Anh xin lỗi đã làm em thất vọng,
Khơi động tình yêu một chút gió giông,
Thiếu sự quyết đoán của người đàn ông
Khi cứ lững lơ đợi chờ thụ động.
Anh đã trãi qua sóng bão của lòng
Khi đặt em bên Yến Loan Châu đốc
Anh khó quên được tháng ngày vàng ngọc
Nuối tiếc hoài nhánh trỗ cây sầu đông.
Anh vẫn là người mắc nợ khi vay
Nợ tình vay muốn quên sao nhớ mãi?
Đã xếp quá khứ hướng về tương lai
Nhưng Em còn ở ngoài vòng tay vói...
Em trách anh yêu sao còn chờ đợi?
Ôm tiếc thương để phí phạm tuổi đời
Nhưng hồn em cũng thoáng chút chơi vơi
Cũng lo lắng khi mở đường đi tới?
Hmhiennhan
Khoản cách
Anh hiểu em có cá tính đàn ông,
Không mềm yếu nhùng nhằn như phụ nữ.
Rất tự ái và nuôi nhiều tham vọng,
Tạo cho mình một chỗ đứng thượng lưu.
Anh mãn nguyện với đời sống bình thường,
Không hợp với lớp hào quang bong bóng,
Khoản cách đại dương thật không sâu rộng,
Khoản cách lòng hai đứa mới mênh mông...
hmhiennhan đã viết:
Khoản cách
Anh hiểu em có cá tính đàn ông,
Không mềm yếu nhùng nhằn như phụ nữ.
Rất tự ái và nuôi nhiều tham vọng,
Tạo cho mình một chỗ đứng thượng lưu.
Anh mãn nguyện với đời sống bình thường,
Không hợp với lớp hào quang bong bóng,
Khoản cách đại dương thật không sâu rộng,
Khoản cách lòng hai đứa mới mênh mông...
Anh không hiểu hay là không chịu hiểu
Tính cách đàn ông không có sẵn trong em
Phải gồng mình khi sóng gió nổi lên
Mặt đối mặt với khó khăn trong cuộc sống
Ở xứ người một mình đơn độc
Không vươn lên sẽ bị dập tơi bời
Cứ như vậy ngày tháng dần trôi
Em cứng cáp không gì không làm nổi
Nhưng đêm về lại thầm khóc không nguôi
Thèm lắm chứ một bờ vai vững trãi..
Dựa vào nhau trong những lúc yếu lòng
Dù bên ngoài mạnh mẽ giống đàn ông
Nhưng con gái vẫn chỉ là con gái.
Trong một thoáng cổng thần tiên vừa khép
Phù thủy già trong dáng vóc Thiên Nga
Úmbala...bala
Anh đã hiểu
Cám ơn em đã giúp anh thấu hiểu,
Nổi lòng người con gái sống xa quê
Những khó khăn phải đối phó bộn bề
Luôn ụp xuống trên đôi vai liễu yếu.
Kiếp tha phương ê chề em gánh chịu,
Nhiều nỗi buồn như đá đóng rêu phong.
Tiếc thời gian cuốn dần đi tuổi mộng,
Che dấu bao nhiêu gió bảo của lòng.
Nếu em cần bờ vai người đàn ông,
Hãy đến đây, tựa vai anh mà khóc .
Hãy kể anh nghe quảng đời cô độc
Ở xứ người mưa nắng quá long đong...
Anh vỗ về hạnh phúc sẽ sáng hồng
Nếu hai đức đều chung lòng chung sức
Dù chí em muốn chinh phục thế gian
Cũng cần phải có anh đây trợ lực...
Chào Thần tình yêu
Thần tình yêu có đôi cánh trên vai,
Còn anh chỉ có trái tim bé nhỏ
Thần tình yêu buổi ban đầu chạm ngõ
Hạnh phúc tuyệt vời ai cũng ngấm say?
Bao nhớ thương , bao hy vọng ươm đầy,
Tình yêu cho ta lắm điều kỳ diệu,
Sự hoà hợp hai tâm hồn đồng điệu,
Thành bản tình ca rung động gió mây.
Thần tình yêu cũng đem đến đoạ đày
Khi trái tim không còn chung nhịp điệu
Sự hoang tưởng kéo đời nhau xuống rực,
Vườn địa đàng nặng trĩu những u mê.
Sầu mốc meo bám chúng mình ray rứt,
Đáy hồn rơi vào khoản trống ngục tù,
Mối hận tình nối tiếp đến thiên thu,
Nỗi khổ ải đong đầy trong tiềm thức.
Nên trước hết tình yêu cần trung thực,
Không người yêu cũng là bạn của nhau.
Tình chúng mình như sóng biển dạt dào,
Vùng giao thoa đủ làm nhau thao thức
Hmhiennhan
ĐÔI CÁNH TÌNH YÊU
Chép lại bài thơ của Dương thanh Ngọc.
Bài thơ Đôi cánh tình yêu là của DTN
Anh tự nghĩ mình là tham lam
Tự biết mình là người ích kỷ
Trái tim bướng chẳng nghe lời lý trí
Cứ đa mang, đứng trước ngã ba lòng...
Nếu tình yêu cũng có hạn dùng
Xin anh đừng xài đồ quá hạn
Là người yêu, mình còn là bạn
Xin chân thành thẳng thắn với nhau
Anh đừng sợ sẽ làm em đau
Cứ thẳng thắn khi không còn nhớ nữa
Khi trái tim đã lạnh lùng đóng cửa
Nghĩa lý gì câu thần chú :Vừng ơi!
Xin đừng làm khổ thêm nữa một người
Cô ấy cũng chẳng hề có lỗi
Cái giá trả cho người phản bội
Trắng tay rồi anh biết mất cả hai
Ôi tình yêu! trăn trở mọi kiếp người
Hãy thành thật khi mình còn có thể
Mọi đổi thay -cuộc đời dâu bể
Thần tình yêu sẵn đôi cánh mà anh
Giải đúng vẫn sai?
Vui chút bớt căng thẳng nha em.
Một cộng một mình có tất cả
Lấy hai trừ một ...không còn gì?
Tính yêu có phép tính lạ kỳ
Dùng lý trí coi chừng sai số
Một cộng một tại sao là một?
Anh và em trùng được nhau đâu?
Chống đối nhau như hai đỉnh đối đầu,
Vậy còn nói em đường trung trực?
Đơn giản nhất phương trình bậc nhất,
Tính hoài sao đáp số vẫn thay?
Đừng nói anh đường phân giác chia hai,
Một cộng một ra ngay bầy con nhỏ?
Căn số chúng mình là như vậy đó
Một cộng một cứ mãi là hai
Chúng mình không ai chịu phục ai
Hai tâm hồn phải có hai thân xác
Một cộng một ra nhiều số khác
Bởi vì em cứ nói anh sai...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét