Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Chuyện đời không hợp thời tan

Chuyện đời không hợp thời tan

Chuyện đời không hợp thì tan
Đừng thêm giọt đắng làm tràn cốc ly,
Để rồi lỡ mộng tình si,
Ngậm ngùi đưa tiễn người đi qua đời.

Anh em chỉ mới quen hơi,
Nghe trong tiềm thức triệu lời ái ân,
Gặp nhau mới chỉ một lần,
Xác hồn như đã nhập dần vào nhau.

Cảm thông quá khứ lao đao,
Đôi tim thầm nguyện yêu nhau trọn đời,
Nửa khuya chờ đón sao rơi,
Mượn mây gởi gió chuyển lời đến em...

 Hai mãnh hồn cô đơn

Bà nói bà sống một mình,
Nhưng thơ thì rất hửu tình hửu duyên,
Hiền nhân một góc trời riêng,
Lưới tình mới viếng đảo điên tâm hồn,
Bắt đền thì hoá trẻ con,
Mộng mơ thì sợ mỏi mòn trái tim?
Lặng im cũng khó bình yên,
Hồn quỷ sứ bị bà tiên nhốt rồi,
Hai bờ thương nhớ xa xôi,
Bà ơi có ký với tôi hợp đồng?
Đói no như vợ với chồng,
Giấy nợ tôi lãnh, vàng ròng bà đeo,
Đêm ngày rán sức nuôi heo,
Tối khuya hợp tác "đá bèo" ,đối thơ
Tình không biên giới mộng mơ,
Giấc mơ hạnh phúc đợi chờ bà vô ...

Bà già cô đơn đáp

Hiền Nhân rất thích đèo bòng
Mong thêm nhiều nữa hợp đồng hôn nhân

Tuy rằng chỉ có một thân
Mà tim chia xé trăm phần bằng nhau

Bất cứ đi đến nơi đâu
Đều có chỗ ở gối đầu kề vai

Giờ đang sung sức đời trai
Ngoạn du các chốn miệt mài lang thang

Lưới tình chẳng muốn bắt chàng
Thả ra để tránh bẽ bàng lưới em

 Đêm bên em ở Hạ long

Mới tháng sáu mà hoa Mai nở,
Hoa Cúc vàng chỉ mới đơm bông,
Khu vườn lạnh nhìn trăng lẽ bóng.
Người yêu ơi! em nhớ anh không?

Chỉ một lần đi du lịch Hạ Long,
Chiều đuỗi bắt ,cùng nhau giởn sóng,
Anh cảm nhận thân hình em nóng bỏng,
Hạnh phúc nồng nàn khoãnh khắc giao hoan.

Hai khuôn trăng ôi! mềm mại nở nang,
Đã cuốn hút anh chìm trong cỏi mộng,
Ta đã đi qua đỉnh cao khát vọng,
Để đam mê ngự mãi trong lòng.

Những âm vang khi tình cảm liên thông,
Hẹn tái diển ở Cat bà, Đồ sơn em nhỉ,
Anh nhớ lắm từng đường cong tuyệt mỹ,
Cùng nụ cười em ma quái tinh ranh.

Ta đã trãi qua một giấc mộng vàng,
Về Sài gòn anh cứ ngẩn ngơ tiếc nuối...

 Kỷ niệm xưa

Mấy lần trò chuyện sơ giao,
Lâng lâng cảm giác ngọt ngào thân thương,
Dù tình mờ mịt xa phương,
Hai hồn đồng cảm tìm đường đến nhau.

Chữ vào trong Net lao xao,
Đọng đầy tim những dạt dào ...mộng mơ,
Hai vì sao lạc trơ vơ,
Bên trời lẽ bạn hửng hờ đổi trao.

Đẹp như huyền thoại chiêm bao,
Bóng nàng thiếu phụ đi vào hồn thơ,
Tạm biệt lòng còn ngẩn ngơ,
Nợ duyên tri kỹ bất ngờ đây sao?

Lạ lùng chưa rỏ hết nhau,
Mà sao anh cứ lao xao trong lòng?
Hồng Nhung có nhớ anh không,
Sao anh có chút bềnh bồng nhớ mong?

Sáng, trưa,chiều,tối chờ trông,
Bạn không ra bạn tình không ra tình?
Như đêm loé sáng bình minh,
Đời anh như thấy mùa xuân đến gần,

Thông minh ,cương nghị, chân thành,
Giấc mơ hạnh phúc xây thành Hồng Nhung?

 Ba nụ hôn

Gởi đến em ba nụ hôn,
Một hôn trên tóc, hai hôn má đào.
Ba hôn...hỏng biết chỗ nào?
Thôi thì hôn đại chỗ nào em phê?

Không ngờ anh bị em chê,
Vụng về đem đến bùa mê hại người?
Thật lòng chỉ muốn em cười,
Đâu ngờ dấu ấn thắm tươi vào hồn?

Bắt đền em đó nghe hôn,
Nụ hôn thần thánh héo mòn xác thân,
Sao không hôn trả lại anh,
Nụ hôn mà cứ cất dành trong tim?

 Chuyện tình trăng nước.

Nước nhớ trăng
ôm vào mình,
Trăng nhớ nước
chỉ đứng nhìn từ xa.
Vui thì trăng đến giao hoà,
Buồn thì trăng lại trốn ra góc trời?

Bạc tình chi lắm trăng ơi!
Hèn chi trăng cứ cả đời lẽ loi

 Suy tư

Gặp em trên Net
Ta dấu mình,
Để trốn thời gian qua,
Dù xa xưa,
Nhưng ký ức khó nhoà.

Ai chẳng một lần nông nổi,
Có một cuộc tình như gió thoảng qua?
Nhưng cũng lắm dư âm,
Ngọt ngào chen lẫn cay đắng,
Yêu một lần,
Rồi tròn đời lẫn tránh,
Sợ gặp em rồi,
Không biết trả lời sao?

Anh và em
Có chắc gì đã yêu nhau?
Vì em còn nông nỗi,
Không hiểu chuyện đời,
Không thấu cùng mọi lẽ,

Nên tiếng là yêu,
Nhưng có chắc gì yêu?
Một năm con số không nhiều,
Nhưng chẳng it,
Để nói về một mối tình nhanh,

Anh băn khoăn tự hỏi,
Em đã nói yêu anh,
Thật lòng hay giả dối?
Anh cứ tự hỏi,
Có nhiều điều phải dấu trong tim,
Để hy vọng không hoảng hồn chạy trốn,

Mấy lần gặp em,
tâm hồn anh xáo trộn,
Vậy mà thiên hạ bảo,
Tình yêu đẹp nhất thế gian?

Hẳn bây giờ,
Đã thất bại,
Để nhìn cuộc đời không phiếm diện,
Đủ trãi nghiệm,
Để thấy lòng người không giản đơn?
Đủ va vấp,
Để thấu người yêu không là duy nhất...

 AI ghen với quá khứ?
Anh không ghen với quá khứ của em,
Ai cũng có mối tình đầu trắc trở,
Nếu hai đứa mình kết thành chồng vợ,
Anh cũng đã là một nửa của em.


Đã yêu nhiều ai cũng có máu ghen,
Nhưng tình cảm đâu dể dàng trói buộc?
Thời gian qua, mọi việc sẽ trắng đen,
Cuộc sống luôn hướng ta về phía trước.


Chúng mình không cần quay ngược thời gian,
Góp nhặt chút mộng tàn trong dĩ vãng,
Khi hạnh phúc đã tỏa màu tươi sáng,
Trong lòng em luôn tha thiết nhớ anh...


Trước và sau, em cũng vẫn là em,
Khó thay đổi em thành người khác,
Nhưng bản tình ca bên anh em hát,
Tràn ngập niềm vui muôn thuở khó quên.

 Xin đừng ghen với quá khứ của em.

(lưu lại bài thơ trả lời của Co le nao)


Xin đừng ghen với quá khứ của em
Cái thời đã trở thành kỷ niệm
Người ấy là ai, hững hờ hay tha thiết
Bởi vì đâu phải rẽ khác ngả đường.

Xin đừng hỏi khi người ấy yêu em
Em có hạnh phúc như bên anh hiện tại
Người ấy và em dạo chơi đâu mỗi chiều thứ bảy
Lối phố nào thuở ấy vẫn thường qua.

Xin đừng giận hờn, đừng trách móc vu vơ
Mọi điều xưa cũ đã ngủ yên rồi đấy
Em giờ là của anh, một điều đơn giản vậy
Trăn trở làm gì cho nhói xót lòng nhau.

Xin đừng bắt em nhớ lại thuở ban đầu
Khi chưa có anh em vẫn là kẻ khác
Phi lý làm sao khi cân đong hạnh phúc
Với chỉ một điều chỉ còn là xót xa.

Xin hãy quên đi nỗi ám ảnh xưa giờ
Đừng kết tội cái thời mình vẫn còn xa lạ
Để trái tim em đừng cồn lên bão tố
Mà suốt đời thanh thản đập vì anh.

 Ong bướm

Ong với hoa cợt đùa vui vẻ ,
Được mật rồi ong lại xa hoa?
Trăng vơi nước giao hoà lặng lẽ,
Nhốt vào lòng trăng cũng đi xa...

Em ơi! đừng nói đợi chờ,
Nghìn năm sóng tạt vào bờ rồi ra,
Trăng nước ngày một cách xa,
Anh chờ em chắc sẽ già mà thôi.

 Hai hướng đi

Nắng chiều đã tắt ven sông,
Tình ta cũng đã cạn dòng thời gian,
Chúc em thượng lộ bình an,
Đò tình tách bến sang sông được rồi.

Chân trời mây hối hả trôi,
Bóng đêm cũng sắp đổi ngôi trị vì ,
Luyến lưu chỉ thêm sầu bi,
Bến yêu hạnh phúc ta đi hai đường.

Thôi đành gởi trả nhớ thương,
Để em sớm gặp thiên đường như mơ,
Nói là chia cắt duyên tơ,
Bóng em muôn thưở xoá mờ được đâu?

Hy vọng phật pháp nhiệm mầu,
Giúp em hoá giải nỗi sầu thế nhân,
Em không còn của riêng anh,
Chắc do thiên định nợ nần phù vân?

Biển ngàn năm vẫn màu xanh,
Sao tình ta rẽ khúc quanh lạ lùng?
Từ nay hai tiếng thuỷ chung,
Theo câu kinh kệ rối tung mất rồi.

 Bến mơ hạnh phúc

Hồng Nhung ơi! Những đêm khuya êm ả,
Hai khuôn màn hình kết nối tình ta,
Cảm thông nhau nên tình nghĩa chan hoà,
Dù biết trước cuộc tình đầy bão sóng.

Bóng Hồng Nhung đã theo anh vào mộng,
Hạnh phúc ngọt ngào phủ kín hồn anh,
Người phương xa nhưng tình cảm chân thành,
Cảm nhận được điều anh không tiện nói.

Có nhiều lúc lòng anh buồn nặng trĩu,
Vắng em rồi trời cũng hoang vắng đìu hiu,
Em  làm cho anh nhung nhớ thật nhiều,
Suốt ngày cứ đăm chiêu không ai hiểu.

Anh tự hỏi sao yêu em nhiều vậy?
Làm thế nào ổn định nhịp trái tim?
Tránh xa em hay vững tiến tự tin?
Đem nỗi lòng tỏ bày cùng em đấy.

Tín hiệu tình yêu em có đáp lại,
Anh mắc đền lỗi cũng bởi do em,
Nét thanh cao ,dáng ngọc ngó phát thèm,
Còn gợi cảm để hồn anh ngây dại...
Hmhiennhan



Hy vọng

Hy vọng

Đã một lần đau khổ vì người dưng,
Ta cứ ngỡ tim mình đã hoá đá,
Nhưng lên Nét gặp  người từ xứ lạ,
Tim lại đâm chòi ,nẫy lộc, nở hoa xuân,

Ta bắt đầu thương nhớ bâng khuâng,
Hồn không biết đến thiên đường hay địa ngục?
Ta như lạc giữa phòng loan hoa chúc,
Ôm chặt nàng chỉ sợ giấc mơ tan...?

Ta đang thử...?mà không...ta đã nếm,
Chén rượu tình vừa ngọt lại vừa cay,
Lòng bàng hoàng run rẫy khỏi cơn say,
Ta mới biết chân tình là ảo mộng.

 Thử thách

Trong bóng đêm thiếu nguồn sáng mặt trời,
Ta ngộ nhận mặt trăng là sáng nhất.
Chúng mình nên coi nhau là duy nhất
Khi trãi qua thực nghiệm của cuộc đời.

Trong tình yêu ai cũng vướng nhiều thử thách,
Chỉ có chân tình mới lay động hai trái tim,
Ta đã vượt qua rất nhiều khoản cách,
Tưởng chừng như đang tát biển mò kim

Em nhỏ bé trong tình yêu anh rộng lớn,
Dù lúc khởi đầu em cũng bướng và kiêu,
Nhưng em đã sớm nhận ra được mọi điều,
Tình yêu không phải mang ra đùa giởn...

 Mơ ước

Từ khi gặp em anh đã mơ,
Mở cửa thiên đường đẹp như thơ,
Dù biển rộng bao la cách trở,
Tình đôi ta vượt mọi bến bờ.

Những lần vào Nét không thấy em,
Anh chịu đựng đêm buồn vô tận,
Nhìn bóng trăng rụng xuống bên thềm,
Anh tưởng tượng mắt em thăm bạn.

Gom nhớ thương nhờ gió chuyễn đi,
Nhưng sợ gió chuyễn sai địa chỉ,
Làm sao mình bên nhau mãi mãi,
Khi yêu thương chỉ mới bắt đầu?

Anh còn phải chờ đợi bao lâu,
Tình ngàn dặm gởi trao tri kỹ,
Cuộc đời nầy không gì hoàn mỹ,
Chỉ mong đời chung một hướng đi.

Hoa rất đẹp khi hoa còn hương nhị,
Trăng yêu kiều trong độ tuổi trăng non,
Tình nên thơ khi ước mộng chưa tròn,
Đời đẹp nhất là yêu trong tưởng tượng.

 Mùa thu đã đi qua

Mùa thu chậm rải cũng đi qua,
Để sót trận mưa rất nhạt nhoà,
Rồi mưa cũng về nơi xứ lạ,
Bôi xoá đi dần chuyện chúng ta...

Em nói làm chi lời cay đắng,
Tình nhạt màu hỏng phải ghen nghen,
Tại lòng em lúc mưa lúc nắng,
Còn anh, nóng lạnh chịu không quen

Tại sao yêu là phải bon chen,
Vào cho được trái tim đóng cửa?
Anh dành cho em quyền chọn lựa,
Đã rỏ rồi, còn hỏi trắng đen?

Anh đâu phải anh chàng Ngưu lang,
Em cũng đừng nên làm Chức nữ,
Hảy lật qua nhanh trang tình sử,
Ta lạnh lòng đón mùa đông sang ...

Nửa đời nhìn lại

Nửa đời nhìn lại

Tôi quen nguời một thuở rồi thôi,
Bãn ngã buồn bãn ngã buông trôi,
Con tim buồn con tim khép lại,
Tôi quên nguời hay nguời quên tôi?

Bạn song hành ngày một xa xôi,
Trong vòng tay ngày thêm mệt mỏi,
Tôi giả dối hay em phản bội,
Ngày phán xét cũng đã qua rồi.

Đêm nay buồn ngồi ngắm guơng soi,
Tôi tìm nụ son môi sót lại,
Tiếng cuời hồn nhiên còn vọng mãi,
Tôi yêu nguời hơn tôi yêu tôi?
Hmhiennhan


Thiên Nga gãy cánh đã viết:
Thiên Nga gãy cánh đã viết:
Ngôi trường cũ giờ đâu còn nữa
Dấu tích xưa chẳng còn lại chút gì
Trường đã chuyển về nơi phố thị
Ta thẫn thờ tìm lại bóng người xưa.


hmhiennhan đã viết:[/i][/link]
Trả lời bài thơ Bạch duơng

Ngôi truờng cũ của em không còn nữa
Cũng qua mất rồi năm tháng thơ ngây,
Thời gian làm mọi thứ đổi thay,
Cuộc sống buộc ta huớng về phía truớc.

 Có những giấc mơ không thành hiện thực,
Nên nguời ta thuờng hoài niệm trong thơ,
Nhiều may rũi cũng xãy đến bất ngờ,
Không tránh khỏi hãy coi như số phận.

Như cái nick em Thiên nga gãy cánh,
Đuờng chân trời đi mãi cũng tới thôi,
Bóng nguời xưa nay đã khuất xa rồi,
Có tiếc nuối cũng chĩ là ảo ảnh...

Em bây giờ như chim trời gãy cánh
Chẳng  thể  nào bay  giữa thẳm xanh
Mùa thu này vắng hẳn bóng hình anh
Còn đường xưa cũng chẳng còn hoa sữa
Bờ sông xưa chỉ còn hàng liễu rũ
Làm buồn hơn khi lá úa ngập lòng
Biết chẳng còn gì nữa để  trông mong
Nhưng vẫn  thầm  gọi tên  anh trong hoài niệm[/quote]
_______________________________________________________________________
HMhiennhan xin tiếp nối

  Rồng mắc cạn đành phải chịu hoạn nạn,
Cọp xuống đồng bằng bị chó khinh,
Cuộc đời ai cũng có lúc nhục vinh ,
Sau cơn mưa biết đâu trời lại sáng?

 Em tự ví mình như thiên nga gãy cánh,
Làm thế nào, cốt cách vẫn thiên nga?
Như cây bạch duơng rồi sẽ trỗ hoa,
Em cũng quen dần mùa đông hiu quạnh?

 Nếu mùa thu nầy có vắng bóng anh,
Dấu tích tình yêu còn con bên cạnh,
Em đừng để trái tim buồn đông lạnh,
Thanh thản lòng rồi hạnh phúc vây quanh...

 Thôi em nhé

Thôi em nhé tiếc chi tình hư ảo?
Cung đàn buồn đã lỗi nhịp dây tơ,
Xa nhau rồi,khép lại mọi mộng mơ,
Vườn địa đàng cũ một thời thương với nhớ.

Chính em không  muốn hoà chung hơi thở,
Đẩy bờ môi xa cách mãi bờ môi,
Tình của em, em đã lấy lại rồi,
Sao oán trách mình không thành chồng vợ?

Thôi từ giả sân Tao đàn lộng gió,
Bến Bạch đằng, Nguyễn Huệ lúc về đêm,
Ánh đèn khuya hôn lén suối tóc mềm,
Phố Lê Lợi ta dìu nhau ngang dọc.

Gió hiu hắt thả trăng về lối củ,
Ta trả em về lại bến đời xưa ,
Trái tim em ta không còn chỗ trú,
Buồn chi cho trời đổ lệ thành mưa?
Hmhiennhan

Trăng và núi

Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.

Núi vững chải cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa áng sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.

Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Mặc kệ người ta vương thói bướm hoa,
Anh và em sống đến già như trăng núi.
Hmhiennhan

Lòng vị tha.

Người hỏi biển tấm lòng nào rộng nhất?
Có phải chính là lòng biển bao la?
Không người ạ ,lòng vị tha chân chất,
Còn rộng hơn cả trời đất giang hà.

Biển mênh mông nhưng thường hay nỗi sóng,
Nhiều lúc làm con người mất niềm tin,
Lòng vị tha sẽ mang đến ân tình,
Sẽ kết nối mọi thương yêu hy vọng...
Hmhienhan

 Thất vọng.

Tôi hỏi trời bao giờ mưa sẽ tạnh?
Suối lệ đầy tôi cần chút nắng mai.
Thôi người ơi! giữa biển đời cô quạnh,
Nắng có nhiều cũng chẳng ấm vòng tay

Xoá quá khứ tôi muốn thay hiện tại,
Ai là người tôi sẽ gặp nay mai?
Ai sẽ cùng tôi cạn chén tình say,
Để hai đứa có mùa xuân tươi sáng?

Đợi chờ

Đợi chờ

Mây hồng bay thấp nhé
Hãy chờ anh chung đời
Nỗi nhớ em nhè nhẹ,
Đưa hồn anh chơi vơi

Tình thực hay là ảo?
Mơ hồ như chiêm bao
Melbourne gợn gió bảo
Làm lòng anh nôn nao.

Tâm hồn tên tà đạo,
Đã vướng bẩy ngọt ngào
Em vô tư chân sáo,
Ở hoài trên ngôi cao

Trái sầu đang chín rụng,
Sao chưa thấy thiên đường?
Bao giờ ta tương phùng?
Gặp nhau chốn cố hương...

 Đêm buồn nhớ em

Anh muốn gởi tình mình nương theo gió,
Đêm Sài gòn mưa nhỏ giọt nhớ em.
 Hồng nhung nệm ấm chăn êm,
Để anh mòn mỏi ngày đêm đợi chờ?

Tình chúng mình đẹp như giấc mơ,
Đầy bất ngờ như trong huyền thoại.
Từ Melbourne xa xôi,
Nợ duyên kết nối để rồi thăng hoa?

Em tự ví mình như hạt mưa sa
Nhưng kiêu sa như nàng tiên gợi cảm
Quỷ sứ anh nổi lòng phàm,
Gởi thơ đăng ký xin làm tình nhân.

Tình ưỡm ờ như chuyện gió trăng,
Biết đâu sớm kết thành chồng vợ?
Cung đàn réo rắt tiếng tơ,
Sóng lòng ta vượt bến bờ đại dương...

 Xa nhau

Rồi Em cũng nói xa anh
Thu phong lá rụng đông sang lạnh lòng.
Nỗi buồn ai muốn đón mong?
Môi khô còn dấu môi hồng vấn vương
Biết là em hết yêu thương,
Sao anh vẫn mãi mộng thường thấy em?
Gió thu khua động bức rèm,
Trăng thu bàng bạc dịu êm xa mờ...
Tàn thu hồn cứ trơ vơ,(ngẩn ngơ)
Duyên thu khoảnh khắc lững lờ trôi đi

 Giận hờn.

 Úc và Việt Nam không xa xôi mấy,
Kể ra thì chưa đến một ngày bay,
Nếu xét cần em  về Việt Nam ngay,
Nhưng anh phải nhớ cuới em thật đấy.

Em bảo chỉ cần một gánh trầu,
Thì hai đứa sẽ thành chồng vợ,
Anh đùa nghịch xin thay trầu bằng trấu,
Đâu ngờ chuyện nhỏ bổng hoá ra to?

Những lời nói chỉ có tính biểu trưng,
Lúc vui vẻ nhưng em luôn ghi nhận,
Anh tự hứa từ nay phải cẩn thận,
Chớ dại khờ làm em bị tổn thuơng,

Nguời tốt luôn biết quý trọng nguời yêu,
Luôn khôn khéo cả trong lời đùa giởn,
Cám ơn em đã giúp anh thấu hiểu,
Sửa lại mình ngày một hoàn thiện hơn...

 Ngày gửi: 15/09/2009 23:59

 Hình như

Người ta thường dùng hai tiếng hình như,
Để ám chỉ những gì chưa chắc chắn,
Nhưng đôi khi tuy biết là chắc chắn,
Trong tình yêu ,anh vẫn nói hình như...

Hình như anh bất lực trước ngôn từ,
Không nói hết lời trái tim muốn nói?
Có phải anh đã bắt đầu lầm lỗi,
Khi thay hình như bằng tiếng giá như?

Giá như mình đừng có quen biết nhau,
Sẽ không có chuyện hình như...yêu em đó
Khoản cách không gian ban đầu đã tỏ,
Trái tim còn gỏ cửa gọi tên nhau

Biết yêu em rồi sẽ gặp lao đao,
Nỗi nhớ nhung dâng trào theo năm tháng,
Tâm hồn anh cứ dạt dào lãng mạn,
Yêu tím người sao vẫn nói hình như...?
Hmhiennhan

Tình ảo

Tình ảo không khác gì bóng trăng nằm trong nước,
Ngó thật gần ,nhưng thực tế ở quá xa.
Phận bọt bèo tôi nào dám quen kẻ kiêu sa,
Chỉ rung cảm đón nhận những gì có thể được.


Có 1 người cảm ơn: Nha Lam
Baba Yaga
Baba Yaga
Đăng ký: 01/01/2009 22:14
Số bài gửi: 4319
Ngày gửi: 16/09/2009 12:46

Tuy mạng ảo nhưng tình là có thực
Có nơi đâu tình bạn hữu tràn đầy
Như diên đàn Thi viện nơi đây
Rồi bạn sẽ thấy vô cùng thân thương và ấm áp

Trong một thoáng cổng thần tiên vừa khép
Phù thủy già trong dáng vóc Thiên Nga
Úmbala...bala

Xin Lỗi em

Xin lỗi em

Anh xin lỗi đã làm em thất vọng,
Khơi động tình yêu một chút gió giông,
Thiếu sự quyết đoán của người đàn ông
Khi cứ lững lơ đợi chờ thụ động.

Anh đã trãi qua sóng bão của lòng
Khi đặt em bên Yến Loan Châu đốc
Anh khó quên được tháng ngày vàng ngọc
Nuối tiếc hoài  nhánh trỗ cây sầu đông.

Anh vẫn là người mắc nợ khi vay
Nợ tình vay muốn quên sao nhớ mãi?
Đã xếp quá khứ hướng về tương lai
Nhưng Em còn ở ngoài vòng tay vói...

Em trách anh yêu sao còn chờ đợi?
Ôm tiếc thương để phí phạm tuổi đời
Nhưng hồn em cũng thoáng chút chơi vơi
Cũng lo lắng khi mở đường đi tới?
Hmhiennhan

 Khoản cách

Anh hiểu em có cá tính đàn ông,
Không mềm yếu nhùng nhằn như phụ nữ.
Rất tự ái và nuôi nhiều tham vọng,
Tạo cho mình một chỗ đứng thượng lưu.

Anh mãn nguyện với đời sống bình thường,
Không hợp với lớp hào quang bong bóng,
Khoản cách đại dương thật không sâu rộng,
Khoản cách lòng hai đứa mới mênh mông...


hmhiennhan đã viết:
Khoản cách

Anh hiểu em có cá tính đàn ông,
Không mềm yếu nhùng nhằn như phụ nữ.
Rất tự ái và nuôi nhiều tham vọng,
Tạo cho mình một chỗ đứng thượng lưu.

Anh mãn nguyện với đời sống bình thường,
Không hợp với lớp hào quang bong bóng,
Khoản cách đại dương thật không sâu rộng,
Khoản cách lòng hai đứa mới mênh mông...

Anh không hiểu hay là không chịu hiểu
Tính cách đàn ông không có sẵn trong em
Phải gồng mình khi sóng gió nổi lên
Mặt đối mặt với khó khăn trong cuộc sống
Ở xứ người một mình đơn độc
Không vươn lên sẽ bị dập tơi bời
Cứ như vậy ngày tháng dần trôi
Em cứng cáp không gì không làm nổi
Nhưng đêm về lại thầm khóc không nguôi
Thèm lắm chứ một bờ vai  vững trãi..
Dựa vào nhau trong những lúc yếu lòng
Dù bên ngoài mạnh mẽ giống đàn ông
Nhưng con gái vẫn  chỉ là con gái.
Trong một thoáng cổng thần tiên vừa khép
Phù thủy già trong dáng vóc Thiên Nga
Úmbala...bala

 Anh đã hiểu

Cám ơn em đã giúp anh thấu hiểu,
Nổi lòng người con gái sống xa quê
Những khó khăn phải đối phó bộn bề
Luôn ụp xuống trên đôi vai liễu yếu.

Kiếp tha phương ê chề em gánh chịu,
Nhiều nỗi buồn như đá đóng rêu phong.
Tiếc thời gian cuốn dần đi tuổi mộng,
Che dấu  bao nhiêu gió bảo của lòng.

Nếu em cần bờ vai người đàn ông,
Hãy đến đây, tựa vai anh mà khóc .
Hãy kể anh nghe quảng đời cô độc
Ở xứ người mưa nắng quá long đong...

Anh vỗ về hạnh phúc sẽ sáng hồng
Nếu hai đức đều chung lòng chung sức
Dù chí em  muốn chinh phục thế gian
Cũng cần phải có anh đây trợ lực...

 Chào Thần tình yêu

Thần tình yêu có đôi cánh trên vai,
Còn anh chỉ có trái tim bé nhỏ
Thần tình yêu buổi ban đầu chạm ngõ
Hạnh phúc tuyệt vời ai cũng ngấm say?

Bao nhớ thương , bao hy vọng ươm đầy,
Tình yêu cho ta lắm điều kỳ diệu,
Sự hoà hợp  hai tâm hồn đồng điệu,
Thành bản tình ca rung động gió mây.

Thần tình yêu cũng đem đến đoạ đày
Khi trái tim không còn chung nhịp điệu
Sự hoang tưởng kéo đời nhau xuống rực,
Vườn địa đàng nặng trĩu những u mê.

Sầu mốc meo bám chúng mình ray rứt,
Đáy hồn rơi vào khoản trống ngục tù,
Mối hận tình nối tiếp đến thiên thu,
Nỗi khổ ải đong đầy trong tiềm thức.

Nên trước hết tình yêu cần trung thực,
Không người yêu cũng là bạn của nhau.
Tình chúng mình như sóng biển dạt dào,
Vùng giao thoa đủ làm nhau thao thức
Hmhiennhan

ĐÔI CÁNH TÌNH YÊU

Chép lại bài thơ của Dương thanh Ngọc.
Bài thơ Đôi cánh tình yêu là của DTN

Anh tự nghĩ mình là tham lam
Tự biết mình là người ích kỷ
Trái tim bướng chẳng nghe lời lý trí
Cứ đa mang, đứng trước ngã ba lòng...

Nếu tình yêu cũng có hạn dùng
Xin anh đừng xài đồ quá hạn
Là người yêu, mình còn là bạn
Xin chân thành thẳng thắn với nhau

Anh đừng sợ sẽ làm em đau
Cứ thẳng thắn khi không còn nhớ nữa
Khi trái tim đã lạnh lùng đóng cửa
Nghĩa lý gì câu thần chú :Vừng ơi!

Xin đừng làm khổ thêm nữa một người
Cô ấy cũng chẳng hề có lỗi
Cái giá trả cho người phản bội
Trắng tay rồi anh biết mất cả hai

Ôi tình yêu! trăn trở mọi kiếp người
Hãy thành thật khi mình còn có thể
Mọi đổi thay -cuộc đời dâu bể
Thần tình yêu sẵn đôi cánh mà anh

 Giải đúng vẫn sai?

Vui chút bớt căng thẳng nha em.

 Một cộng một mình có tất cả
Lấy hai trừ một ...không còn gì?
Tính yêu có phép tính lạ kỳ
Dùng lý trí coi chừng sai số

Một cộng một tại sao là một?
Anh và em  trùng được nhau đâu?
Chống đối nhau như hai đỉnh đối đầu,
Vậy còn nói em đường trung trực?

Đơn giản nhất phương trình bậc nhất,
Tính hoài sao đáp số vẫn thay?
Đừng nói anh đường phân giác chia hai,
Một cộng một ra ngay bầy con nhỏ?

 Căn số chúng mình là như vậy đó
Một cộng một cứ mãi là hai
Chúng mình không ai chịu phục ai
Hai tâm hồn phải có hai thân xác

Một cộng một ra nhiều số khác
Bởi vì em cứ nói anh sai...

Trăng còn lãng du

Trăng còn lãng du

 Người đi dệt mộng tương lai
Như trăng bốn hướng vàng phai nghĩa tình?
Đêm còn nhen nhúm bình minh
Sao người để luỵ biển tình chơi vơi?

Sóng xô ghềnh đá cuối trời
Mây chiều lãng đãng tiêc đời  phù du
Gió còn vang vọng lời ru
Trách Ai biền biệt mấy Thu chưa về?
Từ ngày Ai đó xa  quê
Ngày đi còn nhớ ngày về chưa thông?
Chân Ai đã nhuốm bụi hồng
Hay chưa thoả chí tang bồng bốn phương?
Người quên nắm đất quê hương
Bát canh rau đắng đậm hương tình người?
Phồn hoa lâm cảnh khóc cười
Nhục vinh  mới rỏ lòng  người  trắng đen?
Mong Ai mỏi gối bon chen
Tìm về quê Mẹ sang hèn đoàn viên
Còn hơn hạnh phúc trời riêng
Như trăng lẽ bạn triền miên nỗi buồn...

Hững hờ trách ánh trăng suông
Máu vẫn đỏ thắm trong buồng tim yêu
Lá rụng về cội...liu xiu
Truơng Lương nhẹ thổi khúc tiêu gọi hồn...
_________________________________________________

Tích xưa Trương Lương thổi sáo làm ba ngàn quân Hạng Vỏ nhớ nhà , nhớ người thân  rã ngũ quay về cố quận

 Cảm thông
 Đã yêu nhau thì phải rỏ lòng nhau,
Dù hai đứa cách xa nhau nghìn dặm
Hồng Nhung ơi! anh yêu em nhiều lắm,
Gởi về em chút nắng ấm Sài gòn

 Đừng cười nhé sâu lắng tuổi hoàng hôn
 Trái tim anh vẫn nồng nàn lãng mạn,
 Chút lẫn khuất giữa đôi miền tối sáng,
 Ký thác vào em tất cả xác hồn.

  Trãi nghiệm đời đủ để biết dại khôn,
  Hạnh phúc không thể xây trên ảo tưởng
  Em chĩnh chu để tình ta đúng hướng
  Để bên nhau ta luôn có thiên đường...
hmhiennhan

 Giấc mơ khi vào yêu

Anh bắt đầu yêu, anh đã mơ
Cánh cửa thiên đường đẹp như thơ
Dù biển rộng bao la cách trở
Tình đôi ta đâu có bến bờ?

Nhiều khi vào net không thấy em
Anh cảm thấy đêm buồn vô tận
Nhìn bóng trăng rụng xuống bên thềm
Cứ ngỡ bóng em đến thăm bạn

Gom nhớ nhung nhờ gió chuyển đi
Anh sợ gió chuyển sai địa chỉ?
Làm sao ta bên nhau mãi mãi
Khi nhớ thương chỉ mới bắt đầu?

Anh còn phải chờ đợi bao lâu
Như Ngưu lang đợi chờ Chức nữ?
Hay yêu nhau như thưở ban đầu
Tình ngàn dậm qua thơ chung thuỷ

Cuộc đời nầy không gì hoàn mỹ
Hoa đẹp khi hoa còn phong nhị
Trăng yêu kiều vào độ trăng non
Tình nên thơ nếu mộng chưa tròn
Đời đẹp lúc yêu nhau tưởng tượng

 Trả lời em

Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Hạnh phúc phát sinh nhiều ưu phiền mới
Tình chúng mình dẩu vượt xa biên giới
Nhưng hình như gặp giới hạn bến bờ?

Chúng mình không thể chỉ sống trong mơ
Phải thực tế và cần nên điều chĩnh?
Ta sống có trách nhiệm với chính mình
Còn trách nhiệm với người thân xã hội?

Yêu chân thành không có gì tội lỗi
Nhưng...có cần phải cưới vội không em?
Vật chất chúng mình tạm đủ sống êm
Thời gian qua nhanh...ta thì cũng lớn...

Những nỗi buồn của kẻ sống cô đơn
Sẽ giúp chúng ta ngày thêm gần lại
Nhưng em có trụ  Việt Nam được mãi
Khi đã quen rồi nếp sống phồn hoa?

Anh hiểu em người phụ nữ nết na
Hậu phương vững ,nhiều đàn ông thèm muốn.
Trong tình yêu loại bỏ chuyện bán buôn
Nhưng cũng phải có cân đo em  ạ


Ngày gửi: 07/09/2009 21:05
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 14/07/2010 23:59

Chuyện tình biển sóng 2
(Trả lời câu hỏi em nè)

Thưở ban đầu biển và sóng yêu nhau,
Rất tiếc biển không chung tình với sóng
Sóng hạnh phúc nằm trong lòng biển rộng
Biển đa tình nằm mơ mộng trăng sao?

 Sóng  ghen hờn đi rượt đuổi con người
 Biển hư quá đón chờ trăng tình tự?
 Nhưng trăng cũng mê thêm nàng gió dữ
 Lỗi hẹn biển hoài những tối ba mươi

Hiểu lòng biển sóng đã hết vui cười
Đầu bạc trắng vì ghen hờn mọi thứ
Biển cũng giận anh chàng trăng lãng tử
Nên dạt dào tụng mãi một lời ru...

 Sóng bạc đầu đâu phải tại quá ngu
 Giữ cho biển mãi màu xanh bích ngọc
 Biển giống em sẽ luôn luôn  cô độc
 Trọn cuộc đời không thoát nỗi sóng đâu
  HIỀN NHÂN
        

Nghìn trùng xa cách

Nghìn  trùng xa cách

Dù ngày tháng dài anh vẫn đợi em
Cô gái Sóc trăng định cư xứ lạ,
Sóng dậy  trùng trùng thương em vất vả
Trên net buồn ta gặp lúc nửa đêm.

 Xuân sắc một thời dù chưa tàn phai
Tim lạnh giá em mơ về kỷ niệm
Mộng chập trùng khi mái đầu sương điểm
Hai  tâm hồn vẫn say đắm thiết tha...

Thời gian  âm thầm lặng lẽ trôi qua
Trăng non rồi cũng có lúc trăng già,
Thiếu phụ vẫn mượt mà như con gái,
Hẹn ngày ta hát trọn bản tình ca...
Hmhiennhan

Nổi buồn thiếu phụ phương xa

  Chút hồn thơ Anh xin gởi tặng em
  Người thiếu phụ gốc Sóc trăng ở Mỷ
  Dù cách biệt mịt mờ bao hải lý
  Hồn vẫn bên nhau khi vào Net đêm đêm

Ba giờ khuya ngày đầu tiên ta làm quen
Cùng cảm thông và hiểu lòng nhau ngay thẳng
Cuộc đời em sao giống trong kịch bản
Như cái nick TL  hay TT trinh?
Trên bốn mươi chưa một lần lập gia đình
Chưa một lần nắm tay người chồng đính ước?
Lời lẽ đơn sơ giúp anh hiểu được
Em lặng thầm theo sát anh sáu tháng qua?
(Trong phòng Chat mê nói chuyện với người ta
 Làm sao biết được tiên nga để ý?
 Anh vô tình? hay là em vô lý?
 Thôi thì cho anh xin lổi em nha)
Hiểu nổi cô đơn của kẻ tài hoa
Em muốn cùng anh vượt phong ba sinh tử?
Không biết em có phải là kỳ nữ
Không biết làm thơ sao thơ quá hay?
Em mở cho anh cánh cửa tương lai
Bằng câu chuyện mưu sinh trên đất Mỹ...

Xin tạ ơn tấm lòng người tri  kỷ
Chuyện viễn mơ ta  tạm gác hôm nay...
Hmhiennhan

 Ảo ảnh

Anh đã gặp người đàn bà trong mơ
Có học thức văn hoá và thành đạt
Họ ở trên nhiều miền của trái đất
Đến rồi đi nhanh như chiếc bóng mờ
Nếu Em là Người đàn bà  trong mơ?

Đẹp như Thuý Kiều hay xấu như Thị Nở?
Xin đừng làm cho  trái tim Anh tan vỡ ,
Để Anh được suốt đời vay và trả nợ
Yêu Em hơn  Người thi sĩ yêu thơ
Nếu Em là Người đàn bà  trong mơ ?
Đừng bắt tội anh  không cần chứng cớ?
Đừng bao giờ làm cho Anh ngộp thở
Bằng  lời ghen hờn oán trách  ngu  ngơ
Ta gặp nhau chắc cũng thật tình cờ?
Hay có sự an bày của số phận ?
Để tình  yêu bắt đầu từ nổi nhớ
Sâu lắng âm thầm  kêt nối duyên tơ
Hời Người đàn bà Anh gặp trong mơ?
Đừng nói với anh bằng ngôn ngữ khác
Trong tình yêu quá ngán chữ lập lờ...

 Ngăn cách

 Gần một tháng anh chưa gặp được em
Đối với anh ngày dài như vô tận
Em theo gia đình đi Ha Waii nghĩ phép
Lỡ mất rồi cuộc hẹn về Việt Nam

  Anh cô đơn vào Net lúc nửa đêm
  Trao đổi tin tức với vài bạn củ
  Nổi nhớ bổng vỡ oà như nước lũ
  Khi anh đọc lại những bài thơ TT

Có thật là em trĩu nặng nổi buồn?
Những lúc không được gặp anh trên Net?
Em đi xuyên qua rất nhiều trang web
Vào Vietfun chỉ chờ đợi Hiền nhân?

  Có chắc chúng mình gặp được duyên lành
  Em có chịu về Việt Nam sống mãi?
  Anh lo ngại bởi có nhiều cô gái
  Quen xứ người nên hạnh phúc tan nhanh...
Hmhiennhan

Hai tinh cầu cô độc

Em đang độ tuổi nửa chừng xuân
Sống trên đất khách khổ vì chồng.
Ngày tháng qua nhanh như giấc mộng
Vui buồn tri kỷ có ai không?

Em vẫn là người thiếu phụ Á đông
Trãi bao sóng gió vẫn hoà đồng
Ẩn dấu trong tim nhiều khát vọng
Trời cao biển rộng đất mênh mông.

Anh biết em có tài lướt sóng,
Hoà nhã chân tình khéo cảm thông
Hợp ý mến nhau ta thành bạn
Dù giữa biển đời hai nhánh sông

Có lẽ chúng mình chung cách sống
Tâm hồn phóng khoáng thích nhạc thơ
Mặc cho thời thế nhiều biến động
Tình ở tuổi nào cũng vẫn vơ

Có những giấc mơ thành hiện thực
Có những hiện thực ngỡ là mơ
Ước gì hai đứa nên duyên nợ
Giản dị tự nhiên đến không ngờ?

Hai đúa chúng mình đều dang dở
Có tiền nhưng lại sống bơ vơ
Vật chất không mua được hạnh phúc
Nguyện cầu thượng đế nối duyên tơ

Dù nay sông núi còn cách trở
Đêm ngày hai đúa mãi vấn vương
Chĩ mong sớm được thành chồng vợ
Người bốn phương trời nhập một phương...
Hiền Nhân

 Tình vương trên bến ảo

Mình thuộc về hai thế giới khác nhau
Ngày và đêm cách chia khi lên mạng
Tuổi hoàng hôn vẫn ươm nhiều lãng mạn
Lòng lâng lâng trong xúc cảm dạt dào

Nhiều đêm buồn anh lặng ngắm trăng sao
Thương bên ấy ngày đêm em tần tảo,
Miền đất hứa cũng dẫy đầy gió bảo,
Đâu phải thiên đàng trong giấc chiêm bao?

Cuộc đời nhiều lúc không như mộng
Người đến rồi đi ôi! đàn ông
Để lại hồn em nhiều khoản trống
Hạnh phúc ươm hồng hoá hư không

Anh tin tưởng mình không thất vọng
Để chiếc đò tình cặp bến sông
cuối đời xuân đến đem hy vọng
Lạnh giá trời đông vẫn ấm lòng
Hmhiennhan

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

Tình ngoài biên giới

Thẳng thắn

Hồng Nhung ơi anh hơi dốt chuyện làm ăn,
Đã vứt xó bằng cử nhân kinh tế,
Nghe em bàn tính mà anh phải nể,
Học không nhiều sao hơn cả nam nhân?

Anh bây giờ chỉ mong được bình an,
Cuộc sống tạm không phải lo cơm áo,
Chỉ thuơng em còn rước nhiều phiền não,
Quên mất tuổi đời ngày một thêm cao?

Bến mơ hạnh phúc mình khác biệt nhau,
Ta có nên gởi lời chào từ biệt?
Anh rất sợ nhuộm sầu vào mắt biếc,
Lạnh Melbourne nhưng Sài gòn xanh xao

Anh rất muốn chúng mình hoà hợp nhau,
Nhưng khoản cách hình như xa thêm đó
Trái tim anh đã ngày thêm vàng võ,
Còn bão đời cứ ngày một thêm to?
Hmhiennhan

 Thơ anh chan chứa nỗi ưu sầu,
Của kẻ đa tình vướng khổ đau,
Nhiều lúc miệng cười tim băng giá
Mấy lần thu đến đón mưa ngâu.

Mỏi mòn thầm đợi người tao ngộ,
Tha thiết đón chờ ngày gặp nhau
Mộng thắm chưa tròn lòng nức nở
Như trăng buồn rơi rụng bên cầu.
Hmhiennhan

 Xa nhau

Rồi Em cũng nói xa anh
Thu phong lá rụng đông sang lạnh lòng.
Nỗi buồn ai muốn đón mong?
Môi khô còn dấu môi hồng vấn vương
Biết là em hết yêu thương,
Sao anh vẫn mãi mộng thường thấy em?
Gió thu khua động bức rèm,
Trăng thu bàng bạc dịu êm xa mờ...
Tàn thu hồn cứ trơ vơ,(ngẩn ngơ)
Duyên thu khoảnh khắc lững lờ trôi đi
Hmhiennhan

Chia xa

Trăng vàng một cỏi trời riêng,
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng đâu rồi?
Ngậm ngùi bên chiếc guơng soi,
Bóng hồng tri kỷ xa xôi muôn trùng?

Mơ màng một đoá hồng nhung,
Sài gòn Melbourne tuơng phùng rồi xa,
Trời đày hai đứa chúng ta,
Bao giờ mới được chung nhà đây em?

Tình thơ trao đổi đêm đêm,
Hình như hai đứa chỉ thêm mỏi mòn,
Mai nầy nhắp rượu tân hôn,
Tìm trong đáy cốc còn hồn đôi ta?
Hmhiennhan

Cám ơn

Cám ơn tình trở lại ta,
Bao phen gió bụi mưa sa mịt mờ.
Dù tình còn ở trong thơ,
Hồn nhiên câu chữ đợi chờ nhớ thuơng,
Cám ơn trời vẫn còn nuơng,
Để ta dệt mộng yêu đuơng cùng nàng...
Hmhiennhan

Ký ức ngày xưa

Đôi lúc buồn tôi hay thả ngược thời gian,
Để tìm lại tuổi thơ trong ký ức,
Tuổi học trò thật hồn nhiên chân thực,
Ngày tối ngoài đồng bắn đạn đá banh,

Lớp học truờng làng chân lấm đầu trần,
Thầy giáo học trò thuơng yêu gắn bó,
Truờng giữa chợ mà bốn bề mở ngõ,
Tiên học lễ rồi hậu mới học văn?

Bạn bè tôi cùng xóm rất chân thành,
Mầy tao rũ nhau tắm sông bắt ốc,
Nhiều trò tinh nghịch chọc con gái khóc,
Bị đánh đòn còn cuời hở cả răng

Muời một tuổi tôi theo cha lên thành,
Trung học Petrusky thật cao sang cổ kính,

Nhưng hồn tôi vẫn mang nặng nghĩa tình
Ngôi truờng quê có tuổi thơ tôi đó...

 Trả lời bài thơ Bạch duơng

Ngôi truờng cũ của em không còn nữa
Cũng qua mất rồi năm tháng thơ ngây,
Thời gian làm mọi thứ đổi thay,
Cuộc sống buộc ta huớng về phía truớc.

 Có những giấc mơ không thành hiện thực,
Nên nguời ta thuờng hoài niệm trong thơ,
Nhiều may rũi cũng xãy đến bất ngờ,
Không tránh khỏi hãy coi như số phận.

Như cái nick em Thiên nga gãy cánh,
Đuờng chân trời đi mãi cũng tới thôi,
Bóng nguời xưa nay đã khuất xa rồi,
Có tiếc nuối cũng chĩ là ảo ảnh...
Hmhiennhan

Đánh rơi nụ cười

Đánh rơi nụ cười.

Cái câu của TT đươc anh trai HIÊN NHÂN phá TT rất vui và copy lại đây để dành và nhân tiện hoa theo 1 chút cười mim mim vui hì hì...

HIÊN NHÂN:

Tôi đi tôi xách theo tôi,
Tôi về lạc mất hồn tôi chỗ người?
Ngày đi tất cả tốt tươi,
Ngày về để rớt nụ cười nơi đâu?

Vườn mơ sao lắm trái sầu?
Cây Si anh được bền lâu mấy mùa?
Thôi em! anh xin chào thua,
Tình như thời tiết nắng mưa vô thường?

Dẫn em qua nẻo đoạn trường,
Chắc em lội ruộng lội mương em về?...
Nói ra quê thật là quê,
Anh trai em gái sao dê được nè?
Hmhiennhan

TT họa lại xem sao nhé,;

Tôi đi tôi xách theo tôi
Tôi về gởi lại tim tôi nhà người
Chút tình hoa lá tốt tươi
Chút hương mặn nồng nụ cười mộng mơ

Vườn thơ mấy bận ngẩn ngơ
Anh thương thì chớ vẩn vơ tình này
Thôi nhé xin chớ đợi ngày
Tim người thì đã như vầy yêu thương

Cuộc đời mấy nẻo tinh trường
Em về mưa nắng yêu thương để dành.