Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Nỗi buồn phổng đá

Nỗi Buồn Phổng Đá

Anh phải xa rồi biển cả mênh mông,
Thùy Vân bến cũ bạt ngàn con sóng,
Con đường Xô Viết thênh thang gió lộng,
Thiếu một người lạnh buốt cả mùa đông.

Nhớ mỗi sáng vừa ra khỏi chăn bông,
Em rủ anh thay đồ nhanh tắm biển,
Những con sóng sáng tinh mơ ngấu nghiến
Đẫy chúng mình nghiêng ngửa giữa thảm xanh.

Chân hụt hẫng đôi lúc phải chòng chành,
Em hoảng hốt cấm anh đùa với biển.
Trong vòng tay em anh thật bình yên,
Bổng khờ dại tạo ra bao sóng gió.

Khói tỏa hương bay lâu đài khóa ngõ,
Lửa hờn em đốt rụi tình ta rồi,
Anh thành phổng đá đứng ở bên đời,
Nhớ biển Vũng Tàu mù khơi sóng vổ.

Tan hoang huyền thoại mối duyên kỳ ngộ,
Hạnh phúc ấm nồng thuở đó bên nhau,
Anh rời Vũng Tàu với vết thương đau,
Dẫu phổng đá cũng thẳm màu vàng vỏ
Hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét