Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Nửa đời nhìn lại

Nửa đời nhìn lại

Tôi quen nguời một thuở rồi thôi,
Bãn ngã buồn bãn ngã buông trôi,
Con tim buồn con tim khép lại,
Tôi quên nguời hay nguời quên tôi?

Bạn song hành ngày một xa xôi,
Trong vòng tay ngày thêm mệt mỏi,
Tôi giả dối hay em phản bội,
Ngày phán xét cũng đã qua rồi.

Đêm nay buồn ngồi ngắm guơng soi,
Tôi tìm nụ son môi sót lại,
Tiếng cuời hồn nhiên còn vọng mãi,
Tôi yêu nguời hơn tôi yêu tôi?
Hmhiennhan


Thiên Nga gãy cánh đã viết:
Thiên Nga gãy cánh đã viết:
Ngôi trường cũ giờ đâu còn nữa
Dấu tích xưa chẳng còn lại chút gì
Trường đã chuyển về nơi phố thị
Ta thẫn thờ tìm lại bóng người xưa.


hmhiennhan đã viết:[/i][/link]
Trả lời bài thơ Bạch duơng

Ngôi truờng cũ của em không còn nữa
Cũng qua mất rồi năm tháng thơ ngây,
Thời gian làm mọi thứ đổi thay,
Cuộc sống buộc ta huớng về phía truớc.

 Có những giấc mơ không thành hiện thực,
Nên nguời ta thuờng hoài niệm trong thơ,
Nhiều may rũi cũng xãy đến bất ngờ,
Không tránh khỏi hãy coi như số phận.

Như cái nick em Thiên nga gãy cánh,
Đuờng chân trời đi mãi cũng tới thôi,
Bóng nguời xưa nay đã khuất xa rồi,
Có tiếc nuối cũng chĩ là ảo ảnh...

Em bây giờ như chim trời gãy cánh
Chẳng  thể  nào bay  giữa thẳm xanh
Mùa thu này vắng hẳn bóng hình anh
Còn đường xưa cũng chẳng còn hoa sữa
Bờ sông xưa chỉ còn hàng liễu rũ
Làm buồn hơn khi lá úa ngập lòng
Biết chẳng còn gì nữa để  trông mong
Nhưng vẫn  thầm  gọi tên  anh trong hoài niệm[/quote]
_______________________________________________________________________
HMhiennhan xin tiếp nối

  Rồng mắc cạn đành phải chịu hoạn nạn,
Cọp xuống đồng bằng bị chó khinh,
Cuộc đời ai cũng có lúc nhục vinh ,
Sau cơn mưa biết đâu trời lại sáng?

 Em tự ví mình như thiên nga gãy cánh,
Làm thế nào, cốt cách vẫn thiên nga?
Như cây bạch duơng rồi sẽ trỗ hoa,
Em cũng quen dần mùa đông hiu quạnh?

 Nếu mùa thu nầy có vắng bóng anh,
Dấu tích tình yêu còn con bên cạnh,
Em đừng để trái tim buồn đông lạnh,
Thanh thản lòng rồi hạnh phúc vây quanh...

 Thôi em nhé

Thôi em nhé tiếc chi tình hư ảo?
Cung đàn buồn đã lỗi nhịp dây tơ,
Xa nhau rồi,khép lại mọi mộng mơ,
Vườn địa đàng cũ một thời thương với nhớ.

Chính em không  muốn hoà chung hơi thở,
Đẩy bờ môi xa cách mãi bờ môi,
Tình của em, em đã lấy lại rồi,
Sao oán trách mình không thành chồng vợ?

Thôi từ giả sân Tao đàn lộng gió,
Bến Bạch đằng, Nguyễn Huệ lúc về đêm,
Ánh đèn khuya hôn lén suối tóc mềm,
Phố Lê Lợi ta dìu nhau ngang dọc.

Gió hiu hắt thả trăng về lối củ,
Ta trả em về lại bến đời xưa ,
Trái tim em ta không còn chỗ trú,
Buồn chi cho trời đổ lệ thành mưa?
Hmhiennhan

Trăng và núi

Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.

Núi vững chải cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa áng sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.

Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Mặc kệ người ta vương thói bướm hoa,
Anh và em sống đến già như trăng núi.
Hmhiennhan

Lòng vị tha.

Người hỏi biển tấm lòng nào rộng nhất?
Có phải chính là lòng biển bao la?
Không người ạ ,lòng vị tha chân chất,
Còn rộng hơn cả trời đất giang hà.

Biển mênh mông nhưng thường hay nỗi sóng,
Nhiều lúc làm con người mất niềm tin,
Lòng vị tha sẽ mang đến ân tình,
Sẽ kết nối mọi thương yêu hy vọng...
Hmhienhan

 Thất vọng.

Tôi hỏi trời bao giờ mưa sẽ tạnh?
Suối lệ đầy tôi cần chút nắng mai.
Thôi người ơi! giữa biển đời cô quạnh,
Nắng có nhiều cũng chẳng ấm vòng tay

Xoá quá khứ tôi muốn thay hiện tại,
Ai là người tôi sẽ gặp nay mai?
Ai sẽ cùng tôi cạn chén tình say,
Để hai đứa có mùa xuân tươi sáng?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét