Giao Thừa Đơn Côi
Mười hai tháng thoắt xoay vòng
Buồn chưa kịp xoá , tàn đông mất rồi!
Gió vừa thổi áng mây trôi
Giao thừa lại đến khiến tôi ngỡ ngàng
Chênh vênh nhìn chiếc lá vàng
Trách - thương , quên - nhớ lỡ làng duyên ta
Nếu giao thừa chẳng xảy ra
Thì tôi đâu biết tình xa mất rồi
lttrangngoc
Đừng Trách Người Dưng
Cám ơn em gởi đến anh bài thơ trên.
Sao người dưng trách người ta,
Quên đi tin nhắn mình là NGƯỜI DƯNG?
Người ta muốn đến chúc mừng,
Sổ đen cửa đóng phải dừng ngoài hiên.
Ngẫm mình ngốc nghếch vô duyên,
Khó hòa hợp gái chính chuyên đức tài.
Nên người dưng muốn chia tay,
Người ta đâu thể mặt dày bám đeo?
Hãy chờ "dậu đỗ bìm leo"
Thương em họ đứng cheo leo mấy tầng...
Chớ nghi "mượn gió bẽ măng"
Biết đâu duyên phận rở ràng ngày sau?
Anh giờ mộng vỡ hanh hao,
Tình trong cõi ảo chỉ vào rồi ra,
Người gần còn để cách xa,
Dám đâu nghĩ chuyện trăng hoa hoang đường
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét