Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

Giấc mơ hạnh phúc trang 45

DUYÊN NỢ?
Hiền Nhân
Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương

Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười

Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?

Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan
Thi Hoàng viết: BÀ NGUYỆT ÔNG TƠ
Niềm vui
Em đã nhân hai
Nỗi buồn xẻ nửa
Ngậm ngùi chia ba
Giấc mơ...
Hạnh phúc chung nhà?
Một câu hỏi khó
Người đà ngóng trông...

Thuyền yêu
Xuất bến xuôi dòng
Bến tình
Phía ấy có mong có chờ?
Cám ơn Bà Nguyệt Ông Tơ
Nợ duyên- Duyên nợ
Tình thơ bắc cầu...

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi
anhphuong2405 đã viết:
NHỮNG ĐIỀU KHÓ NÓI

Em nói với mình hay nói với anh
Ta gần quá mà sao xa cách quá
Nếu chẳng may trái tim mình hoá đá
Gần hay xa cũng chẳng có nghĩa gì

Xích lại gần anh một chút nữa đi
Ta không tự dối lòng sẽ không là tội lỗi
Chỉ xin em đừng đặt nhiều dấu hỏi
Gần mà xa ...chuyện ấy lắm bất ngờ ....

Cảm ơn em !Cảm ơn những vần thơ
Cả những dấu chấm than ,cả những câu ẩn dụ
Nếu cuộc đời cho ta còn chưa đủ
Ta nhận về thêm một chút có sao đâu !

Trời xanh còn tháng bảy mưa ngâu
Cầu Ô Thước còn đôi dòng lệ chảy
Giữa đời thường tình yêu còn rực cháy
Can cớ gì ...Gần đấy phải xa nhau?

Nói rằng xa ...nhưng đã xa đâu
Mong gần lại không thêm xích thêm được nữa
Có ai muốn mọi điều thêm dang dở
Ván đã đóng thuyền tình bạn vẫn đây thôi

Ta không cô đơn sao vẫn thấy lẻ loi
Đành chấp nhận những gì không thể
Em xích lại gần anh thêm chút nhé
Rồi ngay mai xa như thế đỡ se lòng

Anh và em đôi bờ một dòng sông
Làn nước mát em nhận về bên lở
Không trọn cho nhau đừng làm đau lá úa
Anh chỉ xin nhận về một chút phù xa
      AP3405

Lời muốn nói

Điều khó nói em cũng đã nói ra
Ta gần nhau nhưng lòng xa cách quá
Hai đứa giận hờn rồi làm mặt lạ
Để nỗi buồn ngập lụt cỏi lòng ta

Xích lại gần anh  một chút em nha!
Yêu chân thật chẳng có gì tội lỗi
Chỉ xin em chớ cợt đùa gian dối
Khoảng cách đời đã quá đủ phong ba

Cám ơn em! chút tình cảm thiết tha
Vui hay buồn cũng sẽ ra hoa trái
Dù nửa đời chẳng rỏ đâu khôn dại
Những lời ẩn dụ mong mỏi bền lâu

Nếu trời xanh không nghịch  cảnh cơ cầu
Tình yêu Ngưu_Chức vuông tròn hợp nhất
Thì sông Ngân chẳng được nhiều người nhắc
Anh và Em chẳng phải cách chia nhau?

Em đi rồi còn để lại nỗi đau
Muốn xích lại vẫn không thêm được mấy
Không chồng vợ thì thành tri kỷ vậy
Ván đóng thuyền làm bạn cũng hanh hao

Kỷ niệm buồn rồi cũng sẽ qua mau
Điều không thể cũng sẽ thành có thể
Nếu tình cảm bắt đầu từ cội rễ
Thì xin em giữ mãi chút hương lòng

Anh và Em cách biệt một dòng sông
Có cần phân định bên lồi bên lở?
Ai điên khùng muốn tình mình dang dở?
Để một mình lạnh lẻo chốn  phòng không
hmhiennhan

thihoang đã viết:
DUYÊN NỢ?
Hiền Nhân
Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương

Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười

Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?

Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan
Thi Hoàng viết: BÀ NGUYỆT ÔNG TƠ
Niềm vui
Em đã nhân hai
Nỗi buồn xẻ nửa
Ngậm ngùi chia ba
Giấc mơ...
Hạnh phúc chung nhà?
Một câu hỏi khó
Người đà ngóng trông...

Thuyền yêu
Xuất bến xuôi dòng
Bến tình
Phía ấy có mong có chờ?
Cám ơn Bà Nguyệt Ông Tơ
Nợ duyên- Duyên nợ
Tình thơ bắc cầu...
Nối nhịp cầu duyên

Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều

Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say

Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy

Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
hmhiennhan

Nối nhịp cầu duyên

Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều

Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say

Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy

Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
            hmhiennhan

Thihoàng viết:
KẺ KHỜ
Núi đây
Là một kẻ khờ
Đêm đêm
nhỏ lệ đọc thơ một mình
Đau thơ bởi khóc cuộc tình
Uống tình
Tê tái một mình núi thôi
Chén tình
Đã đắng...
Lại ôi...
Ơn người
Xẻ nửa đơn côi
với mình
Cầu duyên
Nối nhịp duyên tình
Trầu vàng
Cùng với cau xanh mặn mòi
Duyên thơ
Duyên lứa thành đôi
Thơ
mang hạnh phúc cho tôi
Kẻ khờ
Giật mình
Ôi !
Chỉ là mơ
Dẫu mơ núi vẫn yêu thơ
Yêu người
Dẫu là
Cách trở
Xa xôi
Tình thơ lai láng
Tình người mênh mông.

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi
anhphuong2405 đã viết:

NHỚ!!!!!!!

Có bao nhiêu nỗi nhớ anh ơi
Cứ trăn trở cuộc đời ta tự hỏi
Và nỗi nhớ nào cứ xa vời vợi
Thời gian đi...Chậm đến nao lòng
Có lúc nào anh ....Nhớ đén em không
Hay phảng phất những câu đùa vô cớ
Chưa một lần ....Nhau mà lòng luyến nhớ
Để vai gầy mất ngủ suốt đêm thâu
Hương bưởi thơm từ mái tóc xanh màu
Cứ phảng phất một nỗi buồn vô cớ

                      AP2405
Giấc mơ hai chiều
Hình như...tất cả ...chỉ là hình như
Bản năng lý trí không chung quỷ đạo
Ta hãy theo lời trái tim mách bảo
Thỏa sức tâm tình như bạn tâm giao

Chẳng biết bao nhiêu nỗi nhớ lao xao
Từ câu thơ ảo len vào giấc ngủ
Dù xách định đó chỉ là lời ảo
Quyến rũ êm đềm như khúc tình ru

Chưa biết gì nhau sao lại luyến lưu?
Chuyện tình cảm lắm khi hơi khó hiểu
Khó phân định mộng mơ hay chế diễu
Nhưng lòng vẫn trĩu nặng khối ưu tư

Mơ hồ giữa chắc chắn với hình như
Hương tóc em đã làm anh ngây ngất
Anh uống cạn lời ru êm rót mật
Hồn nở đầy muôn hạt giống tương tư...
hmhiennhan

thihoang đã viết:
Nối nhịp cầu duyên

Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều

Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say

Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy

Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
            hmhiennhan

Thihoàng viết:
KẺ KHỜ
Núi đây
Là một kẻ khờ
Đêm đêm
nhỏ lệ đọc thơ một mình
Đau thơ bởi khóc cuộc tình
Uống tình
Tê tái một mình núi thôi
Chén tình
Đã đắng...
Lại ôi...
Ơn người
Xẻ nửa đơn côi
với mình
Cầu duyên
Nối nhịp duyên tình
Trầu vàng
Cùng với cau xanh mặn mòi
Duyên thơ
Duyên lứa thành đôi
Thơ
mang hạnh phúc cho tôi
Kẻ khờ
Giật mình
Ôi !
Chỉ là mơ
Dẫu mơ núi vẫn yêu thơ
Yêu người
Dẫu là
Cách trở
Xa xôi
Tình thơ lai láng
Tình người mênh mông.
 Ai khờ hơn ai?

Chưa chi đã nói dại khờ
Hay em định cắt mối tơ rối lòng?
Nếu đó nhỏ lệ phòng không
Thì đây hiện cũng mênh mông tình buồn

Nhớ thương chưa thể cạn nguồn
Hy vọng tìm lại mạch luồng tri âm
Men yêu,giọt đắng lặng thầm
Làm sao rỏ chuyện trăm năm vơi đầy?

Tình cũ trôi dạt chân mây
Khói sóng cay mắt, lệ đầy bến xưa
Nay duyên mới lọt song thưa
Bài thơ Hoàng Thị đong đưa mộng đầy

Cầu duyên, cầu nợ đắp xây
Nỗi lòng anh đã phơi bày qua  thơ
Hạnh phúc sáng đẹp trong mơ
Sẽ thành hiện thực bất ngờ ngày sau

Chúng mình đồng cảm hiểu nhau
Hãy trao nhau hết ngọt ngào thương yêu
Giận hờn chi tuổi xế chiều
Dại khờ chưa biết ai nhiều hơn ai?
hmhiennhan

thihoang đã viết:
GÃ KHỜ
Lang thang trên quán nét
Bỗng gặp một Gã Khờ
Một mình nhâm nhi thơ
         ***
Giọt vui  trả  cho đời
Chén buồn gã tu hết
Sao tham thế? Khờ ơi


KHỜ ƠI!

Tôi yêu khờ nhất trên đời
Bởi tôi cũng trót một đời ngu ngơ
Không khờ không chắc có thơ
Không ngu ngơ chẳng vu vơ  vương tình
Đời còn ối kẻ thông minh
Chỉ riêng hai đứa chúng mình...khờ thôi!
Trong mơ tôi gọi : Khờ ơi!

ƯỚC: vòng tay dài rộng bằng trời
Để ôm trọn vẹn muôn người mình yêu...

THẬT KHÔNG


Có thật không... Ôi một nửa khát thèm
Trong ảo mộng có người ôm gối chiếc
Chớm bình minh mà lòng còn hối tiếc
Đêm chóng tàn ...Và mộng đẹp bỗng tan
Em là em ...Hoa bưởi ...Hoa xoan
Cánh nhỏ bé tím trắng bay hoài mộng
Đường lên rừng ....ôi vừa xa vừa rậm
Trái đất tròn ...Sao không thể một ngày chung...

Ru tình

Thơ tình Anh Phương tập 1

Giấc mơ hạnh phúc trang 44

Bài viết Xạo pà cố/thơ vui được gửi bởi hmhiennhan vào ngày 19/12/2009
Bài viết được xét duyệt bởi admin
Tác giả: Hoài mộng hiền nhân
Trích trong tập: Thơ vui Hiền nhân

Củ mốc cù meo, củ mèn, củ rích,
Thề trước đất trời Tôi đã yêu em,
Những đêm buồn,tôi dạo nét trắng đêm,
Chì tìm quen năm mười em tôi thích

Phân tích kỷ nội dung "ta với địch"
Lời nói ngào đường pha chút chát chua,
Chọn em nào dễ dễ nhào vô cua?
Mũi tên bắn ra trúng hai ba đích?

Hởi nàng tiên, người anh yêu "duy nhất"
Anh yêu em hơn mọi thứ  trên đời,
Đọc thơ em hồn xao xuyến quá trời,
Trái tim anh đang đập nghe thình thịch..

Em có biết  cả người anh rạo rực?
Nhớ thương em tái tím hết thịt da?
Dù cho em có là một mụ già?
Đẹp thua Thúy Kiều, xấu hơn thị Nỡ?

Anh yêu em, mặc núi sông cách trở,
Chưa gặp ngoài đời thì gặp trong mơ?
Nàng tiên ơi! sao em cứ lững lờ?
Yêu mà lổ chắc là anh vỡ nợ?

Thú thật em ,anh đây chưa có vợ,
Gái đeo đầy nhưng hỏng muốn "thương"
Mùa đông nầy ,trống lạnh trơ vơ,
Thèm thịt em còn hơn thịt nướng?

Em hãy cho anh vài lần sung sướng,
Nằm bên em hót hít bản tình ca,
Mai nầy em bé lỡ có chui ra,
Em được độc quyền ôm"nguyên giải thưởng
hmhiennhan

Làm sao nhặt lại tình rơi?

Em ngồi chải suối tóc huyền
Nhô gò bồng đảo phô duyên nửa vời
Ngẩn ngơ tôi hưởng lộc trời
Chút hương thừa đủ cho đời đảo điên

Dịu  dàng mười ngón tay tiên
Dẩn hồn tôi đến cỏi thiêng địa đàng
Nợ tình lỡ trót đeo mang
Chịu trăm ngọn sóng ngập tràn bờ tim

Môi em êm thật là êm
Đưa tôi huyễn mộng những đêm hẹn hò
Đâu ngờ nguội lạnh tàn tro
Tiếc xưa mình chẳng giả đò ngu ngơ

Nhạc lòng đã lỗi dây tơ
Người trong mơ đã hết mơ mộng rồi
Làm sao nhặt lại tình rơi
Cô nàng chãi tóc cho đời thơm hương
hmhiennhan
Mấy mùa trăng vĩnh hằng

Thắm men xuân có nàng tiên thanh nhã
Đôi mắt nai hiền dưới ánh sao băng
Lạc xuống trần gian, cười nói hỉ hả
Chiếm tim anh giữ mãi trên cung hằng

Sau lần kỳ ngộ khắc sâu hình dáng
Em quay đầu trở lại bến Ngân giang
Từ ngày biết yêu anh đâm mê sảng
Thương nhớ em cài đẹp mấy mùa trăng

Anh đem hình dáng em yêu vào mộng
Mong đợi tương  phùng sáng hội hoa đăng
Từ cỏi xa tiên bắt đầu thất vọng
Trách anh khùng chỉ giỏi nói lăng nhăng

Mật ngọt tình si mốc thiu cay đắng
Đọc thơ buồn tiên chẳng muốn hồi âm
Tiên bây giờ ở cách xa anh lắm
Vĩnh hằng cuộc tình đẹp mấy mùa trăng
hmhiennhan

Duyên kiếp bẻ bàng

Mộng xây biết mấy cho vừa?
Hồn hoài cảm phút tiễn đưa ngậm ngùi
Bên nhau được mấy ngày vui
Rồi xa, gượng gạo chôn vùi niềm đau

Hoa tình nở giữa trăng sao
Quen nhau một thoáng, thương nhau một đời
Ngập lòng nỗi nhớ chơi vơi!
Sao ta không giữ trọn lời thuỷ chung?

Melbourne tuyết lạnh bão bùng
Dư âm sống mãi đêm chung rượu thề
Dắt tay đi giữa trời quê
Hương theo chiều gió đam mê, bồi hồi

Ân tình sưởi ấm vành môi
Bên dòng suối ngọt ngào soi duyên mình
Người ơi! món nợ tử sinh
Tâm tư mãng kiếp nhớ hình bóng xưa
hmhiennhan


Gửi người có tên Hiền Nhân
Ơn người đã ngó đến thơ
Dăm ba câu chữ ngu ngơ giãi bày
Sự đời như thể bàn tay
Mở ra, nắm lại...ai hay mình buồn
Mình buồn nên mình đi buôn
Nhờ trang nét mở quán buồn chia vui
Cám ơn người ngó thơ tôi
Hiền Nhân ơi! Hãy Nhân Đôi Người Hiền.
                            HTS

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi
Cám ơn Thị Hoàng

Cám ơn em đó Thị Hoàng
Trang thơ kết nối tiếng đàn tri âm
Dẫu đôi bờ cỏi xa xăm
Bàn tay nắm mở, bắt cầm bàn tay

Nợ duyên đâu ngại đường dài
Thật vui em đã đoái hoài đến tôi
Ninh bình thơ thả êm trôi
Sài gòn nhận được bồi hồi luyến lưu...
hmhiennhan

Hoài mộng tình hồng

Biệt ly nhưng chẳng nói lời vĩnh biệt
Hết giận anh rồi em sẽ quay về
Làm sao đoạn tuyệt tiếng lòng thắm thiết
Mộng đẹp trùng phùng người ngoài sơn khê

Xác định niềm tin biển núi cận kề
Chúng mình đã thắm hoà duyên hợp cẩn
Chén rượu giao bôi đậm đà vị mặn
Bởi giọt lệ tình kết đọng đê mê

Anh nắm tay em dạo khắp trời quê
Dựa cầu Thủ Bộ ngắm trăng toả sáng
Quán cháo vịt đơn sơ nhưng lãng mạn
Nằm giữa cánh đồng lúa chín trĩu bông

Chợ Trạm ồn ào ngay lúc hừng đông
Giá cả bình dân với người sang trọng
Cà phê miệt vườn đong đưa chiếc võng
Về Melbourne nỗi nhớ chắc mênh mông?

Kỷ niệm tình yêu tái hiện chất chồng
Đêm thiêng liêng ngấy ngây miền đất cấm
Bến bờ hạnh phúc ở gần nhau lắm
Em bật nguồn là tất cả liên thông

Mây Hồng ơi! anh vẫn cứ ngóng mong
Suối tình cảm vượt qua bờ biển rộng
Cách biệt nhau nhưng vẫn ươm hy vọng
Chuyện chúng mình không lạc bến hư không
hmhiennhan
DUYÊN GÌ?
Duyên thơ duyên ý duyên tình
Cám ơn thơ kết chúng mình làm hai
Nợ duyên đâu ngại đường dài
Ơn Người Hiền đã đoái hoài thơ tôi
Êm trôi xin thả dòng vui
Đau thương lệ ứa xin vùi thật sâu
Mặc cho nước trôi qua cầu
Mặc cho tan nát đớn đau bão bùng
Thơ cho mình được trùng phùng
Dù duyên dù nợ cũng không chia lòng

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi
Duyên nợ?

Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương

Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười

Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?

Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan

NHỮNG ĐIỀU KHÓ NÓI

Em nói với mình hay nói với anh
Ta gần quá mà sao xa cách quá
Nếu chẳng may trái tim mình hoá đá
Gần hay xa cũng chẳng có nghĩa gì

Xích lại gần anh một chút nữa đi
Ta không tự dối lòng sẽ không là tội lỗi
Chỉ xin em đừng đặt nhiều dấu hỏi
Gần mà xa ...chuyện ấy lắm bất ngờ ....

Cảm ơn em !Cảm ơn những vần thơ
Cả những dấu chấm than ,cả những câu ẩn dụ
Nếu cuộc đời cho ta còn chưa đủ
Ta nhận về thêm một chút có sao đâu !

Trời xanh còn tháng bảy mưa ngâu
Cầu Ô Thước còn đôi dòng lệ chảy
Giữa đời thường tình yêu còn rực cháy
Can cớ gì ...Gần đấy phải xa nhau?

Nói rằng xa ...nhưng đã xa đâu
Mong gần lại không thêm xích thêm được nữa
Có ai muốn mọi điều thêm dang dở
Ván đã đóng thuyền tình bạn vẫn đây thôi

Ta không cô đơn sao vẫn thấy lẻ loi
Đành chấp nhận những gì không thể
Em xích lại gần anh thêm chút nhé
Rồi ngay mai xa như thế đỡ se lòng

Anh và em đôi bờ một dòng sông
Làn nước mát em nhận về bên lở
Không trọn cho nhau đừng làm đau lá úa
Anh chỉ xin nhận về một chút phù xa
      AP3405
Ru tình


Giấc mơ hạnh phúc trang 43

Thiên đường của người mù

Em khuyên tôi chớ đa đoan, khờ dại
Bởi chính em người phụ nữ thông minh
Tôi dại khờ nhưng không để ai khinh
Gặp chuyện trái tai thường hay tranh cải

Tôi không thể biến mình thành người máy
Từng bước nhập vào giai cấp thượng lưu
Học người nhẫn nại quyền biến trí mưu
Tùy thời thế sống ngã nghiêng phải trái

Làm thế nào xu nịnh mấy tên vô lại
Khi nửa đời tôi quen tính thẳng ngay?
Đem lương tâm đổi vật chất tiền tài
Nhìn đồng loại khổ chạnh lòng ái náy

Cuộc đời em được sáng đẹp tương lai
Cũng phải trãi qua nghìn trùng khổ ải
Thành công trên xứ văn minh hiện đại
Không chỉ may mắn còn thêm thực tài

Đừng buồn tôi chọn đi trên lề trái
Vì lề phải cũng đầy ắp chong gai
Đất nước nghèo, dân gánh núi nợ vay
Cũng bởi một phường tham quan, hủ bại

Tự do, dân chủ thì tôi phải cải
Mấy kẻ độc tài chỉ muốn tôi ngu
Đường đến thiên đường đâu chỉ người mù
Như bầy cừu bước lặng im, sợ hải
hmhiennhan

Mộng ước chúng mình
Em viết bài thơ thật dể thương
Có bướm vờn hoa trong nắng sương
Có lời chân thật đầy mộng tưởng
Có luyến lưu nhau vạn nẻo đường

Anh thấy em về sau bức trướng
Phất phơ mây tóc má ửng hồng
Nụ cười giữa cảnh sao băng rụng
Đôi mắt tinh ranh hé cửa lòng

Những chiều thứ bảy mình đi phố
Hai đứa dìu nhau ,tay nắm tay
Anh ngỡ muôn màu hoa tim nở
Trải dài đại lộ ướp men say

Ngăn cách nhưng hồn chẳng cách ngăn
Gặp nhau trong giấc ngủ yên lành
Trong thơ, trong nhạc, trong tư tưởng
Trong gió trong mây, trong ánh trăng

Anh ấp thơ em tận trái tim
Chờ mong duyên thắm đến bên thềm
Lời em dịu ngọt và âu yếm
Như ánh trăng ngà xuyên bóng đêm

Muôn kiếp yêu em, em biết không
Yêu những bài thơ kể chuyện lòng
Đơn sơ, giản dị, không trao chuốt
Như sóng bạc đầu yêu biển đông

Xuân lòng ta dệt bao hy vọng
Để nụ tầm xuân toả ngát hương
Trời đất mênh mông đêm gió lộng
Hạnh phúc nồng nàn phủ ánh dương
hmhiennhan

Chào anh em đọc thơ anh thấy rất dung dị và cảm động .Hôm nay vào thân tặng anh (ƠI NHÂN TÌNH TÌNH NHÂN) anh góp ý hộ nhé

Lời ai nói như lòng ta vậy
Chỉ buồn rằng không thể có được nhau
Chỉ buồn rằng co đớn có đau
Thì mãi mãi chỉ là ảo vọng
Em có tin ta không ...dù trái tim rất nóng
Ta cố kìm lòng không có lỗi vơi bốn chúng ta
Hai nửa kia chẳng thể dung tha
Nếu trong họ yêu hai ta tha thiết
Và ta biết lòng mình hơn ai hết
Chỉ xin em ....hiểu hết dùm ta
Biết chúng ta là những kẻ khát thèm
Những thứ mà đã thuộc về người khác
Biết điều đó là con đương lầm lạc
Ta vẫn chôn vùi nơi đó phải không em
Hưa với ta không ....ta mượn bức thư xanh
Sẽ là đủ ....và không tội lỗi
Thì xin hứa xẽ không bao giờ buồn tủi
Và không rơi lệ những chiều ta
Và không quên tình của hai ta
Cái thứ sét đánh này em thương nhé ....

             VELENTIN
Chào Thi Hoang !
Bài thơ của bạn đã giao nhiều cảm xúc cho Hiền Nhân. HN mạn phép hoạ lại nha

Giá mình đừng yêu nhau

Giá duyên thơ không thắm
Mình không thành tri âm
Giá tình không sâu thẳm
Khó đẹp tròn bao năm

Chúng mình yêu lặng thầm
Say kề vai, cọ má
Bổng thành người xa lạ
Trách hờn nhau nhẫn tâm?

Chỉ khoảng khắc lỗi lầm
Thiên đường hư ổ khoá
Tan tành mộng bướm hoa
Mặt trái đời tối tăm

Chơi vơi bờ vực thẳm
Mịt mờ chuyện gió mưa
Đâu cũng là điểm cấm
Hạnh phúc nào dây dưa?

Nhìn nhau hồn lệ ứa
Xin em đừng hận nữa
Đau thương ngày chia tay
Chẳng ai buồn hơn ai
Hmhiennhan

Duyên nợ trời ban

Anh và em mới gặp nhau trên nét
Đồng cảm nhau dù ở cách xa nhau
Rồi tình yêu đến nhanh như sấm sét
Mình gởi trao nhau biển sóng dạt dào

Mơ ước một ngày trời đất liền nhau
Anh sẽ cùng em uống chung hơi thở
Sông núi bao la không thể cách trở
Tình nghĩa mặn nồng em đến bên anh

Người hiền phụ tuổi xế chiều hiu quạnh
Hé mở cửa lòng tiếp nhận tình yêu
Hạnh phúc làm ta say đắm thêm nhiều
Không cần biết khoảng không gian nóng lạnh

Nguồn suối yêu thương ngọt ngào lai láng
Lãng mạn trào dâng trong cảnh đợi chờ
Lời của trái tim êm ái hơn thơ
Thành bản tình ca reo vui trên mạng

Dù cách biệt nhau hai miền tối sáng
Tuyết bên em nhưng nắng toả bên nầy
Gặp gở nhau là mất một ngày bay
Đúng duyên nợ chẳng rào nào ngăn cản

Có nhiều hôm ta bặt tăm bóng nhạn
Công việc bộn bề vẫn nghĩ  đến nhau
Qua khung màn hình chữ nổi lao xao
Tin ngắn ngủi nhưng nhớ thương bất tận
Hmhiennhan


Giấc mơ hạnh phúc trang 42/43

Giải đúng em vẫn bảo sai?

 Một cộng một mình có tất cả
Lấy hai trừ một ...không còn gì?
Tính yêu có phép tính lạ kỳ
Dùng lý trí coi chừng sai số

Một cộng một nghĩ ra ngồ ngộ
Một anh,một em móc ngoéo nhau
Chúng mình sẽ được bao con cháu?
Em cứ lắc đầu hỏng dám đâu...

Một cộng một ôi! dể nhức đầu
Anh tính mãi tháo mồ hôi hột
Bài tính cộng cứ loạn xà ngầu
Em còn dám cười chê anh dốt..

Một cộng một tại sao là một?
Anh và em  trùng được nhau đâu?
Chống đối  như hai đỉnh đối đầu,
Vậy còn nói đáy lòng trung trực?

Đơn giản nhất phương trình bậc nhất,
Tính hoài sao đáp số vẫn thay?
Đừng nói anh  phân giác chia hai,
Một cộng một ra ngay  sổ nợ?

 Căn số chúng mình  như vậy đó
Một cộng một cứ mãi là hai
Chúng mình không ai chịu phục ai
Hai tâm hồn phải  hai thân xác

Một cộng một ra nhiều số khác
Bởi vì em cứ nói anh sai...
hmhiennhan

Một vùng quê Long an

Quê hương tôi lượn lờ con sông nhỏ
Mưa nắng hai mùa lắng đọng phù sa
Mùa xuân về trời đất nở thêm hoa
Trai gái hồn nhiên thả những câu hò

Đường về Mỹ lệ khúc khuỷu quanh co
Đình ông Tiếng uy nghiêm ngay đầu ngõ
Dấu chân Trương Định mãi còn lưu đó
Đám lá tối trời khiếp lũ Lang sa

Em về đây gội sạch bớt phồn hoa
Ngắm ánh trăng quê êm đềm toả sáng
Dân Mỹ lệ không giàu nhưng hào sảng
Lãng mạn, hào hùng vượt mọi khó khăn

Bánh phồng, bánh tráng tết phơi đầy sân
Bông lúa Chợ đào thơm hương ngan ngát
Hồn quê hương trắng trong như tiếng hạc
Như con người chất phác đất Long an
hmhiennhan

Đà lạt ngày nay

Tôi quay lại với thành phố ngàn thông
Thấy hồ Than thở giống ao nuôi vịt
Thác Cam ly bị người ta xẻ thịt
Hồ Xuân hương nước cũng muốn cạn dòng

Thành phố tráng lệ những khối bê tông
Đồi Vọng cảnh còn chút gì thơ mộng
Cao nguyên Lang biang  mù sương gió lộng
Mai anh đào nở sắc tím chào xuân

Nặng hồn  hoài cổ tôi thoáng bâng khuâng
Người Đà lạt còn không lòng hào sảng?
Giá dịch vụ vừa mới nghe đã ngán
Chẳng lẽ nơi nầy chỉ đón người sang?

Đà lạt mộng mơ khí hậu mát lành
Thành phố ngày càng nguy nga hiện đại
Nhưng cảnh hoang sơ dường như nhỏ lại
Cao ốc làm mờ nhạt bóng trăng thanh
hmhiennhan

Xuân lòng

Xuân tới Melbourne phải không em?
Bên anh xuân ngấp nghé trước thềm
Thiên hạ cuối năm vui chợ Tết
Anh còn say vùi giấc ngủ êm

Hồn mơ tưởng đôi gót chân êm
Thêm chút hương nồng hơi ấm em
Đến từ đâu đó len qua cửa
Như gió xuân về gọi trăng lên

Tỉnh giấc chỉ thấy gối kề bên
Thật ảo chúng mình vẫn chênh vênh
Anh thay trang phục mừng xuân đến
Hy vọng xuân lòng thôi bấp bênh
hmhiennhan

Mặt trời của anh là em

Mặt trời chễm chệ ngôi cao
Có lúc cũng phải mòn hao sắc màu
Tim anh em cứ ra vào
Còn mang gió bão thét gào,khổ không?

Mặt trời đêm xuống ngủ đông
Còn em lại nhuốm lửa lòng lên ghen
Chăn gối nổi sóng bao phen
Trời không ngủ được trút cơn mưa rào

Mặt trời buồn có trăng sao
Còn anh mạng ảo em Đào em Mai
Rượu bia mới uống lai rai
Nỡ nào em vội tắt ngay lạch nguồn?

Tình mỏng như cánh chuồn chuồn
Giận hờn bọt sóng trùng trùng đại dương
Trời đày hai đứa hai phương
Trời em anh vẫn yêu thương đời đời
hmhiennhan

Vinh nhục một kiếp người
L X H  có hai bằng đại học
Nhưng thiếu bằng mẫu giáo trường tình thương
Anh mất rồi bổng nổi tiếng bất lương
Vị phó quận tâm cực kỳ hiểm độc

Tiếc cho anh đã một thời ngang dọc
Công danh sớm như làn khói trắng bay
Cưỡng bức đất dân gây chuyện oan sai
Anh chẳng buồn nghe tiếng dân kêu khóc

Bao nhiêu gia đình vì anh nheo nhóc
Để vài tên ngất ngưỡng giữa lầu cao
Tài sản cướp được hôi tanh mùi máu
Anh chết rồi gia sản vững bền sao?

Tôi và anh chút ít quen biết nhau
Năm đầu tiên dưới mái trường khoa học
Xuôi dòng đời chảy qua nhiều cơn lốc
Ta cách biệt nhau cảnh sống nghèo giàu

Nay ổn định nhưng tôi vẫn tự hào
Danh lợi mỏng mà lương tâm thanh thản
Còn hơn những kẻ xưng mình cộng sản
Giả nghĩa nhân lưu tiếng xấu ngàn sau
hmhiennhan

Xuân Hồng ngày ấy

Xuân hồng thắm sắc mai,đào
Giàu nghèo ai cũng gởi vào ước mơ
Hồn nhiên ở tuổi ngây thơ
Em che nón lá giả vờ không quen

Sao lòng lại nỗi lửa ghen
Khi nhìn anh đứng kề bên một người?
Môi xinh em nở nụ cười
"Chúc cho anh chị đẹp tươi xuân đời"

Trời thương đổ trận mưa rơi
Giữ chân hai đứa một nơi tâm tình
Gió cuốn tà áo rung rinh
Thẹn thùng em đứng khép mình sát anh

Mưa xuân trời tạo điềm lành
Vậy mà hai đứa không thành nợ duyên
Ván xưa người đã đóng thuyền
Em xưa giờ đã truân chuyên xứ người

Tuổi mình xấp xỉ năm mươi
Bèo mây gặp lại vẫn tươi xuân lòng
Nếu không thành vợ,thành chồng
Xin thành tri kỷ bềnh bồng nhớ nhau...
hmhiennhan

Mưa buồn_nnq86

Anh có tin em trở về quê cũ?
Nơi thánh đường,ấp ủ lời nguyện em.
Cố gắng tìm,đã dõi mắt nhìn xem
Nhưng nào thấy,người xưa đợi nơi ấy

Thuở  mười bảy gởi tình yêu ở lại
Nơi thánh đường lời khấn nguyện lòng em
Tình hai ta sẽ mãi mãi êm đềm
Nhưng thời chiến,khiến đôi mình xa cách

Buồn lắm anh,những lá thư oán trách
Vượt đại dương,em viết dưới trăng vàng
Khóc thời cuộc sao sớm vội ly tan
Để hai ta bàng hoàng trong ly biệt

Em trở về mang hương tình luyến tiếc
Cái bắt tay với tha thiết yêu thương
Nhưng sự đời cũng lắm nhiều nhiễu nhương
Xin anh hiểu,đừng oán hờn thêm nữa.
muabuon_nnq86

Ước vọng đầu xuân

Tôi đón mùa xuân nhạt như nước xáo
Không tô hồng vì đời chẳng chi vui
Trời rét lạnh chắc nở muộn mai, đào
Lỗi hẹn cùng trăng bởi lo cơm áo

Xót phận người nghèo quanh năm tần tảo
Mái bạt liều xiêu,cơm độn cháo rau
Giữa phồn hoa ngất ngưỡng những lầu cao
Sao có kẻ sắp hàng chờ bán máu?

Nhiều đứa trẻ già trước tuổi xanh xao
Không đến trường phải mưu sinh bải rác
Xuân đẹp lắm với những người thành đạt
Xuất ngoại giao thương thật đáng tự hào

Việt Nam mình muốn cất cánh bay cao
Đừng bỏ sót những mãnh đời dặm vá
Thành rồng, thành hổ ở Đông nam á
Khi mọi nhà đoàn kết sớt chia nhau

Mừng xuân về sáng đẹp cả trời sao
Vẫn có pháo hoa chào vận hội mới
Nhưng hình như xuân vẫn chưa phủ tới
Nhiều gia đình bạc phước sống hanh hao?
hmhiennhan

Bến xưa trăng đã vỡ
Chuyện chúng mình đã đi vào huyền thoại
Hai một ngày ảo ảnh phải không em?
Anh tìm nhặt lại dấu ái thân quen
Sao người xưa cứ ngập ngừng tiến thoái?

Ánh trăng xưa vẫn êm đềm soi lối
Người năm xưa chẳng còn muốn đợi chờ
Em lững lờ trên dốc nhớ lẻ loi
Tình đỏ thắm buông hồn theo trăng vỡ

Thơ luyến lưu ru hồn em nức nở
Hết nên thơ nên bóng nguyệt phải mờ
Để lại đời núi đá buồn ngẩn ngơ
Nhìn mây xám lạnh lùng gieo cách trở

Nguyệt lão ơi! người đã nối dây tơ
Sao chẳng giúp cho chúng tôi tròn mộng?
Tình lỡ rồi tàn tro bao hy vọng
Xuân giao mùa nhưng đã chết hoa mơ

Dáng yêu kiều chập chờn trong cỏi nhớ
Rượu cạn bầu uống mãi chỉ thêm say
Chẳng còn gì định mệnh đã an bày
Đành chia tay ,xoá hết đi duyên nợ
hmhiennhan

Họp mặt bằng hữu đầu năm

Bọn chúng ta trên bốn chục năm tụ lại
Chân trời góc biển còn vài chục tên
Cuộc sống giàu nghèo ,danh phận chênh vênh
Kỷ niệm học trò vẫn luyến lưu mãi

Thật mừng vui buổi hợp mặt chiều nay
Tất cả  xuân lòng như nắng ban mai
Cám ơn chủ nhà Thu Thuỷ- minh Dũng
Từ Texa về cặp Từ Tuấn, Đào duy Hùng

Vui vẻ ,hân hoan ,say chén rượu mừng
Xin các bạn thứ cho tôi nhiều chuyện
Xuân Anh, Bọ, Lộc ,Nghĩa, Hùng, năng Thiện
Sống gần nhau nhưng ít có dịp gặp nhau

Nhưng tình bằng hữu sáng như thuở nào
Dẫu dòng tư tưởng mỗi người mỗi khác
Đầu xuân nâng ly chúc nhau thành đạt
Hạnh phúc vững bền như những ánh sao

Hy vọng chúng mình gặp lại lần sau
Bạn bè thêm đông, náo nhiệt thêm nữa
Tình cảm thân thương chân thật dạt dào
Như trái tim không thể khô dòng máu
hmhiennhan

Giấc mơ hạnh phúc trang 40/41

Lệ rơi trong lòng!

Melbourne xa thẳm mịt mờ
Những kỷ niệm cũ vật vờ,
 lênh đênh
Trái tương tư chín buồn tênh
Anh chìm biển nhớ, bắt đền em yêu

Hoàng hôn đã tắt nắng chiều
Em đi từ ấy liu xiêu tim gầy
Nhìn trời!
Trắng xoá khói mây
Trăng Melbourne có tròn đầy không em?

Sài gòn ngày ấy ấm êm
Đôi ta chung bóng đêm đêm tự tình
Rạng ngời hạnh phúc tâm linh
Gái ba con vẫn đẹp xinh vóc ngà

Sóng mài ghềnh đá bến xa
Hương yêu đỏ thắm, nhạt nhòa rồi phai
Bên đời anh chẳng còn ai
Tìm con đường cũ
Gió bay mộng rồi

Nhìn thời gian lặng êm trôi
Trăng rơi! nước chảy!
Bồi hồi hồn anh
Ngàn năm biển vẫn trong xanh
Nhưng người năm cũ
Rẽ quanh góc trời

Nghẹn ngào gọi
Cố nhân ơi!
Tránh đâu?
Những giọt lệ rơi  trong lòng
hmhiennhan

Yêu thêm lần nữa đi em!
Mình yêu thêm một lần nữa đi em
Hãy quên sạch hết nỗi buồn dĩ vảng
Những ngày vui bên nhau xưa quá ngắn
Em quay lưng là tất cả hoang tàn

Hai đứa về tìm lại vườn địa đàng
Nương cánh gió hướng thời gian trở ngược
Thuở hai đứa tay đan tay sánh bước
Nắng tươi hồng rãi xuống tóc đài trang

Anh vẫn nhớ những chiều vàng lãng mạn
Mặt trời đêm xua bóng tối lao về
Môi kề môi, ta khẽ gọi đam mê
Để rung cảm trào dâng nung huyết quản

Hồn níu kéo nguồn hạnh phúc miên man
Mình chung sống đến răng long ,đầu bạc
Không còn oán trách ông trời đen bạc
Tách rời nhau sông,biển,núi bạt ngàn...
hmhiennhan 

Cuối năm chào Xuân Mai!
Cuối năm bắt chước người đi chợ tết
Tôi chỉ lượn lờ quanh một hàng hoa
Trong nắng chiều nhìn dáng ngọc thướt tha
Như nụ tầm xuân toả hương thơm ngát

Bán cho tôi một bông hồng tươi,rẻ
-Sao xuân về, ông không chịu mua Mai?
Ồ, cô nầy,sao tiếng thanh tao thế?
Nhìn thấy cô, tôi đã biết là may

Nụ cười em làm tôi thêm ngây dại
-Cô lầm rồi, tôi chưa có người yêu
Thằng bạn thân vừa mới mất mấy chiều
Bông hồng gởi nó cho bớt quạnh hiu

-Tôi biết rỏ, ông rất là khó chịu
Không biết tôi,vì ông quá tự cao
Lời của ông làm tôi cũng nghẹn ngào
Xin biếu hoa, gởi tặng người quá cố

-Nghe cô nói tôi vô cùng xấu hổ
Phận bọt bèo làm sao dám tự hào
Nhưng cô phải nhận tiền tôi trả nhé
Biếu hoa rồi, lỡ mẹ mắng làm sao?

Vui đón xuân, người ta mua mai đào
Tôi mua hồng,mới biết em dể mến
Với cảm xúc mối nhân duyên sắp đến
Nên quyết tâm tìm gặp em lần sau

-Cô còn nhớ, hay là cô đã quên
Người mua hoa mới cách đây hai bửa?
Tôi xin được làm phiền cô lần nữa
Hãy lựa cho tôi thêm mấy nụ hồng

Em liếc nhìn tôi, hình như thất vọng?
Nở nụ cười xuân, nói bán lấy tiền
-Xin lỗi cô, thật lòng tôi xao xuyến
Người đẹp bán hoa khó thể nào quên

Nhớ thật nhiều,nhưng chưa được biết tên?
Đây bông hồng tượng trưng tình nồng thắm
Xin dâng cô với tấm lòng say đắm
Cô nhận đi cho tình được vững bền

Hai chục năm rồi cuộc sống lênh đênh
Tôi vẫn nhớ cái tên cô gái ấy
Nhưng rất tiếc, trăng tròn rồi lại khuyết
Đành gọi trong lòng Lê thị Xuân Mai
hmhiennhan

Đón mùa xuân buồn
Mùa xuân mới sắp về rồi sao?
Rét lạnh tàn đông vẫn trắng màu
Quanh năm trí lực lo cơm áo
Xót đời còn lắm cảnh thương đau

Có kẻ sắp hàng chờ bán máu
Đồng tiền bớt xén chẳng còn bao
Đánh mất hồn quê người đau đáo
Đêm nhớ thân nhân nước mắt trào

Mùa xuân mới sắp về rồi sao
Vật giá leo thang vượt tường rào
Dân oan đốt đuốc tìm công đạo
Chiếu đất màn trời kiếp lao đao

Mùa xuân mới sắp về rồi sao?
Chỉ về với những kẻ sang giàu
Lươn lẹo lách lòn tanh mùi máu
Lương tâm mờ nhạt giữa lầu cao

Tôi nhìn những em bé xanh xao
Hồi tưởng tuổi thơ lòng nao nao
Áo trắng đến trường mơ mộng hảo
Trong bụng óch ách bát cháo rau

Mái bạt liều xiêu cha mẹ bảo
Đói nghèo con phải nuôi chí cao
Giúp nước, giúp đời, gìn hiếu thảo
Góp phần giảm nhẹ những khổ đau

Cố lắm tôi chỉ thành tên ngáo
Ẩn mình trong ốc đảo của tôi
Nhìn thời gian lặng lẽ êm trôi
Thả bài thơ buồn như tiếng sáo...
hmhiennhan

Tim nghẹn lời từ biệt

Melbourne mùa nầy đầy những cơn mưa
Cũng nhiều nắng ấm như trời vào hạ
Em sưởi ấm tim mình bằng ngọn lửa
Tình nhạt nhoà , sóng đã chạm phong ba

Trăng của chúng mình tạm lánh phương xa
Trời Sài Gòn cũng giăng nhiều mây tím
Ta gặp nhau giữa đỉnh sầu khởi điểm
Hạnh phúc trăm năm
Khoảnh khắc ê chề

Mùa Xuân phương đông sắp sửa trở về
Nhưng mùa đông lạnh
Bàn giao quá trễ
Tính sổ cuộc đời
Thiên di dâu bể
Anh trắng tay
Tan giấc mộng giao kề

Em quay đầu ,tỉnh giấc giữa cơn mê
Để ngấn lệ
rĩ trào đôi mắt biếc
Anh lạc lõng giữa thiên đường hoang phế
Như ánh trăng cô đơn
Vàng vọt khuyết

Trong tình yêu
Anh thường hay thua thiệt
Chẳng phải dại khờ
mà để trả ân
Em muốn chôn sâu tình vào đáy huyệt
Anh nghẽn nghẹn  lòng, từ biệt cố nhân

Anh cố ngóng tìm một ánh sao băng
Thầm khấn nguyện xin tình ta sống dậy
Trong lòng anh
Dấu ái vẫn đong đầy
Gom cay đắng để đốt thành khói trắng

Anh không muốn đời em thêm gánh nặng
Vai em gầy, mắt cũng đã thêm sâu
Anh không thể làm phiền em nữa đâu
Nếu hạnh phúc nhạt nhoà
Không toả sáng...
hmhiennhan

Trái tim không bằng thép

Xuân sắp về gõ  cửa
Sao giấc mộng tình phai?
Anh thắp lên ánh lửa
Ngoài trời còn mưa bay

Em bỏ đi như chạy
Trên con dốc ngoằn dài
Không một lần đoái lại
Sợ đời nặng gánh vai?

Dáng em nay đã gầy
Trái tim dường như chai?
Nét hồn nhiên con gái
Một thời đã lắt lay

Sau cơn mê luyến ái
Hai đứa cùng trượt dài
Vực sâu tình không đáy
Ai buồn nhiều hơn ai?

Êm ả dòng đời chảy
Tháng, năm nhiều đổi thay
Em vẫn còn hận mãi
Núi sầu ngày chia tay?

Em có hiểu lòng nầy
Cũng chịu lắm đoạ  đày?
Tim anh vốn mềm mại
Thành thép được, chết ngay
hmhiennhan

Tình còn vương trên mạng
Em gởi anh bài thơ tình hay quá!
Đưa anh về tuổi mộng ngút ngàn xa
Con đường quê,lúa cũng ngát hương hoa
Hàng dừa, đước,dưới trăng ngà êm ả

Tim xao xuyến trước dòng thơ mới lạ
Ru hồn anh lên đỉnh núi Vu Sơn
Động Đào nguyên dáng ngọc cứ chập chờn
Anh ngơ ngẩn khắc tình lên vách đá

Suối thiên thai em run người nghiêng ngã
Hạnh phúc nồng nàn sáng đẹp bến mơ
Tuổi lớn rồi sao anh vẫn ngây thơ
Tin mối kỳ duyên bất ngờ cõi ảo?

Anh bổng chốc thành tín đồ ngoan đạo
Yêu nụ tầm xuân quý phái kiêu sa
Chén rượu tình vừa uống đã thăng hoa
Xin nữ thánh hãy ban anh ân sũng

Mưa tình yêu hồi sinh miền đất trũng
Đời có em sa mạc hoá thiên đường
Chấp cánh hồn anh vượt khỏi đại dương
Cùng Hồng Nhung mở đầu trang tình sử

Em kiêu hãnh ngự trên ngôi thánh nữ
Xa mất dần vị trí của tình nương
Anh dại khờ gieo nỗi sầu viễn xứ
Chia đôi lòng
 đầy ắp những bi thương

Trên nét ảo câu chữ còn vấn vương
Tám giờ bay bao giờ em trở lại?
Đường thiên lý em ơi! đừng vội oải
Giận hờn nhau chuyện nhỏ rất bình thường

Anh chờ em nhuốm lại lữa yêu đương
Cho bản tình ca trọn câu chung thuỷ
Từng gọi nhau là người tình tri kỷ
Đừng để lệ buồn ngập bến sông Tương...
hmhiennhan

Xuân hồng vẫn đến

Xuân về khởi sắc cỏ hoa
An bình, hạnh phúc mọi nhà đón mong
Thương người gạo chợ nước sông
Kiếp nghèo còn mãi long đong kiếp nghèo

Dốc tình ta bước cheo leo
Như trăng nửa mãnh buồn treo ngang trời
Thềm xuân hoa bướm vẫy mời
Ta thay áo mới Hong phơi nụ cười

Xế chiều tuổi quá năm mươi
Phong sương mấy độ nhạt tươi xuân lòng
Xuân hồng hy vọng còn không?
Còn chờ giá lạnh mùa đông qua đời
hmhiennhan

Xin mẹ tha tội cho con

Trên mọi nẻo đường giúp con cất bước
Gánh nặng trên vai mẹ thật nặng nề
Con lớn khôn theo dòng đời xuôi ngược
Thất bại, thành công,có mẹ cận kề

Như cây xanh lớn nhanh nhờ cội rễ
Mưa nắng, bão đời mẹ bảo vệ con
Tấm lòng hiền mẫu nhân ái giản đơn
Như giọt mồ hôi thâm manh áo bạc

Mẹ chỉ muốn con trường đời thành đạt
Nâng niu con hơn ngọc bích vàng mười
Con thành công mẹ hớn hở vui cười
Con thất bại mẹ lặng thầm đau xót

Mẹ cho con cả một nguồn sửa ngọt
Thế còn con? nuôi mẹ chỉ một thời
Nhớ đến mẹ là nước mắt tuôn rơi
Tội bất hiếu kể ra không phải nhẹ

Bốn người con vẫn không nuôi tốt mẹ
Mẹ một mình bao bọc tốt bốn con
Vì đời mẹ hy sinh không tính toán
Ơn nghĩa sanh thành vượt cả núi non

Nhận tiền con, mẹ chắt mót tiêu lòn
Khẩn trời phật ban con thêm ân đức
Con không hiểu cứ so bì phiền phức
Mẹ mất rồi tan nát cả lòng con
hmhiennhan

Đừng trách ông trời

Tôi chơi vơi ở giữa biển đời
Lợi danh nhảy múa tựa sóng khơi
Trần thân mệt trí tôi bơi tới
Vớt toàn bèo bọt...muốn hụt hơi

Tôi ngửa mặt lên oán trách trời
Nước mắt mồ hôi há chuyện chơi
Trời cười: còn khối người chìm nổi
Họ chẳng thở than lấy một lời

Tại sao mi vội trách ông trời
Khì tự tay mình gom lấy rác?
Ngay chính mắt mi còn lầm lạc
Hoang phí thời gian...khổ đáng đời
hmhiennhan

Thơ phải lãng mạn em ơi!

Anh đã bỏ lối làm thơ sáo ngữ
Mộng thiên thu,tỷ tỷ lời yêu
Ý chân thật em vẫn cười chế diễu?
Có lẽ gì em tưởng tượng hơi nhiều?

Bài thơ nào giả dối hởi em yêu?
Anh đã viết bằng trái tim cảm xúc
Đón nhận từ em cội rễ hạnh phúc
Tình trăm năm đến muộn lúc xế chiều

Anh biết em nhan sắc đẹp diễm kiều
Nhưng chẳng lẽ không điểm trang son phấn?
Xin để thơ anh chút gì lãng mạn
Tô sắc màu câu chữ mới cao siêu

Như hoàng hôn bay bổng những cánh diều
Đêm tối đợi trăng sao về mở hội
Chén nước mắm cần thêm ớt,đường,tỏi
Nên thơ anh phải thêu dệt mỹ miều...
hmhiennhan

Ảo ảnh và hiện thực


Anh đã gặp người đàn bà trong mơ
Có học thức ,dung ngôn  và thành đạt
Họ ở trên nhiều miền của trái đất
Đến rồi đi nhanh như chiếc bóng mờ

Nếu Em là Người đàn bà  trong mơ?
Đẹp như Thuý Kiều hay xấu như Thị Nở?
Xin đừng làm cho  trái tim Anh tan vỡ ,
Để Anh được suốt đời vay và trả nợ
Yêu Em hơn  Người thi sĩ yêu thơ

Nếu Em là Người đàn bà  trong mơ ?
Đừng bắt tội anh  không cần chứng cớ?
Đừng bao giờ làm cho Anh ngộp thở
Bằng  lời ghen hờn oán trách  ngu  ngơ

Ta gặp nhau chắc cũng thật tình cờ?
Hay có sự an bày của số phận ?
Để tình  yêu bắt đầu từ nổi nhớ
Sâu lắng âm thầm  kết nối duyên tơ

Hời Người đàn bà Anh gặp trong mơ?
Đừng nói với anh bằng ngôn ngữ khác
Đừng đem tình yêu bán buôn đổi chát
Yêu chân thật thì không thể lập lờ

Hãy để cuộc đời trọn vẹn giấc mơ
Khúc nhạc lòng ngân êm từng nốt nhạc
Gương trời đất thiên thu dẫu có khác
Vẫn dính liền nhau như thuở hoang sơ
hmhiennhan

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Tình không biên giới trang 46_47

12/04/2011 00:03

Nhớ em nữa khuya 2


Đêm về khuya nhớ quá em ơi!
Bến Bạch đằng Noel  lộng gió
Trăng nửa mảnh sao còn lấp ló
Ngại chứng tri cừng cặp hẹn hò

Nếp vào em hơi thở thơm tho
Nước dừa ngọt hay môi em ngọt?
Tay đan tay thay lời thề thốt
Yêu nhau rồi ,quên cả đói no

Gió đông lạnh làm em co ro
Giữa thành phố đông vui ,nhộn nhịp
Ta nhìn nhau ,cảm thông tội nghiệp
Muốn ôm nhau nhưng sợ người nhìn

Người và xe lại chạy lang thang
Muốn thật nhiều...thời gian sắp cạn
Anh chia tay mà vai bị cắn
Để khuya về mộng mị lan man
hmhiennhan


13/04/2011 22:54

Vỡ mộng
Cuối cùng rồi anh cũng gặp được em
Giấc mơ ôm ấp trở thành hiện thực
Kể sao cho hết suối nguồn hạnh phúc
Biên giới cách ngăn nay đã chung thềm

Lời thì thầm sớm khuấy động bóng đêm
Mọi cảm xúc trào dâng khi trực diện
Nụ hôn trao nhau mặn mà quyến luyến
Trên đôi môi quyến rũ thật ngọt, mềm

Những đam mê ngày ấy như vết chém
Sâu vào lòng anh đau đến bây giờ
Người nhạt nhòa nhưng dấu ái khó quên
Khối cuồng si mãnh liệt không bến bờ

Tình chúng mình đâu chỉ đọng qua thơ
Từ phương xa em đã về trước mắt
Dẫu biết đời có những điều được mất
Nhưng mất em anh không thể nào ngờ

Chẳng thể nào gở rối mối duyên tơ
Đem cân đếm đong đo yêu và hận?
Trái tim mở ngỏ ái ân vô  tận
Chẳng còn gì ngoài nỗi nhớ trăm năm
hmhiennhan

15/04/2011 02:38

Lời nói thẳng
Sao em giận những lời anh nói thẳng?
Tình yêu nào không đầy ắp đam mê?
Chẳng còn gì tiếng hồn nhiên,trong trắng
Khi đôi ta sớm má cọ môi kề

Đừng bắt anh nhai lại những câu thề
Và quên hết những gì anh muốn nhớ
Tình mong manh bởi lòng người cách trở
Còn vấn vương tiếc nuối giấc mộng vàng

Đã qua rồi thời dũng mảnh dọc ngang
Sức bạt sơn cũng tiêu mòn theo năm tháng
Đời còn lại một chút tình loé sáng
Anh chắt chiu dâng người vợ anh thương

Dân nhà quê mộng ước vốn bình thường
Tuỳ đối tượng mà dể thương dể ghét
Tình yêu không hẳn chỉ là tiếng sét
Hai tâm hồn đồng cảm mới hiểu nhau

Dẫu em là người con gái đến sau
Biết đâu chính là người anh yêu nhất?
Ngoài tính nghiêm túc tự nhiên chân thật
Em còn cảm thông thấu đạt tình người

Không ngại anh từng khuấy nước chọc trời
Bởi thấu rỏ tấm lòng anh ngay thẳng
Sống phơi bày hết những gì tiềm ẩn
Và yêu em như yêu chính bản thân mình

Em cũng tin anh ,mở rộng lòng mình
Cho anh biết rỏ những điều sâu kín
Anh ghét em rất thông minh,bản lĩnh
Giả bộ khiêm nhường lo chuyện đâu đâu

Anh yêu em hơn cả mối tình đầu
Vượt lên hết những tầm thường toan tính
Nữ hoàng Em cũng đừng ban thánh lệnh
Bắt người yêu thành một kẻ vô tình
hmhiennhan

19/04/2011 20:16
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi hmhiennhan vào 19/04/2011 22:41

Tình yêu thanh khiết

Nghe danh  em nữ tuyển thủ bóng bàn
Có giọng nói mượt thanh như chim hót
Ai biết đâu là cô giáo dạy văn
Viết báo, nấu ăn,mặt nào cũng tốt

Anh thú thật hơi bất ngờ sửng sốt
Người mới quen sao thấu rỏ lòng mình?
Chẳng kém gì Dương Lễ hiểu Lưu Bình
Trọng nghĩa khí, không đam mê sắc dục

"Anh ngố lắm, nhưng làm em kính phục"
Cận kề nhau không nổi chút tà dâm
Bình luận văn chương,ngắm ánh trăng rằm
Dưới suối Tiên núi đồi cao hun hút

Ngửi hương tóc bay gió đưa thơm phức
Anh muốn hôn nhưng em bắt phải dừng
Đừng làm cho gió trăng luống thẹn thùng
Buổi ban đầu giữ sao cho thanh khiết

Hồn sáng trong lung linh đôi mắt biếc
Em ngoan hiền nhưng khó thể tiến nhanh
Rời xa em anh vẫn còn luyến tiếc
Bóng mây đen làm nhạt sắc biển xanh
Hmhiennhan

21/04/2011 15:56

Trả hết lại em...
Trả lại em những tháng ngày quen biết
Tình bây giờ đã vượt quá vòng tay
Chẳng còn gì, chẳng còn gì ,luyến tiếc
Kỹ niệm ngọc ngà thành vệt khói bay

Trả lại em những ngày tháng đắm say
Trên các nẻo đường kề vai sánh bước
Giờ một mình anh đi về phía trước
Gởi yêu thương  vào ma nữ liêu trai

Trả hết em ngọt ngào lẩn chua cay
Giá anh có thể làm người mất trí
Để được bình yên không còn mộng mị
Khuôn mặt buồn trong khuya tối lắt lay

Trả hết em tất cả nợ tình vay
Sỏi đá vẫn còn dư âm vọng lại
Lòng kiêu hãnh đã xoá duyên con gái
Giấc mơ hồng tan biến trong nắng mai

Anh chấp nhận làm một người thất bại
Thuở đôi sam quắn quýt lướt qua rồi
Nụ hồng nào chớm nở cũng đẹp thôi
Khó giữ nổi lòng thoáng chút hương phai

Mất em rồi, anh cũng phải đổi thay
Đau khổ quá tình yêu oan trái
Chẳng thể nào thuộc về nhau mãi mãi
Phóng sinh rồi ,phiền toái chắc nguôi ngoay ?
hmhiennhan



Tình không biên giới trang 46

: 31/03/2011 13:57

anhphuong2405 đã viết:
hmhiennhan đã viết:
Tuấn Khỉ đã viết:
Vậy thì hãy học yêu
Kiến thức tha hồ nhiều
Đã chẳng mang danh dốt
Vi vu lại vượt diều.

Khen người chăm chỉ học chữ yêu
Chẳng sướng lắm đâu lại khổ nhiều
Thôi thì cứ dốt như tồ vậy
Chẳng buồn ,chẳng khổ ,chẳng thương yêu
AP


Đừng tin Anh Phương hỏng biết yêu
Hỏng biết yêu sao biết khổ nhiều?
Yêu nhiều quá,mới đâm ra mếu
Cũng may nhờ  đó bớt quạnh hiu
hmhiennhan



Yêu là khổ chứ ...Phải đâu là sướng
Bởi nhớ thương dồn nén tới tột cùng
Muốn gặp nhau cho đỡ nhớ đỡ mong
Rồi xa cách lại thêm mong thêm nhớ
Cứ như Phương ...Một con gà nhỏ
Chẳng luyến lưu chẳng thương nhớ đến ai
Đường thi yêu Phương cứ viết ...viết hoài
Rồi đọc lại tự cười trên mạng ảo
Yêu là khổ chứ ai bảo là....
    AP
 Bất thường
Yêu là khổ nếu tình đi trái hướng
Và sướng vui khi cùng nhập thiên đường
Chẳng mấy ai thoát khỏi lưới yêu đương
Mọi sinh vật đều nặng mang nghiệp chướng
Sỏi đá vô hồn cũng cần tình thương
Đừng nói làm ni cô hay hoà thượng
Anh Phương ơi!  đừng nói chuyện dị thường
Hãy yêu đi ,rồi em sẽ thấy sướng
hmhiennhan 

01/04/2011 21:07

Mộng trôi

Bể cả mênh mông thiếu một người
Mây sầu lác đác giữa chiều rơi
Mưa sa cuối nẻo buồn cô quạnh
Gió thỏang bên đường tiếc lẻ loi
Mấy độ xuân về xuân khóc đất
Nhiều phen hạ đến hạ than trời
Đành cam nén dạ cầu hoa thắm
Dịu lắng tơ lòng thả mộng trôi!
24.03.11
sd
Giao lưu với anh Hiền Nhân nhé!

Lỡ duyên

Bến đợi năm xưa vắng một người
Còn ai thấu hiểu nỗi lòng tôi?
Đường chiều ly biệt chia đôi ngả
Mộng ước ban đầu tựa mây trôi
Nhìn bóng trăng đơn dạ bồi hồi
Tròn khuyết mãn đời vẫn lẻ loi
Châu hoàn hợp phố xa xôi lối
Tơ lòng gián đoạn đành buông trôi
hmhiennhan

02/04/2011 16:08

Mộng đời phù du
Với em những chuyện ngày xưa
Qua bao năm tháng gió mưa quên rồi?
Cớ sao còn trách hờn tôi
Khi em quyệt định cắt đôi mộng vàng?

Trưởng khoa bệnh viện cao sang
Chán chê cuồng sĩ nghênh ngang chợ trời
Thôi em! lệ đắng bờ môi
Đào hoa gì kẻ nổi trôi giang hồ?

Lục bình lướt sóng nhấp nhô
Tim tôi rỉ máu vàng khô mộng đời
Lạc loài nhân thế chơi vơi
Vói tay trắng bạc một thời ấp yêu

Hoa buồn bướm cũng liêu xiêu
Em nương bóng Phật sớm chiều kệ kinh
Vùi chôn duyên nợ ba sinh
Tôi ôm dĩ vảng hận tình phù du
hmhiennhan



03/04/2011 23:53

Một lần về quê

Mỹ lệ hôm nay đẹp giàu quật khởi
Nhiều phố lầu, trăng lấp lững trên cao
Đường rộng thênh thang điện thắp sáng ngời
Vườn ruộng xanh xanh sắc màu tươi rói

Nhiều căn nhà tranh được thay mái ngói
Bãi bờ sông phất phới bụi cỏ lau
Cây cầu dừa vẫn còn dẩn  lối vào
Xóm nhà lá có mảnh đời trôi nổi

Ly trà nóng trộn lẩn mùi rơm khói
Mắt thăm sâu trên khuôn mặt già nua
Chú mời tôi, hóm hỉnh lời phân bua
Ơ đây giàu nhất hương đồng gió nội

Đàng sau nhà sót mấy cây chuối, ổi
Tôm tép thì lặn trốn dưới ao sâu
Lâu lắm rồi chòm xóm mới gặp nhau
Bó rau, nắm gạo cũng êm bụng đói

Trời mờ sáng tiếng gà xao xát gọi
Tôi cất nỗi buồn góc khuất trái tim
Chuyện giàu nghèo mãi xa cách nhau thêm
Dù quê hương có chuyển mình đổi mới
hmhiennhan

04/04/2011 18:29

Mộng tình dây dưa

Trả em năm tháng xuân tươi
Cùng bao tiếng khóc nụ cười thuỷ tinh
Ngỡ ngàng duyên nợ ba sinh
Trăng chìm đáy biển , mộng tình tan hoang

Trả em lời hẹn đá vàng
Buổi đầu tiếp cận buộc ràng đời nhau
Hạnh phúc một thuở chiêm bao
Theo cơn gió cuốn sóng gào đại dương

Trả em một cỏi vô thường
Hai phương trời nhớ bụi sương tóc đầy
Nghìn trùng khoảng cách đắm say
Nào ai nghĩ chuyện đổi thay của lòng

Trả em...trả mãi không xong
Tình sâu nghĩa nặng lòng vòng đong đưa
Làm sao cắt hết dây dưa
Dẫu anh xoá nick cho  vừa lòng em?
hmhiennhan 

05/04/2011 23:08

Chuyện ngày xưa...

Em quên rồi, chuyện ngày xưa bê bối
Tóc nắng tóc dài hai đứa yêu nhau
Nắng chiều rơi vàng con phố ồn ào
Đêm hò hẹn suốt cả tuần chờ đợi

Nắm tay em ,hồn anh vui phấn khởi
Hương con gái tạo rung cảm lạ kỳ
Trăng mười sáu soi sáng nét tình si
Em bẽn lẽn tránh nụ hôn trao gởi

Nhớ lần đầu ,chỉ một lần lầm lỗi
Em giận anh cho mây xám xám trời
Cuối hạ đâu mà mưa lại tuôn rơi?
Tại em khóc, trời cũng không chịu nỗi

Rồi sau đó , búa xua lần tạ tội
Bờ môi anh cuốn hút bờ môi em
Nụ hôn tình yêu nhớ lại khát thèm
Em cứ ngắt lời ,bảo anh đừng nói...
hmhiennhan

: 05/04/2011 23:27
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi Anh Phương vào 06/04/2011 00:51

hmhiennhan đã viết:
anhphuong2405 đã viết:
hmhiennhan đã viết:
Tuấn Khỉ đã viết:
Vậy thì hãy học yêu
Kiến thức tha hồ nhiều
Đã chẳng mang danh dốt
Vi vu lại vượt diều.

Khen người chăm chỉ học chữ yêu
Chẳng sướng lắm đâu lại khổ nhiều
Thôi thì cứ dốt như tồ vậy
Chẳng buồn ,chẳng khổ ,chẳng thương yêu
AP


Đừng tin Anh Phương hỏng biết yêu
Hỏng biết yêu sao biết khổ nhiều?
Yêu nhiều quá,mới đâm ra mếu
Cũng may nhờ  đó bớt quạnh hiu
hmhiennhan



Yêu là khổ chứ ...Phải đâu là sướng
Bởi nhớ thương dồn nén tới tột cùng
Muốn gặp nhau cho đỡ nhớ đỡ mong
Rồi xa cách lại thêm mong thêm nhớ
Cứ như Phương ...Một con gà nhỏ
Chẳng luyến lưu chẳng thương nhớ đến ai
Đường thi yêu Phương cứ viết ...viết hoài
Rồi đọc lại tự cười trên mạng ảo
Yêu là khổ chứ ai bảo là....
    AP
 Bất thường
Yêu là khổ nếu tình đi trái hướng
Và sướng vui khi cùng nhập thiên đường
Chẳng mấy ai thoát khỏi lưới yêu đương
Mọi sinh vật đều nặng mang nghiệp chướng
Sỏi đá vô hồn cũng cần tình thương
Đừng nói làm ni cô hay hoà thượng
Anh Phương ơi!  đừng nói chuyện dị thường
Hãy yêu đi ,rồi em sẽ thấy sướng
hmhiennhan  




Em sợ cái kiếp đa mang
Nên con tim có giám màng ai đâu
Nhiều khi cũng thấy sầu sầu
Lên trên thi viên buông câu tơ lòng
Gửi vào nỗi nhớ nỗi mong
Một con đò nhỏ lòng vòng tương tư
Giờ anh nói sướng thật ư...?
Để rồi Phương sẽ từ từ tính sau

        hi hi hi  vui
            AP

10/04/2011 02:11

Khen em thục nữ đoan trang
Con tim chưa dám buộc ràng cùng ai?
Tâm tư đôi lúc ưu hoài
Muốn yêu nhưng sợ đắm say âu sầu
Thật ra yêu chẳng dể đâu
Nào ai đoán đúng hiểm sâu tình người?
Tình yêu đem lại nụ cười
Hay nhiều nước mắt phải liều em ơi!
Sướng khổ đừng trách ông trời
Trách mình khờ dại nên đời long đong
Hmhiennhan

11/04/2011 01:54

Nửa khuya nhớ em

Đêm nửa khuya ,em ơi! nhớ quá
Điếu thuốc tàn, khói nhẹ bay lên
Tiếng mèo kêu nghe da diết quá
Anh ước thầm giá em nằm bên

Ánh mắt nhung tròn xoe, đen thẳm
Ngước nhìn anh, đỏ ửng môi cười
Cả thân xác tròn căng ,hấp dẩn
Lời thì thầm ấm áp, êm rươi

Ta hoà nhau thắm đậm hơi người
Mọi tỉnh vật bao quanh chuyển động
Trời lành lạnh ,còn anh máu nóng
Tim lao xao điệu vũ tuyệt vời...

Nhưng hiện thực cách xa vời vợi
Anh và Em đơn lẻ góc trời
Ấp yêu nhau chỉ qua điện thoại
Để nhớ thương vang  mãi triệu lời...
hmhiennhan

Tình không biên giới trang 45

25/03/2011 00:32

Tình muộn

Mấy mươi năm về trước
Chúng mình cùng quê hương
Anh ươm nhiều mơ ước
Đời đẹp qua  bóng gương

Mấy mươi năm về trước
Em yểu điệu ngây thơ
Áo dài bay tha thướt
Làm bao chàng ngẩn ngơ

Hữu duyên chưa phải nợ
Tình đầu mới xuyến xao
Chưa đong đầy nhung nhớ
Mình đã lạc mất nhau

Tình cờ trên nét ảo
Đã mấy chục năm sau
Cách đại dương ,sóng bão
Tao ngộ như chiêm bao

Giá những năm về trước
Chim sáo chưa qua sông
Dòng đời không lỗi bước
Ta đã kết  vợ chồng

Giá những năm về trước
Thuyền tình cặp bến yêu
Trăng hoà cùng mây nước
Hạnh phúc biết bao nhiêu
hmhiennhan

25/03/2011 00:32

Tình muộn

Mấy mươi năm về trước
Chúng mình cùng quê hương
Anh ươm nhiều mơ ước
Đời đẹp qua  bóng gương

Mấy mươi năm về trước
Em yểu điệu ngây thơ
Áo dài bay tha thướt
Làm bao chàng ngẩn ngơ

Hữu duyên chưa phải nợ
Tình đầu mới xuyến xao
Chưa đong đầy nhung nhớ
Mình đã lạc mất nhau

Tình cờ trên nét ảo
Đã mấy chục năm sau
Cách đại dương ,sóng bão
Tao ngộ như chiêm bao

Giá những năm về trước
Chim sáo chưa qua sông
Dòng đời không lỗi bước
Ta đã kết  vợ chồng

Giá những năm về trước
Thuyền tình cặp bến yêu
Trăng hoà cùng mây nước
Hạnh phúc biết bao nhiêu
hmhiennhan



26/03/2011 22:30

Nhớ thuở tình say

Gởi em kỷ niệm tình say
Tôi nhận năm tháng phủ đầy tuyết sương
Men xuân tan hợp vô thường
Mong manh sợi mỏng tơ vương buộc ràng

Tựa đầu gối mộng miên man
Nhớ em ngày ấy dịu dàng tiếng yêu
Thơm duyên hương sắc xế chiều
Vẫn đầy ong bướm dập dìu bám đuôi

Tình già sao chẳng êm xuôi
Sóng Melbourne cuốn hồn côi dật dờ
Đêm đêm hai đứa vào mơ
Câu thơ đi đến bến bờ vô biên

Quý thương khoảnh khắc thiêng liêng
Quỷ sứ đã bị bà tiên hốt hồn
Tuổi thơ ngỡ đã vùi chôn
Trải bao mưa nắng vẫn còn sáng trong

Đầu thôn vẫn nhớ cuối thôn
Chợ trạm Thủ bộ long đong xa đường
Lạc loài hai đứa hai phương
Em nơi nước Úc luyến vương Sài gòn

Tình ta có được vuông tròn
Giấc mơ hạnh phúc mỏi mòn phục sinh
Chân trời loé ánh bình minh
Cớ gì mình để duyên tình tối đen?

Nếu em cũng vẫn là em
Xin đừng lúc lạ lúc quen rối nùi
Cho nhau được trọn niềm vui
Còn hơn chua chát ngậm ngùi trách nhau
hmhiennhan

26/03/2011 23:41

ĐÁ VỌNG .....
em đi rồi
Chiều ấy hoàng hôn buông sớm
Lá vàng rơi như thế chẳng bao giờ
Em đi rồi ...Trời bỗng đổ mưa
Đã qua mùa ngâu
Ai biết đâu những giọt buồn tầm tã
Em đi rồi ...Vết xe sớm mai còn in đó
Cơn mưa chiều vội vã
Vô tình xoá dấu chân qua ....
Em đã đến ...Và em đã đi
Như Nàng Tiên trong chiều cổ tích
Như Nàng Thơ trong đời hiện thực
Để lại một mình ta ...Hoá Vọng Thơ....!
Tựa cửa nhìn theo
Như vừa khỏi tay vuột mất
Một điều gì ...vô giá ...không ngờ ..
Và bây giờ ...Lại ngàn dặm xa nhau
Cách một đại dương ...Nửa vòng trái đất
Khoảng cách đó làm sao ta sợ
Chỉ buồn ...Nỗi nhớ không nguôi...
Thái Bình Dương sóng gió vút trời
Người bó tay ...không xây nổi cầu Ô Thước ...
Em đi nhé ! Nơi em ở đất lành chim đậu
Ta về rừng cọ ...nhóm lửa ...làm thơ
Hen mùa sau ...Lần nữa ...Gặp bất ngờ
           Mùa thu rừng cọ
             Người rừng cọ

: 27/03/2011 23:29

Cung bậc buồn

Chẳng hiểu sao lúc cận kề bên em
Anh không sớm nhận cái sai của mình
Còn giận hờn em vô tâm,bướng bỉnh
Để khoảng cách lòng tách biệt xa thêm

Chiều chia tay hai đứa buồn lặng im
Phi trường tiễn khách mưa rơi tầm tả
Bất ngờ nụ hôn em in lên má
Thật nồng nàn tình cảm lúc chia xa

Thời gian lạnh lùng xoá dấu chân qua
Em đến rồi đi nhanh hơn huyền thoại
Sài gòn Melbourne ngàn dặm phôi pha
Khi em quyết phá đi cầu Ô Thước

"Tính đa tình anh không sửa đổi được
Hay tim em lặng thầm khô máu lạnh?
Hai  mốt ngày mình bên nhau xuôi ngược
Ít hay nhiều em cũng rỏ lòng anh

Có khùng điên mới phụ bạc duyên lành
Giữa biển người tìm đâu ra tri kỷ?
Anh không phải người đàn ông hoàn mỹ
Nhưng yêu em với tất cả chân thành

Biết sai lầm thì sửa lỗi cũng nhanh
Tiếc là em đã quay lưng quá vội...
hmhiennhan

28/03/2011 19:06

Niềm tin nhân đôi

Bài toán tình yêu chúng mình giải mã
Thật ngọt ngào chen lẫn chút chua cay
Yêu nhau mình sẽ vượt qua tất cả
Những bất đồng...để hợp nhất tương lai

Đừng bao giờ nói nữa lời chia tay
Vì bản nhạc lòng khác đi giai điệu
Yêu chân thành chẳng nhỏ nhen tự ái
Cùng qua sông kẻo lỡ chuyến đò chiều

Cám ơn em đã giúp anh thấu hiểu,
Nổi lòng người con gái sống xa quê
Những khó khăn phải đối phó bộn bề
Luôn ụp xuống trên đôi vai liễu yếu.

Kiếp tha phương ê chề em gánh chịu,
Nhiều nỗi buồn như đá đóng rêu phong.
Tiếc thời gian cuốn dần đi tuổi mộng,
Che dấu  bao nhiêu đắng chát của lòng.

Nếu em cần bờ vai người đàn ông,
Hãy đến đây, tựa vai anh mà khóc .
Hãy kể anh nghe quảng đời cô độc
Ở xứ người mưa nắng quá long đong...

Anh tin tưởng hạnh phúc sẽ sáng hồng
Nếu hai đức đều chung lòng chung sức
Trước đại dương sóng gió lộng mênh mông
Ta vững lòng khi có nhau trợ lực...
hmhiennhan

31/03/2011 01:01

hmhiennhan đã viết:
Tuấn Khỉ đã viết:
Vậy thì hãy học yêu
Kiến thức tha hồ nhiều
Đã chẳng mang danh dốt
Vi vu lại vượt diều.

Khen người chăm chỉ học chữ yêu
Chẳng sướng lắm đâu lại khổ nhiều
Thôi thì cứ dốt như tồ vậy
Chẳng buồn ,chẳng khổ ,chẳng thương yêu
AP


Đừng tin Anh Phương hỏng biết yêu
Hỏng biết yêu sao biết khổ nhiều?
Yêu nhiều quá,mới đâm ra mếu
Cũng may nhờ  đó bớt quạnh hiu
hmhiennhan




Yêu là khổ chứ ...Phải đâu là sướng
Bởi nhớ thương dồn nén tới tột cùng
Muốn gặp nhau cho đỡ nhớ đỡ mong
Rồi xa cách lại thêm mong thêm nhớ
Cứ như Phương ...Một con gà nhỏ
Chẳng luyến lưu chẳng thương nhớ đến ai
Đường thi yêu Phương cứ viết ...viết hoài
Rồi đọc lại tự cười trên mạng ảo
Yêu là khổ chứ ai bảo là....
    AP

31/03/2011 01:53

Phố biển chiều nhớ em
 Đứng trước biển trong hoàng hôn nhạt nắng
Chiều êm trôi  theo con nước xa gần
Nghe trong gió bản tình ca văng vằng
Sóng dạt dào bôi xoá các vết chân

Nhìn đám hải âu lượn bay đôi cánh
Đường chân trời lẩn khuất ngoài xa khơi
Hồn lãng tử tôi cảm thấy chơi vơi
Giữa hạnh phúc nối liền theo bất hạnh

Tôi thơ thẩn đi vòng quanh  phố biển
Nhớ một người ở Châu đốc thân yêu
Phút đắm say nàng nhìn tôi quyến luyến
Nụ cười buồn trên khuôn mặt đăm chiêu

Suối tóc dài  thả bay theo gió lộng
Giữa mây  trời biển rộng mênh mông
Tôi mãi mê trong bảy sắc cầu vồng
Đâu biết được lòng em nhiều biến động?

Dù ở  bên nhau cùng chung lối mộng
Sao mắt em buồn vời vợi hướng xa xăm?
Ngã đầu lên vai tôi Em thì thầm
"Anh có nghe tiếng nhịp tim em khác lạ?

 Hạnh phúc nơi  đâu có cao xa quá?
  Hởi anh chàng lãng mạn đào hoa? "
 Tôi hôn trên môi em say đắm thiết tha
 Yến Loan oi! với anh Em là tất cả?

Đêm Vũng Tàu ngày ấy lướt mau qua
Không ngờ Em biến tôi thành người xa lạ?
Để chiều nay cô đơn trên ghế đá
Tôi thẩn thờ tìm vêt tich trôi xa

Dĩ vãng cồn cào chẳng chịu phôi pha
Như đợt sóng ngầm tạm im ẩn mặt
Chờ đợi thời cơ bùng lên nghiệt ngã
Giao đau khổ lớn dần lên cấp bậc

Chiều phố biển nhuộm buồn lên mi mắt
Nhớ thương Em tím tái cả cỏi lòng
Em bây giờ chắc sẽ nói không không
Hay câu kinh tụng A di Đà Phật ?
hmhiennhan

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Tình không biên giới trang 44

15/03/2011 02:31

Khoảng cách đời thường

Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Vì hai đứa vướng  ít nhiều mâu thuẫn
Dẫu tình cảm đôi trái tim đồng thuận
Nhưng biển đời, sóng gió đẩy xa thêm

Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Hạnh phúc phát sinh nhiều ưu phiền mới
Tình chúng mình đã vượt xa biên giới
Nhưng hình như gặp giới hạn bến bờ?

Chúng mình không thể chỉ sống trong mơ
Phải thực tế và cần nên điều chĩnh?
Ta sống có trách nhiệm với chính mình
Còn trách nhiệm với người thân xã hội?

Yêu chân thành không có gì tội lỗi
Nhưng...có cần phải cưới vội không em?
Vật chất chúng mình tạm đủ sống êm
Thời gian qua nhanh...tuổi thì cũng lớn...

Những nỗi buồn của kẻ sống cô đơn
Sẽ giúp chúng ta ngày thêm gần lại
Nhưng em có trụ  Việt Nam được mãi
Khi đã quen rồi nếp sống phồn hoa?

Anh hiểu em người phụ nữ nết na
Hậu phương vững ,nhiều đàn ông thèm muốn.
Trong tình yêu loại bỏ chuyện bán buôn
Nhưng cũng phải có cân đo em  ạ

Anh không phải gả đàn ông đào hoa
Chẳng thích hợp sự kiêu sa,thay đổi
Nên chẳng bao giờ là người phản bội
Một tấm lòng nhân ái ở phương xa
hmhiennhan

17/03/2011 00:20

Tình theo con sóng

Buồn vui ngày một dâng cao
Ghét nhau, rồi lại thương nhau lạ lùng
Vẫn còn đó đoá hồng nhung
Đậm đà hương sắc thuỷ chung với đời

Qua bao giông bảo đất trời
Em vẫn đằm thắm rạng ngời lòng son.
Nắng mưa duyên có mỏi mòn
Hai vì sao lạc vẫn còn tìm nhau.

Màn hình vi tính lao xao
Chuyển vào tim những ngọt ngào yêu thương
Xác ta còn ở xa phương
Hồn ta đã nhập thiên đường thăng hoa

Lời yêu say đắm thiết tha
Khoản cách vô định vẫn là hữu duyên
Bao la sông núi đại dương
Không ngăn được lửa yêu thương chân tình

Cám ơn câu chuyện chúng mình
Đưa anh vào một cỏi tình như mơ
Lời thơ trên Nét vu vơ
Ai ngờ là những sợi tơ trói người?

Cây khô nhờ nước xanh tươi
Anh nhờ em sáng nụ cười hồi sinh
Ba chìm bảy nổi linh đinh
Biển bao nhiêu sóng  tình mình bấy nhiêu
hmhiennhan

Thi Hoàng
Đăng ký: 14/01/2011 23:40
Số bài gửi: 3573
Ngày gửi: 17/03/2011 03:21

Vu Vơ
Người đi
Để cho hồn tôi vỡ
Trăng cũng mờ
Gió trốn kĩ trong thung
Người đi
Đi xa ngái muôn trùng
Nắng nhạt nhoà
Tim tôi thành hoang vắng...

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi

17/03/2011 18:36

Vu Vơ
Người đi
Để cho hồn tôi vỡ
Trăng cũng mờ
Gió trốn kĩ trong thung
Người đi
Đi xa ngái muôn trùng
Nắng nhạt nhoà
Tim tôi thành hoang vắng...
Thị Hoàng

Từ ban sơ
Ta đã nhớ vu vơ
Tình phất phơ
Không biết đâu điểm hẹn?
Nhưng lúc buồn nhận được mấy câu thơ
Càng quý mến tấm lòng người gởi đến...
Xa ngái muôn trùng ...con thuyền không bến
Biết bao giờ ta cặp được bến mơ?...
Hmhiennhan

17/03/2011 19:06
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi Thi Hoàng vào 17/03/2011 19:09

Học- Biết- Có
Học nhớ để quên
Biết quên để nhớ
Học yêu để ghét
Biết ghét để yêu
Học tầm thường để vĩ đại
Biết vĩ đại phải tầm thường
Học mến học thương
Để có muôn vàn thương mến.

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để yêu

                     Hoàng Thi

18/03/2011 02:02

Học càng  nhiều ,càng thấy mình ngu ngu
Bởi biển học thật mênh mông vô tận
Thôi ta cứ làm một kẻ lù khù
Biết năm ba chữ để yêu cũng thú
học nhớ, học quên, học gì đủ thứ
Thời gian đâu để hai đứa vi vu?
Hmhiennhan