn chiếc lá vàng
Trách - thương , quên - nhớ lỡ làng duyên ta
Nếu giao thừa chẳng xảy ra
Thì tôi đâu biết tình xa mất rồi
lttrangngoc
Đừng Trách Người Dưng
Cám ơn em gởi đến anh bài thơ trên.
Sao người dưng trách người ta,
Quên đi tin nhắn mình là NGƯỜI DƯNG?
Người ta muốn đến chúc mừng,
Sổ đen cửa đóng phải dừng ngoài hiên.
Ngẫm mình ngốc nghếch vô duyên,
Khó hòa hợp gái chính chuyên đức tài.
Nên người dưng muốn chia tay,
Người ta đâu thể mặt dày bám đeo?
Hãy chờ "dậu đỗ bìm leo"
Thương em họ đứng cheo leo mấy tầng...
Chớ nghi "mượn gió bẽ măng"
Biết đâu duyên phận rở ràng ngày sau?
Anh giờ mộng vỡ hanh hao,
Tình trong cõi ảo chỉ vào rồi ra,
Người gần còn để cách xa,
Dám đâu nghĩ chuyện trăng hoa hoang đường
Hmhiennhan
Nhớ em cuối năm
Nhớ em cuối năm
Cuối năm rồi em có lạnh không?
Lạnh ở ngoài da hay lạnh lòng?
Mặc áo ấm vào cho đở cóng,
Thắp sáng dùm anh ngọn nến hồng.....
Bên anh mới dứt trận mưa dông,
Sao giăng thành phố,mây bềnh bồng...
Trời se se lạnh nhớ en lắm
Em làm gì đấy... nhớ anh không?
Thánh lễ Sài gòn người rất đông,
Đèn sao lấp lánh trên cành thông...
Nhìn quanh chỉ thấy toàn kẻ lạ,
Giá có em yêu ,sướng thỏa lòng.
Mong quá trời mong, em biết không,
Đêm nay ngủ sớm say giấc nồng,
Gác đầu gối lẻ anh mơ mộng,
Vũ khúc mê hồn mông với mông
Hmhiennhan
Cuối năm rồi em có lạnh không?
Lạnh ở ngoài da hay lạnh lòng?
Mặc áo ấm vào cho đở cóng,
Thắp sáng dùm anh ngọn nến hồng.....
Bên anh mới dứt trận mưa dông,
Sao giăng thành phố,mây bềnh bồng...
Trời se se lạnh nhớ en lắm
Em làm gì đấy... nhớ anh không?
Thánh lễ Sài gòn người rất đông,
Đèn sao lấp lánh trên cành thông...
Nhìn quanh chỉ thấy toàn kẻ lạ,
Giá có em yêu ,sướng thỏa lòng.
Mong quá trời mong, em biết không,
Đêm nay ngủ sớm say giấc nồng,
Gác đầu gối lẻ anh mơ mộng,
Vũ khúc mê hồn mông với mông
Hmhiennhan
Sám hối ngày giỗ cha
Sám hối ngày giỗ cha
Cha ơi! ngày giỗ đến rồi,
Con quỳ bên mộ bồi hồi nhớ cha.
Xin cha rộng lượng thứ tha,
Tội con bất hiếu quên cha tuổi già.
Nửa đời say chuyện trăng hoa,
Cha quên trách nhiệm mẹ ,bà ốm đau,
Con sa khẩu khí hổn hào,
Phụ ơn dưỡng dục công lao biển trời.
Nhà không nóc* phải chơi vơi,
Con sớm chìm nổi chợ đời mưu sinh,
Hương trinh trong cõi tâm linh,
Vẫn còn sống mãi thâm tình cha con.
Thương cha buồn tuổi hoàng hôn,
Con cố phụng dưỡng nhưng mồm đa đoan,
Hiếu tâm chưa được vuông tròn,
Nghĩa tình vẫn giữ lòng son nhạt nhòa.
Để rồi đau đớn vỡ òa,
Nhớ cha,nhớ mẹ, nhớ bà...tìm đâu?
Ước gì còn có kiếp sau,
Con xin trả hết ơn sâu kiếp nầy
Hmhiennhan
*Tục ngữ có câu "Con thiếu cha như nhà thiếu nóc"
Cha ơi! ngày giỗ đến rồi,
Con quỳ bên mộ bồi hồi nhớ cha.
Xin cha rộng lượng thứ tha,
Tội con bất hiếu quên cha tuổi già.
Nửa đời say chuyện trăng hoa,
Cha quên trách nhiệm mẹ ,bà ốm đau,
Con sa khẩu khí hổn hào,
Phụ ơn dưỡng dục công lao biển trời.
Nhà không nóc* phải chơi vơi,
Con sớm chìm nổi chợ đời mưu sinh,
Hương trinh trong cõi tâm linh,
Vẫn còn sống mãi thâm tình cha con.
Thương cha buồn tuổi hoàng hôn,
Con cố phụng dưỡng nhưng mồm đa đoan,
Hiếu tâm chưa được vuông tròn,
Nghĩa tình vẫn giữ lòng son nhạt nhòa.
Để rồi đau đớn vỡ òa,
Nhớ cha,nhớ mẹ, nhớ bà...tìm đâu?
Ước gì còn có kiếp sau,
Con xin trả hết ơn sâu kiếp nầy
Hmhiennhan
*Tục ngữ có câu "Con thiếu cha như nhà thiếu nóc"
Phiên chợ đầu năm.
Phiên chợ đầu năm.
Mới đầu năm ,vật giá đã leo thang,
Chính lòng tham làm tình người chai,sạn.
Ai cũng muốn quơ quào ba ngày tết,
Chẳng cần chi uy tín của cửa hàng
Xã hội bây giờ ngày một bất an,
Dịch vụ công ích cũng thành máy chém,
Kẻ bán người mua ỡm ờ,sắc lẹm,
Cứ bảo tết là thỏa ý kiếm ăn.
Ai cũng cười,xởi lởi , ngày đầu năm,
Chúc cho nhau được thêm tài,lộc,phước,
Nhưng làm sao khỏi thiếu sau,hụt trước,
Khi hy vọng còn lạc cõi xa xăm?
Con người mệt mỏi sùng bái thánh thần,
Mong thoát cảnh sống "thắt lưng buộc bụng"
Ngân sách gia đình lao động rối tung,
Mừng ngày đầu xuân cả nhà ấm cúng...
Hmhiennhan
Mới đầu năm ,vật giá đã leo thang,
Chính lòng tham làm tình người chai,sạn.
Ai cũng muốn quơ quào ba ngày tết,
Chẳng cần chi uy tín của cửa hàng
Xã hội bây giờ ngày một bất an,
Dịch vụ công ích cũng thành máy chém,
Kẻ bán người mua ỡm ờ,sắc lẹm,
Cứ bảo tết là thỏa ý kiếm ăn.
Ai cũng cười,xởi lởi , ngày đầu năm,
Chúc cho nhau được thêm tài,lộc,phước,
Nhưng làm sao khỏi thiếu sau,hụt trước,
Khi hy vọng còn lạc cõi xa xăm?
Con người mệt mỏi sùng bái thánh thần,
Mong thoát cảnh sống "thắt lưng buộc bụng"
Ngân sách gia đình lao động rối tung,
Mừng ngày đầu xuân cả nhà ấm cúng...
Hmhiennhan
Vụ án Đoàn văn Vươn 3
Vụ án Đoàn văn Vươn 3
Đất thắm mồ hôi xương máu của dân,
Sao quan ngồi mát muốn ăn bát vàng?
Khiếu nại ư? họ đẩy đưa vô cảm,
Tội ác đi song hành với lòng tham.
Ai tái diễn máu loang đồng Nọc Nạng?
Ai Bá Kiến trong tác phẩm "Tắt Đèn"?
Không thằng vua nào bảo toàn tánh mạng,
Nếu toàn dân chán ghét kiếp sống hèn.
Tức nước vỡ bờ tất cả đứng lên,
Đòi quyền phải có tự do,công lý,
Xử bọn hung thần hút máu dân đen,
Sống hoang lạc giữa vàng son phú quý.
Thuận lòng trời chính phủ cần nghiêm trị,
Bè lũ cậy quyền bức hiếp lương dân,
Luật pháp thực thi trên dưới công bằng,
Loại bỏ hết cường hào vô liêm sĩ.
Không người dân nào chịu mất lương tri,
Nén nhục mãi giữa văn minh thế kỷ
Mỗi người dân sẽ trở thành chiến sĩ,
Thà chết vinh quang hơn chịu sống quỳ.
Hmhiennhan
Đất thắm mồ hôi xương máu của dân,
Sao quan ngồi mát muốn ăn bát vàng?
Khiếu nại ư? họ đẩy đưa vô cảm,
Tội ác đi song hành với lòng tham.
Ai tái diễn máu loang đồng Nọc Nạng?
Ai Bá Kiến trong tác phẩm "Tắt Đèn"?
Không thằng vua nào bảo toàn tánh mạng,
Nếu toàn dân chán ghét kiếp sống hèn.
Tức nước vỡ bờ tất cả đứng lên,
Đòi quyền phải có tự do,công lý,
Xử bọn hung thần hút máu dân đen,
Sống hoang lạc giữa vàng son phú quý.
Thuận lòng trời chính phủ cần nghiêm trị,
Bè lũ cậy quyền bức hiếp lương dân,
Luật pháp thực thi trên dưới công bằng,
Loại bỏ hết cường hào vô liêm sĩ.
Không người dân nào chịu mất lương tri,
Nén nhục mãi giữa văn minh thế kỷ
Mỗi người dân sẽ trở thành chiến sĩ,
Thà chết vinh quang hơn chịu sống quỳ.
Hmhiennhan
Ngọn cờ chính nghĩa VN
Ta đi về phía bão sóng triều dâng,
Nghe âm vang khúc quân hành biển gọi.
Thấy cờ tổ quốc tung bay phất phới,
Nhớ Hoàng Sa bổng đau nhói trong lòng.
Ai hoang tưởng chuyện thế giới đại đồng,
Mối tình hữu nghị thợ săn chó sói?
Xác Thục Phán ngàn xưa đang soi rọi,
Nước, dầu loang máu trôi nổi bềnh bồng.
Vầng mây đen chực phủ xuống biển Đông,
Nhiều ngư dân bị thu dần nguồn sống,
Con đường truyền thống thênh thang gió lộng,
Vướng tàu hải giám nhuộm đỏ sắc hồng.
Ta không hèn để nhục đến tổ tông,
Người vay nợ máu phải trả bằng máu.
Dùng mưu trí thắng kẻ thù hung bạo,
Bảo tồn giang san nòi giống Tiên Rồng.
Ngọn cờ chính nghĩa Việt Nam uy phong,
Từng chôn vùi biết bao nhiêu tham vọng,
Trường Sa hoả tuyến sóng cuồn cuộn sóng,
Vì nước xả thân ai cũng quyết lòng.
Trí dũng toàn dân , bè bạn hiệp thông,
Tổ quốc chuyển mình vươn vai Phù Đổng,
Mộng Càn Long vỡ theo Lê chiêu Thống,
Tiểu Bình, Cận Bình gì cũng tiêu vong
Hmhiennhan
Ta đi về phía bão sóng triều dâng,
Nghe âm vang khúc quân hành biển gọi.
Thấy cờ tổ quốc tung bay phất phới,
Nhớ Hoàng Sa bổng đau nhói trong lòng.
Ai hoang tưởng chuyện thế giới đại đồng,
Mối tình hữu nghị thợ săn chó sói?
Xác Thục Phán ngàn xưa đang soi rọi,
Nước, dầu loang máu trôi nổi bềnh bồng.
Vầng mây đen chực phủ xuống biển Đông,
Nhiều ngư dân bị thu dần nguồn sống,
Con đường truyền thống thênh thang gió lộng,
Vướng tàu hải giám nhuộm đỏ sắc hồng.
Ta không hèn để nhục đến tổ tông,
Người vay nợ máu phải trả bằng máu.
Dùng mưu trí thắng kẻ thù hung bạo,
Bảo tồn giang san nòi giống Tiên Rồng.
Ngọn cờ chính nghĩa Việt Nam uy phong,
Từng chôn vùi biết bao nhiêu tham vọng,
Trường Sa hoả tuyến sóng cuồn cuộn sóng,
Vì nước xả thân ai cũng quyết lòng.
Trí dũng toàn dân , bè bạn hiệp thông,
Tổ quốc chuyển mình vươn vai Phù Đổng,
Mộng Càn Long vỡ theo Lê chiêu Thống,
Tiểu Bình, Cận Bình gì cũng tiêu vong
Hmhiennhan
hmhiennhan đã viết:
XUÂN TRONG AI
Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm
Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường
Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...
..................AP....................
Ngày tình nhân không còn tình nhân
Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.
Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.
Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?
Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
BẾN MỘNG
Em mãi lặng thầm xây một bến mộng
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?
Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!
Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai
VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm
........Mùa tình yêu quá đỗi
.........nhớ mong !
AP
XUÂN TRONG AI
Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm
Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường
Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...
..................AP....................
Ngày tình nhân không còn tình nhân
Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.
Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.
Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?
Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
BẾN MỘNG
Em mãi lặng thầm xây một bến mộng
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?
Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!
Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai
VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm
........Mùa tình yêu quá đỗi
.........nhớ mong !
AP
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)