Chuyện đời không hợp thời tan
Chuyện đời không hợp thì tan
Đừng thêm giọt đắng làm tràn cốc ly,
Để rồi lỡ mộng tình si,
Ngậm ngùi đưa tiễn người đi qua đời.
Anh em chỉ mới quen hơi,
Nghe trong tiềm thức triệu lời ái ân,
Gặp nhau mới chỉ một lần,
Xác hồn như đã nhập dần vào nhau.
Cảm thông quá khứ lao đao,
Đôi tim thầm nguyện yêu nhau trọn đời,
Nửa khuya chờ đón sao rơi,
Mượn mây gởi gió chuyển lời đến em...
Hai mãnh hồn cô đơn
Bà nói bà sống một mình,
Nhưng thơ thì rất hửu tình hửu duyên,
Hiền nhân một góc trời riêng,
Lưới tình mới viếng đảo điên tâm hồn,
Bắt đền thì hoá trẻ con,
Mộng mơ thì sợ mỏi mòn trái tim?
Lặng im cũng khó bình yên,
Hồn quỷ sứ bị bà tiên nhốt rồi,
Hai bờ thương nhớ xa xôi,
Bà ơi có ký với tôi hợp đồng?
Đói no như vợ với chồng,
Giấy nợ tôi lãnh, vàng ròng bà đeo,
Đêm ngày rán sức nuôi heo,
Tối khuya hợp tác "đá bèo" ,đối thơ
Tình không biên giới mộng mơ,
Giấc mơ hạnh phúc đợi chờ bà vô ...
Bà già cô đơn đáp
Hiền Nhân rất thích đèo bòng
Mong thêm nhiều nữa hợp đồng hôn nhân
Tuy rằng chỉ có một thân
Mà tim chia xé trăm phần bằng nhau
Bất cứ đi đến nơi đâu
Đều có chỗ ở gối đầu kề vai
Giờ đang sung sức đời trai
Ngoạn du các chốn miệt mài lang thang
Lưới tình chẳng muốn bắt chàng
Thả ra để tránh bẽ bàng lưới em
Đêm bên em ở Hạ long
Mới tháng sáu mà hoa Mai nở,
Hoa Cúc vàng chỉ mới đơm bông,
Khu vườn lạnh nhìn trăng lẽ bóng.
Người yêu ơi! em nhớ anh không?
Chỉ một lần đi du lịch Hạ Long,
Chiều đuỗi bắt ,cùng nhau giởn sóng,
Anh cảm nhận thân hình em nóng bỏng,
Hạnh phúc nồng nàn khoãnh khắc giao hoan.
Hai khuôn trăng ôi! mềm mại nở nang,
Đã cuốn hút anh chìm trong cỏi mộng,
Ta đã đi qua đỉnh cao khát vọng,
Để đam mê ngự mãi trong lòng.
Những âm vang khi tình cảm liên thông,
Hẹn tái diển ở Cat bà, Đồ sơn em nhỉ,
Anh nhớ lắm từng đường cong tuyệt mỹ,
Cùng nụ cười em ma quái tinh ranh.
Ta đã trãi qua một giấc mộng vàng,
Về Sài gòn anh cứ ngẩn ngơ tiếc nuối...
Kỷ niệm xưa
Mấy lần trò chuyện sơ giao,
Lâng lâng cảm giác ngọt ngào thân thương,
Dù tình mờ mịt xa phương,
Hai hồn đồng cảm tìm đường đến nhau.
Chữ vào trong Net lao xao,
Đọng đầy tim những dạt dào ...mộng mơ,
Hai vì sao lạc trơ vơ,
Bên trời lẽ bạn hửng hờ đổi trao.
Đẹp như huyền thoại chiêm bao,
Bóng nàng thiếu phụ đi vào hồn thơ,
Tạm biệt lòng còn ngẩn ngơ,
Nợ duyên tri kỹ bất ngờ đây sao?
Lạ lùng chưa rỏ hết nhau,
Mà sao anh cứ lao xao trong lòng?
Hồng Nhung có nhớ anh không,
Sao anh có chút bềnh bồng nhớ mong?
Sáng, trưa,chiều,tối chờ trông,
Bạn không ra bạn tình không ra tình?
Như đêm loé sáng bình minh,
Đời anh như thấy mùa xuân đến gần,
Thông minh ,cương nghị, chân thành,
Giấc mơ hạnh phúc xây thành Hồng Nhung?
Ba nụ hôn
Gởi đến em ba nụ hôn,
Một hôn trên tóc, hai hôn má đào.
Ba hôn...hỏng biết chỗ nào?
Thôi thì hôn đại chỗ nào em phê?
Không ngờ anh bị em chê,
Vụng về đem đến bùa mê hại người?
Thật lòng chỉ muốn em cười,
Đâu ngờ dấu ấn thắm tươi vào hồn?
Bắt đền em đó nghe hôn,
Nụ hôn thần thánh héo mòn xác thân,
Sao không hôn trả lại anh,
Nụ hôn mà cứ cất dành trong tim?
Chuyện tình trăng nước.
Nước nhớ trăng
ôm vào mình,
Trăng nhớ nước
chỉ đứng nhìn từ xa.
Vui thì trăng đến giao hoà,
Buồn thì trăng lại trốn ra góc trời?
Bạc tình chi lắm trăng ơi!
Hèn chi trăng cứ cả đời lẽ loi
Suy tư
Gặp em trên Net
Ta dấu mình,
Để trốn thời gian qua,
Dù xa xưa,
Nhưng ký ức khó nhoà.
Ai chẳng một lần nông nổi,
Có một cuộc tình như gió thoảng qua?
Nhưng cũng lắm dư âm,
Ngọt ngào chen lẫn cay đắng,
Yêu một lần,
Rồi tròn đời lẫn tránh,
Sợ gặp em rồi,
Không biết trả lời sao?
Anh và em
Có chắc gì đã yêu nhau?
Vì em còn nông nỗi,
Không hiểu chuyện đời,
Không thấu cùng mọi lẽ,
Nên tiếng là yêu,
Nhưng có chắc gì yêu?
Một năm con số không nhiều,
Nhưng chẳng it,
Để nói về một mối tình nhanh,
Anh băn khoăn tự hỏi,
Em đã nói yêu anh,
Thật lòng hay giả dối?
Anh cứ tự hỏi,
Có nhiều điều phải dấu trong tim,
Để hy vọng không hoảng hồn chạy trốn,
Mấy lần gặp em,
tâm hồn anh xáo trộn,
Vậy mà thiên hạ bảo,
Tình yêu đẹp nhất thế gian?
Hẳn bây giờ,
Đã thất bại,
Để nhìn cuộc đời không phiếm diện,
Đủ trãi nghiệm,
Để thấy lòng người không giản đơn?
Đủ va vấp,
Để thấu người yêu không là duy nhất...
AI ghen với quá khứ?
Anh không ghen với quá khứ của em,
Ai cũng có mối tình đầu trắc trở,
Nếu hai đứa mình kết thành chồng vợ,
Anh cũng đã là một nửa của em.
Đã yêu nhiều ai cũng có máu ghen,
Nhưng tình cảm đâu dể dàng trói buộc?
Thời gian qua, mọi việc sẽ trắng đen,
Cuộc sống luôn hướng ta về phía trước.
Chúng mình không cần quay ngược thời gian,
Góp nhặt chút mộng tàn trong dĩ vãng,
Khi hạnh phúc đã tỏa màu tươi sáng,
Trong lòng em luôn tha thiết nhớ anh...
Trước và sau, em cũng vẫn là em,
Khó thay đổi em thành người khác,
Nhưng bản tình ca bên anh em hát,
Tràn ngập niềm vui muôn thuở khó quên.
Xin đừng ghen với quá khứ của em.
(lưu lại bài thơ trả lời của Co le nao)
Xin đừng ghen với quá khứ của em
Cái thời đã trở thành kỷ niệm
Người ấy là ai, hững hờ hay tha thiết
Bởi vì đâu phải rẽ khác ngả đường.
Xin đừng hỏi khi người ấy yêu em
Em có hạnh phúc như bên anh hiện tại
Người ấy và em dạo chơi đâu mỗi chiều thứ bảy
Lối phố nào thuở ấy vẫn thường qua.
Xin đừng giận hờn, đừng trách móc vu vơ
Mọi điều xưa cũ đã ngủ yên rồi đấy
Em giờ là của anh, một điều đơn giản vậy
Trăn trở làm gì cho nhói xót lòng nhau.
Xin đừng bắt em nhớ lại thuở ban đầu
Khi chưa có anh em vẫn là kẻ khác
Phi lý làm sao khi cân đong hạnh phúc
Với chỉ một điều chỉ còn là xót xa.
Xin hãy quên đi nỗi ám ảnh xưa giờ
Đừng kết tội cái thời mình vẫn còn xa lạ
Để trái tim em đừng cồn lên bão tố
Mà suốt đời thanh thản đập vì anh.
Ong bướm
Ong với hoa cợt đùa vui vẻ ,
Được mật rồi ong lại xa hoa?
Trăng vơi nước giao hoà lặng lẽ,
Nhốt vào lòng trăng cũng đi xa...
Em ơi! đừng nói đợi chờ,
Nghìn năm sóng tạt vào bờ rồi ra,
Trăng nước ngày một cách xa,
Anh chờ em chắc sẽ già mà thôi.
Hai hướng đi
Nắng chiều đã tắt ven sông,
Tình ta cũng đã cạn dòng thời gian,
Chúc em thượng lộ bình an,
Đò tình tách bến sang sông được rồi.
Chân trời mây hối hả trôi,
Bóng đêm cũng sắp đổi ngôi trị vì ,
Luyến lưu chỉ thêm sầu bi,
Bến yêu hạnh phúc ta đi hai đường.
Thôi đành gởi trả nhớ thương,
Để em sớm gặp thiên đường như mơ,
Nói là chia cắt duyên tơ,
Bóng em muôn thưở xoá mờ được đâu?
Hy vọng phật pháp nhiệm mầu,
Giúp em hoá giải nỗi sầu thế nhân,
Em không còn của riêng anh,
Chắc do thiên định nợ nần phù vân?
Biển ngàn năm vẫn màu xanh,
Sao tình ta rẽ khúc quanh lạ lùng?
Từ nay hai tiếng thuỷ chung,
Theo câu kinh kệ rối tung mất rồi.
Bến mơ hạnh phúc
Hồng Nhung ơi! Những đêm khuya êm ả,
Hai khuôn màn hình kết nối tình ta,
Cảm thông nhau nên tình nghĩa chan hoà,
Dù biết trước cuộc tình đầy bão sóng.
Bóng Hồng Nhung đã theo anh vào mộng,
Hạnh phúc ngọt ngào phủ kín hồn anh,
Người phương xa nhưng tình cảm chân thành,
Cảm nhận được điều anh không tiện nói.
Có nhiều lúc lòng anh buồn nặng trĩu,
Vắng em rồi trời cũng hoang vắng đìu hiu,
Em làm cho anh nhung nhớ thật nhiều,
Suốt ngày cứ đăm chiêu không ai hiểu.
Anh tự hỏi sao yêu em nhiều vậy?
Làm thế nào ổn định nhịp trái tim?
Tránh xa em hay vững tiến tự tin?
Đem nỗi lòng tỏ bày cùng em đấy.
Tín hiệu tình yêu em có đáp lại,
Anh mắc đền lỗi cũng bởi do em,
Nét thanh cao ,dáng ngọc ngó phát thèm,
Còn gợi cảm để hồn anh ngây dại...
Hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét