Ai Gieo Nỗi Buồn?
Anh là ai mà dám coi thường em?
Người phụ nữ đủ công,dung,ngôn hạnh.
Em cho anh còn nhiều hơn là nhận,
Một tình yêu đẹp,nồng thắm êm đềm.
Giọt đắng buồn em nhỏ xuống trong đêm,
Gieo lòng anh nỗi xốn xang,bức xúc,
Hai đứa mon men đến gần hạnh phúc,
Bởi hoài nghi tình mới cách xa thêm.
Hãy để anh hôn lên đôi môi mềm,
Dìu em đi trong vòng tay tình tứ,
Tranh chấp làm chi những lời hơn kém,
Rước giá băng về lạnh buốt tâm tư?
Yêu thật lòng nhưng em cứ nói hình như...
Khéo tưởng tượng người thứ ba ly cách.
Đã gởi trao anh vạn lời trăng mật,
Sao nở giận nhau ngõ ý tạ từ?
Hãy để tâm hồn thanh thản vô ưu,
Như mùa Xuân em cho anh ngày trước,
Tình cảm đó anh làm sao quên được,
Nếu lòng em mãi chung thủy,hiền từ...
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét